Vô Cực quốc, Chính Ninh năm thứ mười lăm, mùa đông.
Biên giới phía Nam Vô Cực, núi Hoàng Thạch.
Dãy núi trùng điệp nhấp nhô, trải dài tận nơi xa tít nào đó thẳng đến bình
nguyên Hoàng Thạch thì kết thúc, tựa như lưỡi đao bị đứt đoạn.
Nơi ngọn núi kết thúc như bị gió cắt tan nát thành từng mảnh nhỏ, rơi từ
trên cao xuống, tạo thành một dốc núi lởm chởm đá, đứng ở trên này dõi
mắt nhìn về chân trời phía đằng xa, sẽ thấy một tòa thành nguy nga tráng lệ.
Đô thành Trung Châu của nước Vô Cực tọa lạc tại trung tâm năm châu đại lục, cũng là trung tâm chính trị của đại lục này.
Tuy nhìn từ rất xa nhưng vẫn cảm giác được sự đồ sộ hùng vĩ của tòa thành,
tường thành kiên cố như sắt, diện tích rộng lớn khiến người ta không
khỏi thán phục, nhìn từ nơi xa thôi cũng không thể không hít vào một hơi rồi nín lặng, hiển lộ vẻ sùng bái đại thành nổi danh nhất Năm châu đại
lục này.
Thình lình như có tiếng sói tru vang lên, phá vỡ sự trang nghiêm yên tĩnh.
“Cho ta một nam nhân đi! Để cho ta vui vẻ sảng khoái ôm về nhà…”
Trên đỉnh núi cao có người nào đó đang đứng hóng gió, lồng ngực căng tràn,
vẻ mặt say sưa há miệng hát vang: “Vui vẻ sảng khoái ôm nam nhân về
nhà…”
Diêu Tấn ở phía sau đau khổ khốn cùng bịt hai tai lại, lại thêm một lần nữa trào dâng ý nghĩ muốn phản bội con sói kia. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nghe hát thì đâu có gì phải sợ, sợ nhất là nghe ai đó gào khóc, nếu muốn sống thọ thì nên tránh xa Mạnh Phù Dao.
Mạnh Phù Dao vừa khóc vừa gào xong liền phủi y phục, nói với tiểu đệ có một
không hai của mình, “ Ôi, mặc dù Trung Châu ở ngay trước mắt nhưng để
đến được đó thì còn phải đi xa lắm, lộ phí của chúng ta đã xài hết rồi,
đệ đi mượn một chút ít đi.”
“Nơi hoang dã thế này đi đâu mượn đây?” Diêu Tấn bày vẻ mặt đưa đám nói: “Chẳng lẽ tỉ trộm của đệ rồi đệ trộm lại của tỉ?”
Website TruyenLau.com
“Xí!” Mạnh Phù Dao phun nước bọt, đột nhiên mắt sáng rỡ khi nhìn xuống núi,
“Nhìn thấy chiếc xe kia không? Đi, chúng ta đi ăn cướp đi! Tỉ cướp sắc,
đệ giựt tiền!”
Nàng cột chặt bao đồ vào người, bôi nước nghệ vàng lên mặt y như cũ, bịt mặt bằng tấm vải đen, trượt xuống núi:
“Núi này là do ta mở…” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trên con đường dài ngoằn ngoèo, Mạnh Phù Dao vừa đứng chống nạnh vừa gân cổ
hét to để tạo sự chú ý, Diêu Tấn-thành viên còn lại của tổ cướp giựt hai người thì lén lút mon men tới phía sau xe ngựa.
“Núi Hoàng Thạch này đã có từ rất lâu. Xưa kia, khi Hoàng đế Thần Võ nước Vô Cực giao
chiến với Hoàng đế Vũ Liệt nước Tuyền Cơ đã đi qua ngọn núi này, bị ngọn núi này ngăn cản, Hoàng đế Thần Võ đã hạ lệnh phá núi mở đường nghênh
địch, tám mươi vạn tướng sĩ đã khai phá ngọn núi này suốt một tháng
ròng. Thế cho nên, núi này không phải do ngươi mở.”
Tiếng nói phát ra từ trong xe ngựa, bình thản, nhã nhặn, phảng phất chút xa cách, lạnh nhạt.
Mạnh Phù Dao bị sặc nước miếng, lại hét vang: “Cây này là do ta trồng…”
“Bình nguyên Hoàng Thạch trải dài đến tận sông Hoàng, hàng năm sông Hoàng
thường dâng nước gây ra lũ lụt cuốn trôi gần hết đất màu nơi đây. Tám
năm trước, Thái tử Vô Cực hạ lệnh di dời dân chúng ở ngoại ô đến sống
tại dãy núi Hoàng Thạch, trồng cây gây rừng trên bình nguyên Hoàng Thạch và dãy núi này. Thế cũng cho nên, cây này không phải do ngươi trồng.”
…
Người nào đó lại bị sặc nước miếng lần thứ hai nên mất hết kiên nhẫn, hét to: “Núi này không phải ta mở! Cây này không phải ta trồng! Nếu muốn đi
qua, mau đưa hết tiền, dâng hết sắc ra!”
Sau một lúc im lặng màn xe được vén lên.
Mạnh Phù Dao đang đứng dưới trời nắng, đột nhiên nheo mắt lại.
Gió thổi rất lạnh tựa như những lưỡi băng sắp sửa lao tới, hơi thở phả ra
tựa hồ có thể khiến những lưỡi băng ấy rơi xuống đất, phát ra âm thanh
vỡ vụn. Núi Hoàng Thạch phía sau bị bao phủ bởi một màn sương mỏng,
những tảng đá trời sinh đã màu đỏ dường như đỏ rực thêm hơn, hàng cây cổ thụ xanh rì giữa những khe đá đã xanh lại càng thêm xanh.
Đây là trận rét đầu đông của vùng đất giá lạnh này, tất cả cảnh vật đều bị
không khí lạnh bao phủ, mặc dù miễn cưỡng vẫn duy trì được vẻ đẹp, nhưng lại đẹp đến mức gượng gạo đông cứng.
Duy chỉ có nam tử bên trong chiếc xe sáng tờ mờ kia, cho dù nhìn không thấy rõ diện mạo, nhưng với
bộ quần áo trắng như tuyết, màu môi nhạt như sắc hoa đào là khiến người
ta cảm giác tự nhiên mềm mại, gió lạnh không ngừng tạt vào mặt, nhưng
hình như đã dịu bớt đi vài phần giá buốt.
Mạnh Phù Dao nghiêng đầu lẩm bẩm: “Ghét nhất ai mặc quần áo trắng, giả tạo!”
Chàng trai áo trắng trong xe như đang mỉm cười, bỗng nhiên nhấc tay, không
kịp nhìn ra hắn làm gì thì Diêu Tấn phía sau đã ngã lăn đùng, kêu lên
thảm thiết.
“Cô nương, chỉ bằng thế này đã muốn tại hạ nộp tiền dâng sắc à, dường như có chút xem thường ta quá?”
Mạnh Phù Dao hóa đá, miệng đáp: “Ta không quen biết người phía sau, nhưng mà vừa hay ta đột nhiên cảm thấy ngươi không được đẹp lắm, tiền của ngươi
ta cũng thấy không hấp dẫn nữa, thế này nha, đại gia ngươi đi đường của
ngươi, ta đi đường ta, bye bye, hẹn gặp lại sau.”
Nàng phủi mông xong liền định xoay người chuồn đi, để mặc Diêu Tấn lăn lộn phía sau.
“Tiết trời rét buốt, lúc này cần nhất là vật làm ấm thân, dù cho cô nương
chướng mắt với tài sắc của tại hạ, nhưng đối với “Nhất Hộc Xuân” chắc
không có ý kiến gì chứ?” Tiếng nói theo gió truyền tới, giọng điệu chẳng chút cám dỗ nào nhưng Mạnh Phù Dao lại cảm thấy cám dỗ khôn cùng.
“Nhất Hộc Xuân” hả, đây là loại rượu ngon nhất lừng danh khắp Năm châu
đại lục, một giọt mười phân vàng, vương công quý tộc bình thường cũng
không có được, nếu có thì cũng giấu trong hầm rượu nhà mình mà không dám uống, dân chúng bình thường nghe thôi cũng chưa từng nghe qua. Sở dĩ
nàng biết được là vì lão đạo sĩ chết bầm kia là một con sâu rượu, khi
lão nổi cơn nghiện rượu liền đi lang bạt khắp các nước, cạy cửa đào mộ,
lật từng cái rương cái hòm để tìm loại rượu này. Nàng từng tò mò trộm
uống qua một lần, từ đó mãi không quên được.
Hương vị của rượu
hạng nhất này ngọt ngào đậm đà, khi uống vào đầu lưỡi cảm giác tê tê,
đưa người ta lên thiên đường lúc nào chẳng hề hay biết.
Ôi…Trời lạnh mà được ôm bình rượu ngon này uống đúng là còn hưởng thụ nào bằng…
Mạnh Phù Dao vừa nghĩ xong thì cười tủm tỉm, khi xoay người lại đã bày vẻ
mặt rạng rỡ sung sướng, nhấc chân trèo lên xe: “Ôi chao, công tử thiết
đãi thật hậu hĩnh, nếu từ chối thì thật bất kính, thật ra ta đã biết
huynh rất giàu có, còn sắc à…cũng đẹp lắm đó.”
“Cám ơn cô nương
khen ngợi.” Chàng trai mỉm cười, thấy Mạnh Phù Dao vào xe thì tự nhiên
dịch người nhường chỗ, nhưng không hiểu sao vừa mới nhích được một nửa
thì khựng lại.
Mạnh Phù Dao quan sát thấy đồ vật bày biện trong
xe mộc mạc mà tinh xảo, chỗ ngồi trống bên này đặt một cái áo khoác lông cáo tuyết trắng, đầu lông óng ánh sắc bạc, vô cùng hào hoa phú quý. Chỗ trống bên kia đặt một bọc vải bên trong chứa thứ gì đó, Mạnh Phù Dao
không thích chật chội bèn đẩy nó đi.
Bọc vải kia liền bay vèo vào tay chàng trai, vải bị bung ra, lộ ra một chậu hoa có phiến lá màu tím đậm.
Mạnh Phù Dao trừng to mắt, một lúc lâu sau cười ha ha nói: “Công tử cho chậu hoa mặc áo ngồi trong xe ngựa sao? Đây là loại hoa quý hiếm gì vậy?”
“Chỉ là một loài hoa có lá tím bình thường mà thôi.” Chàng trai cẩn thận bọc kỹ chậu hoa lại rồi nói: “Không biết nhà nào đấy ném nó ở ngoài đường,
khiến nó sắp chết trong giá buốt, ta tiện tay nhặt được, hoa cỏ đâu phải vô tri vô giác, nó cũng rất sợ lạnh.”
Mạnh Phù Dao dở khóc dở
cười, lắc đầu, vừa ngước mắt nom thấy rõ ràng gương mặt của chàng trai
thì trong lòng liền nhảy dựng. Đây không phải là nam tử mặc áo bào trắng cực kỳ thích sạch sẽ, đi theo Tề Tầm Ý mà nàng đã gặp dưới chân núi
Huyền Nguyên sao? Trong túi áo nơi ngực nàng còn cất giữ đai lưng của
hắn.
Nàng bất giác đưa tay lên sờ mặt mình, nhớ là khi ở dưới
chân núi Huyền Nguyên nàng đeo mặt nạ, bây giờ khuôn mặt cũng dịch dung
nên chẳng sợ hắn nhận ra, tức thì thản nhiên cười hỏi: “Công tử họ gì?”
“Tại hạ họ Tông.” Tông Việt lẳng lặng nhìn nàng, đáy mắt sáng rực long lanh, hắn lấy bình rượu rót ra cho Mạnh Phù Dao, “Mời!”
Mạnh Phù Dao không nhận, cười nói: “Ta còn có một người bạn nữa.”
TôngViệt khẽ phất tay, một bóng người chợt lóe lên phía ngoài xe, Diêu Tấn lập
tức bị ném lên chiếc xe ngựa phía sau, đôi ngươi Mạnh Phù Dao co rút,
nhìn chằm chằm Tông Việt trưng ra nụ cười nịnh nọt.
Nàng nâng cốc rượu, rượu trong cốc có màu vàng nhạt, đúng là “Nhất Hộc Xuân” thứ
thiệt. Loại rượu này có màu sắc kì dị nên rất khó hạ độc, bởi vì bất
luận bỏ chất gì lạ vào trong cũng đều khiến rượu vẩn đục. Sắc rượu lúc
này có màu vàng nhàn nhạt dịu ngọt như chiếc mỏ vịt duyên dáng của con
vịt trắng phau, đang nổi trôi trên mặt hồ nước xanh biêng biếc đương
tiết xuân tháng ba, bảo đảm chẳng có chút độc nào.
Tâm tình Mạnh
Phù Dao rất tốt, uống liên tục vài chén, uống hoài chẳng thấy đã ghiền
nên định bưng bình lên tu, đâu dè suýt chút nữa chạm vào tay Tông Việt,
hắn vội vàng rút tay lại.
Mạnh Phù Dao đâu để ý đến, chẳng mấy
chốc đã uống đến say khướt, sau đó ở trong xe ngựa lắc lư ca hát. Khi
nàng vừa cất giọng thì người đánh xe lập tức run rẩy, xe ngựa xốc nảy
liên tục, rất có nguy cơ bị lật xe. Hát xong nàng lột tất cả túi tiền
trên áo bày ra cho Tông Việt xem, nói to: “…Người anh em…hết tiền
rồi…đành…nhờ vào…đại ca huynh giúp đỡ…”
Nàng xoay lắc vài vòng, chân trái giẫm lên chân phải, đứng chẳng vững, ngã bịch xuống chỗ Tông Việt ngồi.
Mạnh Phù Dao thừa dịp quậy luôn, thõng tay duỗi chân gác lên chỗ ngồi, ngửa
đầu sung sướng phì ra một hơi dài, mùi rượu trong xe ngựa bỗng chốc nồng nặc.
Tông Việt khẽ cau mày cúi người quan sát, hận không thể đá
văng nàng càng xa càng tốt, đành im lặng nhích lùi, cẩn thận ôm chậu hoa đặt sang một bên vì sợ tay chân thô kệch của người nào đó lỡ tay đập
bể, sau đó mở cửa sổ ra.
Gió man mác lạnh lùa qua ô cửa sổ xua
tan bớt mùi rượu nồng nặc, chỉ vừa mới làm vậy thôi mà khi Tông Việt
xoay lại thì đã thấy người nào đó chiếm cứ ba chỗ ngồi, đầu đặt trên đệm giường của hắn, chân gác lên bên khác, tay thì đè lên chiếc áo lông cáo tuyết trắng của hắn.
Đôi giày bẩn đen sì của nàng quệt đầy vết
dơ trên chiếc đệm gấm, Tông Việt đau khổ nhìn chỗ của mình, do dự một
hồi cuối cùng cũng xoay người bước xuống xe, đi đến chiếc xe ngựa phía
sau.
Khi hắn vừa mới bước xuống xe, Mạnh Phù Dao nhanh như chớp
liền mở mắt, ánh mắt trong veo tựa như nước suối trên đỉnh núi cao chưa
từng bị ai chạm vào, đâu giống kẻ say rượu ban nãy?
Nàng lật
người ngồi xổm xuống, nhanh tay gõ “kịch kịch” trên chiếc đệm ngồi rồi
bất chợt dừng lại, thò tay dưới tấm đệm từ từ lôi ra một vật.
Màn xe đột nhiên bị vén lên, ánh sáng chiếu lên bóng lưng của kẻ trộm nào
đó đang hốt hoảng, cùng lúc đó trên xe ngựa phản chiếc bóng người áo
trắng thon dài đang cầm chậu đồng trong tay.
Tim Mạnh Phù Dao nhảy thình thịch, bàn tay đang đặt nơi tấm đệm cứng đờ.
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1: Giựt tiền cướp sắc
- Quyển 3 - Chương 1: Ẩn nhẫn chờ thời cơ
- Quyển 4 - Chương 1: Mỹ nhân sát thủ
- Quyển 7 - Chương 1: Như thể gặp gỡ lần đầu
- Quyển 8 - Chương 1: Tuyệt vực hải cốc
- Quyển 5 - Chương 1-1: Đêm pháo hoa (1)
- Quyển 5 - Chương 1-2: Đêm pháo hoa (2)
- Quyển 5 - Chương 1-3: Đêm pháo hoa (3)
- Quyển 5 - Chương 1-4: Đêm pháo hoa (4)
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Ai dạy dỗ ai?
- Quyển 3 - Chương 2: Đêm trong thâm cung
- Quyển 4 - Chương 2: Quý phi say rượu
- Quyển 7 - Chương 2: Con hát tương lai
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2-1: Tâm nơi phương nào (1)
- Quyển 5 - Chương 2-2: Tâm nơi phương nào (2)
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Kẻ trộm nơi hành cung
- Quyển 3 - Chương 3: Không buông tay
- Quyển 4 - Chương 3: Đồng hành với mỹ nhân
- Quyển 7 - Chương 3: Kế hoạch bồi dưỡng hoàng hậu
- Quyển 8 - Chương 3: Lấy thân bảo vệ
- Quyển 5 - Chương 3-1: Vừa gõ vừa đánh (1)
- Quyển 5 - Chương 3-2: Vừa gõ vừa đánh (2)
- Quyển 5 - Chương 3-3: Vừa gõ vừa đánh (3)
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4: Mỹ nhân giữa hồ
- Quyển 3 - Chương 4: Lòng nàng đã quyết
- Quyển 4 - Chương 4: Ám Dạ tiêu hồn
- Quyển 7 - Chương 4: Cướp đoạt tập thể
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4-1: Hành trình vui vẻ (1)
- Quyển 5 - Chương 4-2: Hành trình vui vẻ (2)
- Quyển 5 - Chương 4-3: Hành trình vui vẻ (3)
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5: Hoạt sắc sinh hương
- Quyển 3 - Chương 5: Theo đuổi tình yêu
- Quyển 4 - Chương 5: Tranh giành
- Quyển 7 - Chương 5: Thần thông đại pháp
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5-1: Duyên cộng chẩm
- Quyển 5 - Chương 5-2: Duyên cộng chẩm (2)
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6: Thanh lâu say mèm
- Quyển 3 - Chương 6: Hãy để ta đau
- Quyển 7 - Chương 6: Giải quyết hữu phái
- Quyển 8 - Chương 6: Không cho mượn hoàng hậu
- Quyển 4 - Chương 6-1: Ngàn dặm truy tung (1)
- Quyển 5 - Chương 6-1: Tận dụng thời cơ (1)
- Quyển 4 - Chương 6-2: Ngàn dặm truy tung (2)
- Quyển 5 - Chương 6-2: Tận dụng thời cơ (2)
- Quyển 5 - Chương 6-3: Tận dụng thời cơ (3)
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7: Tiếng lòng thì thầm
- Quyển 3 - Chương 7: Nói chuyện với ma
- Quyển 7 - Chương 7: Bộc bạch tiếng lòng
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7-1: Người cũ quay về (1)
- Quyển 5 - Chương 7-1: Gần mặt cách lòng (1)
- Quyển 4 - Chương 7-2: Người cũ quay về (2)
- Quyển 5 - Chương 7-2: Gần mặt cách lòng (2)
- Quyển 5 - Chương 7-3: Gần mặt cách lòng (3)
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8: Khu vườn hoang vắng kinh hoàng
- Quyển 3 - Chương 8: Nhớ sâu
- Quyển 7 - Chương 8: Đêm trăng la sát
- Quyển 8 - Chương 8: Mỹ nhân khó theo đuổi
- Quyển 4 - Chương 8-1: Món quà khuynh thành (1)
- Quyển 5 - Chương 8-1: Lòng như lửa đốt (1)
- Quyển 4 - Chương 8-2: Món quà khuynh thành (2)
- Quyển 5 - Chương 8-2: Lòng như lửa đốt (2)
- Quyển 5 - Chương 8-3: Lòng như lửa đốt (3)
- Quyển 5 - Chương 8-4: Lòng như lửa đốt (4)
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9: Thiên hạ xuất chúng
- Quyển 3 - Chương 9: Quyết định nặng nề
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9-1: Phượng bay Cửu Tiêu (1)
- Quyển 5 - Chương 9-1: Cuộc gặp trong nhà lao (1)
- Quyển 4 - Chương 9-2: Phượng bay Cửu Tiêu (2)
- Quyển 5 - Chương 9-2: Cuộc gặp trong nhà lao (2)
- Quyển 4 - Chương 9-3: Phượng bay Cửu Tiêu (3)
- Quyển 5 - Chương 9-3: Cuộc gặp trong nhà lao (3)
- Quyển 5 - Chương 9-4: Cuộc gặp trong nhà lao (4)
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10: Gặp nhau trên núi Lục Châu
- Quyển 3 - Chương 10: Oan gia ngõ hẹp
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10: Thần điện háo sắc
- Quyển 4 - Chương 10-1: Máu chảy Côn Kinh (1)
- Quyển 5 - Chương 10-1: Người xưa yên lặng (1)
- Quyển 4 - Chương 10-2: Máu chảy Côn Kinh (2)
- Quyển 5 - Chương 10-2: Người xưa yên lặng (2)
- Quyển 4 - Chương 10-3: Máu chảy Côn Kinh (3)
- Quyển 5 - Chương 10-3: Người xưa yên lặng (3)
- Quyển 4 - Chương 10-4: Máu chảy Côn Kinh (4)
- Quyển 4 - Chương 10-5: Máu chảy Côn Kinh (5)
- Quyển 1 - Chương 11: Giông tố cuồng nộ
- Quyển 2 - Chương 11: Nụ hôn đầu của ai?
- Quyển 3 - Chương 11: Tình nàng rất sâu
- Quyển 6 - Chương 11: Thoát y chạy loạn
- Quyển 7 - Chương 11: Tâm ta như đá
- Quyển 8 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11-1: Lửa cháy Lâm Thiên (1)
- Quyển 4 - Chương 11-2: Lửa cháy Lâm Thiên (2)
- Quyển 4 - Chương 11-3: Lửa cháy Lâm Thiên (3)
- Quyển 4 - Chương 11-4: Lửa cháy Lâm Thiên (4)
- Quyển 1 - Chương 12: Gặp mai phục sau núi
- Quyển 2 - Chương 12: Một mình vượt trùng vây
- Quyển 3 - Chương 12: Nụ hôn triền miên
- Quyển 6 - Chương 12: Mạnh vương phách lối
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 8 - Chương 12: Mỹ nhân kế
- Quyển 1 - Chương 13: Phá trận tuyệt đẹp
- Quyển 3 - Chương 13: Miệng lưỡi sắc bén
- Quyển 6 - Chương 13: Hoàng tộc toàn cơ tranh quyền đoạt vị
- Quyển 7 - Chương 13: Gian khổ chạy trốn
- Quyển 8 - Chương 13: Nguy cơ tiềm ẩn
- Quyển 2 - Chương 13-1: Hình bóng trong tim (1)
- Quyển 2 - Chương 13-2: Hình bóng trong tim (2)
- Quyển 2 - Chương 13-3: Hình bóng trong tim (3)
- Quyển 1 - Chương 14: Ta ở địa ngục
- Quyển 3 - Chương 14: Tình yêu chân thành
- Quyển 6 - Chương 14: Từng đoạn kí ức ngắt quãng
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 8 - Chương 14: Sư môn đối kháng
- Quyển 2 - Chương 14-1: Quyết tâm hành động (1)
- Quyển 2 - Chương 14-2: Quyết tâm hành động (2)
- Quyển 1 - Chương 15: Chịu trách nhiệm với ta
- Quyển 3 - Chương 15: Vì ta trân trọng
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15: Cướp biển duy kinh
- Quyển 8 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15-1: Từng bước áp sát (1)
- Quyển 2 - Chương 15-2: Từng bước áp sát (2)
- Quyển 2 - Chương 15-3: Từng bước áp sát (3)
- Quyển 1 - Chương 16: Mỗi người một tâm tư
- Quyển 3 - Chương 16: Ngự phong thành kỳ
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 7 - Chương 16
- Quyển 8 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16-1: Vô cực chi tâm (1)
- Quyển 2 - Chương 16-2: Vô Cực Chi Tâm (2)
- Quyển 2 - Chương 16-3: Vô cực chi tâm (3)
- Quyển 1 - Chương 17: Kế hủy Huyền Nguyên
- Quyển 3 - Chương 17: Thiên Thượng nhân gian
- Quyển 6 - Chương 17: Truy tìm thân thế
- Quyển 7 - Chương 17: Ác quỷ biển sâu
- Quyển 8 - Chương 17: Lòng đau như cắt
- Quyển 2 - Chương 17-1: Đêm tỏ tình (1)
- Quyển 2 - Chương 17-2: Đêm tỏ tình (2)
- Quyển 2 - Chương 17-3: Đêm tỏ tình (3)
- Quyển 1 - Chương 18: Đai áo bay ngang hồ nước biếc
- Quyển 3 - Chương 18: Thời gian nào có tội tình gì
- Quyển 6 - Chương 18
- Quyển 7 - Chương 18
- Quyển 8 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18-1: Nụ hôn cưỡng ép (1)
- Quyển 2 - Chương 18-2: Nụ hôn cưỡng ép (2)
- Quyển 2 - Chương 18-3: Nụ hôn cưỡng ép (3)
- Quyển 1 - Chương 19: Thoát y ngăn địch
- Quyển 2 - Chương 19: Vũ điệu kinh thế
- Quyển 3 - Chương 19: Nụ hôn khuynh tình
- Quyển 6 - Chương 19: Sự thật đau lòng
- Quyển 7 - Chương 19
- Quyển 8 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19-2: Vũ điệu kinh thế (2)
- Quyển 1 - Chương 20: Phơi bày cảnh xuân
- Quyển 3 - Chương 20: Huyết sắc giang sơn
- Quyển 6 - Chương 20
- Quyển 7 - Chương 20: Tim ta dằn vặt
- Quyển 8 - Chương 20: Sự lựa chọn của nguyên bảo
- Quyển 2 - Chương 20-1: Đau khổ lựa chọn (1)
- Quyển 2 - Chương 20-2: Đau khổ lựa chọn (2)
- Quyển 2 - Chương 20-3: Đau khổ lựa chọn (3)
- Quyển 1 - Chương 21: Liệt vương chiến bắc dã
- Quyển 2 - Chương 21: Hiểm nguy cận kề
- Quyển 3 - Chương 21: Lưỡng tâm vướng mắc
- Quyển 6 - Chương 21
- Quyển 7 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22: Dạ chiếu ba người
- Quyển 2 - Chương 22: Sự sống trong đường chết
- Quyển 3 - Chương 22: Ấm áp hòa thuận
- Quyển 6 - Chương 22: Tương tư là thế
- Quyển 7 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23: Gió lớn dấy lên
- Quyển 2 - Chương 23: Một đêm “Cảnh xuân”
- Quyển 3 - Chương 23: Lật đổ càn khôn
- Quyển 6 - Chương 23
- Quyển 7 - Chương 23: Thánh nữ phi yên
- Quyển 1 - Chương 24: Khuyển thọ vô cương
- Quyển 2 - Chương 24: Lòng này rất chân thành
- Quyển 3 - Chương 24: Cưỡng hôn bên đường
- Quyển 6 - Chương 24
- Quyển 7 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25: Truy đuổi đàn ông trên phố
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người tranh giành
- Quyển 3 - Chương 25: Bi kịch hiểu lầm
- Quyển 6 - Chương 25
- Quyển 7 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26: Đa tạ hầu hạ
- Quyển 3 - Chương 26: Vô tình bị hại
- Quyển 6 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Ve sầu lột xác
- Quyển 6 - Chương 27: Ai là lang vương(*)
- Quyển 1 - Chương 28: Gặp lại kẻ thù
- Quyển 6 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29: Vu oan giá hoạ
- Quyển 6 - Chương 29: Nữ đế giá lâm
- Quyển 1 - Chương 30: Vô cùng căng thẳng
- Quyển 6 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31: Rút kiếm uy hiếp
- Quyển 1 - Chương 32: Trước lúc cung biến
- Quyển 1 - Chương 33: Trước lúc cung biến (2)
- Quyển 1 - Chương 34: Mưa gió nổi lên
- Quyển 1 - Chương 35: Dã uyên ương
- Quyển 1 - Chương 36: Ngụy trang như vậy
- Quyển 1 - Chương 37: Lửa thiêng hoàng thành
- Quyển 1 - Chương 38: Sát mưa
- Quyển 1 - Chương 39: Lúc nàng gặp lại
- Quyển 1 - Chương 40: Nhất tiễu kinh tâm
- Quyển 1 - Chương 41: Sấm chớp chợt đến
- Quyển 1 - Chương 42: Bàn về ngực trước đám đông
- Quyển 1 - Chương 43: Uy hiếp nơi cửa cung
- Quyển 1 - Chương 44: Ước hẹn tuyệt thế
- Quyển 1 - Chương 45: Chạy quáng chạy quàng
- Quyển 1 - Chương 46: Ánh sao sáng chói
- Chương 47: Giựt tiền cướp sắc
- Chương 48: Ai dạy dỗ ai?
- Chương 49: Kẻ trộm nơi hành cung
- Chương 50: Mỹ nhân giữa hồ
- Chương 51: Hoạt sắc sinh hương
- Chương 52: Thanh lâu say mèm
- Chương 53: Tiếng lòng thì thầm
- Chương 54: Khu vườn hoang vắng kinh hoàng
- Chương 55: Thiên hạ xuất chúng
- Chương 56: Gặp nhau trên núi Lục Châu
- Chương 57: Nụ hôn đầu của ai?
- Chương 58: Một mình vượt trùng vây
- Chương 59: Hình bóng trong tim (1)
- Chương 60: Hình bóng trong tim (2)
- Chương 61: Hình bóng trong tim (3)
- Chương 62: Quyết tâm hành động (1)
- Chương 63: Quyết tâm hành động (2)
- Chương 64: Từng bước áp sát (1)
- Chương 65: Từng bước áp sát (2)
- Chương 66: Từng bước áp sát (3)
- Chương 67: Vô cực chi tâm (1)
- Chương 68: Vô Cực Chi Tâm (2)
- Chương 69: Vô cực chi tâm (3)
- Chương 70: Đêm tỏ tình (1)
- Chương 71: Đêm tỏ tình (2)
- Chương 72: Đêm tỏ tình (3)
- Chương 73: Nụ hôn cưỡng ép (1)
- Chương 74: Nụ hôn cưỡng ép (2)
- Chương 75: Nụ hôn cưỡng ép (3)
- Chương 76: Vũ điệu kinh thế
- Chương 77: Vũ điệu kinh thế (2)
- Chương 78: Đau khổ lựa chọn (1)
- Chương 79: Đau khổ lựa chọn (2)
- Chương 80: Đau khổ lựa chọn (3)
- Chương 81: Hiểm nguy cận kề
- Chương 82: Sự sống trong đường chết
- Chương 83: Một đêm “Cảnh xuân”
- Chương 84: Lòng này rất chân thành
- Chương 85: Ba người tranh giành
- Chương 86: Ẩn nhẫn chờ thời cơ
- Chương 87: Đêm trong thâm cung
- Chương 88: Không buông tay
- Chương 89: Lòng nàng đã quyết
- Chương 90: Theo đuổi tình yêu
- Chương 91: Hãy để ta đau
- Chương 92: Nói chuyện với ma
- Chương 93:
- Chương 94: Quyết định nặng nề
- Chương 95: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 96: Tình nàng rất sâu
- Chương 97: Nụ hôn triền miên
- Chương 98: Miệng lưỡi sắc bén
- Chương 99: Tình yêu chân thành
- Chương 100: Vì ta trân trọng
- Chương 101: Ngự phong thành kỳ
- Chương 102: Thiên Thượng nhân gian
- Chương 103: Thời gian nào có tội tình gì
- Chương 104: Nụ hôn khuynh tình
- Chương 105: Huyết sắc giang sơn
- Chương 106: Lưỡng tâm vướng mắc
- Chương 107: Ấm áp hòa thuận
- Chương 108: Lật đổ càn khôn
- Chương 109: Cưỡng hôn bên đường
- Chương 110: Bi kịch hiểu lầm
- Chương 111: Vô tình bị hại
- Chương 112: Mỹ nhân sát thủ
- Chương 113: Quý phi say rượu
- Chương 114: Đồng hành với mỹ nhân
- Chương 115: Ám Dạ tiêu hồn
- Chương 116: Tranh giành
- Chương 117: Ngàn dặm truy tung (1)
- Chương 118: Ngàn dặm truy tung (2)
- Chương 119: Người cũ quay về (1)
- Chương 120: Người cũ quay về (2)
- Chương 121: Món quà khuynh thành (1)
- Chương 122: Món quà khuynh thành (2)
- Chương 123: Phượng bay Cửu Tiêu (1)
- Chương 124: Phượng bay Cửu Tiêu (2)
- Chương 125: Phượng bay Cửu Tiêu (3)
- Chương 126: Máu chảy Côn Kinh (1)
- Chương 127: Máu chảy Côn Kinh (2)
- Chương 128: Máu chảy Côn Kinh (3)
- Chương 129: Máu chảy Côn Kinh (4)
- Chương 130: Máu chảy Côn Kinh (5)
- Chương 131: Lửa cháy Lâm Thiên (1)
- Chương 132: Lửa cháy Lâm Thiên (2)
- Chương 133: Lửa cháy Lâm Thiên (3)
- Chương 134: Lửa cháy Lâm Thiên (4)
- Chương 135: Đêm pháo hoa (1)
- Chương 136: Đêm pháo hoa (2)
- Chương 137: Đêm pháo hoa (3)
- Chương 138: Đêm pháo hoa (4)
- Chương 139: Tâm nơi phương nào (1)
- Chương 140: Tâm nơi phương nào (2)
- Chương 141: Vừa gõ vừa đánh (1)
- Chương 142: Vừa gõ vừa đánh (2)
- Chương 143: Vừa gõ vừa đánh (3)
- Chương 144: Hành trình vui vẻ (1)
- Chương 145: Hành trình vui vẻ (2)
- Chương 146: Hành trình vui vẻ (3)
- Chương 147: Duyên cộng chẩm
- Chương 148: Duyên cộng chẩm (2)
- Chương 149: Tận dụng thời cơ (1)
- Chương 150: Tận dụng thời cơ (2)
- Chương 151: Tận dụng thời cơ (3)
- Chương 152: Gần mặt cách lòng (1)
- Chương 153: Gần mặt cách lòng (2)
- Chương 154: Gần mặt cách lòng (3)
- Chương 155: Lòng như lửa đốt (1)
- Chương 156: Lòng như lửa đốt (2)
- Chương 157: Lòng như lửa đốt (3)
- Chương 158: Lòng như lửa đốt (4)
- Chương 159: Cuộc gặp trong nhà lao (1)
- Chương 160: Cuộc gặp trong nhà lao (2)
- Chương 161: Cuộc gặp trong nhà lao (3)
- Chương 162: Cuộc gặp trong nhà lao (4)
- Chương 163: Người xưa yên lặng (1)
- Chương 164: Người xưa yên lặng (2)
- Chương 165: Người xưa yên lặng (3)
- Chương 166: Thoát y chạy loạn
- Chương 167: Mạnh vương phách lối
- Chương 168: Hoàng tộc toàn cơ tranh quyền đoạt vị
- Chương 169: Từng đoạn kí ức ngắt quãng
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172: Truy tìm thân thế
- Chương 173
- Chương 174: Sự thật đau lòng
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177: Tương tư là thế
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182: Ai là lang vương(*)
- Chương 183
- Chương 184: Nữ đế giá lâm
- Chương 185
- Chương 186: Như thể gặp gỡ lần đầu
- Chương 187: Con hát tương lai
- Chương 188: Kế hoạch bồi dưỡng hoàng hậu
- Chương 189: Cướp đoạt tập thể
- Chương 190: Thần thông đại pháp
- Chương 191: Giải quyết hữu phái
- Chương 192: Bộc bạch tiếng lòng
- Chương 193: Đêm trăng la sát
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196: Tâm ta như đá
- Chương 197
- Chương 198: Gian khổ chạy trốn
- Chương 199
- Chương 200: Cướp biển duy kinh
- Chương 201
- Chương 202: Ác quỷ biển sâu
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205: Tim ta dằn vặt
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208: Thánh nữ phi yên
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Tuyệt vực hải cốc
- Chương 212
- Chương 213: Lấy thân bảo vệ
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216: Không cho mượn hoàng hậu
- Chương 217
- Chương 218: Mỹ nhân khó theo đuổi
- Chương 219
- Chương 220: Thần điện háo sắc
- Chương 221
- Chương 222: Mỹ nhân kế
- Chương 223: Nguy cơ tiềm ẩn
- Chương 224: Sư môn đối kháng
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Lòng đau như cắt
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230: Sự lựa chọn của nguyên bảo
Phù Dao Hoàng Hậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.