Ôn Thanh Dao

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ôn Thanh Dao

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

Chương 9:

 

Cho đến một ngày nọ, hắn bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay ta.

 

Hắn nói:

 

“Thanh Dao, nhìn ngươi bận rộn trong ngoài, vì Mục Trực Tùng mà trừng phạt chính mình như thế, cửa hàng thì mở hết cái này đến cái khác, người thì gầy rộc đi… ta thật sự không nỡ.”

 

“Hắn không xứng với một nữ nhân tốt như ngươi. Ta chỉ cầu ngươi… nhìn ta một lần thôi.”

 

Buồn cười làm sao.

 

Ta trong bận rộn nhưng lại giàu đến chảy mỡ, ta mượn danh huyện chủ để làm việc, thâu tóm từng cửa hàng của đối thủ có ác ý cạnh tranh với ta.

 

Vậy mà hắn dám thương hại ta?

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Giang Phong Hạc buông lời cứng rắn:

 

“Ta nhất định sẽ chứng minh cho ngươi thấy lòng ta.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Ngoài phố bắt đầu lan truyền lời đồn, nói rằng bát tự của ta khắc hắn.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lời này cũng truyền tới tai phụ thân hắn.

 

Thế nhưng, ta đợi mãi vẫn không thấy Giang Phong Hạc bị đ.á.n.h gãy chân.

 

Ta liền hiểu ra cả Giang gia, không có ai là vô tội cả.

 

Chỉ là ta không ngờ, thủ đoạn của Giang Phong Hạc lại có thể hạ tiện đến mức đó.

 

Mấy ngày này là ngày giỗ của tiền Thái tử.

 

Hoàng đế rất yêu thương nhi t.ử này.

 

Hắn lớn lên tuấn tú, văn võ song toàn, hiền danh vang xa.

 

Để bảo đảm con đường kế thừa đại thống được thuận buồm xuôi gió của tiền Thái Tử, thậm chí có vài năm, bệ hạ còn thường xuyên ban t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cho hậu cung.

 

Chính vì vậy, sau khi Thái t.ử qua đời, triều đình rơi vào cảnh không có người kế vị.

 



 

Đối với chuyện này ai nấy đều kín miệng như bưng.

 

Ta chỉ từng nghe loáng thoáng một lần, rằng cái c.h.ế.t của Thái t.ử dường như có liên quan đến Giang gia.

 

Nhưng năm ấy xảy ra quá nhiều chuyện.

 

Mục phủ của Mục lão tướng quân cũng bị tra xét sạch sẽ, Mục Trực Tùng còn suýt nữa c.h.ế.t trong đại lao.

 

Khi đó, ta chỉ mải xót xa cho A Mục ca ca của mình, mà lặng lẽ ở bên.

 

Lễ tế của Thái t.ử trước nay đều do phụ thân ta phụ trách.

 

Năm nay, ta nhận lấy việc này.

 

Ta tự tay chép văn tế, đổi sang y phục vải thô, còn đến miếu thắp một nén hương.

 

Khi trở về, trời đã muộn.

 

Xe ngựa đột ngột dừng gấp.

 

Một toán hắc y nhân chặn ngang đường.

 

Chúng là nhắm thẳng vào ta.

 

Hôm nay ra ngoài ta không mang theo nhiều người hầu.

 

Nên ta đành c.ắ.n răng nhảy khỏi xe, để thị nữ và tiểu tư có cơ hội thoát thân.

 

Còn ta thì dẫn đám thích khách, lăn xuống sườn núi.

 

Dao găm bạc bật ra khỏi ủng.

 

Một nắm d.ư.ợ.c phấn làm ngã mấy tên.

 

Một nhát d.a.o nữa xuyên thẳng cổ họng bọn chúng.

 

Máu tí tách rơi xuống đất.

 

Cánh tay phải của ta cũng đã bị bẻ gãy.

 

Sức lực giữa nam nữ vốn chênh lệch quá lớn.

 

Đối phương lại là kẻ luyện võ.

 

Ta có thể cầm cự đến mức này, đã xem như kỳ tích.

 

Trong miệng tràn ngập mùi tanh nóng.

 

Tên thủ lĩnh thích khách đột ngột bóp chặt cổ ta.

 

Cảm giác cận kề cái c.h.ế.t lại ập tới, ta như quay về đêm kiếp trước.

 

Ánh mặt trời dần rời xa.

 

Toàn thân ta run rẩy.

 

…Sống lại một đời, ta chưa kịp làm được gì, đã phải c.h.ế.t thêm lần nữa sao?

 

Không cam lòng.

 

Ta không cam lòng.

 

Sức lực toàn thân rút cạn.

 

Tên thích khách tháo khớp hàm ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nụ cười độc ác của hắn lọt thẳng vào tai:

 

“Vốn định để đám anh em cùng hầu hạ ngươi, giờ thì lại quá hời cho ta rồi.”

 

“Muốn trách, thì trách ngươi đắc tội với người không nên đắc tội.”

 

“Tiểu nương t.ử ngươi trông thì yếu ớt mà ra tay lại ác. Loại này… ta thích.”

 

Bọn chúng xem ra không muốn g.i.ế.c ta.

 

Mà là nhắm đến thứ khác.

 

Nhưng, cũng như nhau.

 

Hung quang trong mắt ta bùng lên.

 

Lúc nãy nhân lúc hắn chủ quan, tay ta đã móc ra những cây kim bạc giấu trong đai lưng.

 

Ta đột ngột ngẩng đầu, há miệng c.ắ.n thẳng vào cổ họng tên thích khách trước mặt.

 

Máu phun ra như suối.

 



 

Hắn ném ta đập thẳng vào vách đá.

 

Ta không ngại thương tích mà lao thẳng về phía tên thích khách trước mặt.

 

Những cây kim bạc trong tay vung lên, đ.â.m thẳng vào mắt hắn.

 

Nhanh.

 

Chuẩn.

 

Độc.

 

“A a a a!”

 

Trong màn đêm vang lên một tiếng hét t.h.ả.m khốc, sắc bén đến rợn người.

 

Tên thích khách dùng khuỷu tay nện xuống.

 

Ta như không thấy đau mà trở tay rút lấy con d.a.o của hắn.

 

Giống như cuối cùng cũng túm được vận mệnh nhỏ bé, trôi dạt của chính mình, ta dùng toàn bộ uất ức và phẫn nộ của ta…

 

Chưa từng có ai đến cứu ta.

 

Nhưng không sao cả.

 

Ta sẽ tự cứu lấy mình…

 

Phập. Phập.

 

Máu b.ắ.n tung tóe như hoa mai, văng đầy khắp mặt ta.

 

Một luồng khoái cảm điên cuồng trào dâng.

 

Khi Mục Trực Tùng chạy tới, tên thích khách chỉ còn thoi thóp một hơi.

 

Ta cưỡi lên người hắn, từ n.g.ự.c trở xuống, đã bị đ.â.m nát thành bùn.

 

“Thanh Dao.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

 

Toàn thân ta đẫm máu.

 

Trước mặt hắn, ta dùng lưỡi d.a.o sắc, chậm rãi cắt đứt cổ họng tên thích khách.

 

Khóe môi lại cong lên một nụ cười dịu dàng đến lạ lùng:

 

“Để ta nghĩ xem… ngươi đến nhanh như vậy, đây là thích khách của Trang Vương phủ phải không?

 

“Ta đắc tội với quận chúa.  Nàng ta muốn hủy hoại danh tiết của ta. Rồi để hôm sau, giữa bao ánh mắt người đời, sẽ ném ta ra giữa chốn đông người.

 

“Rồi Giang Phong Hạc sẽ nhân cơ hội đó lấy ta.

 

“Trong âm mưu này, Mục Trực Tùng ngươi đóng vai trò gì đây?”

 

Thân thể Mục Trực Tùng khẽ loạng choạng.

 

Người vốn luôn mặt không đổi sắc, lúc này trong mắt lại tràn ngập đau đớn.

 

Hắn khàn giọng:

 

“Không ngờ… ngươi lại nghĩ về ta như vậy.”

 

Hắn gắng kiềm chế cảm xúc:

 

“Ta đưa ngươi về trước đã.”

 

“Đừng chạm vào ta!”

 

Lưỡi d.a.o của ta rạch trúng cổ tay hắn.

 

Hắn khựng lại, tỏ ra bị thương:

 

“Thanh Dao!” - hắn vội vàng giải thích:

 

“Ám vệ báo cho ta biết, Trang Vương có thể sẽ ra tay với ngươi, nên ta liền lập tức chạy tới.

 

“Thanh Dao, chuyện không phải như ngươi nghĩ, mọi thứ rất phức tạp…”

 

Hắn day trán, giọng lộ mệt mỏi:

 

“Ta vẫn luôn cho rằng, chỉ cần ta tránh xa ngươi, quận chúa sẽ không…”

 

“Câm miệng!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu