“Mẹ kiếp, sớm không chết muộn không chết, lại chết ở thời điểm không nên chết.” Vẻ mặt Mạnh Phù Dao như đưa đám, nàng ngồi xổm trước thi thể lành lặn của A Sử Na, cắn móng tay lào phào mắng.
Bây giờ nàng đương đảm nhiệm chức vụ Thành chủ to lớn này, việc này nhìn qua tựa như phong sinh thủy khởi (Gió đi khắp nơi để mọi vật sinh ra, nước đi đến đâu thì mọi vật ở đó đâm chồi nảy lộc), công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại đầy ắp nguy hiểm, vì phải vội vàng tìm cách để ổn định lại thế cục lộn xộn hiện nay. Bước đầu tiên là Tông Việt gửi thư cho Đức vương, tường thuật rõ ràng nguyên do sự việc xảy ra nơi đây, được Đức vương ngầm đồng ý cho quản lý tất cả các công việc của Thành chủ. Bước thứ hai là tẩy trừ những người Nhung làm việc trong Huyện nha, chiêu mộ nha dịch người Hán. Tiếp theo là bắt đầu tổ chức việc huấn luyện tự vệ cho người dân, cho phép người Hán thành lập lực lượng tự vệ. Tiếp theo nữa là phân chia lại hộ tịch, loại bỏ thói quen cư ngụ tập trung của người Nhung trước đây, an bài người Nhung và người Hán cư trú lẫn lộn với nhau. Sau đó tuyên bố sẽ chém hết tất cả những người Nhung bạo loạn. Vì vậy sóng gió ngầm trong thành được loại bỏ, mọi việc coi như cũng yên ổn tạm thời.
Một mình nàng vốn chẳng thể đảm đương hết tất cả công việc, hết thảy đều do Tông Việt tìm người đến giúp đỡ. Giúp nàng từ bỏ tính kiêu ngạo của mình, tìm cách lấy được sự tín nhiệm của người hán trong thành, để tâm đến từng hộ dân. Mạnh Phù Dao đâu có hiểu gì khi đọc các công văn báo cáo hay quản lý tất cả các chính vụ của Thành chủ, khiến nàng trở nên luống cuống, may là nhờ có Tông Việt bên cạnh. Hắn vừa châm chọc nàng bằng những lời lẽ ác độc, vừa thay nàng xử lý tất cả công văn dài dòng lê thê đến ngàn lời vạn chữ, lưu loát như nước chảy, hễ hạ bút là thành văn. Làm cho đống công văn chất cao như núi chỉ trong nháy mắt liền biến mất, khiến nàng vô cừng thán phục. Nàng cũng càng cảm giác được xuất thân của Tông Việt chẳng hề tầm thường, nào có đại phu nào am hiểu chính vụ như vậy chứ? Có lần nàng hỏi hắn, nhưng Tông Việt làm như không nghe thấy, ngày hôm sau liền tiếp tục đi hái thuốc, cự tuyệt trả lời nàng. Mạnh Phù Dao đành phải ngậm miệng, hai người đều hợp tác bày ra bộ dạng thờ ơ phớt lờ y chang chả khác gì nhau.
Nhưng mà toàn bộ nỗ lực cố gắng chỉ trong nháy mắt đã bị cái chết bất đắc kì tử của A Sử Na hóa thành mây khói. Người Nhung trong Diêu thành vô cùng kính yêu vị Thành chủ này, nếu tin tức A Sử Na chết bị truyền đi, nhất định ngòi nổ bạo loạn đã bị dập tắt sẽ bùng cháy lên mạnh mẽ.
Sự việc rành rành, trong Diêu thành này có rất nhiều mật thám của quân Nhung, sở trường châm ngòi thổi gió để nội ứng ngoại hợp, không cần hao binh tổn tướng cũng có thể chiếm lấy Diêu thành bất cứ lúc nào.
Nàng đã nương tay trong lúc tiếp quản chức vụ Thành chủ, đã không đem tất cả cấp dưới người Nhung ở huyện nha thanh trừng sạch sẽ. Mạnh Phù Dao lắc đầu, lười nhác đứng dậy, từ tốn nói với Tông Việt cũng đang nhìn thi thể A Sử Na, “Xóa sạch thi thể đi”.
Tông Việt nhíu mi đáp: “Xóa sạch thi thể A Sử Na, ngươi cho là tất cả người Nhung đều sẽ nghe theo lời ngươi, không truy hỏi tung tích của Thành chủ trước đây hay sao? Sắp đến “lễ tế thần” của người Nhung, người Nhung các nơi đều tụ tập lại để ăn mừng, nếu như A Sử Na không xuất hiện, ngươi hoàn toàn không có cách nào để giải thích hết.”
Mạnh Phù Dao rên rỉ, đương lúc còn đang do dự thì chợt nghe tiếng trống trước cổng vang lên, âm thanh vô cùng quái dị, không nhanh không chậm vang lên bang bang. Trong âm thanh không có chút oan khuất bi phẫn thiết tha nào, mà lại vẫn đục kéo dài xa xăm, từng tiếng từng tiếng hòa với nhịp trống yếu ớt truyền vào địa lao.
(Bắt đầu từ đoạn này trở đi mình mắc cười với cách hành xử của bạn nam chính quá trời (^_^).
Âm thanh hỗn tạp này nghe qua tựa như thứ gì đó mềm mại đụng vào mặt trống.
Mạnh Phù Dao nghi hoặc, đứng dậy lẩm bẩm: “Ồ, sao lại có người gõ trống kêu oan? Ta làm việc công chính liêm minh, không phải mọi người đều an ổn bình yên sao, sao lại có án oan nhỉ?” TruyenLau
Tông Việt liếc mắt với nàng, lộ ra nét cười bất đắc dĩ, thần kinh Mạnh Phù Dao này đúng là đúc bằng sắt mà, trong tình huống như thế này mà còn nói đùa được.
Mạnh Phù Dao đạp đá lung tung rồi chạy ra ngoài, trước hết vứt bỏ toàn bộ mọi chuyện xíu quẩy, trong lòng tràn đây hưng phấn chờ mong lần thăng đường đầu tiên trong vai trò Thành chủ của mình. Tất cả nha dịch đều đứng uy nghiêm sẵn sàng nơi công đường, Mạnh Phù Dao vênh váo khoác chiếc áo vào, hiên ngang bước lên chỗ ngồi, nhưng lúc này tiếng trống vẫn còn vang vọng, nàng không kiên nhẫn quay đầu lại quát: “Đánh gì mà đánh, lão gia ta thăng đường rồi nè!”
Vừa liếc ra ngoài, nàng lập tức nhận ra được người gõ trống là ai.
TruyenLau.com
Trước cửa, cách một hàng rào chắn, nam tử mặc áo bào tím đang cầm dùi trống giơ lên, tư thái tôn quý tao nhã, biến chiếc trống kêu oan thành một chiếc trống nhạc, không nhanh không chẫm gõ từng hồi phát ra âm thành trầm bổng du dương, ống tay áo bay bay lộ ra cổ tay trắng như ngọc tạc. Một đống đại cô nương và tiểu cô nương vây quanh, đứng dưới trời nắng chang chang si mê đắm đuối nhìn hắn.
Không phải chủ tử vô lương tâm và sủng vật yêu nghiệt thì là ai chứ!!!
Mạnh Phù Dao há to miếng đến mức có thể nhét cả mười Nguyên Bảo đại nhân vào trong, nàng đứng sững sờ nơi ghế ngồi, không biết nên chạy ra mừng rỡ hay là làm lơ luôn. Chưa kịp ra quyết định thì nam tử tao nhã đó đã hạ dùi trống, cuộn lại ống tay áo, cũng không quên thể hiện tính phong lưu, quay đầu lại nhìn các cô gái mỉm cười gật đầu chào, lập tức một tràng hít hà dai dẳng dấy lên. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chuột mập ngồi xổm trên vai hắn, vẻ mặt vênh váo, ánh mắt đắc ý.
Nhìn kỹ nữa thì thấy nơi đáy măt con chuột mập ấy lộ ra sự khinh thường --- áo choàng quan to đẹp đẽ khoác lên người ai mà xấu quá…
Sắc mặt Mạnh Phù Dao đen sì cả nửa buổi, đột nhiên hít hít mũi, ngẩng đầu lên, tiếp thêm sức mạnh cho mình.
Haizz…. Không có người đến cáo trạng, người này có thân phận đặc thù nên không tính, không thể tin được, chắc là hắn không rảnh rỗi đến đây để cáo trạng đâu.
Nhưng mà... Vì sao nàng cảm thấy lòng mình ngòn ngọt thế nhỉ?
Ánh mắt Mạnh Phù Dao không ngừng chuyên động, hết nhìn lên xà nhà thì lại nhìn xuống mặt đất, nhưng một mực chẳng chịu nhìn phía đối diện, nàng hết sờ công văn, mân mê áo choàng thì lại vuốt tóc, nhất định không chịu phát ra tín hiệu thăng đường.
Nam tử đối diện nhìn thấy thái độ của nàng thì không nhin được cười, ánh mắt thể hiện rành rành: "Nàng vô lương tâm nên chột dạ rồi à!" Nguyên Bảo đại nhân thì láo liên đôi mắt.
Dân chúng đứng đầy bên ngoài, mọi người đều muốn xem tân Thành chủ thẩm án như thế nào, cũng muốn xem nam tử phong hoa tuyệt đại kia có oan tình gì. Ánh mắt mọi người sáng quắc, hết nhìn tân Thành chủ trẻ tuổi tuấn tú thì lại nhìn nam tử cáo trạng phong thái xuất chúng, nhìn qua rồi nhìn lại, nhìn thế nào cũng thấy vẻ mặt hai người này hình như có gì đó quái lạ. Tân Thành chủ còn kỳ quái hơn, giống như đang ngồi trên đống lửa, không ngừng xoay đi vặn lại.
Im lặng một lúc lâu dân chúng bắt đầu xì xầm bàn tán, Mạnh Phù Dao không còn cách nào hết đành phải chống đỡ, giơ tay yếu ớt đập xuống mặt bàn, khàn giọng hỏi: "Kẻ nào đưới công đường? Vì sao lại cáo trạng?"
Ánh mắt nàng lén lút liếc trộm Nguyên CHiêu Hủ, tò mò không biết hắn có ý đồ quỷ quái gì nữa, nhìn thấy Nguyên Chiêu Hủ nhướng mắt cười, thủng thẳng đáp.... "Hồi lão đại nhân..."
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Mạnh Phù Dao run lẩy bẩy.
Nguyên Chiêu Hủ đâu có bỏ qua cho nàng dễ vậy, hắn vén áo, cư nhiên chuẩn bị quỳ xuống.
Mạnh Phù Dao hốt hoảng nhảy bật lên muốn hét to để ngăn cản, nhưng chỉ trong tích tắc, khi Nguyên Chiêu Hủ vừa cong gối thì lại lập tức bất ngờ đứng thẳng, hiên ngang sáng chói, vờ như suy nghĩ rồi cười nói: "Haizz, lão đại nhân, tại hạ quên mất, tại hạ đang có công vụ trên ngừoi, gặp lão đại nhân không cần phải quỳ"
Mạnh Phù Dao nghiến răng trừng mắt nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy không còn chột dạ nữa, sao phải chột dạ chứ? Người này từ trước đến nay có bao giờ để mình chịu thiệt đâu, sớm hay muộn gì hắn cũng sẽ tính sổ với nàng, sao nàng lại phải áy náy làm gì.
Nguyên Chiêu Hủ mỉm cười lấy từ trong lồng ngực ra một tấm lụa, khi gia sư của tân Thành chủ Mạnh Phù Dao là Diêu Tấn tiến tới nhận lấy, ngón tay hắn vừa chạm vào thì cảm giác được điều gì đó, muốn cười mà không dám cười, cố hết sức gồng mình chịu đựng.
Mạnh Phù Dao nghi ngờ nhưng vẫn nhận lấy --- người này có đơn cáo trạng thật à?
Vừa mở tấm lụa ra, bên trong liền hiện ra một cái xương đầu cá.
Sắc mặt Mạnh Phù Dao tối thui, nhìn chằm chằm cục cưng kia, nàng nhớ ra đây chính là cái xương đầu cá mà nàng đã gặm trên núi Lục Châu cùng với Nguyên Chiêu Hủ.
Trời ơi, không phải là nàng đã vứt đi rồi sao, hắn nhặt lại khi nào vậy chứ??
"Cáo trạng" này thật là khác thường mà...
Khi nàng vẫn còn đang lúng túng, liền nghe được người ở phía dưới không nhanh không chậm cất tiếng: "Vãn sinh Nguyên Chiêu Hủ, cáo trạng Mạnh Phù Dao người nước Thái Uyên, bội tình bạc nghĩa, vứt bỏ người yêu, vô lương tâm..."
.....
Mạnh Phù Dao suýt chuýt nữa phun ra một bụm máu.
Chuyện này xảy ra khi nào vậy hả?
Đồng chí Nguyên Chiêu Hủ à, đây là công đường ở Diêu thành nước vô cực, là trung tâm chính trị của các nước, lời như vậy mà cũng nói ra được sao...?
Ta... Bội tình bạc nghĩa, vứt bỏ người yêu, vô lương tâm...?
Nàng run rẩy chỉ tay về phía hắn, rất muốn ném cái xương đầu cá kia vào người Nguyên Chiêu Hủ, nhưng mà dù sao nơi này cũng là công đường, thật sự không hành động như vậy được. Nhớ tới Nguyên Chiêu Hủ có nói "bội tình bạc nghĩa" thì sắc mặt nàng bỗng nhiên ửng hồng, tức giận nhìn chằm chằm hắn thật lâu, mà người nọ lại bày ra vẻ mặt dửng dưng vô tội. Con chuột mập trên vai hắn cũng y như vậy, chả biết xấu hổ chút nào.
Mạnh Phù Dao đành phải hạ giọng, hung hăng cất tiếng hỏi: "Cáo trạng của các hạ hình như không đúng khuôn phép."
"Vậy à?" Nguyên Chiêu Hủ mỉm cười, chỉ vào tấm vải lụa, "Lão đại nhân không ngại cho dân chúng xem qua cáo trạng chứ, vãn sinh cảm thấy rất đúng khuôn phép, thậm chí cũng đã dâng lên tính vật đính ước trong cáo trạng để chứng minh rồi."
Đây rành ràng là lý sự tào lao mà, mọi người vừa nghe thấy "tín vật đính ước" thì đều dậy lên sự tò mò, nhao nhao ra sức chen vào trong để nhìn bảo bối định tình trong đơn cáo trạng của nam tử thần bí. Mạnh đại lão gia nhìn cái xương đầu cá khóc không ra nước mắt, hay lắm... tín vật đình tình.
Nàng nhanh chóng thu hồi tín vật định tình ấy, thuận tay bóp nát, nghiêm nghị nói: "Ngươi nói cũng có đạo lý, bản huyện đã thấy, nếu như vậy thì cáo trạng này bản huyện sẽ thụ lý. Nhưng mà nơi này là lãnh thổ nước Vô Cực, ngươi lại cáo trạng người Thái Uyên, ngoài khả năng quản hạt của ta, ngươi nên đi Thái Uyên cáo trạng đi."
Nói xong thì trong lòng vô cùng đắc chí vì nhìn thấy Nguyên Chiêu Hủ lặng thinh, chắc hẳn sẽ chẳng phản bác lại được, nàng nhấc mông chuẩn bị lui xuống công đường, nào ngờ ai đó lại cười.
Mạnh Phù Dao nhìn thấy hắn cười thì liền sợ hãi, vừa mới nhích mông được một nửa đã khựng lại, quả nhiên nghe hắn nói: "Đại nhân, nàng tuy là người Thái Uyên nhưng lại rất thích đi chu du các nước, hiện tại đang lẩn trốn đâu đó ở nước Vô Cực, ngay tại trong Diêu thành này. Nàng không những lừa tình trộm tiền ta khiến ta vô cùng đau khổ, mà ta còn e rằng nàng sẽ gây tổn hại đến người khác, xin đại nhân thương xót cho dân chúng, mau chóng tróc nã nàng về quy án."
"Lừa tình trộm tiền... Trộm tiền gạt... Tình..." Mạnh lão gia trên công đường bắt đầu cà lăm, "Lừa gạt... Cái gì mà tình... Trộm... Cái gì mà tiền..."
"Nói về trộm tiền, nàng đã lấy trộm một sợi lông con sủng vật của ta, đây không phải là sợi lông của một con sủng vật bình thường, vô cùng quý hiếm, mỗi sợi lông của nó trị giá ngàn lượng vàng." Con sủng vật có một sợi lông trị giá ngàn lượng vàng sắp sửa tuyệt chủng đang đứng trên vai Nguyên Chiêu Hủ, lập tức quay lại, vểnh cái mông béo ụ lên cho Mạnh đại lão gia nhìn thấy "sợi lông nào trên mông nó bị bứt đi, vô cùng thê thảm nhưng cực kì oanh liệt", lẽ đương nhiên, trên đời này có ai mà biết được sợi lông nào trong một đống lông trên mông đít nó bị bứt đi đâu.
"Nói về lừa tình...", Nguyên Chiêu Hủ mỉm cười, hàng mi dài rũ xuống, đôi mắt sáng long lanh, tựa như sóng nước dập dềnh, "Vãn sinh thật xấu hổ, nhưng ắt hẳn là trong lòng lão đại nhân biết đó là việc gì rồi."
.....
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1: Giựt tiền cướp sắc
- Quyển 3 - Chương 1: Ẩn nhẫn chờ thời cơ
- Quyển 4 - Chương 1: Mỹ nhân sát thủ
- Quyển 7 - Chương 1: Như thể gặp gỡ lần đầu
- Quyển 8 - Chương 1: Tuyệt vực hải cốc
- Quyển 5 - Chương 1-1: Đêm pháo hoa (1)
- Quyển 5 - Chương 1-2: Đêm pháo hoa (2)
- Quyển 5 - Chương 1-3: Đêm pháo hoa (3)
- Quyển 5 - Chương 1-4: Đêm pháo hoa (4)
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Ai dạy dỗ ai?
- Quyển 3 - Chương 2: Đêm trong thâm cung
- Quyển 4 - Chương 2: Quý phi say rượu
- Quyển 7 - Chương 2: Con hát tương lai
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2-1: Tâm nơi phương nào (1)
- Quyển 5 - Chương 2-2: Tâm nơi phương nào (2)
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Kẻ trộm nơi hành cung
- Quyển 3 - Chương 3: Không buông tay
- Quyển 4 - Chương 3: Đồng hành với mỹ nhân
- Quyển 7 - Chương 3: Kế hoạch bồi dưỡng hoàng hậu
- Quyển 8 - Chương 3: Lấy thân bảo vệ
- Quyển 5 - Chương 3-1: Vừa gõ vừa đánh (1)
- Quyển 5 - Chương 3-2: Vừa gõ vừa đánh (2)
- Quyển 5 - Chương 3-3: Vừa gõ vừa đánh (3)
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4: Mỹ nhân giữa hồ
- Quyển 3 - Chương 4: Lòng nàng đã quyết
- Quyển 4 - Chương 4: Ám Dạ tiêu hồn
- Quyển 7 - Chương 4: Cướp đoạt tập thể
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4-1: Hành trình vui vẻ (1)
- Quyển 5 - Chương 4-2: Hành trình vui vẻ (2)
- Quyển 5 - Chương 4-3: Hành trình vui vẻ (3)
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5: Hoạt sắc sinh hương
- Quyển 3 - Chương 5: Theo đuổi tình yêu
- Quyển 4 - Chương 5: Tranh giành
- Quyển 7 - Chương 5: Thần thông đại pháp
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5-1: Duyên cộng chẩm
- Quyển 5 - Chương 5-2: Duyên cộng chẩm (2)
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6: Thanh lâu say mèm
- Quyển 3 - Chương 6: Hãy để ta đau
- Quyển 7 - Chương 6: Giải quyết hữu phái
- Quyển 8 - Chương 6: Không cho mượn hoàng hậu
- Quyển 4 - Chương 6-1: Ngàn dặm truy tung (1)
- Quyển 5 - Chương 6-1: Tận dụng thời cơ (1)
- Quyển 4 - Chương 6-2: Ngàn dặm truy tung (2)
- Quyển 5 - Chương 6-2: Tận dụng thời cơ (2)
- Quyển 5 - Chương 6-3: Tận dụng thời cơ (3)
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7: Tiếng lòng thì thầm
- Quyển 3 - Chương 7: Nói chuyện với ma
- Quyển 7 - Chương 7: Bộc bạch tiếng lòng
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7-1: Người cũ quay về (1)
- Quyển 5 - Chương 7-1: Gần mặt cách lòng (1)
- Quyển 4 - Chương 7-2: Người cũ quay về (2)
- Quyển 5 - Chương 7-2: Gần mặt cách lòng (2)
- Quyển 5 - Chương 7-3: Gần mặt cách lòng (3)
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8: Khu vườn hoang vắng kinh hoàng
- Quyển 3 - Chương 8: Nhớ sâu
- Quyển 7 - Chương 8: Đêm trăng la sát
- Quyển 8 - Chương 8: Mỹ nhân khó theo đuổi
- Quyển 4 - Chương 8-1: Món quà khuynh thành (1)
- Quyển 5 - Chương 8-1: Lòng như lửa đốt (1)
- Quyển 4 - Chương 8-2: Món quà khuynh thành (2)
- Quyển 5 - Chương 8-2: Lòng như lửa đốt (2)
- Quyển 5 - Chương 8-3: Lòng như lửa đốt (3)
- Quyển 5 - Chương 8-4: Lòng như lửa đốt (4)
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9: Thiên hạ xuất chúng
- Quyển 3 - Chương 9: Quyết định nặng nề
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9-1: Phượng bay Cửu Tiêu (1)
- Quyển 5 - Chương 9-1: Cuộc gặp trong nhà lao (1)
- Quyển 4 - Chương 9-2: Phượng bay Cửu Tiêu (2)
- Quyển 5 - Chương 9-2: Cuộc gặp trong nhà lao (2)
- Quyển 4 - Chương 9-3: Phượng bay Cửu Tiêu (3)
- Quyển 5 - Chương 9-3: Cuộc gặp trong nhà lao (3)
- Quyển 5 - Chương 9-4: Cuộc gặp trong nhà lao (4)
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10: Gặp nhau trên núi Lục Châu
- Quyển 3 - Chương 10: Oan gia ngõ hẹp
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10: Thần điện háo sắc
- Quyển 4 - Chương 10-1: Máu chảy Côn Kinh (1)
- Quyển 5 - Chương 10-1: Người xưa yên lặng (1)
- Quyển 4 - Chương 10-2: Máu chảy Côn Kinh (2)
- Quyển 5 - Chương 10-2: Người xưa yên lặng (2)
- Quyển 4 - Chương 10-3: Máu chảy Côn Kinh (3)
- Quyển 5 - Chương 10-3: Người xưa yên lặng (3)
- Quyển 4 - Chương 10-4: Máu chảy Côn Kinh (4)
- Quyển 4 - Chương 10-5: Máu chảy Côn Kinh (5)
- Quyển 1 - Chương 11: Giông tố cuồng nộ
- Quyển 2 - Chương 11: Nụ hôn đầu của ai?
- Quyển 3 - Chương 11: Tình nàng rất sâu
- Quyển 6 - Chương 11: Thoát y chạy loạn
- Quyển 7 - Chương 11: Tâm ta như đá
- Quyển 8 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11-1: Lửa cháy Lâm Thiên (1)
- Quyển 4 - Chương 11-2: Lửa cháy Lâm Thiên (2)
- Quyển 4 - Chương 11-3: Lửa cháy Lâm Thiên (3)
- Quyển 4 - Chương 11-4: Lửa cháy Lâm Thiên (4)
- Quyển 1 - Chương 12: Gặp mai phục sau núi
- Quyển 2 - Chương 12: Một mình vượt trùng vây
- Quyển 3 - Chương 12: Nụ hôn triền miên
- Quyển 6 - Chương 12: Mạnh vương phách lối
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 8 - Chương 12: Mỹ nhân kế
- Quyển 1 - Chương 13: Phá trận tuyệt đẹp
- Quyển 3 - Chương 13: Miệng lưỡi sắc bén
- Quyển 6 - Chương 13: Hoàng tộc toàn cơ tranh quyền đoạt vị
- Quyển 7 - Chương 13: Gian khổ chạy trốn
- Quyển 8 - Chương 13: Nguy cơ tiềm ẩn
- Quyển 2 - Chương 13-1: Hình bóng trong tim (1)
- Quyển 2 - Chương 13-2: Hình bóng trong tim (2)
- Quyển 2 - Chương 13-3: Hình bóng trong tim (3)
- Quyển 1 - Chương 14: Ta ở địa ngục
- Quyển 3 - Chương 14: Tình yêu chân thành
- Quyển 6 - Chương 14: Từng đoạn kí ức ngắt quãng
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 8 - Chương 14: Sư môn đối kháng
- Quyển 2 - Chương 14-1: Quyết tâm hành động (1)
- Quyển 2 - Chương 14-2: Quyết tâm hành động (2)
- Quyển 1 - Chương 15: Chịu trách nhiệm với ta
- Quyển 3 - Chương 15: Vì ta trân trọng
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15: Cướp biển duy kinh
- Quyển 8 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15-1: Từng bước áp sát (1)
- Quyển 2 - Chương 15-2: Từng bước áp sát (2)
- Quyển 2 - Chương 15-3: Từng bước áp sát (3)
- Quyển 1 - Chương 16: Mỗi người một tâm tư
- Quyển 3 - Chương 16: Ngự phong thành kỳ
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 7 - Chương 16
- Quyển 8 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16-1: Vô cực chi tâm (1)
- Quyển 2 - Chương 16-2: Vô Cực Chi Tâm (2)
- Quyển 2 - Chương 16-3: Vô cực chi tâm (3)
- Quyển 1 - Chương 17: Kế hủy Huyền Nguyên
- Quyển 3 - Chương 17: Thiên Thượng nhân gian
- Quyển 6 - Chương 17: Truy tìm thân thế
- Quyển 7 - Chương 17: Ác quỷ biển sâu
- Quyển 8 - Chương 17: Lòng đau như cắt
- Quyển 2 - Chương 17-1: Đêm tỏ tình (1)
- Quyển 2 - Chương 17-2: Đêm tỏ tình (2)
- Quyển 2 - Chương 17-3: Đêm tỏ tình (3)
- Quyển 1 - Chương 18: Đai áo bay ngang hồ nước biếc
- Quyển 3 - Chương 18: Thời gian nào có tội tình gì
- Quyển 6 - Chương 18
- Quyển 7 - Chương 18
- Quyển 8 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18-1: Nụ hôn cưỡng ép (1)
- Quyển 2 - Chương 18-2: Nụ hôn cưỡng ép (2)
- Quyển 2 - Chương 18-3: Nụ hôn cưỡng ép (3)
- Quyển 1 - Chương 19: Thoát y ngăn địch
- Quyển 2 - Chương 19: Vũ điệu kinh thế
- Quyển 3 - Chương 19: Nụ hôn khuynh tình
- Quyển 6 - Chương 19: Sự thật đau lòng
- Quyển 7 - Chương 19
- Quyển 8 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19-2: Vũ điệu kinh thế (2)
- Quyển 1 - Chương 20: Phơi bày cảnh xuân
- Quyển 3 - Chương 20: Huyết sắc giang sơn
- Quyển 6 - Chương 20
- Quyển 7 - Chương 20: Tim ta dằn vặt
- Quyển 8 - Chương 20: Sự lựa chọn của nguyên bảo
- Quyển 2 - Chương 20-1: Đau khổ lựa chọn (1)
- Quyển 2 - Chương 20-2: Đau khổ lựa chọn (2)
- Quyển 2 - Chương 20-3: Đau khổ lựa chọn (3)
- Quyển 1 - Chương 21: Liệt vương chiến bắc dã
- Quyển 2 - Chương 21: Hiểm nguy cận kề
- Quyển 3 - Chương 21: Lưỡng tâm vướng mắc
- Quyển 6 - Chương 21
- Quyển 7 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22: Dạ chiếu ba người
- Quyển 2 - Chương 22: Sự sống trong đường chết
- Quyển 3 - Chương 22: Ấm áp hòa thuận
- Quyển 6 - Chương 22: Tương tư là thế
- Quyển 7 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23: Gió lớn dấy lên
- Quyển 2 - Chương 23: Một đêm “Cảnh xuân”
- Quyển 3 - Chương 23: Lật đổ càn khôn
- Quyển 6 - Chương 23
- Quyển 7 - Chương 23: Thánh nữ phi yên
- Quyển 1 - Chương 24: Khuyển thọ vô cương
- Quyển 2 - Chương 24: Lòng này rất chân thành
- Quyển 3 - Chương 24: Cưỡng hôn bên đường
- Quyển 6 - Chương 24
- Quyển 7 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25: Truy đuổi đàn ông trên phố
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người tranh giành
- Quyển 3 - Chương 25: Bi kịch hiểu lầm
- Quyển 6 - Chương 25
- Quyển 7 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26: Đa tạ hầu hạ
- Quyển 3 - Chương 26: Vô tình bị hại
- Quyển 6 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Ve sầu lột xác
- Quyển 6 - Chương 27: Ai là lang vương(*)
- Quyển 1 - Chương 28: Gặp lại kẻ thù
- Quyển 6 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29: Vu oan giá hoạ
- Quyển 6 - Chương 29: Nữ đế giá lâm
- Quyển 1 - Chương 30: Vô cùng căng thẳng
- Quyển 6 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31: Rút kiếm uy hiếp
- Quyển 1 - Chương 32: Trước lúc cung biến
- Quyển 1 - Chương 33: Trước lúc cung biến (2)
- Quyển 1 - Chương 34: Mưa gió nổi lên
- Quyển 1 - Chương 35: Dã uyên ương
- Quyển 1 - Chương 36: Ngụy trang như vậy
- Quyển 1 - Chương 37: Lửa thiêng hoàng thành
- Quyển 1 - Chương 38: Sát mưa
- Quyển 1 - Chương 39: Lúc nàng gặp lại
- Quyển 1 - Chương 40: Nhất tiễu kinh tâm
- Quyển 1 - Chương 41: Sấm chớp chợt đến
- Quyển 1 - Chương 42: Bàn về ngực trước đám đông
- Quyển 1 - Chương 43: Uy hiếp nơi cửa cung
- Quyển 1 - Chương 44: Ước hẹn tuyệt thế
- Quyển 1 - Chương 45: Chạy quáng chạy quàng
- Quyển 1 - Chương 46: Ánh sao sáng chói
- Chương 47: Giựt tiền cướp sắc
- Chương 48: Ai dạy dỗ ai?
- Chương 49: Kẻ trộm nơi hành cung
- Chương 50: Mỹ nhân giữa hồ
- Chương 51: Hoạt sắc sinh hương
- Chương 52: Thanh lâu say mèm
- Chương 53: Tiếng lòng thì thầm
- Chương 54: Khu vườn hoang vắng kinh hoàng
- Chương 55: Thiên hạ xuất chúng
- Chương 56: Gặp nhau trên núi Lục Châu
- Chương 57: Nụ hôn đầu của ai?
- Chương 58: Một mình vượt trùng vây
- Chương 59: Hình bóng trong tim (1)
- Chương 60: Hình bóng trong tim (2)
- Chương 61: Hình bóng trong tim (3)
- Chương 62: Quyết tâm hành động (1)
- Chương 63: Quyết tâm hành động (2)
- Chương 64: Từng bước áp sát (1)
- Chương 65: Từng bước áp sát (2)
- Chương 66: Từng bước áp sát (3)
- Chương 67: Vô cực chi tâm (1)
- Chương 68: Vô Cực Chi Tâm (2)
- Chương 69: Vô cực chi tâm (3)
- Chương 70: Đêm tỏ tình (1)
- Chương 71: Đêm tỏ tình (2)
- Chương 72: Đêm tỏ tình (3)
- Chương 73: Nụ hôn cưỡng ép (1)
- Chương 74: Nụ hôn cưỡng ép (2)
- Chương 75: Nụ hôn cưỡng ép (3)
- Chương 76: Vũ điệu kinh thế
- Chương 77: Vũ điệu kinh thế (2)
- Chương 78: Đau khổ lựa chọn (1)
- Chương 79: Đau khổ lựa chọn (2)
- Chương 80: Đau khổ lựa chọn (3)
- Chương 81: Hiểm nguy cận kề
- Chương 82: Sự sống trong đường chết
- Chương 83: Một đêm “Cảnh xuân”
- Chương 84: Lòng này rất chân thành
- Chương 85: Ba người tranh giành
- Chương 86: Ẩn nhẫn chờ thời cơ
- Chương 87: Đêm trong thâm cung
- Chương 88: Không buông tay
- Chương 89: Lòng nàng đã quyết
- Chương 90: Theo đuổi tình yêu
- Chương 91: Hãy để ta đau
- Chương 92: Nói chuyện với ma
- Chương 93:
- Chương 94: Quyết định nặng nề
- Chương 95: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 96: Tình nàng rất sâu
- Chương 97: Nụ hôn triền miên
- Chương 98: Miệng lưỡi sắc bén
- Chương 99: Tình yêu chân thành
- Chương 100: Vì ta trân trọng
- Chương 101: Ngự phong thành kỳ
- Chương 102: Thiên Thượng nhân gian
- Chương 103: Thời gian nào có tội tình gì
- Chương 104: Nụ hôn khuynh tình
- Chương 105: Huyết sắc giang sơn
- Chương 106: Lưỡng tâm vướng mắc
- Chương 107: Ấm áp hòa thuận
- Chương 108: Lật đổ càn khôn
- Chương 109: Cưỡng hôn bên đường
- Chương 110: Bi kịch hiểu lầm
- Chương 111: Vô tình bị hại
- Chương 112: Mỹ nhân sát thủ
- Chương 113: Quý phi say rượu
- Chương 114: Đồng hành với mỹ nhân
- Chương 115: Ám Dạ tiêu hồn
- Chương 116: Tranh giành
- Chương 117: Ngàn dặm truy tung (1)
- Chương 118: Ngàn dặm truy tung (2)
- Chương 119: Người cũ quay về (1)
- Chương 120: Người cũ quay về (2)
- Chương 121: Món quà khuynh thành (1)
- Chương 122: Món quà khuynh thành (2)
- Chương 123: Phượng bay Cửu Tiêu (1)
- Chương 124: Phượng bay Cửu Tiêu (2)
- Chương 125: Phượng bay Cửu Tiêu (3)
- Chương 126: Máu chảy Côn Kinh (1)
- Chương 127: Máu chảy Côn Kinh (2)
- Chương 128: Máu chảy Côn Kinh (3)
- Chương 129: Máu chảy Côn Kinh (4)
- Chương 130: Máu chảy Côn Kinh (5)
- Chương 131: Lửa cháy Lâm Thiên (1)
- Chương 132: Lửa cháy Lâm Thiên (2)
- Chương 133: Lửa cháy Lâm Thiên (3)
- Chương 134: Lửa cháy Lâm Thiên (4)
- Chương 135: Đêm pháo hoa (1)
- Chương 136: Đêm pháo hoa (2)
- Chương 137: Đêm pháo hoa (3)
- Chương 138: Đêm pháo hoa (4)
- Chương 139: Tâm nơi phương nào (1)
- Chương 140: Tâm nơi phương nào (2)
- Chương 141: Vừa gõ vừa đánh (1)
- Chương 142: Vừa gõ vừa đánh (2)
- Chương 143: Vừa gõ vừa đánh (3)
- Chương 144: Hành trình vui vẻ (1)
- Chương 145: Hành trình vui vẻ (2)
- Chương 146: Hành trình vui vẻ (3)
- Chương 147: Duyên cộng chẩm
- Chương 148: Duyên cộng chẩm (2)
- Chương 149: Tận dụng thời cơ (1)
- Chương 150: Tận dụng thời cơ (2)
- Chương 151: Tận dụng thời cơ (3)
- Chương 152: Gần mặt cách lòng (1)
- Chương 153: Gần mặt cách lòng (2)
- Chương 154: Gần mặt cách lòng (3)
- Chương 155: Lòng như lửa đốt (1)
- Chương 156: Lòng như lửa đốt (2)
- Chương 157: Lòng như lửa đốt (3)
- Chương 158: Lòng như lửa đốt (4)
- Chương 159: Cuộc gặp trong nhà lao (1)
- Chương 160: Cuộc gặp trong nhà lao (2)
- Chương 161: Cuộc gặp trong nhà lao (3)
- Chương 162: Cuộc gặp trong nhà lao (4)
- Chương 163: Người xưa yên lặng (1)
- Chương 164: Người xưa yên lặng (2)
- Chương 165: Người xưa yên lặng (3)
- Chương 166: Thoát y chạy loạn
- Chương 167: Mạnh vương phách lối
- Chương 168: Hoàng tộc toàn cơ tranh quyền đoạt vị
- Chương 169: Từng đoạn kí ức ngắt quãng
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172: Truy tìm thân thế
- Chương 173
- Chương 174: Sự thật đau lòng
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177: Tương tư là thế
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182: Ai là lang vương(*)
- Chương 183
- Chương 184: Nữ đế giá lâm
- Chương 185
- Chương 186: Như thể gặp gỡ lần đầu
- Chương 187: Con hát tương lai
- Chương 188: Kế hoạch bồi dưỡng hoàng hậu
- Chương 189: Cướp đoạt tập thể
- Chương 190: Thần thông đại pháp
- Chương 191: Giải quyết hữu phái
- Chương 192: Bộc bạch tiếng lòng
- Chương 193: Đêm trăng la sát
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196: Tâm ta như đá
- Chương 197
- Chương 198: Gian khổ chạy trốn
- Chương 199
- Chương 200: Cướp biển duy kinh
- Chương 201
- Chương 202: Ác quỷ biển sâu
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205: Tim ta dằn vặt
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208: Thánh nữ phi yên
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Tuyệt vực hải cốc
- Chương 212
- Chương 213: Lấy thân bảo vệ
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216: Không cho mượn hoàng hậu
- Chương 217
- Chương 218: Mỹ nhân khó theo đuổi
- Chương 219
- Chương 220: Thần điện háo sắc
- Chương 221
- Chương 222: Mỹ nhân kế
- Chương 223: Nguy cơ tiềm ẩn
- Chương 224: Sư môn đối kháng
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Lòng đau như cắt
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230: Sự lựa chọn của nguyên bảo
Phù Dao Hoàng Hậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.