Chương 3:
Trên cao đình lúc này chỉ còn lại Giang Phong Hạc.
Hắn phe phẩy quạt, tiến lại gần:
“Hôn phu của cô nương rất được hoan nghênh nha. Vị tướng quân trẻ tuổi nhất Đại Chiêu, tiền đồ vô lượng. Gả cho hắn, ít nhất cũng là mệnh phụ tam phẩm. Sau hôm nay, e rằng cả kinh thành đều sẽ ngưỡng mộ Ôn cô nương rồi?”
“Một nữ nhân dám theo đuổi tình yêu, cuối cùng cũng nếm được quả ngọt.”
Giễu cợt.
Một cơn run rẩy quét qua toàn thân ta. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta siết chặt móng tay vào lòng bàn tay, mới miễn cưỡng đè được sát ý đang cuộn trào trong mắt.
TruyenLau.com
Ta phải luôn nhắc mình hết lần này đến lần khác: giờ vẫn chưa phải lúc, thêm nữa ta cũng không phải đối thủ của hắn.
TruyenLau
Song đao ta học đuọc quá hời hợt, nhưng y thuật của ta là gia truyền nên ta có ý thuật rất tốt.
Ta nâng chén rượu lên, vô cùng khéo léo mà rắc vào trong một ít bột thuốc.
Rồi giơ chén, định kính Giang Phong Hạc:
“Giang đại nhân chẳng phải muốn xin một chén rượu mừng sao? Cũng không cần phiền ngươi đến trước mặt phụ thân ta, bây giờ ta liền kính ngươi ngay tại đây.”
Hắn không dám nhận.
Ta liền kính thẳng cho hắn.
Giang gia và Mục gia trước kia vốn là thế giao.
Sau khi Mục phụ qua đời, hai nhà thì vì những nguyên do không ai biết mà trở mặt, nghe nói còn nhiều lần làm khó Mục Trực Tùng.
Ta vì đã đem lòng yêu thương Mục Trực Tùng, nên đối với Giang Phong Hạc từ trước tới nay chưa từng có sắc mặt tốt.
Thậm chí ta từng tự ý quyết định, hễ có người Giang gia đến cửa mua hàng, thì giá cả đều tăng gấp đôi, coi như xả giận thay Mục Trực Tùng.
Giờ nghĩ lại, đúng là ta đã tự coi mình quá quan trọng.
Trong khoảnh khắc Giang Phong Hạc còn đang thất thần, ta đã đứng ngay trước mặt hắn.
Chén rượu trong tay nghiêng ra ngoài, toàn bộ rượu đều đổ lên mu bàn tay hắn.
Hắn che tay lại, ngẩng đầu nhìn ta.
Ta hạ giọng, tỏ vẻ áy náy:
“Giang đại nhân, là do ta quá vui mừng.”
Thứ t.h.u.ố.c đó tên là Hồng Cức Phấn.
Vốn không phải độc d.ư.ợ.c gì, mà là thứ các tiểu thư thế gia thường dùng để xông y phục.
Chỉ là Giang Phong Hạc vốn đa nghi, nên nhất định sẽ dùng thật nhiều nước để rửa.
Nhưng càng rửa sẽ càng nóng.
Da thịt khi đó sẽ sưng tấy, ngứa ngáy khó chịu.
Mà tất cả những điều ấy, chẳng qua chỉ là chút lãi ta thu trước mà thôi.
Cuối cùng cũng được yên tĩnh một lúc.
Ta chống cằm, suy nghĩ cách phá cục.
Trước khi hồi kinh, Mục Trực Tùng đã dâng tấu lên Thánh thượng, trong lời lẽ thấp thoáng ý xin ban hôn.
Còn ta thì muốn toàn thân mà rút lui, còn muốn giữ thể diện cho Ôn gia, rồi còn phải nghĩ cách… g.i.ế.c Giang Phong Hạc.
Đúng lúc ấy, có một bóng người lướt vào tầm mắt ta.
Là Mục Trực Tùng.
Hắn gạt đám quan lại đến hàn huyên, đi thẳng về phía nam.
Ta vô thức đuổi theo, cho đến một tòa cung điện hoang vắng, hẻo lánh.
Như bị ma xui quỷ khiến, ta liếc qua khe cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ một cái liếc ấy thôi, đã khiến toàn thân ta lạnh buốt.
Trong phòng, chuông lục lạc nơi cổ chân rung lên leng keng.
Xuân Hoa quận chúa cả mặt đỏ bừng, nửa tựa trên giường, ngón tay vuốt ve chiếc hoa tai trân châu vừa đeo:
“Vậy mà tìm lại được sao? Mục tiểu tướng quân ngoan quá.”
Mục Trực Tùng quay lưng về phía cửa.
Hắn chậm rãi quỳ xuống trước giường.
Bàn chân quận chúa đặt lên n.g.ự.c hắn, tua rua trên đôi giày thêu khẽ lay động.
Hắn cúi người, cởi giày cho nàng.
“Xin quận chúa hãy để ta xem trẹo chân ở đâu.”
“Còn gọi người ta là quận chúa à, đồ giả vờ đứng đắn! Trên người ta, có chỗ nào mà ngươi chưa từng chạm vào, chưa sờ qua hả?”
Nàng vừa nói, vừa ngồi thẳng dậy.
Hơi thở nhẹ nhàng phả sát bên tai hắn, kèm theo một tiếng cười khẽ.
“Ừm? Chỉ một chén rượu thôi đã khiến Mục tướng quân mềm nhũn cả người. Ngươi là cố ý đúng không? Trước mặt Ôn Thanh Dao, ngươi cũng từng như vậy sao?”
“Đừng náo.”
Hơi thở Mục Trực Tùng rối loạn.
“Ta… ta chưa từng chạm vào nàng ấy.”
Xuân Hoa quận chúa bật cười.
Trong giọng nói không giấu nổi vẻ đắc ý:
“Ta biết mà. Năm đó ngươi tiếp cận nàng ta, chẳng qua chỉ để tái lập đội quân của phụ thân ngươi. Lại vì oán giận chuyện Trang Vương phủ đuổi ngươi đi, nên đành phải vào Điện Tiền Ty làm một tên cấm quân nho nhỏ, phải không?
“Nhưng Mục ca ca à, ta cũng lực bất tòng tâm rồi? Năm đó phụ thân ta chịu đứng ra cầu tình cho ngươi, đã là nể mặt ta lắm rồi.”
…
Như chợt nghĩ ra điều gì đó, trong ánh mắt Xuân Hoa quận chúa lóe lên một tia sắc lạnh:
“Rõ ràng là ta quen biết ngươi sớm hơn, vậy mà trong kinh thành lại đồn rằng các ngươi là trời sinh một đôi?”
“Hừ, dám tranh giành với ta, thì cứ để nàng ta hối hận đi. Muốn trả thù một nữ nhân, cách tốt nhất chẳng phải là đợi khi nàng ta đang hạnh phúc nhất, rồi đẩy thẳng nàng ta xuống vực sâu sao”
“Giờ cả kinh thành đều biết ngươi sắp lấy nàng ta. Nhưng rồi trước mặt bệ hạ, người ngươi cầu xin được ban hôn là ta…”
“Đến lúc đó, sắc mặt của Ôn Thanh Dao nhất định sẽ rất đẹp.”
Tim ta như ngừng đập trong khoảnh khắc.
Những ràng buộc giữa bọn họ, sâu xa hơn ta tưởng rất nhiều.
Ta vậy mà hoàn toàn không hề hay biết.
Thế nhưng, ta vẫn còn ôm một tia hy vọng.
Ta rất muốn nghe Mục Trực Tùng phản bác.
Dẫu cho chúng ta không có tình cảm nam nữ, nhưng chúng ta cũng đã có sáu năm bên nhau, cùng nhau trải sống cùng c.h.ế.t.
Dù là nuôi một con mèo còn có thể có tình cảm, huống chi là con người?
Nhưng Mục Trực Tùng lại khiến ta thất vọng.
Ta nghe giọng hắn vang lên, mang theo sự chiều chuộng không hề che giấu:
“Nếu nàng thích, ta đều nghe theo nàng.”
Ngươi còn đang ảo tưởng điều gì nữa đây Ôn Thanh Dao?
Chỉ có một mình ngươi coi những ký ức đó là như trân bảo.
Tình cảm của ngươi hắn chưa từng để tâm…
Phía xa, pháo hoa bừng nở trên bầu trời.
Ôn Thanh Dao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.