Nghe Lời Tổ Mẫu, Ta Tiễn Cả Nhà Về Với Tổ Tông

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nghe Lời Tổ Mẫu, Ta Tiễn Cả Nhà Về Với Tổ Tông

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1: 1

Bà nội dạy ta rằng, làm một người phụ nữ ngốc nghếch, ngoan ngoãn và thật thà, thì cuộc đời mới có thể trôi chảy như mỡ chảy.

 

Vì thế, khi bà viện cớ trong nhà người đông miệng nhiều, muốn bớt đi một miệng ăn.

 

Ta nghe lời.

 

Không chút do dự đẩy bà xuống ao, c.h.ế.t đuối rồi cũng bớt đi một cái miệng độc địa.

 

Đại tỷ và Tam muội mềm lòng, ầm ĩ đòi vì tiền đồ của đệ đệ mà dốc sức liều mình.

 

Ta nghe lời. TruyenLau.com

 

Bán một người vào thanh lâu, đẩy một người lên giường tên thầy đồ hôi hám.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Giúp đệ đệ kiếm được một tương lai sáng lạn.

 
Website TruyenLau.com
Rõ ràng ta là người ngoan ngoãn nhất, khiến mọi người đều được toại nguyện.

 

Vậy mà phụ mẫu vẫn muốn bán ta đi để xung hỉ, thậm chí bồi táng.

 

Họ cầm ngân lượng dặn dò ta.

 

Một khi đi rồi, đừng quay đầu lại, cứ coi như người nhà đều đã c.h.ế.t sạch.

 

Ta nghe lời.

 

Trước khi rời đi, ta bỏ ba gói t.h.u.ố.c chuột cuối cùng vào chum nước.

 

Quả nhiên khiến người nhà c.h.ế.t sạch, thối rữa đến nỗi toàn thân chẳng còn mảnh thịt.

 

Mẹ chồng biết rõ ta là người ngoan ngoãn.

 

Vậy mà còn hỏi ta,

 

Không biết giữ mình, chẳng lẽ muốn làm khổ c.h.ế.t trượng phu, tức c.h.ế.t bà ta, để độc chiếm hậu viện?

 

Ta là một nữ nhân thật thà nghe lời nhất, đành phải không biết giữ mình mà làm theo thôi.

 



 

Ta sinh ra trong một gia đình nghèo hèn, phụ mẫu chẳng có nổi một cái sân tử tế, vậy mà vẫn liên tục sinh ba đứa con gái, vẫn chưa chịu dừng, một lòng muốn sinh được con trai để thỏa nguyện vọng.

 

Ta có một Đại tỷ cười như hồ ly – Giang Dẫn Chương.

 

Một Tam muội ngang ngược – Giang Chiêu Đệ.

 

Còn ta, Giang Phán Nhi, không biết lấy lòng phụ mẫu như Đại tỷ, cũng chẳng có vận số tốt như Tam muội nên được xem là tiểu phúc tinh.

 

Nhưng ta có một ưu điểm —

 

Là luôn nghe lời bà nội, làm một nữ nhân ngoan ngoãn, ngốc nghếch và thật thà.

 

Bà bệnh nặng đã nhiều năm, từ khi ta vừa đủ lớn để hầu hạ, đã phải thay bà rửa ráy, bưng bô, đêm ngày hầu hạ bên gối.

 

Vậy mà bà vẫn cảm thấy ta chưa đủ hiểu chuyện.

 

Bà đem sự nghèo túng trong nhà quy hết cho ba tỷ muội chúng ta không biết nghe lời.

 

Thấy mẫu thân lại mang thai, bụng nhọn, khác hẳn khi sinh ba tỷ muội chúng ta.

 

Bà nội vui mừng khôn xiết, muốn tính toán cho đứa cháu trai sắp chào đời một tương lai đủ đầy.

 

Liền bóng gió nói rằng trong nhà nuôi không nổi quá nhiều miệng ăn.

 

Ánh mắt lại lơ đãng nhìn về phía ngôi mộ của viên ngoại lang mới c.h.ế.t sau núi.

 

Viên ngoại lang ấy cô độc nuôi cả đàn con, con cái giàu sang rồi thì muốn thể hiện hiếu thuận.

 

Có ý bỏ ra một khoản bạc, mua một cô gái làm tì nữ, tiễn xuống âm phủ để hầu hạ phụ thân họ.

 

Bà nội để tâm đến chuyện đó, liền dẫn ta đến bên bờ sông.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta nghe lời, biết trong nhà cần bớt một miệng ăn.

 

Liền ánh mắt trầm xuống, ngay khoảnh khắc bà nội định đẩy ta xuống nước, ta nghiêng người tránh được.

 

Khi bà kinh hoàng chao đảo sắp ngã, ta lại hung hăng đẩy một cái.

 

Tùm!

 

Bà nội vì cháu trai mà hy sinh, c.h.ế.t vì nghĩa.

 

Phụ thân là người hiếu thuận, nghe ta nói bà nội muốn làm tì nữ bồi táng cho viên ngoại lang.

 

Không nói một lời, kéo người đi đổi lấy năm lượng bạc vụn.

 

Bà nội không lừa ta.

 

Phụ nữ thật thà ngoan ngoãn mới có thể sống ngày tháng trơn tru như mỡ chảy.

 

Giường của bà nội thuộc về ta.

 

Ta không còn phải thức suốt đêm quỳ gối bên giường đập lưng, dọn phân tiểu, bị bà tát văng xuống đất chỉ vì không vừa lòng, rồi mắng ta đến sùi bọt mép.

 

Ta đã nếm được vị ngọt của việc nghe lời, thề rằng sẽ luôn nghe lời bà nội.

 

Phụ nữ thật thà ngoan ngoãn mới có thể sống ngày tháng trơn tru như mỡ chảy.

 

Nhưng đệ đệ chào đời rồi, ngày tháng vẫn túng thiếu như cũ.

 

Đại tỷ lòng dạ lương thiện, muốn dẫn ta đến nhà môi giới trên trấn, nói sẽ bán thân, để ta đem bạc về mua cho đệ đệ một giỏ trứng, phần còn lại để cả nhà có một mùa đông ấm áp.

 

Vì thế, nàng còn cài lên tóc ta cây trâm nàng dành dụm bấy lâu mới mua được, coi như vật kỷ niệm giữa hai chị em.

 

Phụ mẫu và huynh muội hiếm khi tỏ vẻ hòa nhã với ta đến thế.

 

Ai nấy đều nôn nóng thúc giục ta nhanh lên đường.

 

Ta hiểu rồi.

 

Cắn môi suýt bật cười vì kích động, hỏi một câu:

 

"Đã là bán tỷ tỷ, sao lại không đưa giấy bán thân cho ta?"

 

Ánh mắt mẫu thân đầy lạnh lẽo, nhưng vẫn nhét giấy bán thân của Đại tỷ vào tay ta.

 

Ta mỉm cười gật đầu, theo chị rời đi.

 

Nhưng giữa đường, ta dùng hết sức bình sinh, vung gậy đ.á.n.h mạnh vào gáy nàng, rồi trói chặt, bịt miệng, kéo vào chợ đen.

 

"Đã muốn bán thân vì nhà mà có mùa đông ấm, thì giá chợ đen tất nhiên cao hơn nhiều so với nhà môi giới."

 

"Cho dù là làm kỹ nữ, thì cũng coi như chị đã vì đệ đệ mà dốc hết tâm can rồi."

 

Muốn bán ta, lại bị ta bán rẻ trước.

 

Nàng rên rỉ khóc lóc, mắt đỏ rực, đầy phẫn hận.

 

Ta lại nhẩm đếm túi bạc, ôm giấy bán thân của mình, không thèm quay đầu.

 

Ta thật không hiểu.

 

Rõ ràng ta thật thà, ngoan ngoãn, nghe lời, sao phụ mẫu lại lấy bạc bán chị xong, vẫn đ.á.n.h ta đến trầy da tróc thịt?

 

Nhưng bà nội nói đúng.

 

Phụ nữ thật thà ngoan ngoãn mới có thể sống ngày tháng trơn tru như mỡ chảy.

 

Trâm cài tóc của Đại tỷ thuộc về ta.

 

Mùa đông năm đó, vì phụ mẫu không tìm lại được Đại tỷ.

 

Cả nhà chúng ta đều được uống canh cải trắng có váng mỡ.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu