Nghe Lời Tổ Mẫu, Ta Tiễn Cả Nhà Về Với Tổ Tông

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nghe Lời Tổ Mẫu, Ta Tiễn Cả Nhà Về Với Tổ Tông

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Ta lau m.á.u trên mặt, ngồi xổm xuống, ghé sát bên tai bà, khẽ nói:

 

“Ngươi đã biết ta độc ác đến thế, còn dám tìm ta mà đòi c.h.ế.t? Nếu ngươi không c.h.ế.t, ai c.h.ế.t?”

 

“Nhà họ Ôn trả ngươi ba trăm lượng, ngươi và Đại tỷ ta chia nhau mỗi người một trăm. Khoản nợ đẩy ta vào hố lửa, ta còn chưa tính đâu.”

 

Bà ta cố bò ra cửa, ngón tay vừa chạm vào rèm...

 

Ta liền nắm cổ chân kéo ngược lại.

 

“Chạy không kịp đâu. Ngươi muốn lợi lộc, phải không? Ta cho ngươi đây.”

 

Ta nhét hết trang sức và bạc thưởng của mẹ chồng vào người bà ta.

 

Nhìn đôi mắt bà run rẩy, kinh hãi chẳng thể che giấu.

 

Ta khẽ mỉm cười, lôi bà lên giường của phu quân.

 

Nghe tiếng bước chân ngoài sân. TruyenLau

 

Ta siết chặt nắm đấm, đ.â.m một nhát vào n.g.ự.c Ôn Ký Vọng, rồi hét lớn, tiếng kêu xé lòng:

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Cứu mạng! Cứu mạng! Phu quân chảy m.á.u rồi!”

 
TruyenLau.com
Một canh giờ sau.

 

“Dì tốt” của ta bị lôi ra từ phòng chứa củi, toàn thân rách nát.

 

Tội danh: trộm đồ trong phủ, bị bắt quả tang.

 

Trong người bà còn lục ra được ngọc hộ mệnh của phu quân.

 

Tiếng kêu oan của Tống Xuân Hoa vô cùng yếu ớt.

 

Bởi cổ họng bị ta rạch đứt, chưa c.h.ế.t, nhưng không thể phát ra lời nào.

 

Ta quỳ dưới đất, má bị tát sưng đỏ, ngoan ngoãn khóc:

 

“Ta biết dì cần tiền cứu đứa con ham cờ bạc, ép ta tìm bạc, lấy hết tiền thưởng của lão phu nhân ta cũng chẳng trách. Nhưng dì không nên lấy ngọc hộ mệnh của phu quân!”

 

「Thím có lẽ không biết, ngọc này đã được cao tăng khai quang, phu quân mất đi nó thì hồn phách không thể cố định, sinh mạng không giữ nổi.」

 

「Phu quân mất rồi, ta sẽ phải tuẫn táng theo.」

 

「Ta không trách thím đã bán ta, bà mẹ chồng khoan hậu, nhà họ Ôn hòa thuận, ta đã hưởng phúc chưa từng có.」

 

「Chỉ là bạc mà thôi, ta đã hứa hết, sau này những gì mẹ chồng ban cho ta, ta đều nhường lại thím. Vì sao thím còn muốn hại c.h.ế.t phu quân ta, ép ta đi c.h.ế.t theo?」

 

Đám hạ nhân tranh nhau thuật lại lời khai: Tống Xuân Hoa đòi bạc không được, suýt nữa động thủ đ.á.n.h ta.

 

Mà trong người bà ta giấu đúng là đồ vật mẹ chồng ban cho ta.

 

Người được cử đi tra xét thân phận bà ta, chưa đến một canh giờ đã quay về phủ.

 

Người đàn bà độc ác ấy đã từng lừa gạt biết bao cô nương lương thiện, lấy khăn bịt miệng làm cho bất tỉnh, rồi kéo đi bán lấy tiền.

 

Kẻ buôn người mất hết nhân tính, nay con trai bà ta mắc nợ cờ b.ạ.c số lớn, ngay cả bạc bán thân của ta cũng không đủ trả, đành liều mình tới nhà họ Ôn kiếm vận may.

 

Đáng tiếc vận may không có, lại đem mạng người nhà họ Giang ra uy h.i.ế.p ta – một kẻ sợ c.h.ế.t.

 

Muốn cướp ngọc hộ thân của phu quân ta, ép ta đi c.h.ế.t theo.

 

Ta làm sao cam lòng, lúc tranh chấp đã đ.â.m bà ta nhiều nhát, chẳng may một nhát trúng cổ họng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà quản gia kiểm tra một hồi mới kết luận, chắc chắn không phải cố ý.

 

Bằng không, đã là một đao chí mạng, đâu có lộn xộn đ.â.m chằng đ.â.m chịt như thế.

 

Còn nhát d.a.o vào phu quân, chỉ cách tim nửa tấc, chắc chắn là do Tống Xuân Hoa hạ sát thủ.

 

Chuỗi Phật ngọc bích trong tay mẹ chồng kêu lên lách cách, trong căn phòng lặng như tờ nghe càng gai tai.

 

Tống Xuân Hoa ư ử rên rỉ, giơ tay chỉ vào ta, cố gắng dùng cổ họng rách nát phát ra âm thanh.

 

Mọi người đều không hiểu bà ta nói gì.

 

Ta liền nói:

 

「Thím bảo ta cầu xin cho bà, nhưng đã thương tổn đến phu quân ta, ta không thể mở miệng.」

 

Tống Xuân Hoa kinh hãi, nhào tới định bóp cổ ta.

 

Bị bà quản gia dùng gậy đập vào sau gáy, m.á.u thấm cả váy áo, hai mắt trợn trắng ngất lịm.

 

Mẹ chồng nhắm nghiền đôi mắt, lần chuỗi Phật mà đầu không hề ngẩng lên.

 

「Lôi đi cho ta!」

 

Bà quản gia lĩnh ý, ra hiệu với hạ nhân, Tống Xuân Hoa bị kéo đi như một con heo c.h.ế.t, đưa đến nha môn.

 

Quản sự đút ngân phiếu vào tay quan gia, miễn được tra hỏi bảy tám lượt.

 

Tội trộm cắp là trọng tội, bị đ.á.n.h năm mươi trượng.

 

Người "dì tốt" của ta, trong từng roi một, miệng phun máu, kêu la t.h.ả.m thiết.

 

Mỗi một trượng giáng xuống, những cô gái khốn khổ từng bị bà ta bán đi, cũng như ta, đều được an ủi thêm một phần.

 

Năm đó bà ta bán đại tỷ, ta ôm bạc và khế ước, vốn có thể bỏ đi, thoát khỏi cái nhà nát ấy.

 

Nhưng Tống Xuân Hoa – người đã hẹn với đại tỷ, đã sớm đợi sẵn ở bến tàu.

 

Con đường duy nhất để rời đi bị bịt kín, ta chỉ đành quay lại nhà họ Giang.

 

Ngay khi đó, ta đã thề trong lòng: Kẻ đã chặn đường sống của bao nhiêu nữ nhân – Tống Xuân Hoa – nhất định phải c.h.ế.t trong tay ta.

 

Ta lạnh lùng nhìn, giả vờ run rẩy sợ hãi, nhưng dưới khăn tay lại là niềm vui cuồng nhiệt.

 

Đến mười roi cuối cùng, đã đủ hành hạ rồi, mới thật sự đ.á.n.h chí mạng.

 

Mỗi một trượng, đều dùng toàn lực.

 

Tiếng xương gãy vang rõ mồn một.

 

Tống Xuân Hoa lúc này không còn rên nổi nữa, mắt trợn tròn, c.h.ế.t trừng trừng nhìn ta.

 

Chỉ là một ác quỷ thôi mà, ta đã có không ít mạng người trên tay, ta không sợ.

 

Mắt thấy sau lưng bà ta m.á.u thịt lẫn lộn, một ngụm m.á.u tươi từ tim phun ra, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

 

Bảo ta là làm bậy hại c.h.ế.t bà ta?

 

Ta là người phụ nữ thật thà, nghe lời, ngu ngốc đấy chứ.

 

Vậy mà ta đã làm được.

 

Giả vờ chịu đựng sự răn đe nghiêm khắc của mẹ chồng, ta che miệng cười trộm, quay về viện.

 

Lại đụng phải người đàn bà đang m.a.n.g t.h.a.i con của phu quân ta.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu