Nghe Lời Tổ Mẫu, Ta Tiễn Cả Nhà Về Với Tổ Tông

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nghe Lời Tổ Mẫu, Ta Tiễn Cả Nhà Về Với Tổ Tông

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

Người còn chưa về đến phủ, khắp Ôn gia đã loan tin: mẹ chồng vì nhớ con quá đỗi, dưới sự dẫn dắt của Bồ Tát mà nhảy vực quy tiên.

 

Chạm mắt Ôn Ký Xương, trong ánh mắt hắn chỉ toàn là cuồng nhiệt và hân hoan.

 

Ở nơi không người, hắn kéo tay ta, nói:

 

“Chờ phụ thân mất rồi, ta sẽ thay con chúng ta nắm giữ gia nghiệp, từ nay Ôn gia là của chúng ta.”

 

Tựa như sợ ta “qua sông đoạn cầu”, hắn thu lại nét vui mừng, bóp cằm ta, đẩy ta sát vào cột đá lạnh lẽo, âm trầm hỏi:

 

“Ngươi sẽ không giữ con mà hại cả ta đấy chứ? Ngươi biết đấy, đắc tội với ta sẽ không có kết cục tốt đâu.”

 

“Phán Nhi, làm người thông minh đi, giữ lấy vinh hoa phú quý trong tay là đủ rồi.”

 

Ta – con kiến hèn mọn hắn chẳng thèm nhìn, nép vào n.g.ự.c hắn, nụ cười không chạm đến đáy mắt:

 

“Ta một lòng một dạ với chàng, tất nhiên sẽ nghe theo lời chàng.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

“Việc cấp bách hiện nay, là trừ khử cha chồng và mẹ chồng, phải không?”

 

Hắn ánh mắt kiên định, hung ác vô cùng: Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

“Yên tâm, đã c.h.ế.t thì phải c.h.ế.t cho sạch sẽ!”

 

Ta là người con dâu hiếu thảo, đích thân chăm sóc việc ăn uống, sinh hoạt của mẹ chồng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Thậm chí còn ân cần đẩy bà trên xe lăn đi khắp nơi ngắm cảnh.

 

Người người khen ta hiếu thuận, chỉ có mẹ chồng là trong mắt tràn đầy oán hận, hận không thể xé xác ta.

 

Mãi đến lễ Thất Tịch, cha chồng lại lấy cớ có yến tiệc mà không chịu về nhà.

 

Ta liền ghé vào tai mẹ chồng, khẽ nói:

 

“Không phải người muốn bị tức c.h.ế.t sao? Hôm nay ta giúp người toại nguyện!”

 

Giữa lúc bà run rẩy, ta đẩy bà đến bên hào nước quanh thành.

 

Cha chồng lấy cớ bận rộn không về, đang ôm mỹ nhân ân ái trên thuyền, thảnh thơi vô cùng.

 

Mẹ chồng toàn thân run rẩy.

 

Ta bèn thêm mắm dặm muối:

 

“Người chỉ lo hậu viện nhỏ hẹp của mình, nào ngờ phu quân ngã ngựa chưa bao lâu, đã thành đứa con bị vứt bỏ trong mắt cha chồng. Đứa cháu trai người mong mỏi, trong mắt ông ta không đáng một đồng.”

 

“Bởi vì ông ta cần, là đứa con trai chính thất sinh ra.”

 

Vừa dứt lời, nữ tử kia đứng dậy, lộ rõ bụng bầu tám tháng, cùng gương mặt kiều mỵ của biểu muội xa bên nhà mẹ đẻ của mẹ chồng.

 

Cha chồng chẳng còn dáng vẻ oai phong trong phủ, ân cần săn sóc bụng bầu và thân thể nàng ta, dịu dàng đến mức khiến mẹ chồng trợn mắt nghiến răng.

 

Nhưng vậy vẫn chưa đủ.

 

Ta lại hỏi:

 

“Người có biết nữ nhân trong lòng ông ta, là từ khi nào mà câu được không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mẹ chồng kinh hãi.

 

Ta từng chữ từng chữ nói:

 

“Người già nua, sắc tàn, lại chẳng sinh được con. Người em trai tốt của người sợ mất đi liên kết hôn sự với Ôn gia, liền đưa biểu muội đến để cha chồng giải sầu. Hắn còn nói, đứa con trong bụng sẽ thay thế con người mà nuôi bên cạnh người.”

 

“Thỏa mãn rồi chứ? Ngoài mặt nhìn thấy là phu quân người, sau lưng lại giẫm người m.á.u thịt nhoe nhoét. Cả đời khổ tâm nâng đỡ đứa em trai tốt ấy, cuối cùng cũng bị hắn hút sạch máu, không chừa một giọt.”

 

“Đến cả sự đoan trang quý phái mà người tự hào nhất, cũng bị một nữ tử trẻ đẹp hơn một bậc.”

 

Người như mẹ chồng, cứng rắn như sắt, cuối cùng cũng không chịu nổi cú đ.â.m vào chỗ yếu mềm.

 

Bà ta phun ra một ngụm máu, chỉ tay về phía du thuyền của cha chồng, sắc mặt đau đớn, chưa kịp nói gì thì tắt thở.

 

Ta là người đàn bà nghe lời, hiền lành, thật thà.

 

Khiến mẹ chồng tức c.h.ế.t – ta làm được rồi.

 

Còn chuyện độc chiếm hậu viện?

 

Ánh mắt ta rơi vào con thuyền trên hồ, môi khẽ nhếch, liền đau đớn gào khóc:

 

“Có ai không, có ai không, mẹ chồng ta bị tức c.h.ế.t rồi!”

 

Chạm mắt cha chồng – gương mặt đầy kinh ngạc.

 

Đôi mắt ta hoe đỏ, trong đầu chỉ nhớ rõ, tại linh đường của phu quân, ánh mắt lạnh lùng của ông ta rơi lên bụng ta, như nhìn thấy thứ bẩn thỉu nhơ nhuốc, khinh thường bật cười:

 

“Ôn gia ta sẽ không để thứ không rõ lai lịch này làm bẩn môn hộ, sớm dẹp cái mộng ‘mẹ hiền nhờ con quý’ ấy đi.”

 

Vậy thì, nàng dâu đã nghe lời rồi.

 

Con trai còn chưa kịp nguội xác, tin tức Ôn lão gia cùng nữ nhân ve vãn trên du thuyền khiến chính thất tức c.h.ế.t, đã lan khắp toàn tộc.

 

Nữ nhân kia cũng vì kinh hãi trên thuyền mà đêm ấy sinh ra một bé gái.

 

Chỉ vì là con gái, cha chồng liền chán nản tuyệt vọng.

 

Không những không cho nàng thân phận nhập phủ, lại còn đổ hết nước bẩn lên đầu nàng.

 

“Con tiện tỳ nhân lúc ta uống rượu mà trèo lên giường, nếu không phải vì nàng mang cốt nhục nhà họ Ôn, ta đã sớm đ.á.n.h c.h.ế.t từ lâu.”

 

“Khiến phu nhân ta hiểu lầm, đến mức c.h.ế.t oan, loại người như thế, ta tuyệt không thể cho vào phủ.”

 

Chỉ trong một đêm, Ôn lão gia bạc tình tuyệt nghĩa lại kiếm được danh tiếng là người chung tình thương tiếc thê tử.

 

Hắn thậm chí còn tại linh đường của mẹ chồng khóc lóc t.h.ả.m thiết, ngất lên ngất xuống, diễn một màn phu thê thâm tình.

 

Chỉ có ta biết, hắn đã không tiếc mọi giá tìm kiếm nữ nhân dễ thụ thai, hòng sớm sinh được con trai, kế thừa sản nghiệp nhà họ Ôn.

 

Ôn Ký Xương liền đưa người đã chuẩn bị sẵn từ trước, mượn tay quản gia đưa tới trước mặt cha chồng.

 

Cờ trắng tang lễ còn chưa thu dọn, nữ tử giả nam trang kia đã tiến vào thư phòng của cha chồng.

 

Cha chồng tưởng niệm vong thê, ngày ngày than khóc trong thư phòng, nhưng thực chất là cùng nàng ta mây mưa hoan lạc.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu