May mà bà Chu kịp thời giữ lấy eo ta.
Dù ngất đi vì đau, nhưng vẫn giữ được tính mạng.
Ta diễn rất đạt, mọi người đều tin.
Từ đường khai mở, là lúc thích hợp để thực thi gia quy, gia pháp.
Ôn Ký Xương vì hại cháu ruột trong bụng, bị trói lại giữa sân, chẳng khác nào con sói phát cuồng, vừa la oan vừa mắng c.h.ử.i ta không ngớt.
Nhưng – nữ nhân khiến cha chồng c.h.ế.t dưới váy – đã trở lại.
Nàng đưa ra ngân phiếu và tín vật Ôn Ký Xương từng trao, vạch trần việc hắn hại c.h.ế.t cha chồng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không chỉ thế, cả t.h.u.ố.c bổ mà cha chồng uống, cũng bị hắn tráo thành độc d.ư.ợ.c hại thân.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ôn Ký Xương từng định g.i.ế.c nàng diệt khẩu, nhưng may nhờ lời nhắn ta để lại, nàng mới giữ được mạng.
Phụ nữ vốn dễ mềm lòng, dù biết ta có trăm phương ngàn kế khiến Ôn Ký Xương c.h.ế.t.
Nàng vẫn quay về, bất chấp tất cả. Website TruyenLau.com
Tội mưu sát phụ thân, Ôn Ký Xương không còn đường lui.
Tiểu sa di ta gọi đến từ chùa cũng vừa lúc tố cáo hắn đẩy mẹ chồng rơi xuống vực.
Từng việc một, đều do chính tay hắn làm.
Hắn không ngừng tố ta.
Nhưng rõ ràng, ta là nữ nhân hiền lành thật thà, bị nhào nặn đủ điều, chưa từng phản kháng.
Ôn Ký Xương hoảng loạn, đòi gặp ta.
Cầu không được, hắn đổ tội rằng ta dụ dỗ hắn tại từ đường, đứa bé trong bụng là của hắn.
Nhưng toàn bộ tộc nhân chẳng ai tin lời cáo buộc của hắn.
Bà Chu chỉ hỏi một câu:
“Nếu là con của ngươi, sao ngươi nỡ lòng cướp sản nghiệp với nó, lại nhẫn tâm hại c.h.ế.t nó?”
Ôn Ký Xương câm nín.
Sau năm mươi trượng gia pháp, hắn bị trục xuất khỏi gia tộc, ném ra ngoài phố tự sinh tự diệt.
Còn ta, khoác áo choàng đen, đưa tiễn hắn đoạn cuối cùng.
Mưa bụi lất phất, hắn mình đầy bùn đất.
Ngẩng đầu nhìn ta, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Con tiện nhân, con kỹ nữ, ngươi sẽ không có kết cục tốt!"
Ta cúi người, bóp cằm hắn, mỉm cười nói:
"Ta sao có thể là kỹ nữ được? Chơi c.h.ế.t ca ca ngươi, giày vò cả ngươi, chẳng phải nhất tiễn song điêu hay sao?"
"Dùng cách các ngươi đối phó nữ nhân để đối phó lại các ngươi, sao lại chịu không nổi? Kẻ thì c.h.ế.t, kẻ thì tàn, thật đáng thương biết bao."
"Không sao cả. Phú quý mà con ngươi không được hưởng, để ta hưởng thay. Thế thì, ngươi có thể nhắm mắt được rồi."
Lời vừa dứt, lưỡi d.a.o trong tay ta đã cắm sâu vào tim hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc lặng lẽ xoay d.a.o trong tim, khóe môi ta còn mang theo nụ cười tươi tắn, bình thản chẳng động lòng.
"Ta là nữ nhân nghe lời, muốn giúp mẫu thân toại nguyện, nhưng nội trạch quá nhiều bất lực. Cảm tạ ngươi đã dâng d.a.o đến tận tay."
"Chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau, ngươi dám nói ngươi chưa từng định đợi ta sinh con rồi g.i.ế.c ta cùng một xác hai mạng? Trong cuộc đấu sống còn này, chỉ là ta thắng."
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, đôi mắt đỏ ngầu:
"Ngươi chẳng qua là một nữ nhân, dù có làm chủ mẫu thì sao, ngươi tưởng với chút thủ đoạn đó có thể qua mặt được đám hồ ly già kia, ôm trọn mọi thứ vào lòng? Rốt cuộc rồi cũng chỉ là món hàng bị gặm sạch không còn gì, ta chờ xem kết cục của ngươi!"
Mưa lớn ào ào, Ôn Ký Xương ngã lăn ra đất, c.h.ế.t không nhắm mắt.
Với tư cách là chủ mẫu duy nhất của Ôn gia, ta công bằng chính trực, tuyển chọn người kế thừa từ trong tộc nhân.
Người có năng lực thì làm, không phân nam nữ.
Mồi câu vung ra, tộc nhân nhà họ Ôn ai ai cũng muốn được ta chọn, tranh giành, chia rẽ, ân uy lẫn lộn, ta đều dùng một cách thuần thục.
Người cũ của cha chồng trung thành với Ôn gia, đương nhiên cũng trung thành với ta, việc quản lý sản nghiệp không còn là vấn đề.
Bà Chu là người cũ trong phủ, xông pha giúp ta dẹp sạch chướng ngại, giữ vững uy thế chủ mẫu không chút khó khăn.
Người có tiền có quyền trong tay, chuyện nam nữ ái tình chẳng còn đáng kể.
Có bao nhiêu mỹ sắc đến quyến rũ, lấy lòng, đều dâng trọn niềm vui cho ta.
Chồng c.h.ế.t thăng chức phát tài, ai ai cũng bảo ta gặp vận lớn.
Nhưng ta, lòng son có thể soi sáng nhật nguyệt.
Tới khi c.h.ế.t cũng sẽ ôm linh vị phu quân, vì chồng mà giữ vững sản nghiệp.
Ôn gia đại nghiệp hùng hậu, chỉ thiếu danh tiếng và thanh danh.
Vậy nên, ta lấy cớ vì danh tiếng, mở xưởng dệt, lập thiện đường, dựng nữ học, thuê nữ công.
Những nữ nhi bị bỏ rơi, những người muốn học, những phu nhân hậu viện cần chỗ đứng, ta đều cho họ con đường sống.
Năm ấy, tại bến tàu, nơi mà ta từng cầu xin sống mà chẳng được, nay ta khai núi mở đường, cho hàng vạn người như ta có lối đi tắt.
Phong cảnh trên đỉnh núi thật tuyệt vời.
Họ cũng nên giống ta, trèo lên đó mà ngắm nhìn một phen.
Năm dài tháng rộng, đến khi người nhà họ Ôn nhận ra...
Đội ngũ nữ binh của ta đã thành thế, dần dần c.ắ.n nuốt lớp người cũ của Ôn gia.
Toàn bộ sản nghiệp nhà họ Ôn rơi vào tay ta, những nữ nhân từng bị ép đầu cầu sống, phải hiểu chuyện nghe lời...
Không cần uống t.h.u.ố.c độc hay nuốt gươm, dưới chân họ đã có con đường bằng phẳng mà đi.
Tuổi ngoài năm mươi, ta dâng một nửa gia sản giúp công chúa đề xướng kỳ thi nữ tử.
Vì quá ngông cuồng, quá táo bạo, ta bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
Có người hỏi ta, vốn là lá rụng bèo trôi, sao lại có thể sống một đời phong ba đến thế, có bí quyết gì không?
Ta ngẫm đi ngẫm lại, nhớ đến gương mặt già nua của tổ mẫu, bèn khẽ nhếch môi cười, nói:
"Làm một nữ nhân thật thà, biết điều, nghe lời, thì cuộc sống mới béo bở trơn tru."
— Hết —
Nghe Lời Tổ Mẫu, Ta Tiễn Cả Nhà Về Với Tổ Tông
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Nghe Lời Tổ Mẫu, Ta Tiễn Cả Nhà Về Với Tổ Tông
Chương 10
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn