Ôn Thanh Dao

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ôn Thanh Dao

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

Chương 7:

 

Hắn nghiến răng, ánh mắt khẽ động, giọng nói khàn đi:

 

“Ừ. Là ta có lỗi với ngươi. Ngươi chịu hận ta… như vậy cũng tốt.”

 

…Không thể đ.á.n.h người này nữa.

 

Như vậy chỉ khiến hắn sướng hơn mà thôi.

 

Khóe mắt ta liếc thấy vạt váy của Xuân Hoa quận chúa, ý xấu trong đầu chợt nổi lên.

 

Bọn họ không để ta sống yên, thì dựa vào đâu lại đòi ta rộng lượng?

 

Ta cố ý trẹo chân, chân trái giẫm lên chân phải, làm bộ sắp ngã về phía trước. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Mục Trực Tùng lập tức căng thẳng, vội đưa tay đỡ ta:

 

“Thanh Dao, ngươi không sao chứ? Sao lại bất cẩn như vậy?”
TruyenLau
 

Đến lượt ngươi dạy dỗ ta à?

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thấy Xuân Hoa càng lúc càng tới gần, ta kìm nén cơn tức, vòng hai tay ôm lấy vai Mục Trực Tùng, khiêu khích chớp mắt với Xuân Hoa quận chúa, rồi đỏ mặt rút lui.

 

“Mục tướng quân, nam nữ thụ thụ bất thân, xin hãy tự trọng. Sau này ta còn có phu quân, kẻo hắn lại sinh lòng ghen tuông.”

 

“Cái gì?”

 

Ánh mắt nam nhân trước mặt trong chớp mắt đỏ ngầu, sự u ám bao trùm như sắp nhỏ ra nước.

 

Hắn đột ngột nắm chặt vai ta, tựa con dã thú nổi giận:

 

“Phu quân gì cơ? Ôn Thanh Dao, ngươi hủy hôn trước điện chẳng lẽ vì trong lòng đã có người khác rồi sao?”

 

Nhìn xem.

 

Nam nhân, đảo trắng thay đen giỏi đến mức nào.

 

Ta liều mạng giật tay ra:

 

“Ngươi làm đau ta rồi!”

 

“Chẳng lẽ chỉ có ngươi được quyền lấy người khác, còn ta thì phải đứng chờ một chỗ, vì ngươi mà thủ tiết cả đời sao?”

 

Ta cười lạnh.

 

Xuân Hoa quận chúa rốt cuộc cũng tới.

 

Ánh mắt nàng nhìn ta, như hận không thể nuốt sống ta, nàng ta nghiến răng hỏi:

 

“Ôn Thanh Dao, câu dẫn phu quân của người khác, cảm giác thành tựu lắm phải không?”

 

Mục Trực Tùng vội vàng ngăn nàng, lại còn bị nàng đá một cước.

 

Ta nhân cơ hội rời đi.

 

Chỉ là khi lướt qua Xuân Hoa quận chúa, ta khẽ cong môi, nói nhỏ đủ cho nàng nghe:

 

“Đương nhiên rồi. Học theo thủ đoạn của ngươi, câu dẫn nam nhân của ngươi quả thật rất sướng.”

 

Trước khi lên xe ngựa, ta quay đầu nhìn lại thì thấy bọn họ đã lao vào đ.á.n.h nhau.

 

Xuân Hoa quận chúa mất hết dáng vẻ, liên tục đ.ấ.m mạnh vào n.g.ự.c Mục Trực Tùng, trông như sắp bị tức đến bật khóc.

 

Ván này, ta toàn thắng.

 

Nhưng vẫn chưa đủ.

 

Khi ta thấy phía trước đỗ sẵn một cỗ xe ngựa của Giang gia ta liền gọi thị nữ tới, dặn dò vài câu, rồi mới nghênh ngang rời đi.

 

Mọi việc đều thuận lợi.

 

Chiều hôm sau, cả kinh thành đã truyền tai nhau chuyện Giang Phong Hạc phẩm hạnh bại hoại.

 

Nghe nói đêm trước, khi Giang Phong Hạc ngồi xe ngựa về phủ, dọc đường đột ngột bị chặn lại.

 

Rèm xe bị vén lên, bên trong là Giang Phong Hạc quần áo xộc xệch, mặt đỏ bừng, bàn tay không kiêng dè gì mà trượt lên trượt xuống ở chỗ không tiện nói.

 

Bả vai còn cọ sát vào vách xe.

 

Trong chốc lát, lời đồn tuôn ra đủ kiểu.

 

Hồng Cức Phấn phối với Ngưng Hương Chi, chính là thứ mê d.ư.ợ.c mạnh nhất thế gian.

 

Hắn vốn thích ép người khác uống độc, vậy thì cứ chờ đi.

 

Phúc phần như thế này, về sau hắn còn hưởng dài dài.

 



 

Ta cuối cùng cũng gặp lại phụ thân ta.

 

Trong màn đêm, đèn lồng sáng rực.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phụ thân ta đích thân xách đèn đứng chờ trước cửa.

 

Chỉ vừa nhìn thấy ông thôi, mắt ta đã ướt.

 

Rõ ràng ông mới bốn mươi.

 

Vậy mà tóc đã lấm tấm bạc, già nua đến mức không còn ra dáng.

 

“Về là tốt rồi, về là tốt rồi…”

 

“Còn đứng ngây ra đó làm gì?”

 

Phụ thân kéo ta đi rửa tay:

 

“Trong chậu rửa đã pha đầy nước vỏ bưởi, xua tan uế khí và sát phạt từ chiến trường. Từ nay về sau, thứ đợi Thanh Dao của chúng ta chỉ còn lại phúc khí.”

 

Ta ngẩng đầu.

 

Thật sự đã về đến nhà.

 

Trên cao là tấm biển Ôn phủ.

 

Trong khoảnh khắc ấy, nước mắt ta tuôn rơi.

 

Phụ thân đưa tay xoa nhẹ đầu ta, nhận khăn từ tay thị nữ, lau nước mắt cho ta:

 

“Đang yên đang lành sao lại khóc rồi?”

 

Ta nói không nên lời.

 

Buồn vui dồn dập, chỉ biết rơi nước mắt không ngừng.

 

Cho đến khi phụ thân khẽ vỗ lưng ta, nhẹ giọng an ủi:

 

“Thanh Dao của chúng ta lớn thật rồi. Con mang về cho gia đình vinh dự lớn đến mức cả ta cũng chưa từng nghĩ tới. Ở biên cương… con hẳn là đã chịu không ít khổ sở, phải không?”

 

Nghe nói, sau khi con người c.h.ế.t đi, hồn phách tản mác rồi quay về nơi mình quyến luyến nhất khi còn sống.

 

Vì thế ta rất sợ.

 

Sợ tất cả chỉ là một giấc mộng.

 

Sợ tỉnh ngộ quá muộn, đến lúc muốn níu giữ cũng không còn cơ hội.

 

Ta chần chừ mãi không dám ngủ.

 

Cứ nắm chặt vạt áo phụ thân mà liên tục hỏi ông:

 

“Phụ thân, đây là thật chứ?”

 

Phụ thân ta nghe mà không hiểu gì.

 

Nhưng khi ta mơ màng chìm vào giấc ngủ, dường như có một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên trán ta, kèm theo một tiếng thở dài rất khẽ:

 

“Đừng sợ, Thanh Dao. Tất cả đều là thật.”

 

Đêm ấy, ta ngủ rất ngon.

 

Sáng hôm sau, ta nghe tin Giang Phong Hạc bịlôi vào từ đường đ.á.n.h cho một trận roi, tâm trạng ta lại càng tốt.

 

Ta kéo theo tiểu nha hoàn ra ngoài đi xem xét các cửa hàng.

 

Không ngờ quay đi quay lại ta đã chạm ánh mắt với nhân vật chính trong câu chuyện này.

 

Hiệu thêu Hoa Phưởng.

 

Ta lúc này đang ở trên lầu, tay lật sổ sách.

 

Giang Phong Hạc ở dưới lầu, trong tay chống một cây gậy.

 

“Ôn cô nương tâm trạng không tốt sao?”

 

Giang Phong Hạc tàn tật mà chí không tàn, cứ thế mà đi thẳng lên.

 

Hắn cố bày ra bộ dáng phong nhã, phe phẩy cây quạt:

 

“Có chuyện gì à?”

 

Trong giọng khàn khàn ấy, ép chặt vẻ đắc ý:

 

“Ở yến tiệc trong cung, ngươi phản kích rất đẹp. Nhưng rốt cuộc vẫn bị tổn thương trong lòng phải không?

 

“Ta đã nói rồi, Mục Trực Tùng không phải hạng người tốt đẹp gì đâu!”

 

Ta chợt nhớ ra một chuyện.

 

Kiếp trước bị từ hôn, ai ai cũng nói ta không xứng so sánh với Xuân Hoa quận chúa.

 

Chỉ có Giang Phong Hạc là đưa cho ta một chiếc khăn tay lau nước mắt.

 

Là hắn, đã chủ động trêu ghẹo ta trước.

 

Hắn không thích ta.

 

Vậy vì sao lại muốn lấy ta?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu