Ôn Thanh Dao

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ôn Thanh Dao

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Chương 2:

 

Ngày hắn đến từ biệt ta, ta còn lỡ tay làm vỡ chén trà, những giọt m.á.u đỏ men theo cổ tay nhỏ xuống.

 

“Ngươi có thể biết quý trọng bản thân mình một chút không?”

 

Gân xanh trên trán hắn giật giật.

 

Hắn tách tay ta ra, lấy t.h.u.ố.c bôi, cẩn thận thoa lên vết thương.

 

Hắn là thích ta.

 

Ít nhất, khi đó ta vẫn nghĩ như vậy.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trong mắt ta khi ấy, gả cho Mục Trực Tùng dường như chỉ còn thiếu một đạo công danh, chỉ cần có công danh thì hắn sẽ không bị người ta chọc sau lưng, nói là ăn bám nữ nhân.

 
TruyenLau.com
“A Mục ca ca.”

 

Ta nghiêng đầu nhìn hắn, cười ngọt đến mức lúm đồng tiền hằn sâu hai bên má.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

“Ta đi cùng ngươi tới biên cương nhé.”

 

Động tác bôi t.h.u.ố.c của hắn khựng lại.

 

Hắn cúi đầu.

 

Ánh sáng chập chờn, ta không nhìn rõ cảm xúc giấu trong mắt hắn, chỉ thấy hàng mi dài khẽ run, gợn lên từng vòng sóng trong lòng ta.

 

Rất lâu sau này, ta mới biết.

 

Tòng Viễn quân do Mục Trực Tùng dựng nên khi ấy chỉ là một đội ngũ chắp vá.

 

Triều đình ban đầu không hề coi trọng, quân nhu hậu cần thiếu thốn đủ bề.

 

Là ta, ở trong đó làm quân y suốt ba năm.

 

Phụ thân ta không nỡ để ta chịu khổ.

 

Nên lương thảo, quân nhu, giáp trụ binh khí, từ kinh thành vận lên Bắc Cương, như nước lũ không dứt, lại còn cho người đào thêm mấy tuyến thông đạo.

 

Nhờ thế, mới có trận Minh Sa Khâu về sau.

 

Mục Trực Tùng dẫn theo binh trang bị đầy đủ, đ.á.n.h thẳng vào trung tâm quân địch, đích thân c.h.é.m đầu Khả hãn.

 

Ngày ấy cờ quân tung bay, thiếu niên tướng quân từ đó danh chấn thiên hạ.

 

Trước khi hồi kinh, hắn còn tìm ta rồi trịnh trọng hứa hẹn:

 

“Thanh Dao, ngươi cứu người chữa bệnh, ta sẽ dâng tấu xin Thánh thượng ghi công cho ngươi. Danh tiết nữ t.ử là trọng, ta cũng sẽ cầu thân ngươi, lấy ngươi làm thê t.ử duy nhất.”

 

Sau tai ta bốc lên từng mảng nóng rực.

 

Cả người ta đỏ bừng.

 

Nhưng hắn đã lừa ta.

 

Thật lòng yêu một người, sẽ không nghĩ đến việc tính toán người đó, càng không thể khi cầu thân lại đem danh tiết ra làm cái cớ để qua loa.

 

Mục Trực Tùng à, Mục Trực Tùng.

 

Ngươi đúng là đồ khốn kiếp.

 

Thực ra trước kia hắn có rất nhiều cơ hội, chỉ cần hắn nói rõ với ta, ta tuyệt đối sẽ không dây dưa.

 

Vậy mà đến cuối cùng, ta lại trở thành kẻ lòng dạ hiểm độc, không biết liêm sỉ, đuổi theo hắn như một con nữ nhân dâm đãng?

 

Thế đạo này, thật không công bằng.

 

Ta nén cơn tức trong ngực, đẩy Mục Trực Tùng đang đứng trước mặt ra.

 

Ánh mắt Giang Phong Hạc lướt qua giữa chúng ta, sắc mắt trầm xuống.

 

Mục Trực Tùng cũng có phần bất ngờ, vẻ mặt nặng nề.

 

Bầu không khí gượng gạo ấy rất nhanh bị phá vỡ bới…

 

“Tiểu Giang ca ca… Mục tướng quân!”

 

Hương thơm theo gió đưa tới.

 

Xuân Hoa quận chúa ăn vận cực kỳ lộng lẫy, châu ngọc đầy đầu, mặc áo sa lụa lưu vân cổ xẻ, lờ mờ để lộ nơi cổ những vết đỏ tươi.

 

Nàng khẽ chỉnh lại y phục, chủ động lên tiếng:

 

“Đêm qua muỗi nhiều quá, ta ngủ không ngon.”

 

“Muỗi ư?”

 

Giang Phong Hạc cười đầy ác ý:

 

“Hay là bôi ít dầu thanh hao vào đi?”

 

“Hơn phân nửa sinh ý các của hàng t.h.u.ố.c của Chiêu Quốc đều là của Ôn gia, chi bằng để Ôn Thanh Dao phối t.h.u.ố.c cho quận chúa…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kiếp trước, cũng có đúng một màn như thế này.

 

Thật nực cười.

 

Khi ấy ta vậy mà lại ngu ngốc đến vậy.

 

Chỉ cần nhìn kỹ một chút, là ta có thể nhận ra khóe môi Mục Trực Tùng khẽ nhếch lên trong một khoảnh khắc.

 

Hắn còn nghiêng nửa người, cố ý che khuất tầm nhìn của ta.

 

Khoảng cách giữa hai người họ, gần đến mức không thể không nghi ngờ.

 

Ngực ta nặng trĩu.

 

Kiếp trước ta c.h.ế.t khi mới mười tám tuổi, giờ vừa tỉnh lại đã phải đối diện với yến tiệc trong cung nơi định đoạt vận mệnh ta.

 

Việc cảm xúc hỗn loạn, cũng là điều khó tránh.

 

Ta gượng ép nặn ra một nụ cười cứng nhắc, nhìn thẳng vào mắt Mục Trực Tùng:

 

“Mục tướng quân, ta có việc muốn nói riêng với ngươi, là về…”

 

“Hoa tai của ta!”

 

Một giọng nữ hoảng hốt cắt ngang.

 

Chúng ta lúc này đang ở một tòa cao đình.

 

Hoa tai của Xuân Hoa quận chúa đột nhiên rơi xuống.

 

Nàng không nói không rằng, đưa tay với xuống.

 

Nửa người đã nghiêng hẳn ra ngoài lan can, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

 

Đúng lúc này, một bàn tay lớn bất ngờ túm lấy cổ áo nàng, kéo mạnh về sau.

 

Nàng ta lao thẳng vào lòng hắn.

 

“Ngươi không cần mạng nữa sao?”

 

Cảm xúc của Mục Trực Tùng bộc lộ quá rõ ràng.

 

Ta chưa từng thấy hắn thất thố như vậy.

 

Mãi đến một lúc sau, khi phát giác ánh mắt ta đang nhìn, hắn mới không tự nhiên thu tay về.

 

Hai người tách ra, mỗi người đứng một bên.

 

Xuân Hoa quận chúa dịu dàng mà yếu ớt nói:

 

“Chỉ là một đôi hoa tai, vốn chẳng đáng giá gì, nhưng người tặng…”

 

Nàng cố ý nhấn mạnh.

 

“…lại vô cùng quan trọng. Ta chỉ mong hắn hiểu được, tấm chân tình ta dành cho hắn.”

 

Da gà toàn thân ta nổi lên.

 

Ta trợn tròn mắt.

 

Chẳng lẽ…

 

Mục Trực Tùng không phải hoàn toàn là bị hãm hại?

 

Hắn đối với Xuân Hoa, từ sớm đã có tình ý?

 

Ý nghĩ ấy như lưỡi d.a.o lăng trì, từng nhát một cắt qua tim ta.

 

Máu me đầm đìa.

 

Đây là cái gì?

 

Một câu chuyện của bốn người, và chỉ có ta là kẻ làm nền, để bọn họ giẫm lên đầu mà bước lên cao?

 

Nằm mơ đi!

 



 

Xuân Hoa quận chúa vì bị trẹo chân, nên được cung nữ dìu xuống trước.

 

Mục Trực Tùng là tiêu điểm của yến tiệc ban thưởng hôm nay.

 

Nên rất nhanh đã có người tới hàn huyên, nào là hổ phụ không sinh khuyển tử, nào là Mục lão tướng quân nơi suối vàng cũng có thể an lòng.

 

Hắn nghiến răng cười xã giao, rồi cáo từ ta mà rời đi.

 

Ta dựa vào lan can, thấy hắn vòng ra sau hòn giả sơn, cúi người nhặt lên một vật gì đó.

 

Vật trong lòng bàn tay hắn, hình dáng mơ hồ, dường như chính là chiếc hoa tai trân châu mà Xuân Hoa quận chúa vừa đ.á.n.h rơi.

 

Những chi tiết rõ ràng như vậy.

 

Sao kiếp trước ta lại không hề nhận ra?

 

“Ôn cô nương.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu