Sau khi nhận ra mẫu trùng đã chết, lũ côn trùng rõ ràng không còn điên cuồng lao về tầng B4 nữa.
Chúng chuẩn bị rút lui, quay về tổ mẹ.
Thế nhưng, khi nhìn thấy những con người từng dùng chúng làm vật thí nghiệm, lòng căm hận khiến chúng không cam tâm rời đi. Một cuộc tàn sát vô phân biệt bắt đầu diễn ra trong căn cứ. May mắn thay, đội càn quét cũng lần lượt đến được các tầng.
Phát hiện số lượng côn trùng ngày càng tăng, Thẩm Nghiêm buộc phải từ bỏ kế hoạch ban đầu là đến tầng B4 để hội ngộ cùng với Giản Ninh.
Đạn trong súng của anh nhanh chóng cạn kiệt.
Thực tế, với những con côn trùng đã lột xác, đạn gần như vô dụng.
Thẩm Nghiêm thu súng lại, giải phóng những dị chi mọc từ cột sống. Những chiếc dị chi màu đen ngửi thấy mùi máu trong không khí, vặn vẹo mở rộng trong không gian, như thể đang háo hức chờ đợi cuộc tàn sát sắp tới.
Từng con côn trùng xuất hiện trước mặt anh, rồi lại bị những dị chi phía sau xé xác một cách tàn bạo.
Khi nhìn thấy anh, lũ côn trùng rõ ràng rất sợ hãi, nhưng chúng không thể chạy trốn. Dường như bị gen điều khiển, chúng buộc phải phản công trong tuyệt vọng-cho đến khi hoàn thành sứ mệnh cuối cùng: trở thành dưỡng chất cho sự trưởng thành của vương trùng.
Thẩm Nghiêm không còn nhớ mình đã xé nát bao nhiêu con côn trùng. Nhưng anh cảm nhận rõ ràng, một luồng năng lượng mạnh mẽ và kỳ dị đang cuồn cuộn trong cơ thể mình.
Những mảnh vỡ của vương trùng bị áp chế trong người anh, sau khi hấp thụ nguồn năng lượng ấy, lại bắt đầu cố gắng tụ hợp trở lại.
Thẩm Nghiêm cũng nhận ra điều đó, nhưng anh không thể dừng lại.
Những con côn trùng mang năng lượng đặc biệt kia, đối với anh, chẳng khác nào một bữa tiệc dinh dưỡng chưa từng được nếm qua-khiến h*m m**n giết chóc trong cơ thể anh bùng phát dữ dội sau mỗi lần giao chiến.
Dần dần, đồng tử anh bị sắc đỏ chiếm trọn, con ngươi biến thành một đường dọc kỳ dị.
Đội càn quét phụ trách đưa các nhà nghiên cứu đến khu vực an toàn đã quay lại hỗ trợ.
Đối với họ, lũ côn trùng có sức sát thương cực cao này vô cùng khó đối phó, khiến họ không thể phân tâm. Trong lúc hỗn loạn, không ai nhận ra sự bất thường của Thẩm Nghiêm.
Phòng thí nghiệm A026.
Đội càn quét từ các tầng khác đã đến nơi.
Khi họ nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, phản ứng của họ gần như giống hệt lúc Giản Ninh vừa đến.
Chỉ khác là, những con côn trùng với chân tay nhuốm máu giờ đây nằm bất động như đang ngủ, rải rác khắp nơi.
Giữa căn phòng đầy xác người và côn trùng, chỉ còn một thiếu niên đứng vững.
Giản Ninh lấy lại tinh thần, chú ý đến nhóm người vừa đến, nói: "Lũ côn trùng ở đây tôi đã xử lý xong."
Cậu ngừng lại một chút, nhìn về phía Tiểu Đô đang nằm bên cạnh A026, tiếng khóc ngày càng yếu ớt, rồi khẽ hỏi: "Có cách nào cứu nó không?"
Một thành viên đội càn quét bước lên, kiểm tra vết thương của Tiểu Đô, lấy ra thuốc dự phòng. Một lớp gel cầm máu trong suốt được phủ lên vết thương, tạm thời ngăn máu tiếp tục chảy.
Người đó nói: "Vết thương của nó rất nặng, cần được chữa trị ngay. Căn cứ Nguyệt Thỉ có thể có buồng y tế, nhưng... chúng tôi không biết vị trí chính xác. Với tình hình hiện tại, bên ngoài đầy rẫy côn trùng, e là chưa thể tìm ra nơi đó ngay."
Trong lúc nói chuyện, Tiểu Đô đã rơi vào trạng thái hôn mê.
Giản Ninh mím môi, hỏi khẽ: "Còn cách nào khác không?"
Một đội viên do dự rồi nói: "Trên phi thuyền của chúng tôi cũng có buồng y tế, nhưng muốn đến khu vực đỗ phi thuyền thì phải đi qua hành lang tầng B6."
Lối đi đó hoàn toàn ngược hướng với hệ thống thang máy nội bộ. Muốn đến được nơi đó, gần như phải băng qua toàn bộ tầng B6. Mà mang theo một sinh vật nhỏ bị thương như vậy xuyên qua bầy côn trùng để đến khu vực đỗ phi thuyền-rõ ràng là chuyện cực kỳ khó khăn.
Giản Ninh gật đầu: "Được, tôi sẽ đưa nó đi."
Lũ côn trùng ở tầng B4 vừa rồi đã bị cậu xử lý gần hết. Dù còn sót lại vài con, đội càn quét với hơn chục người cũng đủ sức đối phó.
Giản Ninh nhìn Tiểu Đô đang hôn mê, biến thân thành một cơ thể hình bướm cao bằng người, dùng xúc tu nhẹ nhàng nâng nó lên, bay thấp về phía thang máy.
Toàn bộ hệ thống thang máy nội bộ đã bị côn trùng phá hủy. Cửa thang mở toang, các bộ phận kim loại bên trong bị răng và chân côn trùng cắn xé đến biến dạng, bề mặt còn phủ một lớp dịch nhầy đỏ rực. Website TruyenLau.com
Vừa đến gần, Giản Ninh đã cảm nhận được mùi máu tanh nồng nặc từ giếng thang tối om.
Cậu thu gọn đôi cánh xương sau lưng, mang theo Tiểu Đô bay xuống dưới.
Khi băng qua tầng B6, đúng như lời cảnh báo của đội viên, cậu liên tục chạm trán với côn trùng. May mắn là vẫn có đội càn quét từ các hướng khác đến hỗ trợ, giúp cậu đánh lạc hướng một phần.
Giản Ninh không rõ mình đã hấp thụ bao nhiêu con côn trùng, chỉ biết rằng cuối cùng cậu cũng đến được khu vực đỗ phi thuyền.
Chỉ khi thấy Tiểu Đô được đặt vào buồng y tế, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu hỏi người bác sĩ bên cạnh: "Nó sao rồi?"
Bác sĩ đặt viên đạn vừa lấy ra sang một bên, đáp: "Mất máu quá nhiều, nhưng may mắn là vết thương không xuyên thủng nội tạng. Nghỉ ngơi vài ngày trong buồng y tế là ổn."
Giản Ninh nhìn vào sinh vật nhỏ trong buồng y tế. Vì mất máu, làn da vốn trắng bệch của nó giờ đã chuyển sang xanh tái.
Hồi tưởng lại cảnh tượng trong phòng thí nghiệm trước đó, Giản Ninh không kìm được mà thở dài.
Ngay lúc cậu lơ đãng, thiết bị liên lạc trên tay bất ngờ vang lên. Website TruyenLau.com
Giản Ninh cầm lấy, ban đầu tưởng là Thẩm Nghiêm gọi đến. Nhưng khi kết nối, đầu dây bên kia lại truyền đến một giọng nói xa lạ:
"Giản Ninh, thượng tướng gặp chuyện rồi!"
Năm phút sau.
Tầng B5 của căn cứ Nguyệt Thỉ.
Phòng đông lạnh sinh học. Website TruyenLau.com
Giản Ninh nhìn cánh cửa kim loại đóng chặt trước mặt, cau mày hỏi một đội viên bên cạnh: "Thẩm Nghiêm đang ở trong đó sao?"
"Đúng vậy." Người đội viên gật đầu.
"Chúng tôi đã cố liên lạc với thượng tướng, nhưng bên trong không có phản hồi gì cả."
Tầng B5 chủ yếu chứa các thực thể dị chủng, chỉ riêng tầng này đã có ít nhất hàng trăm sinh vật biến dị.
Khi Giản Ninh đến nơi, điều đầu tiên cậu chú ý là trần nhà đầy rãnh sâu, như thể sắp phá vỡ ranh giới với tầng B4. Cậu hoàn toàn có thể hình dung được nơi này từng nguy hiểm đến mức nào.
Thẩm Nghiêm đã từ tầng B7 tiến lên đây. Khi nhận ra số lượng côn trùng quá lớn khiến đội viên không thể chống đỡ, anh nhìn về phía tầng B4 bằng đôi mắt đỏ rực, rồi quyết định tạm thời ở lại hỗ trợ.
Những đội viên vốn đang chiến đấu trong tuyệt vọng, bỗng phát hiện lũ côn trùng bao vây họ bắt đầu giảm mạnh với tốc độ kinh hoàng.
Cuối cùng, họ nhìn thấy Thẩm Nghiêm xuất hiện phía sau đàn côn trùng.
Những dị chi màu đen của anh vung ra dữ dội, xé nát từng con côn trùng một cách tàn bạo.
Lũ côn trùng bị xé thành từng mảnh, không thể tự phục hồi như thường lệ. Dường như ngay khi bị dị chi chạm vào, chúng đã bị hút cạn toàn bộ năng lượng và sinh lực.
Đôi mắt Thẩm Nghiêm đỏ rực, hoàn toàn chìm trong cơn cuồng sát. Gân xanh trên trán giật liên hồi, làn da anh bắt đầu bị lớp giáp đen kỳ dị bao phủ.
Khi các đội viên xử lý xong lũ côn trùng xung quanh, thứ cuối cùng họ nhìn thấy là một sinh vật đen khổng lồ, dữ tợn, xông thẳng vào phòng đông lạnh sinh học.
Khi đó, cửa phòng đông lạnh sinh học đang mở, và ngay khi Thẩm Nghiêm bước vào, anh đã khóa cửa lại từ bên trong, ngăn không cho bất kỳ ai tiếp cận.
Tốc độ khôi phục sự yên bình của căn cứ nhanh hơn nhiều so với những gì Giản Ninh tưởng tượng.
Từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, chỉ vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, căn cứ Nguyệt Thỉ đã trải qua một thảm họa kinh hoàng.
Cậu nhìn về phía những xác côn trùng bị xé nát, như thể chúng đã bị một sinh vật còn tàn bạo hơn nghiền nát. Lý do khiến cuộc hỗn loạn kết thúc nhanh đến vậy, phần lớn là vì... Thẩm Nghiêm.
Ánh mắt Giản Ninh thoáng hiện vẻ lo lắng.
Cánh cửa sắt dày nặng trước mặt đóng kín, cách âm cực tốt, đến cả cậu cũng không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào bên trong.
Tiếng bước chân vang lên phía sau khiến Giản Ninh quay đầu lại. Đó là Trưởng khoa Dương, được vài đội viên hộ tống đến gấp.
Trên đường đi, anh đã biết tin Bạch Sở Khách và A026 đều đã tử vong.
Trong toàn bộ căn cứ Nguyệt Thỉ, ngoài Bạch Sở Khách, chỉ còn anh là người có quyền điều khiển thay thế.
Trưởng khoa Dương nhìn cánh cửa, cười gượng rồi lắc đầu: "Tôi đã kiểm tra rồi. Hệ thống giám sát bên trong đã bị phá hủy, tạm thời không thể biết tình hình bên trong."
Giản Ninh mím môi, nhìn cánh cửa kim loại trước mặt: "Vậy phiền anh mở cửa cho tôi vào."
Cậu nghi ngờ Thẩm Nghiêm đã hấp thụ quá nhiều năng lượng từ việc giết chóc, dẫn đến mất kiểm soát. Có lẽ... có thể thử lại phương pháp ổn định tinh thần trước đó.
Một lát sau, cánh cửa đóng lại sau lưng Giản Ninh.
Bên trong phòng đông lạnh, những chiếc hộp bảo quản sinh học màu bạc cao lớn xếp san sát, chắn tầm nhìn gần như hoàn toàn.
Nhiều mẫu sinh vật nhạy cảm với ánh sáng, nên phòng không bật đèn. Dù không ảnh hưởng đến thị lực của Giản Ninh, nhưng không gian tối lạnh lẽo ấy vẫn khiến tim cậu thắt lại.
Cậu hít thở nhẹ, quan sát xung quanh, từ từ tiến sâu vào bên trong.
Cậu không rõ tình trạng hiện tại của Thẩm Nghiêm. Phôi Vương trùng trong cơ thể anh vẫn còn tồn tại, có thể đã phát triển mạnh mẽ nhờ nguồn năng lượng vừa rồi.
Nhưng rất nhanh, Giản Ninh nhận ra mình không thể cảm nhận được sự hiện diện của Thẩm Nghiêm như lần ở căn cứ trung tâm.
Cho đến khi một thân hình khổng lồ như bóng ma đáp xuống phía sau, cậu mới nhận ra điều bất thường. Ngay giây tiếp theo, cơ thể lạnh lẽo ấy đã đè mạnh lên người cậu.
"Ưm..."
Giản Ninh cứng người, nằm rạp xuống đất, cảm nhận hơi thở nóng rát và hỗn loạn phả vào gáy-sinh vật phía sau đang ngửi mùi của cậu như đang xác định con mồi.
"Thẩm Nghiêm..." Cậu nuốt nước bọt, khẽ gọi tên người đàn ông ấy.
Thứ đang đè lên cậu rõ ràng là một côn trùng thân thể vô cùng to lớn, lạnh cứng, gấp nhiều lần kích thước con người. Giản Ninh bị bóng của cơ thể ấy bao phủ hoàn toàn.
Thực ra, cậu không hề bất lực trước sự áp chế này, nhưng việc Thẩm Nghiêm không tấn công ngay khiến cậu nhận ra: có lẽ anh vẫn chưa hoàn toàn mất kiểm soát.
Cậu phải thử khiến Thẩm Nghiêm bình tĩnh lại.
Nhưng "Thẩm Nghiêm" không trả lời.
Hay đúng hơn, hành vi hiện tại của anh giống hệt như lũ côn trùng.
Tiếng gọi vừa vang lên, thân thể băng giá phía sau run rẩy liên tục, kèm theo âm thanh rít rít, khàn đục, như một phản ứng bản năng.
Điều đó chỉ khiến Giản Ninh càng thêm bất an.
Cậu không hiểu ý nghĩa của âm thanh ấy, nhưng hơi thở nóng rực ngày càng gần, và mùi máu tanh từ cơ thể đối phương rõ ràng khiến cậu cảm nhận được nguy hiểm.
Cơ thể cậu đang cố gắng thả lỏng liền căng cứng trở lại, đôi cánh xương bên trong bắt đầu rục rịch chuyển động.
Thực tế, tư thế hiện tại khiến cậu vô cùng khó chịu.
Dù căn cứ Nguyệt Thỉ nằm giữa vùng băng tuyết, hệ thống điều khiển trung tâm vẫn giữ nhiệt độ ở mức dễ chịu cho con người.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn