Không biết gió thổi từ nơi nào đến, mang theo cảm giác thời gian trôi dài
dằng dặc… Trên triền núi xa, thấp thoáng hiện ra một ngôi cổ tự, chỉ
trong chốc lát đã không còn nhìn thấy góc mái cong đấu củng kia nữa… Bên dưới rất mềm, chỉ thấy được những dây mây tua tủa, cùng với chiếc đệm
giường bằng gấm… Bốn bề khói sóng mịt mù… Người đang ở trong nước.
Một bàn tay già nua duỗi ra… Khe khẽ thương xót thở dài… Không gian bỗng
trở nên tù túng tối tăm, một chút ánh sáng yếu ớt lùa qua khe hở… Đột
nhiên hoảng sợ, vô cùng hoảng sợ… Ánh đao chém xuống, xuất hiện ánh sáng chói măt, trong cảnh huyết sắc chói lòa, thấp thoáng một gương mặt nhợt nhạt… Chỉ trong nháy mắt sau đó, lại bắt đầu trôi giạt… Như hoa bồ công anh bị gió thổi bay qua núi cao… Có gì đó đậu vào trên mặt, nhồn nhột
ngưa ngứa…
Ngứa…
Mạnh Phù Dao đưa tay lên gãi qua loa trên mặt --- Ôi, sao lại ngứa như vậy?
Nàng mơ màng mở mắt ra, liền nhìn thấy một cái mông trắng như tuyết.
Cái mông này đang dán chặt trên mặt nàng, chầm chậm cọ xát chiếc đuôi ngắn
cũn xíu xiu đung đưa đung đưa, quét qua quét lại trên mặt nàng.
Đây chính là, thủ phạm gây ngứa!
Mạnh Phù Dao lười biếng đưa tay lên quệt quệt, quét thủ phạm đó xuống dưới, lẩm bẩm mắng: “Ngươi đừng rụng lông trên mặt ta.”
Nàng lại nhanh chóng khép mắt, trong mơ màng hình như chợt thấy có gì không
đúng, Nguyên Bảo đại nhân kia từ bao giờ có lòng tốt như vậy, đến đánh
thức nàng chứ?
Sau đó, nàng liền cảm thấy mặt mình có chút nhớp Website TruyenLau.com
nháp, tựa hồ thứ gì đó hôi thối dính trên mặt mình. Nàng dùng đầu ngón
tay, quệt lên nơi nhớp nháp, có chút nghi ngờ, tóc vàng à, thứ gì đó lờ
mờ chẳng thấy rõ được.
“Đây là cái gì?” Mạnh Phù Dao híp măt hỏi.
Nguyên Bảo đại nhận ngồi chồm chổm ở trên bàn phía đằng xa, nhìn nàng với đôi mắt ám muội, rất vô lại.
TruyenLau.com
Mạnh Phù Dao ngồi dậy, lắc lư cái đầu nặng trịch, đang muốn bò xuống giường
rửa mặt, đột nhiên cửa được mở ra, Nguyên Chiêu Hủ toàn thân rực rỡ ánh
sáng bước vào, theo phía sau hắn là hai thị nữ.
Thoạt tiên hắn Website TruyenLau.com
mỉm cười nhìn Mạnh Phù Dao, sau đó xoay đầu, nhìn thấy Nguyên Bảo đại
nhân đang tính chuồn đi, bèn nói: “Tụ nhi nói, sáng nay sau khi ngươi đi đại tiện, nàng chưa kịp lau sạch đít cho ngươi, ngươi đã bỏ chạy rồi,
ngươi chạy gấp như vậy làm gì hả?”
Đại tiện… Không rửa đít … Thứ nhớp nháp màu vàng trên mặt mình…
Chẳng lữ, tên mập này mới vừa rồi xem mặt mình là giấy vệ sinh, chà xát cái đít đi ngoài chưa rửa lên trên mặt mình?
“Á…!” Mạnh Phù Dao giận dữ gầm lên, nhảy bịch xuống chạy về phía cửa sổ, Mạnh Phù Dao phất tay, chăn bay ra ngoài chắn lại ô cửa, ném vỡ ba bình hoa, nhưng Nguyên Bảo đại nhân đã sớm mất dạng.
Mạnh Phù Dao vẫn chưa hạ hỏa, nhảy xuống giường tính đuổi theo, bỗng nhiên nàng bị Nguyên Chiêu Hủ kéo lại.
“Cẩn thận.”
Liền sau đó, người nàng bỗng nhiên nhẹ bẫng. Nguyên Chiêu Hủ ôm nàng quay về phòng. Mạnh Phù Dao ngây ngốc, bất giác nhìn xuống người mình: nàng còn đang mặc áo lót, hơn nữa còn không phải là loại ái lót bình thường, mà
là một chiết áo chẽn --- mặc với chiếc quần cộc rộng thùng thình do nàng tự chế.
Chiết áo lót ôm sát vóc người nhỏ nhắn, lộ rõ từng đường cong quyến rũ, quần cộc thì lại rộng, đung đưa phất phơ trong gió, rất
mát.
Cho dù ở thời cổ đại hay hiện đại, kiểu ăn mặc thế này vô
cùng khiếm nhã, thất lễ chớ nhìn, huống chi bây giờ tay người nào đó
đang ôm chặt eo nàng, chẳng chút e dè. Lòng bàn tay ấm áp như chiếc lò
lửa nhỏ, chạm đến chỗ nào thì chỗ đó nóng bừng.
Trong ánh mắt
Nguyên Chiêu Hủ dường như cũng có mốt ngọn lửa đang cháy, thân thể của
thiếu nữ trước mắt căng tràn nhựa sống lộ rõ từng đường nét. Tuy trang
phục cổ quái nhưng vẫn không làm mất đi nép đẹp vốn có của nàng, ngược
lại còn tô đậm thêm từng đường nét quyến rũ. Có thể nhìn thấy được bầu
ngực căng tròn và kh* ng*c, thấy được đôi chân trần trắng muốt láng mịn
thon dài dưới chiếc quần rộng bay bay, cảm giác được vòng eo dẻo dai,
mềm mại chết người.
Dáng vẻ này, vừa đẹp vừa ngây thơ, hồn nhiên
mà quyến rũ, như gió trời phương Nam ấm áp khiến hoa cỏ khoe sắc bốn
mùa… khoe sắc như vậy thì làm sao rời mắt được đây? Thế cho nên, Nguyên
Chiêu Hủ luôn luôn bình thản tôn quý, bỗng nhiên rối loạn hô hấp.
Hắn khẽ mỉm cười, bất chợt đưa ngón tay lên sờ nhẹ mô mình, vẻ mặt lưu luyến chẳng nỡ rời.
Mạnh Phù Dao ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn, bày ra vẻ mặt vô tội, mặc dù không
nhìn thấy động tác sờ môi của ai kia, không nhớ ra tối hôm qua mình đã
làm gì, nhưng cũng bất giác đỏ mặt. Nàng vội vàng chống tay đẩy hắn ra,
thụt lùi về phía sau, chưa kịp đứng vững thì đã bị Nguyên Chiêu Hủ kéo
lại, tíc tắc ấy, ánh mắt của hắn đã thản nhiên trở lại, điềm nhiên nói:
“Dưới đất có bình hoa vỡ, cẩn thận”.
Giọng hắn rất nhẹ, nhưng ánh mắt lại rơi trên người Mạnh Phù Dao, rảo khắp một vòng, hết chỗ này đến chỗ nọ. Mạnh Phù Dao thấy vậy liền chụp chăn quấn lấy người mình, hung hãn huơ tay: “Tráng ra, ta muốn thay áo”.
Nguyên Chiêu Hủ cười
xòa, dáng người cao thon nhảy qua cửa sổ, nhẹ nhàng như gió thôi, ngay
sau đó bên ngoài vang lên tiếng ổn ào, cửa sổ bị mở toang, cục bông gòn
trắng bị quăng vào nhanh như chớp.
“Nguyên Bảo, lén lén lút lút nhìn trộm ở bên ngoài, thất khiến ta mất hết mặt mũi, muốn nhìn thì hãy nhìn quang minh chính đại”.
Tiếng nói truyền vào từ cửa sổ, bình thản, tôn quý, tao nhã, tĩnh lặng.
Thật đáng thương cho Nguyên Bảo đại nhân bị chủ tử mình bán đứng, mở to hai
mắt giữa không trung, ngơ ngác nhìn về phía Mạnh Phù Dao. Mà ở phía
trước, trên giường, kẻ thù kiêm tình địch của nó – Mạnh Phù Dao, đang
cười gian xảo, xòe hai bàn tay đón nó rơi xuống.
Trong đầu Nguyên Bảo đại nhân xẹt qua hình ảnh mười đại cực hình…
“Chít Chít”
Tiếng thét chói tai cực kì bi thảm, Thiên cơ thần thử - Nguyên Bảo đại nhân
cực kì tôn quý đột nhiên bị bắn tứ tung --- Mạnh Phù Dao hả hê cười đến
ch** n**c mũi, xoa xoa nắm lông trắng như tuyết của Nguyên Bảo đại nhân
trong tay…
…….
Sáng sớm, con đường rộng thênh thang ngoài tường rào Đức vương phủ vắng vẻ không một bóng người.
Ánh mặt trời chiếu những tia nắng mai đầu tiên lên bờ tường nói góc Tây nam, cỏ trên bờ tường lay động, hiện ra một cái đầu.
Cái đầu này ngó Đông dòm Tây, nhìn thấy cửa sổ Đức Hinh viện vẫn còn đóng
chặt, chắc là ai đó vẫn còn say mộng đẹp, nên đầu người kia liền thở
phào nhẹ nhõm, nhanh tay lệ chân trèo qua tường.
Người trèo tường giữa ban ngày ban mặt kia chính là Mạnh Phù Dao, sau khi tỉnh rượu ở
hành cung của người ta, liền nhớ ra mình đã qua đêm không về. Sợ Diêu
Tấn và Tông Việt cho là nàng mất tích, liền vội vã trở về. Trước khi đi
nàng có nhắc tới chuyện kỹ nữ nhi đồng, Nguyên Chiêu Hủ lại nói chuyện
này có nguyên do khác, bảo nàng đừng để ý tới, Mạnh Phù Dao không thể
làm gì khác đành hậm hực bỏ đi.
Vừa khéo đúng lúc một chân vắt qua tường, một… chân khác còn chưa kịp chạm đất, tiếng nói bình thản của ai đó cất lên:
“Cửa đang mở.”
Ý hiển hiện rõ rang, không cần trèo tường.
Mạnh Phù Dao “Say rượu chỗ hắn, cả đêm không về”. Cốn cảm thấy hơi áy náy
bèn len lén trèo tường đi vào, đâu dè Tông Việt lại gọi đột ngột phá đám như vậy.
Đã phá rồi thì đành phá tan tành luôn vậy, Mạnh Phù Dao kiên quyết ở lì, duy trì tư thế chân trên chân dưới, khoanh tay trước
ngực, ngửa đầu cảm thán: “Mặt trời hôm nay thật đẹp đó…”
Trên trời rơi xuống vài giọt nước mua, gió lạnh căm căm, những bông hoa tuyết lác đác rơi xuống.
Tuyết rơi xuống người, Mạnh Phù Dao hăng say nói: “Nhiệt độ thật ấm áp quá…”
Sauk hi tán dương thời từ thời tiết đến nhiệt độ, nàng thong thả trèo xuống tường, thản nhiên đi qua trước cửa phòng Tông Việt.
Bỗng nhiên, nàng dừng lại trước cửa, chồm đầu vào trong, hít hà, “Mùi thuốc
này thật khó ngửi”. Đưa mắt nhìn vào thấy Tông Việt đang ngồi xếp bằng,
nắng sớm mai xuyên qua ô cửa sổ, sắc mặt hắn tái nhợt, trên bàn bên cạnh có một chén thuốc còn đọng lại chút nước thuốc, vừa thấy là biết mùi
thuốc kia từ đâu mà ra.
Thấy Mạnh Phù Dao nhìn chén thuốc trên
bàn, ánh mắt Tông Việt trầm xuống, phất ống tay áo, cửa sổ liền đóng ầm, suýt chút nữa đã đụng trúng lỗ mũi nàng.
Mạnh Phù Dao sờ sờ lỗ
mũi mình, nghĩ thầm không biết Tông Việt điều chế thuốc để làm gì, hay
là do hắn bị thương? Nên tránh xa nam nhân miệng lưỡi độc địa này, càng
xa càng tốt.
Sau khi vào phòng, Mạnh Phù Dao liền rửa mặt sạch
sẽ, Diêu Tấn đến gõ cửa, đem điểm tâm sáng đến cho nàng. Mạnh Phù Dao
quậy đến nửa đêm, sáng ra bụng liền đói cồn cào, đánh nhanh rút gọn tiêu diệt hết mọi thứ, xong xuôi lau miệng hỏi DIêu Tấn: “Cháo xanh đó có
hương vị thật đặc biệt, là dùng gạo hương thảo thượng hạng để nấu à?”
Diêu Tấn nhún nhún vai đáp: “Đệ cũng không biết, cháo này là do Tông công tử bảo đệ đưa cho tỉ.”
“Sao cơ?” Mạnh Phù Dao bật nhảy lên, vội vàng vận khí, nhưng không phát hiện điều gì bất thường, nhưng cũng không yên tâm với nhân phẩm của Tông
Việt, ngồi một chỗ trầm tư suy nghĩ thật lâu, đột nhiên nói: “Hôm qua,
đề hái thất diệp thảo dỏm, làm xong có đưa cho Tông Việt hay không?”
“Có”. Diêu Tấn đắc ý nói: “Đệ có lòng muốn chuẩn bị thất diệp thảo đàng
hoàng, đâu dè thất diệp thảo đó lại rất khó nghiền nát, đệ bèn theo lời
tỉ, lấy thất diệp thảo giả mạo nghiền nát đưa cho Tông Việt, vậy là hắn
cũng không phát hiện ra, ha ha ha, đường đường là Thánh Y mà cũng chỉ có vậy thôi.”
Mạnh Phù Dao chưa nghe xong đã chạy vội ra ngoài,
Diêu Tấn nghi ngờ cũng chạy theo sau, liền nhìn thấy nàng đứng trước một bụ cỏ k** r*n thảm thiết.
“Má của ta… Đây là cỏ âm dương mà… Tròng mắt ta sao lại lồi to thế này, hu hu…”
Mạnh Phù Dao quỳ rạp trên mặt đất, mông vểnh lên, đôi ngươi trùng to như hai hạt châu bự, ra sức hì hục đào bới đất.
Vừa đào vừa không ngừng sờ hai má mình --- Công hiệu lợi hại nhất của cỏ âm dương, chính là làm điên đảo âm dương. Đàn ông mà ăn cỏ này vào ban đêm sẽ bị chứng hư ngược, yếu ớt. Phụ nữ mà ăn cỏ này vào ban ngày, sẽ bị
chứng tăng nghiệt, mặt sẽ nổi đầy mụn đỏ như đương tuổi dậy thì, nếu lâu ngày không uống thuốc giải thì mụn sẽ càng ngày càng to, không chữa trị được nữa.
Mạnh Phù Dao muốn lấy tảng đá đập lên chân mình, bây
giờ không thể làm gì khác hơn là đào bới đất để tìm thuốc giải --- Giải
dược của cỏ âm dương chính là hạt của nó, hạt này rất nhỏ, rơi tán loạn
trên mặt đất nên rất khó tìm, Mạnh Phù Dao tìm rất lâu, mà chỉ tìm được một nắm xíu xiu.
Mạnh Phù Dao r*n r* đứng dậy, đột nhiên nàng
nhớ tới mấy hôm trước có đi ngang qua một khu vườn bỏ hoang, nơi đó có
cỏ âm dương rất nhiều, đến đó tìm hạt cỏ chắc sẽ dễ dàng hơn, vội vàng
lôi Diêu Tấn đi.
Khu vườn bị bỏ hoang đó nằm ở phía Tây Nam của
phủ Đức vương, nhìn từ đằng xa, vách tường bong tróc từng mảng, mái cong không nguyên vẹn, nhưng tường rào xung quanh lại chắc chắn vô cùng,
mạng nhện giảng đầy lộ rõ sự cũ kỹ, cây khô chết úa run rẩy trong gió
lạnh, hiển hiện không khí chết chóc âm u trong ngày đông giá rét.
Mạnh Phù Dao cùng Diêu Tấn quả nhiên tìm thấy cỏ âm dương ở khu vườn bên
ngoài, chẳng bao lê sau đã lượm đủ số hạt cỏ cần dùng, đang tính rời đi, Diêu Tấn đột nhiên nghi ngờ dừng bước nói: “Mạnh tỉ, khu vườn bỏ hoang
này lại có người ở đấy.”
Mạnh Phù Dao quay đầu lại, lúc này mới
nhìn thấy có một bộ y phục treo trên một nhành cây, hình như là bị gió
thổi mắc lên trên nhành cây ấy, không khỏi ngẩn ra.
Trong Đức
vương phủ lộng lẫy xa hoa, không ngờ lại có một chỗ kỳ quái hoang tàn
đến như thế này, khiến người ta không khỏi không kinh ngạc.
Mạnh Phù Dao tiến lên mấy bước, theo bản năng đi đến đẩy cửa, cửa đang bị
khóa, khóa sắt cũng đã bị gỉ, nàng ngẫm nghĩ trong tích tắc rồi xoay
người trèo qua tường.
Diêu Tấn muốn kéo nàng, liền bị nàng giẫm lên chân một cước.
Mạnh Phù Dao nhảy xuống bờ tường, cảnh quan bên trong còn hoang tàn hơn cả
bên ngoài, cỏ dại mọc đầy mặt đất, cánh cửa đình viện trước mặt khép hờ, Mạnh Phù Dao bước từng bước qua đó, xung quanh yên ắng như tờ, có thể
nghe thấy tiếng thở của chính mình.
Ánh mắt nàng đột nhiên rơi
trên vòng đập cửa, đây không phải là vòng đập cửa bình thường, mà là mốt cái chuông vàng nhỏ tinh xảo tỉ mỉ, có điêu khắc hoa văn quý giá, chỉ
là trên những đường nét điêu khắc tỉ mỉ đó đã dính đầy bùn đất lâu năm,
trở nên đen sì rồi.
Dù gió có thổi nhưng chiếc chuông vẫn không
kêu vang, thế cho nên bốn bề yên tĩnh như chết, lá khô trên mặt đất
không ngừng xào xạc, phát ra âm thanh chíu chíu như rắn phun nọc.
Đột nhiên có một tiếng thét thê lương vang lên, phá tan bầu không khí yên lặng chết chóc!
“Trưởng Tôn Vô Cực! Ngươi là kẻ huyết thống bất chính, là kẻ tiểu nhân tranh đoạt mưu quyền!”
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1: Giựt tiền cướp sắc
- Quyển 3 - Chương 1: Ẩn nhẫn chờ thời cơ
- Quyển 4 - Chương 1: Mỹ nhân sát thủ
- Quyển 7 - Chương 1: Như thể gặp gỡ lần đầu
- Quyển 8 - Chương 1: Tuyệt vực hải cốc
- Quyển 5 - Chương 1-1: Đêm pháo hoa (1)
- Quyển 5 - Chương 1-2: Đêm pháo hoa (2)
- Quyển 5 - Chương 1-3: Đêm pháo hoa (3)
- Quyển 5 - Chương 1-4: Đêm pháo hoa (4)
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Ai dạy dỗ ai?
- Quyển 3 - Chương 2: Đêm trong thâm cung
- Quyển 4 - Chương 2: Quý phi say rượu
- Quyển 7 - Chương 2: Con hát tương lai
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2-1: Tâm nơi phương nào (1)
- Quyển 5 - Chương 2-2: Tâm nơi phương nào (2)
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Kẻ trộm nơi hành cung
- Quyển 3 - Chương 3: Không buông tay
- Quyển 4 - Chương 3: Đồng hành với mỹ nhân
- Quyển 7 - Chương 3: Kế hoạch bồi dưỡng hoàng hậu
- Quyển 8 - Chương 3: Lấy thân bảo vệ
- Quyển 5 - Chương 3-1: Vừa gõ vừa đánh (1)
- Quyển 5 - Chương 3-2: Vừa gõ vừa đánh (2)
- Quyển 5 - Chương 3-3: Vừa gõ vừa đánh (3)
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4: Mỹ nhân giữa hồ
- Quyển 3 - Chương 4: Lòng nàng đã quyết
- Quyển 4 - Chương 4: Ám Dạ tiêu hồn
- Quyển 7 - Chương 4: Cướp đoạt tập thể
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4-1: Hành trình vui vẻ (1)
- Quyển 5 - Chương 4-2: Hành trình vui vẻ (2)
- Quyển 5 - Chương 4-3: Hành trình vui vẻ (3)
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5: Hoạt sắc sinh hương
- Quyển 3 - Chương 5: Theo đuổi tình yêu
- Quyển 4 - Chương 5: Tranh giành
- Quyển 7 - Chương 5: Thần thông đại pháp
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5-1: Duyên cộng chẩm
- Quyển 5 - Chương 5-2: Duyên cộng chẩm (2)
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6: Thanh lâu say mèm
- Quyển 3 - Chương 6: Hãy để ta đau
- Quyển 7 - Chương 6: Giải quyết hữu phái
- Quyển 8 - Chương 6: Không cho mượn hoàng hậu
- Quyển 4 - Chương 6-1: Ngàn dặm truy tung (1)
- Quyển 5 - Chương 6-1: Tận dụng thời cơ (1)
- Quyển 4 - Chương 6-2: Ngàn dặm truy tung (2)
- Quyển 5 - Chương 6-2: Tận dụng thời cơ (2)
- Quyển 5 - Chương 6-3: Tận dụng thời cơ (3)
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7: Tiếng lòng thì thầm
- Quyển 3 - Chương 7: Nói chuyện với ma
- Quyển 7 - Chương 7: Bộc bạch tiếng lòng
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7-1: Người cũ quay về (1)
- Quyển 5 - Chương 7-1: Gần mặt cách lòng (1)
- Quyển 4 - Chương 7-2: Người cũ quay về (2)
- Quyển 5 - Chương 7-2: Gần mặt cách lòng (2)
- Quyển 5 - Chương 7-3: Gần mặt cách lòng (3)
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8: Khu vườn hoang vắng kinh hoàng
- Quyển 3 - Chương 8: Nhớ sâu
- Quyển 7 - Chương 8: Đêm trăng la sát
- Quyển 8 - Chương 8: Mỹ nhân khó theo đuổi
- Quyển 4 - Chương 8-1: Món quà khuynh thành (1)
- Quyển 5 - Chương 8-1: Lòng như lửa đốt (1)
- Quyển 4 - Chương 8-2: Món quà khuynh thành (2)
- Quyển 5 - Chương 8-2: Lòng như lửa đốt (2)
- Quyển 5 - Chương 8-3: Lòng như lửa đốt (3)
- Quyển 5 - Chương 8-4: Lòng như lửa đốt (4)
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9: Thiên hạ xuất chúng
- Quyển 3 - Chương 9: Quyết định nặng nề
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9-1: Phượng bay Cửu Tiêu (1)
- Quyển 5 - Chương 9-1: Cuộc gặp trong nhà lao (1)
- Quyển 4 - Chương 9-2: Phượng bay Cửu Tiêu (2)
- Quyển 5 - Chương 9-2: Cuộc gặp trong nhà lao (2)
- Quyển 4 - Chương 9-3: Phượng bay Cửu Tiêu (3)
- Quyển 5 - Chương 9-3: Cuộc gặp trong nhà lao (3)
- Quyển 5 - Chương 9-4: Cuộc gặp trong nhà lao (4)
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10: Gặp nhau trên núi Lục Châu
- Quyển 3 - Chương 10: Oan gia ngõ hẹp
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10: Thần điện háo sắc
- Quyển 4 - Chương 10-1: Máu chảy Côn Kinh (1)
- Quyển 5 - Chương 10-1: Người xưa yên lặng (1)
- Quyển 4 - Chương 10-2: Máu chảy Côn Kinh (2)
- Quyển 5 - Chương 10-2: Người xưa yên lặng (2)
- Quyển 4 - Chương 10-3: Máu chảy Côn Kinh (3)
- Quyển 5 - Chương 10-3: Người xưa yên lặng (3)
- Quyển 4 - Chương 10-4: Máu chảy Côn Kinh (4)
- Quyển 4 - Chương 10-5: Máu chảy Côn Kinh (5)
- Quyển 1 - Chương 11: Giông tố cuồng nộ
- Quyển 2 - Chương 11: Nụ hôn đầu của ai?
- Quyển 3 - Chương 11: Tình nàng rất sâu
- Quyển 6 - Chương 11: Thoát y chạy loạn
- Quyển 7 - Chương 11: Tâm ta như đá
- Quyển 8 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11-1: Lửa cháy Lâm Thiên (1)
- Quyển 4 - Chương 11-2: Lửa cháy Lâm Thiên (2)
- Quyển 4 - Chương 11-3: Lửa cháy Lâm Thiên (3)
- Quyển 4 - Chương 11-4: Lửa cháy Lâm Thiên (4)
- Quyển 1 - Chương 12: Gặp mai phục sau núi
- Quyển 2 - Chương 12: Một mình vượt trùng vây
- Quyển 3 - Chương 12: Nụ hôn triền miên
- Quyển 6 - Chương 12: Mạnh vương phách lối
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 8 - Chương 12: Mỹ nhân kế
- Quyển 1 - Chương 13: Phá trận tuyệt đẹp
- Quyển 3 - Chương 13: Miệng lưỡi sắc bén
- Quyển 6 - Chương 13: Hoàng tộc toàn cơ tranh quyền đoạt vị
- Quyển 7 - Chương 13: Gian khổ chạy trốn
- Quyển 8 - Chương 13: Nguy cơ tiềm ẩn
- Quyển 2 - Chương 13-1: Hình bóng trong tim (1)
- Quyển 2 - Chương 13-2: Hình bóng trong tim (2)
- Quyển 2 - Chương 13-3: Hình bóng trong tim (3)
- Quyển 1 - Chương 14: Ta ở địa ngục
- Quyển 3 - Chương 14: Tình yêu chân thành
- Quyển 6 - Chương 14: Từng đoạn kí ức ngắt quãng
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 8 - Chương 14: Sư môn đối kháng
- Quyển 2 - Chương 14-1: Quyết tâm hành động (1)
- Quyển 2 - Chương 14-2: Quyết tâm hành động (2)
- Quyển 1 - Chương 15: Chịu trách nhiệm với ta
- Quyển 3 - Chương 15: Vì ta trân trọng
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15: Cướp biển duy kinh
- Quyển 8 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15-1: Từng bước áp sát (1)
- Quyển 2 - Chương 15-2: Từng bước áp sát (2)
- Quyển 2 - Chương 15-3: Từng bước áp sát (3)
- Quyển 1 - Chương 16: Mỗi người một tâm tư
- Quyển 3 - Chương 16: Ngự phong thành kỳ
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 7 - Chương 16
- Quyển 8 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16-1: Vô cực chi tâm (1)
- Quyển 2 - Chương 16-2: Vô Cực Chi Tâm (2)
- Quyển 2 - Chương 16-3: Vô cực chi tâm (3)
- Quyển 1 - Chương 17: Kế hủy Huyền Nguyên
- Quyển 3 - Chương 17: Thiên Thượng nhân gian
- Quyển 6 - Chương 17: Truy tìm thân thế
- Quyển 7 - Chương 17: Ác quỷ biển sâu
- Quyển 8 - Chương 17: Lòng đau như cắt
- Quyển 2 - Chương 17-1: Đêm tỏ tình (1)
- Quyển 2 - Chương 17-2: Đêm tỏ tình (2)
- Quyển 2 - Chương 17-3: Đêm tỏ tình (3)
- Quyển 1 - Chương 18: Đai áo bay ngang hồ nước biếc
- Quyển 3 - Chương 18: Thời gian nào có tội tình gì
- Quyển 6 - Chương 18
- Quyển 7 - Chương 18
- Quyển 8 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18-1: Nụ hôn cưỡng ép (1)
- Quyển 2 - Chương 18-2: Nụ hôn cưỡng ép (2)
- Quyển 2 - Chương 18-3: Nụ hôn cưỡng ép (3)
- Quyển 1 - Chương 19: Thoát y ngăn địch
- Quyển 2 - Chương 19: Vũ điệu kinh thế
- Quyển 3 - Chương 19: Nụ hôn khuynh tình
- Quyển 6 - Chương 19: Sự thật đau lòng
- Quyển 7 - Chương 19
- Quyển 8 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19-2: Vũ điệu kinh thế (2)
- Quyển 1 - Chương 20: Phơi bày cảnh xuân
- Quyển 3 - Chương 20: Huyết sắc giang sơn
- Quyển 6 - Chương 20
- Quyển 7 - Chương 20: Tim ta dằn vặt
- Quyển 8 - Chương 20: Sự lựa chọn của nguyên bảo
- Quyển 2 - Chương 20-1: Đau khổ lựa chọn (1)
- Quyển 2 - Chương 20-2: Đau khổ lựa chọn (2)
- Quyển 2 - Chương 20-3: Đau khổ lựa chọn (3)
- Quyển 1 - Chương 21: Liệt vương chiến bắc dã
- Quyển 2 - Chương 21: Hiểm nguy cận kề
- Quyển 3 - Chương 21: Lưỡng tâm vướng mắc
- Quyển 6 - Chương 21
- Quyển 7 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22: Dạ chiếu ba người
- Quyển 2 - Chương 22: Sự sống trong đường chết
- Quyển 3 - Chương 22: Ấm áp hòa thuận
- Quyển 6 - Chương 22: Tương tư là thế
- Quyển 7 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23: Gió lớn dấy lên
- Quyển 2 - Chương 23: Một đêm “Cảnh xuân”
- Quyển 3 - Chương 23: Lật đổ càn khôn
- Quyển 6 - Chương 23
- Quyển 7 - Chương 23: Thánh nữ phi yên
- Quyển 1 - Chương 24: Khuyển thọ vô cương
- Quyển 2 - Chương 24: Lòng này rất chân thành
- Quyển 3 - Chương 24: Cưỡng hôn bên đường
- Quyển 6 - Chương 24
- Quyển 7 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25: Truy đuổi đàn ông trên phố
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người tranh giành
- Quyển 3 - Chương 25: Bi kịch hiểu lầm
- Quyển 6 - Chương 25
- Quyển 7 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26: Đa tạ hầu hạ
- Quyển 3 - Chương 26: Vô tình bị hại
- Quyển 6 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Ve sầu lột xác
- Quyển 6 - Chương 27: Ai là lang vương(*)
- Quyển 1 - Chương 28: Gặp lại kẻ thù
- Quyển 6 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29: Vu oan giá hoạ
- Quyển 6 - Chương 29: Nữ đế giá lâm
- Quyển 1 - Chương 30: Vô cùng căng thẳng
- Quyển 6 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31: Rút kiếm uy hiếp
- Quyển 1 - Chương 32: Trước lúc cung biến
- Quyển 1 - Chương 33: Trước lúc cung biến (2)
- Quyển 1 - Chương 34: Mưa gió nổi lên
- Quyển 1 - Chương 35: Dã uyên ương
- Quyển 1 - Chương 36: Ngụy trang như vậy
- Quyển 1 - Chương 37: Lửa thiêng hoàng thành
- Quyển 1 - Chương 38: Sát mưa
- Quyển 1 - Chương 39: Lúc nàng gặp lại
- Quyển 1 - Chương 40: Nhất tiễu kinh tâm
- Quyển 1 - Chương 41: Sấm chớp chợt đến
- Quyển 1 - Chương 42: Bàn về ngực trước đám đông
- Quyển 1 - Chương 43: Uy hiếp nơi cửa cung
- Quyển 1 - Chương 44: Ước hẹn tuyệt thế
- Quyển 1 - Chương 45: Chạy quáng chạy quàng
- Quyển 1 - Chương 46: Ánh sao sáng chói
- Chương 47: Giựt tiền cướp sắc
- Chương 48: Ai dạy dỗ ai?
- Chương 49: Kẻ trộm nơi hành cung
- Chương 50: Mỹ nhân giữa hồ
- Chương 51: Hoạt sắc sinh hương
- Chương 52: Thanh lâu say mèm
- Chương 53: Tiếng lòng thì thầm
- Chương 54: Khu vườn hoang vắng kinh hoàng
- Chương 55: Thiên hạ xuất chúng
- Chương 56: Gặp nhau trên núi Lục Châu
- Chương 57: Nụ hôn đầu của ai?
- Chương 58: Một mình vượt trùng vây
- Chương 59: Hình bóng trong tim (1)
- Chương 60: Hình bóng trong tim (2)
- Chương 61: Hình bóng trong tim (3)
- Chương 62: Quyết tâm hành động (1)
- Chương 63: Quyết tâm hành động (2)
- Chương 64: Từng bước áp sát (1)
- Chương 65: Từng bước áp sát (2)
- Chương 66: Từng bước áp sát (3)
- Chương 67: Vô cực chi tâm (1)
- Chương 68: Vô Cực Chi Tâm (2)
- Chương 69: Vô cực chi tâm (3)
- Chương 70: Đêm tỏ tình (1)
- Chương 71: Đêm tỏ tình (2)
- Chương 72: Đêm tỏ tình (3)
- Chương 73: Nụ hôn cưỡng ép (1)
- Chương 74: Nụ hôn cưỡng ép (2)
- Chương 75: Nụ hôn cưỡng ép (3)
- Chương 76: Vũ điệu kinh thế
- Chương 77: Vũ điệu kinh thế (2)
- Chương 78: Đau khổ lựa chọn (1)
- Chương 79: Đau khổ lựa chọn (2)
- Chương 80: Đau khổ lựa chọn (3)
- Chương 81: Hiểm nguy cận kề
- Chương 82: Sự sống trong đường chết
- Chương 83: Một đêm “Cảnh xuân”
- Chương 84: Lòng này rất chân thành
- Chương 85: Ba người tranh giành
- Chương 86: Ẩn nhẫn chờ thời cơ
- Chương 87: Đêm trong thâm cung
- Chương 88: Không buông tay
- Chương 89: Lòng nàng đã quyết
- Chương 90: Theo đuổi tình yêu
- Chương 91: Hãy để ta đau
- Chương 92: Nói chuyện với ma
- Chương 93:
- Chương 94: Quyết định nặng nề
- Chương 95: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 96: Tình nàng rất sâu
- Chương 97: Nụ hôn triền miên
- Chương 98: Miệng lưỡi sắc bén
- Chương 99: Tình yêu chân thành
- Chương 100: Vì ta trân trọng
- Chương 101: Ngự phong thành kỳ
- Chương 102: Thiên Thượng nhân gian
- Chương 103: Thời gian nào có tội tình gì
- Chương 104: Nụ hôn khuynh tình
- Chương 105: Huyết sắc giang sơn
- Chương 106: Lưỡng tâm vướng mắc
- Chương 107: Ấm áp hòa thuận
- Chương 108: Lật đổ càn khôn
- Chương 109: Cưỡng hôn bên đường
- Chương 110: Bi kịch hiểu lầm
- Chương 111: Vô tình bị hại
- Chương 112: Mỹ nhân sát thủ
- Chương 113: Quý phi say rượu
- Chương 114: Đồng hành với mỹ nhân
- Chương 115: Ám Dạ tiêu hồn
- Chương 116: Tranh giành
- Chương 117: Ngàn dặm truy tung (1)
- Chương 118: Ngàn dặm truy tung (2)
- Chương 119: Người cũ quay về (1)
- Chương 120: Người cũ quay về (2)
- Chương 121: Món quà khuynh thành (1)
- Chương 122: Món quà khuynh thành (2)
- Chương 123: Phượng bay Cửu Tiêu (1)
- Chương 124: Phượng bay Cửu Tiêu (2)
- Chương 125: Phượng bay Cửu Tiêu (3)
- Chương 126: Máu chảy Côn Kinh (1)
- Chương 127: Máu chảy Côn Kinh (2)
- Chương 128: Máu chảy Côn Kinh (3)
- Chương 129: Máu chảy Côn Kinh (4)
- Chương 130: Máu chảy Côn Kinh (5)
- Chương 131: Lửa cháy Lâm Thiên (1)
- Chương 132: Lửa cháy Lâm Thiên (2)
- Chương 133: Lửa cháy Lâm Thiên (3)
- Chương 134: Lửa cháy Lâm Thiên (4)
- Chương 135: Đêm pháo hoa (1)
- Chương 136: Đêm pháo hoa (2)
- Chương 137: Đêm pháo hoa (3)
- Chương 138: Đêm pháo hoa (4)
- Chương 139: Tâm nơi phương nào (1)
- Chương 140: Tâm nơi phương nào (2)
- Chương 141: Vừa gõ vừa đánh (1)
- Chương 142: Vừa gõ vừa đánh (2)
- Chương 143: Vừa gõ vừa đánh (3)
- Chương 144: Hành trình vui vẻ (1)
- Chương 145: Hành trình vui vẻ (2)
- Chương 146: Hành trình vui vẻ (3)
- Chương 147: Duyên cộng chẩm
- Chương 148: Duyên cộng chẩm (2)
- Chương 149: Tận dụng thời cơ (1)
- Chương 150: Tận dụng thời cơ (2)
- Chương 151: Tận dụng thời cơ (3)
- Chương 152: Gần mặt cách lòng (1)
- Chương 153: Gần mặt cách lòng (2)
- Chương 154: Gần mặt cách lòng (3)
- Chương 155: Lòng như lửa đốt (1)
- Chương 156: Lòng như lửa đốt (2)
- Chương 157: Lòng như lửa đốt (3)
- Chương 158: Lòng như lửa đốt (4)
- Chương 159: Cuộc gặp trong nhà lao (1)
- Chương 160: Cuộc gặp trong nhà lao (2)
- Chương 161: Cuộc gặp trong nhà lao (3)
- Chương 162: Cuộc gặp trong nhà lao (4)
- Chương 163: Người xưa yên lặng (1)
- Chương 164: Người xưa yên lặng (2)
- Chương 165: Người xưa yên lặng (3)
- Chương 166: Thoát y chạy loạn
- Chương 167: Mạnh vương phách lối
- Chương 168: Hoàng tộc toàn cơ tranh quyền đoạt vị
- Chương 169: Từng đoạn kí ức ngắt quãng
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172: Truy tìm thân thế
- Chương 173
- Chương 174: Sự thật đau lòng
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177: Tương tư là thế
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182: Ai là lang vương(*)
- Chương 183
- Chương 184: Nữ đế giá lâm
- Chương 185
- Chương 186: Như thể gặp gỡ lần đầu
- Chương 187: Con hát tương lai
- Chương 188: Kế hoạch bồi dưỡng hoàng hậu
- Chương 189: Cướp đoạt tập thể
- Chương 190: Thần thông đại pháp
- Chương 191: Giải quyết hữu phái
- Chương 192: Bộc bạch tiếng lòng
- Chương 193: Đêm trăng la sát
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196: Tâm ta như đá
- Chương 197
- Chương 198: Gian khổ chạy trốn
- Chương 199
- Chương 200: Cướp biển duy kinh
- Chương 201
- Chương 202: Ác quỷ biển sâu
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205: Tim ta dằn vặt
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208: Thánh nữ phi yên
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Tuyệt vực hải cốc
- Chương 212
- Chương 213: Lấy thân bảo vệ
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216: Không cho mượn hoàng hậu
- Chương 217
- Chương 218: Mỹ nhân khó theo đuổi
- Chương 219
- Chương 220: Thần điện háo sắc
- Chương 221
- Chương 222: Mỹ nhân kế
- Chương 223: Nguy cơ tiềm ẩn
- Chương 224: Sư môn đối kháng
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Lòng đau như cắt
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230: Sự lựa chọn của nguyên bảo
Phù Dao Hoàng Hậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.