“Đừng lo chuyện không đâu nữa." Cái tát của Mạnh Phù Dao đưa hồn vía đang lạc tận chín tầng
mây xanh của Hiên Viên Mân quay về. Nàng lại lên tiếng: "Kế hoạch của
ngươi như thế nào ta mặc kệ. Nhưng nếu muốn ta phối hợp diễn cho tốt thì có một số chuyện nhất định phải nói cho rõ ràng. Rốt cuộc lúc nào ngươi sẽ ra tay với Hiên Viên Thịnh?"
"Chờ ta thêm một tháng nữa."
Hiên Viên Mân nói: "Tự do trong một tháng, ta tin nàng hoàn toàn có thể
đảm bảo. Tuy nhiên, ta vẫn cần nàng giúp giải quyết Thục phi, Hiền phi,
đồng thời kéo gia tộc của họ xuống nước mà không làm kinh động tới Hiên
Viên Thịnh, khiến hắn ta cảnh giác phản kích."
"Ngươi có biết là
ngươi vừa nói một điều không tưởng hay không?" Mạnh Phù Dao liếc nhìn
hắn, "Chỉ cần ra tay với Hiền phi, Thục phi, động đến gia tộc của họ,
Nhiếp Chính vương chắc chắn sẽ không ngồi yên. Hắn ta đâu phải là heo."
"Vậy phải nhờ đến Hoàng hậu tài trí vô song ra tay trổ tài rồi!" Hiên Viên
Mân dụi dụi vào người Mạnh Phù Dao. Nàng đạp Bệ hạ xinh đẹp với ánh mắt
quyến rũ như tơ ra xa, tiếp tục gặm đùi gà suy nghĩ. Càng nhập thần,
nàng gặm càng nhanh. Gặm, gặm gặm... Hiên Viên Mân liếc thấy chiếc đùi
gà sớm đã bị gặm hết thịt chỉ sót lại xương, giờ đến xương cũng chẳng
còn, nghe thấy tiếng răng và xương chạm vào nhau ken két mà rợn tóc gáy. Thảm rồi, xương gà này sắp thay bằng xương người mất thôi...
Mạnh Phù Dao nghĩ xong, duỗi tay ra, Hiên Viên Mân vội nịnh nọt đem khăn tới để nàng lau tay. Đùi gà cùng xương đã bị nàng gặm hết từ lâu. Bản thân
nàng cũng quên mất khúc xương gà trong tay. Mạnh Phù Dao nghiêm túc nói
với Hiên Viên Mân, "Danh sách!"
"Hả?"
"Ta cần danh sách toàn bộ các thế lực trong và ngoài cung ngươi có thể nắm trong tay." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hiên Viên Mân nhíu mày, cười như không cười, "Trẫm cảm thấy danh sách thế
lực trong cung đưa nàng vô cùng hợp lý, nhưng danh sách ngoài cung có vẻ không ổn."
"Chuyện bản cung muốn làm, ngươi hiểu được mới lạ
đó." Mạnh Phù Dao thản nhiên dựa vào ghế, "Không đưa cũng được. Ngày mai Hoàng hậu của ngươi sẽ qua đời."
"Nàng không lo cho hắn sao?" Hiên Viên Mân nói vọng vào trong. TruyenLau
"Đó là việc của ta." Mạnh Phù Dao cười gian. Chiến Bắc Dã đã tới, Ấn vệ Vô
Cực cũng đến rồi. Hai bên liên thủ, việc rời khỏi hoàng cung nước Hiên
Viên không phải chuyện to tát gì. Nàng ở lại chẳng qua vì một lý do khác thôi.
Hiên Viên Mân liếc nhìn nàng, một lúc sau mới cởi đoạn tay áo giả thường gắn trên ống tay áo mỗi khi diễn kịch xuống, "Ngâm nước
phèn chua, hơ qua lửa rồi đọc." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mạnh Phù Dao khen ngợi, "Bệ hạ
thật biết cách giấu. Chẳng ai ngờ được ngươi ngày ngày đều mang theo bản danh sách này bên người, lại còn khoe ra trước mặt bàn dân thiên hạ."
"Thi thoảng tiện tay trẫm còn vứt nó trên giường, trong tủ nữa cơ." Hiên
Viên Mân cười ranh mãnh, "Hiên Viên Thịnh nhiều lần sai người trà trộn
vào, nhưng đám ngu ngốc đó có phát hiện được gì đâu!"
Mạnh Phù
Dao cầm tay áo lên, vừa nhìn liền cười lạnh. Trong cung không nói làm
gì, nhưng đám cựu thần ngoài cung... Hiên Viên Mân kế vị từ nhỏ, lại
được đưa từ đất phong xa xôi về kinh, chưa từng tiếp xúc cũng chưa có cơ hội tiếp xúc với trọng thần trong triều. Hắn làm sao giải quyết được?
Ánh mắt hai người chạm vào nhau lại tự động rời đi. Đều là người thông minh, khỏi cần nói ra lòng cũng tự hiểu.
Sau khi đuổi gã hề bám dính lấy mình không rời kia đi, Mạnh Phù Dao bước
vào trong phòng, thò đầu về phía trước hỏi: "Đã khá hơn chưa?"
Ám Mị ngồi xếp bằng trên giường, ánh mắt chọt lóe lên, "Ổn rồi."
Hắn đứng dậy, nhìn ra vườn rau, đáy mắt như có ý cười, "Nàng đúng là yêu tinh trời sinh để giày vò người khác.”
Mạnh Phù Dao nghiêng đầu nhìn người nọ, cảm thấy vẻ mặt của hắn đã khá lên
nhiều, nhưng cũng không nói gì thêm ngoài một câu: "Cũng chẳng biết có
phải đang xen vào việc của người khác hay không nữa."
"Nói chung phải có phúc lắm mới được nàng xen vào đó." Ám Mị hôm nay lại không hề đá xoáy Phù Dao.
Mạnh Phù Dao thấy Ám Mị chẳng mấy khi tâm trạng tốt như vậy, nhất thời quên
mất ý định cũ, ngồi xếp bằng đối diện hắn, gõ đầu gối cười ha ha, "Này,
thiên hạ đệ nhất sát thủ, nghe đồn xuất thân của huynh vô cùng thần bí,
trên đời chẳng người nào biết. Hai chúng ta xem như cùng chung hoạn nạn
bao lâu nay, huynh có thể chia sẻ một chút về những chuyện thời còn non
trẻ không?"
Ám Mị nhìn nàng. Ánh mắt như lưu ly của hắn quá sáng
chói, khiến Phù Dao cảm thấy chột dạ. Ngay sau đó, chợt nghe thấy Ám Mị
mở lời: "Nàng muốn biết điều gì?"
Người ta đã nói rõ như vậy rồi mà. Mạnh Phù Dao ngượng ngùng vuốt vuốt chiếc mũi không đáp.
"Khi một người tan cửa nát nhà, sinh mệnh tựa bèo trôi, chẳng thể nào không
ai giúp đỡ mà một bước lên tiên được." Ám Mị tay chống xuống gối, khẽ
nhìn Phù Dao, “Ta nghĩ, bản thân nàng rất hiểu đạo lý này."
"Vậy
ai đã giúp huynh?" Mạnh Phù Dao chợt nghĩ đến một câu từng nghe được
trong đêm nọ, "Nếu nàng ấy tức giận, hãy bảo nàng đến đối phó ta như
chuyện Yên Lăng năm đó đi." Vừa nghĩ tới hai chữ "Yên Lăng" nàng liền
đau đầu không thôi. Dường như nó có liên quan then chốt đến đáp án kia.
Cũng không biết vì sao, Phù Dao cảm thấy người được nhắc đến trong đối thoại mang giới tính nữ chứ không phải nam.
"Có một số chuyện, biết - chưa chắc đã là điều may mắn." Ám Mị ngồi dậy, đứng thẳng người, không hề nhìn nàng.
Mạnh Phù Dao đứng dậy, dường như vẫn muốn tiếp tục truy hỏi. Nàng không nói
gì, cũng không động đậy, chỉ cười. Ánh mắt nàng rực rỡ mà lạnh lùng. Nụ
cười nhạt nhưng kiên quyết.
Trầm mặc hồi lâu, Ám Mị cuối cùng
không chống cự nổi trước ánh mắt của người nào đó, khẽ thở dài, nhìn về
phía Bắc Hiên Viên, hờ hững nói: "Nếu nàng khăng khăng muốn biết, vậy... cứ đi thẳng về phía Bắc."
Phù Dao ngây người. Đáp án của hắn quá mơ hồ. Hiên Viên nằm phía Tây Nam Đại lục Năm châu. Ngoài Thái Uyên,
năm quốc gia còn lại đều ở phía Bắc Hiên Viên. Rốt cuộc, Ám Mị muốn nhắc đến nơi nào?
Song, nhìn vẻ mặt Ám Mị, nàng chắc chắn hắn sẽ chẳng chịu nói thêm điều gì.
Mạnh Phù Dao thở dài bất đắc dĩ, không tiếp tục hỏi nữa, đối diện với ánh
mắt hơi âm u của Ám Mị, chỉ vài cậu nói đã khiến những đau đớn vốn đóng
bụi trong lòng hắn trở nên xáo động. Ám Mị khẽ cúi xuống, ho nhẹ.
Một bàn tay ấm áp chợt vỗ lên lưng hắn, nàng cất tiếng: "Xin lỗi, ta không nên truy hỏi tường tận như vậy.”
Ám Mị ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn cô gái có đôi mắt trong trẻo, bọc
mình dưới lớp áo khoác rộng mềm mại như nhung. Hắn khẽ vươn tay lau đi
chút tương còn dính trên khóe miệng nàng rồi cười nói: "Giữ lại làm bữa
ăn khuya sao?"
Động tác của Ám Mị dịu dàng vô cùng, tựa như cơn
gió khẽ lướt qua. Phù Dao chỉ vừa cảm thấy có ngón tay hơi lạnh vuốt nhẹ lên môi, cùng hương thơm thanh mát như ẩn như hiện bay tới, Ám Mị đã
thu tay về. Nàng ngước nhìn hắn, thấy ánh mắt trong trẻo như sóng nước
hồ thu kia đang phản chiếu toàn bộ hình dáng của mình bên trong, bèn lùi một bước về sau.
Phù Dao lùi, Ám Mị liền tiến lên. Nàng lùi thêm một bước, Ám Mị tiến thêm một bước. Hai người không nói câu nào, chỉ
chơi trò tiến tiến lùi lùi, bầu không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng
kỳ quái. Phù Dao lùi liên tiếp ba bước liền đụng vào cửa sổ, áo nàng
dính vào tường.
Không còn đường lui nữa rồi. Ám Mị cười cười, lại vươn tay, Phù Dao cũng ngẩng đầu nhe răng cười với hắn.
Sau đó, Phù Dao ngửa người ra sau, chỉ nghe "phịch” một tiếng, nàng đã lộn nhào ra ngoài cửa sổ...
Ám Mị như hóa đá, nhìn cô gái đang ba chân bốn cẳng chạy trốn về phía vườn rau trong cung, trên tay còn cầm theo một con thỏ nhỏ, lông đen, tròn
như quả cầu, vừa đi vừa mắng chửi. Một lúc sau, cánh tay còn nằm giữa
không trung của Ám Mị mới buông xuống, nhẹ nhàng đè lên cửa sổ.
Trời đông rét buốt, Ám Mị vén tóc lên, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời rộng mênh mông vô tận, xanh ngắt một màu.
Lòng nàng... chứa đựng giang sơn vạn dặm, mây gió mịt mù, triều đình xảo
trá, hậu cung quỷ quyệt, đao quang kiếm ảnh, gạt người lừa mình, nhưng
lại chẳng chịu cất chứa những năm tháng tình cảm thiết tha.
Nhiều ngày như vậy, Quận chúa thỏ chắc nghĩ thông suốt mọi chuyện rồi nhỉ?
Quận chúa thỏ ôm lò sưởi tay, ngồi trong cung điện ấm áp. Lớp lông mịn màu
hồng nhạt đính trên cổ áo nàng ấy cọ vào gò má, yêu kiều nhỏ nhắn như
một đóa hoa, chỉ có vẻ thẹn thùng xinh tươi trên gương mặt thiếu nữ ngày trước giờ đã vơi dần, ngày càng trở nên lạnh nhạt.
"Hoàng
hậu..." Nàng ấy ngồi trong cung điện, ước chừng gần một giờ không nói
nửa câu, Mạnh Phù Dao cũng im lặng, ngồi một chỗ nhìn nàng ấy đầy hứng
thú. Một giờ trôi qua, nàng thỏ như lạc vào cõi tiên đã hồi hồn trở lại
trái đất. "... Con phải làm sao đây?"
Đúng rồi đó, chứng mất hồn này của cô ngày càng nghiêm trọng, quả thật rất khó giải quyết.
"Dường như, phụ vương đã ra tay với A Việt ca rồi..." Quận chúa thỏ nước mắt
giàn giụa. Bao nhiêu điều tâm sự tích tụ trong lòng, cuối cùng không
nhịn được trút hềt trước mặt người bạn tri kỷ duy nhất này. Nàng ấy nói: "Con phải cứu chàng!"
Mạnh Phù Dao nhìn nàng, "A Việt ca ca là ai?"
"A Việt ca ca là A Việt ca ca à."
Mạnh Phù Dao thầm than trong lòng, từ bỏ ý định chơi trò lừa gạt với tiểu cô nương này, vỗ vỗ vai nàng, "Muốn cứu người đúng không? Không biết người cũng chẳng biết ta thì cứu làm sao? Con có biết A Việt ca ca kia đang ở đâu không?"
Quận chúa thỏ lắc lắc đầu.
Mạnh Phù Dao thở dài, nói với nàng: "Đã nghĩ ra cách cứu người chưa?"
Quận chúa thỏ tiếp tục lắc đầu...
"Đã nghĩ đến hậu quả sau khi cứu người chưa?"
Quận chúa thỏ lắc tiếp...
Mạnh Phù Dao tỏ vẻ thương xót, "Cháu gái đáng thương, xem ra con chỉ có thể dựa vào thím rồi."
Quận chúa thỏ ngẩng mặt theo một góc 45 độ, bày ra ánh mắt tròn xoe mờ mịt đến 180 độ.
Ưhm, ta cũng phải nhớ kỹ góc mặt nhìn cực kỳ loli(*) này, đợi có việc cần sẽ bắt chước y hệt...
(*) Loli: Là một từ có nguồn gốc từ Nhật Bản, dùng để chỉ những người sờ
hữu ngoại hình hoặc tính cách giống các bé gái từ mười hai, mười ba tuổi trở xuống.
"Trông con gầy đến mức đáng thương như này, bản cung đành gánh vác mọi chuyện."
Mạnh Phù Dao cắn răng giậm chân, nói tiếp: "Vận Nhi, con hãy nghĩ cách lấy
sơ đồ cấu trúc phủ Nhiếp Chính vương, thông tin về những địa điểm quan
trọng, cách sắp xếp người trong Vương phủ giao cho ta. Chúng ta cùng
nhau nghiên cứu xem A Việt ca ca của con nhiều khả năng bị phụ vương con nhốt ở nơi nào nhất."
Hiên Viên Vận không phải kẻ ngốc, nàng ấy nhíu mày, chần chừ, "Đưa cho người..."
"Con sợ đưa thông tin cơ mật ở phủ Nhiếp Chính vương cho ta, ta sẽ gây điều
bất lợi cho Vương phủ?" Mạnh Phù Dao cười ha ha. "Vận Nhi à, ta có thể
làm gì gây hại cho phụ thân con đây? Ta chỉ là một Hoàng hậu bù nhìn với một đám thuộc hạ là cung nữ thái giám tay không tấc sắt, trói gà không
chặt. Trong khi bên kia là Nhiếp Chính vương nắm giữ binh quyền toàn bộ
triều đình. So sánh lực lượng hai bên, con còn muốn nói sao nữa?"
Quận chúa thỏ ngập ngừng, gương mặt đỏ bừng vì thẹn thùng, vội vã lên tiếng: "Không phải, Hoàng hậu nương nương, con không..."
Mạnh Phù Dao tỏ ra "bi phẫn", phẩy tay áo, nói: "Chẳng qua thấy con nôn nóng tội nghiệp, một cô gái yếu đuối như ta mới muốn ra tay giúp đỡ! Những
cái khác không nói, chỉ riêng việc con võ công đầy mình, bản cung chẳng
biết gì, con thấy không ổn, phất tay một cũng đủ b*p ch*t bản cung rồi!"
"Á... bóp... bóp... ch..." Quận chúa thỏ thật thà gặp phải hổ già lòng dạ đen tối, rất nhanh đã bị bức đến đường cùng. Cô bé này đến hai chữ "bóp
chết" hiểm độc cũng chẳng thốt thành lời, mặt mũi đỏ bừng, khóe mắt rưng rưng hai hàng lệ nóng, vội vã đứng dậy bám lấy tay áo Mạnh Phù Dao,
"Không... không..."
Mạnh Phù Dao "tủi thân" kéo tay áo nàng ấy,
tiện đà đưa lên lau nước mắt vốn chẳng chảy giọt nào, sụt sùi nói: "Quận chúa, phụ nữ chúng ta thật khổ…”
Một câu chẳng liên quan gì đến
nhau lại gợi ra sự đồng cảm, bé gái nhỏ chợt liên tưởng đến quãng thời
gian khổ sở, trằn trọc lo lắng, lập tức "Òa" lên, ngã vào vai Phù Dao
bật khóc nức nở.
Nàng thỏ khóc hu hu, "... Con đưa... con sẽ đưa..."
Mạnh Phù Dao vỗ về nàng ấy, dịu dàng nói: "Không sao... không sao... đợi cứu được A Việt ca ca của con, ta sẽ đưa con đến nhà ông ngoại... Phụ vương con không tìm thấy người, sẽ dần nguôi giận..."
Bé gái tựa vào
vai nàng khóc như mưa bụi bay. Phù Dao liên tục vỗ về, ánh mắt lại từ từ ngước lên nhìn vào phòng trong. Rèm trước cửa chợt được vén lên, hiện
ra bóng người cao ráo loáng thoáng phía sau. Người đó đứng nhìn nàng và
Tiểu Quận chúa một lúc lâu, ánh mắt trong suốt như pha lê, sáng rực tựa
cầu vồng.
- Quyển 1 - Chương 1
- Quyển 2 - Chương 1: Giựt tiền cướp sắc
- Quyển 3 - Chương 1: Ẩn nhẫn chờ thời cơ
- Quyển 4 - Chương 1: Mỹ nhân sát thủ
- Quyển 7 - Chương 1: Như thể gặp gỡ lần đầu
- Quyển 8 - Chương 1: Tuyệt vực hải cốc
- Quyển 5 - Chương 1-1: Đêm pháo hoa (1)
- Quyển 5 - Chương 1-2: Đêm pháo hoa (2)
- Quyển 5 - Chương 1-3: Đêm pháo hoa (3)
- Quyển 5 - Chương 1-4: Đêm pháo hoa (4)
- Quyển 1 - Chương 2
- Quyển 2 - Chương 2: Ai dạy dỗ ai?
- Quyển 3 - Chương 2: Đêm trong thâm cung
- Quyển 4 - Chương 2: Quý phi say rượu
- Quyển 7 - Chương 2: Con hát tương lai
- Quyển 8 - Chương 2
- Quyển 5 - Chương 2-1: Tâm nơi phương nào (1)
- Quyển 5 - Chương 2-2: Tâm nơi phương nào (2)
- Quyển 1 - Chương 3
- Quyển 2 - Chương 3: Kẻ trộm nơi hành cung
- Quyển 3 - Chương 3: Không buông tay
- Quyển 4 - Chương 3: Đồng hành với mỹ nhân
- Quyển 7 - Chương 3: Kế hoạch bồi dưỡng hoàng hậu
- Quyển 8 - Chương 3: Lấy thân bảo vệ
- Quyển 5 - Chương 3-1: Vừa gõ vừa đánh (1)
- Quyển 5 - Chương 3-2: Vừa gõ vừa đánh (2)
- Quyển 5 - Chương 3-3: Vừa gõ vừa đánh (3)
- Quyển 1 - Chương 4
- Quyển 2 - Chương 4: Mỹ nhân giữa hồ
- Quyển 3 - Chương 4: Lòng nàng đã quyết
- Quyển 4 - Chương 4: Ám Dạ tiêu hồn
- Quyển 7 - Chương 4: Cướp đoạt tập thể
- Quyển 8 - Chương 4
- Quyển 5 - Chương 4-1: Hành trình vui vẻ (1)
- Quyển 5 - Chương 4-2: Hành trình vui vẻ (2)
- Quyển 5 - Chương 4-3: Hành trình vui vẻ (3)
- Quyển 1 - Chương 5
- Quyển 2 - Chương 5: Hoạt sắc sinh hương
- Quyển 3 - Chương 5: Theo đuổi tình yêu
- Quyển 4 - Chương 5: Tranh giành
- Quyển 7 - Chương 5: Thần thông đại pháp
- Quyển 8 - Chương 5
- Quyển 5 - Chương 5-1: Duyên cộng chẩm
- Quyển 5 - Chương 5-2: Duyên cộng chẩm (2)
- Quyển 1 - Chương 6
- Quyển 2 - Chương 6: Thanh lâu say mèm
- Quyển 3 - Chương 6: Hãy để ta đau
- Quyển 7 - Chương 6: Giải quyết hữu phái
- Quyển 8 - Chương 6: Không cho mượn hoàng hậu
- Quyển 4 - Chương 6-1: Ngàn dặm truy tung (1)
- Quyển 5 - Chương 6-1: Tận dụng thời cơ (1)
- Quyển 4 - Chương 6-2: Ngàn dặm truy tung (2)
- Quyển 5 - Chương 6-2: Tận dụng thời cơ (2)
- Quyển 5 - Chương 6-3: Tận dụng thời cơ (3)
- Quyển 1 - Chương 7
- Quyển 2 - Chương 7: Tiếng lòng thì thầm
- Quyển 3 - Chương 7: Nói chuyện với ma
- Quyển 7 - Chương 7: Bộc bạch tiếng lòng
- Quyển 8 - Chương 7
- Quyển 4 - Chương 7-1: Người cũ quay về (1)
- Quyển 5 - Chương 7-1: Gần mặt cách lòng (1)
- Quyển 4 - Chương 7-2: Người cũ quay về (2)
- Quyển 5 - Chương 7-2: Gần mặt cách lòng (2)
- Quyển 5 - Chương 7-3: Gần mặt cách lòng (3)
- Quyển 1 - Chương 8
- Quyển 2 - Chương 8: Khu vườn hoang vắng kinh hoàng
- Quyển 3 - Chương 8: Nhớ sâu
- Quyển 7 - Chương 8: Đêm trăng la sát
- Quyển 8 - Chương 8: Mỹ nhân khó theo đuổi
- Quyển 4 - Chương 8-1: Món quà khuynh thành (1)
- Quyển 5 - Chương 8-1: Lòng như lửa đốt (1)
- Quyển 4 - Chương 8-2: Món quà khuynh thành (2)
- Quyển 5 - Chương 8-2: Lòng như lửa đốt (2)
- Quyển 5 - Chương 8-3: Lòng như lửa đốt (3)
- Quyển 5 - Chương 8-4: Lòng như lửa đốt (4)
- Quyển 1 - Chương 9
- Quyển 2 - Chương 9: Thiên hạ xuất chúng
- Quyển 3 - Chương 9: Quyết định nặng nề
- Quyển 7 - Chương 9
- Quyển 8 - Chương 9
- Quyển 4 - Chương 9-1: Phượng bay Cửu Tiêu (1)
- Quyển 5 - Chương 9-1: Cuộc gặp trong nhà lao (1)
- Quyển 4 - Chương 9-2: Phượng bay Cửu Tiêu (2)
- Quyển 5 - Chương 9-2: Cuộc gặp trong nhà lao (2)
- Quyển 4 - Chương 9-3: Phượng bay Cửu Tiêu (3)
- Quyển 5 - Chương 9-3: Cuộc gặp trong nhà lao (3)
- Quyển 5 - Chương 9-4: Cuộc gặp trong nhà lao (4)
- Quyển 1 - Chương 10
- Quyển 2 - Chương 10: Gặp nhau trên núi Lục Châu
- Quyển 3 - Chương 10: Oan gia ngõ hẹp
- Quyển 7 - Chương 10
- Quyển 8 - Chương 10: Thần điện háo sắc
- Quyển 4 - Chương 10-1: Máu chảy Côn Kinh (1)
- Quyển 5 - Chương 10-1: Người xưa yên lặng (1)
- Quyển 4 - Chương 10-2: Máu chảy Côn Kinh (2)
- Quyển 5 - Chương 10-2: Người xưa yên lặng (2)
- Quyển 4 - Chương 10-3: Máu chảy Côn Kinh (3)
- Quyển 5 - Chương 10-3: Người xưa yên lặng (3)
- Quyển 4 - Chương 10-4: Máu chảy Côn Kinh (4)
- Quyển 4 - Chương 10-5: Máu chảy Côn Kinh (5)
- Quyển 1 - Chương 11: Giông tố cuồng nộ
- Quyển 2 - Chương 11: Nụ hôn đầu của ai?
- Quyển 3 - Chương 11: Tình nàng rất sâu
- Quyển 6 - Chương 11: Thoát y chạy loạn
- Quyển 7 - Chương 11: Tâm ta như đá
- Quyển 8 - Chương 11
- Quyển 4 - Chương 11-1: Lửa cháy Lâm Thiên (1)
- Quyển 4 - Chương 11-2: Lửa cháy Lâm Thiên (2)
- Quyển 4 - Chương 11-3: Lửa cháy Lâm Thiên (3)
- Quyển 4 - Chương 11-4: Lửa cháy Lâm Thiên (4)
- Quyển 1 - Chương 12: Gặp mai phục sau núi
- Quyển 2 - Chương 12: Một mình vượt trùng vây
- Quyển 3 - Chương 12: Nụ hôn triền miên
- Quyển 6 - Chương 12: Mạnh vương phách lối
- Quyển 7 - Chương 12
- Quyển 8 - Chương 12: Mỹ nhân kế
- Quyển 1 - Chương 13: Phá trận tuyệt đẹp
- Quyển 3 - Chương 13: Miệng lưỡi sắc bén
- Quyển 6 - Chương 13: Hoàng tộc toàn cơ tranh quyền đoạt vị
- Quyển 7 - Chương 13: Gian khổ chạy trốn
- Quyển 8 - Chương 13: Nguy cơ tiềm ẩn
- Quyển 2 - Chương 13-1: Hình bóng trong tim (1)
- Quyển 2 - Chương 13-2: Hình bóng trong tim (2)
- Quyển 2 - Chương 13-3: Hình bóng trong tim (3)
- Quyển 1 - Chương 14: Ta ở địa ngục
- Quyển 3 - Chương 14: Tình yêu chân thành
- Quyển 6 - Chương 14: Từng đoạn kí ức ngắt quãng
- Quyển 7 - Chương 14
- Quyển 8 - Chương 14: Sư môn đối kháng
- Quyển 2 - Chương 14-1: Quyết tâm hành động (1)
- Quyển 2 - Chương 14-2: Quyết tâm hành động (2)
- Quyển 1 - Chương 15: Chịu trách nhiệm với ta
- Quyển 3 - Chương 15: Vì ta trân trọng
- Quyển 6 - Chương 15
- Quyển 7 - Chương 15: Cướp biển duy kinh
- Quyển 8 - Chương 15
- Quyển 2 - Chương 15-1: Từng bước áp sát (1)
- Quyển 2 - Chương 15-2: Từng bước áp sát (2)
- Quyển 2 - Chương 15-3: Từng bước áp sát (3)
- Quyển 1 - Chương 16: Mỗi người một tâm tư
- Quyển 3 - Chương 16: Ngự phong thành kỳ
- Quyển 6 - Chương 16
- Quyển 7 - Chương 16
- Quyển 8 - Chương 16
- Quyển 2 - Chương 16-1: Vô cực chi tâm (1)
- Quyển 2 - Chương 16-2: Vô Cực Chi Tâm (2)
- Quyển 2 - Chương 16-3: Vô cực chi tâm (3)
- Quyển 1 - Chương 17: Kế hủy Huyền Nguyên
- Quyển 3 - Chương 17: Thiên Thượng nhân gian
- Quyển 6 - Chương 17: Truy tìm thân thế
- Quyển 7 - Chương 17: Ác quỷ biển sâu
- Quyển 8 - Chương 17: Lòng đau như cắt
- Quyển 2 - Chương 17-1: Đêm tỏ tình (1)
- Quyển 2 - Chương 17-2: Đêm tỏ tình (2)
- Quyển 2 - Chương 17-3: Đêm tỏ tình (3)
- Quyển 1 - Chương 18: Đai áo bay ngang hồ nước biếc
- Quyển 3 - Chương 18: Thời gian nào có tội tình gì
- Quyển 6 - Chương 18
- Quyển 7 - Chương 18
- Quyển 8 - Chương 18
- Quyển 2 - Chương 18-1: Nụ hôn cưỡng ép (1)
- Quyển 2 - Chương 18-2: Nụ hôn cưỡng ép (2)
- Quyển 2 - Chương 18-3: Nụ hôn cưỡng ép (3)
- Quyển 1 - Chương 19: Thoát y ngăn địch
- Quyển 2 - Chương 19: Vũ điệu kinh thế
- Quyển 3 - Chương 19: Nụ hôn khuynh tình
- Quyển 6 - Chương 19: Sự thật đau lòng
- Quyển 7 - Chương 19
- Quyển 8 - Chương 19
- Quyển 2 - Chương 19-2: Vũ điệu kinh thế (2)
- Quyển 1 - Chương 20: Phơi bày cảnh xuân
- Quyển 3 - Chương 20: Huyết sắc giang sơn
- Quyển 6 - Chương 20
- Quyển 7 - Chương 20: Tim ta dằn vặt
- Quyển 8 - Chương 20: Sự lựa chọn của nguyên bảo
- Quyển 2 - Chương 20-1: Đau khổ lựa chọn (1)
- Quyển 2 - Chương 20-2: Đau khổ lựa chọn (2)
- Quyển 2 - Chương 20-3: Đau khổ lựa chọn (3)
- Quyển 1 - Chương 21: Liệt vương chiến bắc dã
- Quyển 2 - Chương 21: Hiểm nguy cận kề
- Quyển 3 - Chương 21: Lưỡng tâm vướng mắc
- Quyển 6 - Chương 21
- Quyển 7 - Chương 21
- Quyển 1 - Chương 22: Dạ chiếu ba người
- Quyển 2 - Chương 22: Sự sống trong đường chết
- Quyển 3 - Chương 22: Ấm áp hòa thuận
- Quyển 6 - Chương 22: Tương tư là thế
- Quyển 7 - Chương 22
- Quyển 1 - Chương 23: Gió lớn dấy lên
- Quyển 2 - Chương 23: Một đêm “Cảnh xuân”
- Quyển 3 - Chương 23: Lật đổ càn khôn
- Quyển 6 - Chương 23
- Quyển 7 - Chương 23: Thánh nữ phi yên
- Quyển 1 - Chương 24: Khuyển thọ vô cương
- Quyển 2 - Chương 24: Lòng này rất chân thành
- Quyển 3 - Chương 24: Cưỡng hôn bên đường
- Quyển 6 - Chương 24
- Quyển 7 - Chương 24
- Quyển 1 - Chương 25: Truy đuổi đàn ông trên phố
- Quyển 2 - Chương 25: Ba người tranh giành
- Quyển 3 - Chương 25: Bi kịch hiểu lầm
- Quyển 6 - Chương 25
- Quyển 7 - Chương 25
- Quyển 1 - Chương 26: Đa tạ hầu hạ
- Quyển 3 - Chương 26: Vô tình bị hại
- Quyển 6 - Chương 26
- Quyển 1 - Chương 27: Ve sầu lột xác
- Quyển 6 - Chương 27: Ai là lang vương(*)
- Quyển 1 - Chương 28: Gặp lại kẻ thù
- Quyển 6 - Chương 28
- Quyển 1 - Chương 29: Vu oan giá hoạ
- Quyển 6 - Chương 29: Nữ đế giá lâm
- Quyển 1 - Chương 30: Vô cùng căng thẳng
- Quyển 6 - Chương 30
- Quyển 1 - Chương 31: Rút kiếm uy hiếp
- Quyển 1 - Chương 32: Trước lúc cung biến
- Quyển 1 - Chương 33: Trước lúc cung biến (2)
- Quyển 1 - Chương 34: Mưa gió nổi lên
- Quyển 1 - Chương 35: Dã uyên ương
- Quyển 1 - Chương 36: Ngụy trang như vậy
- Quyển 1 - Chương 37: Lửa thiêng hoàng thành
- Quyển 1 - Chương 38: Sát mưa
- Quyển 1 - Chương 39: Lúc nàng gặp lại
- Quyển 1 - Chương 40: Nhất tiễu kinh tâm
- Quyển 1 - Chương 41: Sấm chớp chợt đến
- Quyển 1 - Chương 42: Bàn về ngực trước đám đông
- Quyển 1 - Chương 43: Uy hiếp nơi cửa cung
- Quyển 1 - Chương 44: Ước hẹn tuyệt thế
- Quyển 1 - Chương 45: Chạy quáng chạy quàng
- Quyển 1 - Chương 46: Ánh sao sáng chói
- Chương 47: Giựt tiền cướp sắc
- Chương 48: Ai dạy dỗ ai?
- Chương 49: Kẻ trộm nơi hành cung
- Chương 50: Mỹ nhân giữa hồ
- Chương 51: Hoạt sắc sinh hương
- Chương 52: Thanh lâu say mèm
- Chương 53: Tiếng lòng thì thầm
- Chương 54: Khu vườn hoang vắng kinh hoàng
- Chương 55: Thiên hạ xuất chúng
- Chương 56: Gặp nhau trên núi Lục Châu
- Chương 57: Nụ hôn đầu của ai?
- Chương 58: Một mình vượt trùng vây
- Chương 59: Hình bóng trong tim (1)
- Chương 60: Hình bóng trong tim (2)
- Chương 61: Hình bóng trong tim (3)
- Chương 62: Quyết tâm hành động (1)
- Chương 63: Quyết tâm hành động (2)
- Chương 64: Từng bước áp sát (1)
- Chương 65: Từng bước áp sát (2)
- Chương 66: Từng bước áp sát (3)
- Chương 67: Vô cực chi tâm (1)
- Chương 68: Vô Cực Chi Tâm (2)
- Chương 69: Vô cực chi tâm (3)
- Chương 70: Đêm tỏ tình (1)
- Chương 71: Đêm tỏ tình (2)
- Chương 72: Đêm tỏ tình (3)
- Chương 73: Nụ hôn cưỡng ép (1)
- Chương 74: Nụ hôn cưỡng ép (2)
- Chương 75: Nụ hôn cưỡng ép (3)
- Chương 76: Vũ điệu kinh thế
- Chương 77: Vũ điệu kinh thế (2)
- Chương 78: Đau khổ lựa chọn (1)
- Chương 79: Đau khổ lựa chọn (2)
- Chương 80: Đau khổ lựa chọn (3)
- Chương 81: Hiểm nguy cận kề
- Chương 82: Sự sống trong đường chết
- Chương 83: Một đêm “Cảnh xuân”
- Chương 84: Lòng này rất chân thành
- Chương 85: Ba người tranh giành
- Chương 86: Ẩn nhẫn chờ thời cơ
- Chương 87: Đêm trong thâm cung
- Chương 88: Không buông tay
- Chương 89: Lòng nàng đã quyết
- Chương 90: Theo đuổi tình yêu
- Chương 91: Hãy để ta đau
- Chương 92: Nói chuyện với ma
- Chương 93:
- Chương 94: Quyết định nặng nề
- Chương 95: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 96: Tình nàng rất sâu
- Chương 97: Nụ hôn triền miên
- Chương 98: Miệng lưỡi sắc bén
- Chương 99: Tình yêu chân thành
- Chương 100: Vì ta trân trọng
- Chương 101: Ngự phong thành kỳ
- Chương 102: Thiên Thượng nhân gian
- Chương 103: Thời gian nào có tội tình gì
- Chương 104: Nụ hôn khuynh tình
- Chương 105: Huyết sắc giang sơn
- Chương 106: Lưỡng tâm vướng mắc
- Chương 107: Ấm áp hòa thuận
- Chương 108: Lật đổ càn khôn
- Chương 109: Cưỡng hôn bên đường
- Chương 110: Bi kịch hiểu lầm
- Chương 111: Vô tình bị hại
- Chương 112: Mỹ nhân sát thủ
- Chương 113: Quý phi say rượu
- Chương 114: Đồng hành với mỹ nhân
- Chương 115: Ám Dạ tiêu hồn
- Chương 116: Tranh giành
- Chương 117: Ngàn dặm truy tung (1)
- Chương 118: Ngàn dặm truy tung (2)
- Chương 119: Người cũ quay về (1)
- Chương 120: Người cũ quay về (2)
- Chương 121: Món quà khuynh thành (1)
- Chương 122: Món quà khuynh thành (2)
- Chương 123: Phượng bay Cửu Tiêu (1)
- Chương 124: Phượng bay Cửu Tiêu (2)
- Chương 125: Phượng bay Cửu Tiêu (3)
- Chương 126: Máu chảy Côn Kinh (1)
- Chương 127: Máu chảy Côn Kinh (2)
- Chương 128: Máu chảy Côn Kinh (3)
- Chương 129: Máu chảy Côn Kinh (4)
- Chương 130: Máu chảy Côn Kinh (5)
- Chương 131: Lửa cháy Lâm Thiên (1)
- Chương 132: Lửa cháy Lâm Thiên (2)
- Chương 133: Lửa cháy Lâm Thiên (3)
- Chương 134: Lửa cháy Lâm Thiên (4)
- Chương 135: Đêm pháo hoa (1)
- Chương 136: Đêm pháo hoa (2)
- Chương 137: Đêm pháo hoa (3)
- Chương 138: Đêm pháo hoa (4)
- Chương 139: Tâm nơi phương nào (1)
- Chương 140: Tâm nơi phương nào (2)
- Chương 141: Vừa gõ vừa đánh (1)
- Chương 142: Vừa gõ vừa đánh (2)
- Chương 143: Vừa gõ vừa đánh (3)
- Chương 144: Hành trình vui vẻ (1)
- Chương 145: Hành trình vui vẻ (2)
- Chương 146: Hành trình vui vẻ (3)
- Chương 147: Duyên cộng chẩm
- Chương 148: Duyên cộng chẩm (2)
- Chương 149: Tận dụng thời cơ (1)
- Chương 150: Tận dụng thời cơ (2)
- Chương 151: Tận dụng thời cơ (3)
- Chương 152: Gần mặt cách lòng (1)
- Chương 153: Gần mặt cách lòng (2)
- Chương 154: Gần mặt cách lòng (3)
- Chương 155: Lòng như lửa đốt (1)
- Chương 156: Lòng như lửa đốt (2)
- Chương 157: Lòng như lửa đốt (3)
- Chương 158: Lòng như lửa đốt (4)
- Chương 159: Cuộc gặp trong nhà lao (1)
- Chương 160: Cuộc gặp trong nhà lao (2)
- Chương 161: Cuộc gặp trong nhà lao (3)
- Chương 162: Cuộc gặp trong nhà lao (4)
- Chương 163: Người xưa yên lặng (1)
- Chương 164: Người xưa yên lặng (2)
- Chương 165: Người xưa yên lặng (3)
- Chương 166: Thoát y chạy loạn
- Chương 167: Mạnh vương phách lối
- Chương 168: Hoàng tộc toàn cơ tranh quyền đoạt vị
- Chương 169: Từng đoạn kí ức ngắt quãng
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172: Truy tìm thân thế
- Chương 173
- Chương 174: Sự thật đau lòng
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177: Tương tư là thế
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182: Ai là lang vương(*)
- Chương 183
- Chương 184: Nữ đế giá lâm
- Chương 185
- Chương 186: Như thể gặp gỡ lần đầu
- Chương 187: Con hát tương lai
- Chương 188: Kế hoạch bồi dưỡng hoàng hậu
- Chương 189: Cướp đoạt tập thể
- Chương 190: Thần thông đại pháp
- Chương 191: Giải quyết hữu phái
- Chương 192: Bộc bạch tiếng lòng
- Chương 193: Đêm trăng la sát
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196: Tâm ta như đá
- Chương 197
- Chương 198: Gian khổ chạy trốn
- Chương 199
- Chương 200: Cướp biển duy kinh
- Chương 201
- Chương 202: Ác quỷ biển sâu
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205: Tim ta dằn vặt
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208: Thánh nữ phi yên
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Tuyệt vực hải cốc
- Chương 212
- Chương 213: Lấy thân bảo vệ
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216: Không cho mượn hoàng hậu
- Chương 217
- Chương 218: Mỹ nhân khó theo đuổi
- Chương 219
- Chương 220: Thần điện háo sắc
- Chương 221
- Chương 222: Mỹ nhân kế
- Chương 223: Nguy cơ tiềm ẩn
- Chương 224: Sư môn đối kháng
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Lòng đau như cắt
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230: Sự lựa chọn của nguyên bảo
Phù Dao Hoàng Hậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.