Cậu vừa ngẩng đầu lên, đã thấy Thẩm Nghiêm đang đi về phía mình.
Biểu cảm luôn căng cứng khi đứng trước mặt Giang Phong Nguyên, lúc này cuối cùng cũng giãn ra đôi chút.
Thẩm Nghiêm bước tới trước mặt Giản Ninh, đưa tay ra:
"Về nhà thôi."
Giản Ninh nhìn bàn tay ấy, cơ thể phản ứng còn nhanh hơn cả đầu óc, theo bản năng mà cũng đưa tay ra.
Khoan đã... Không đúng!
Thẩm Nghiêm định... nắm tay cậu làm gì?
Nhưng Thẩm Nghiêm lại nắm tay Giản Ninh một cách vô cùng tự nhiên, sau đó quay sang nhìn Giang Phong Nguyên, nói:
"Tiến sĩ Giang, cha tôi mời ông đến dùng bữa tối tại nhà vào ngày mai."
Giọng hắn vẫn điềm tĩnh, dường như chẳng mang theo chút cảm xúc tiêu cực hay thù địch nào, dù người đàn ông trước mặt vừa mới đâm sau lưng hắn cách đây không lâu.
Ánh mắt Giang Phong Nguyên lướt qua bàn tay hai người đang nắm chặt, giọng nói lạnh lùng:
"Tôi biết rồi."
Ông không tin rằng, chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy, giữa hai người thật sự có thể nảy sinh tình cảm.
Giang Phong Nguyên quay người rời đi, hướng thẳng về phía viện nghiên cứu.
Tuy căn cứ đã được giải trừ phong tỏa, nhưng trên đường phố vẫn hiếm thấy người qua lại, thậm chí còn có thêm nhiều binh sĩ tuần tra.
Khi hai người về đến khu chung cư của quân khu, trời đã tối hẳn.
Bước vào cổng lớn, Giản Ninh đột nhiên nhận ra, phòng trực gác ở cổng vẫn còn sáng đèn.
"Ủa?"
Cậu nhớ rất rõ, chú bảo vệ ở khu này luôn tan ca đúng 6 giờ tối, bây giờ trời đã tối mịt, sao vẫn còn ngồi ở đây?
Giản Ninh buông tay Thẩm Nghiêm ra, sải bước đi về phía phòng gác.
Nhìn qua lớp kính, cậu thấy ông cụ bảo vệ đang gục đầu ngủ gật trên ghế.
... Không phải là ngủ trưa tới tận giờ luôn đó chứ? Website TruyenLau.com
Giản Ninh bật cười, gõ nhẹ lên mặt kính.
"Ai đó?!"
"Chú ơi, sao giờ này còn chưa về nghỉ?"
Thấy là Giản Ninh, ông cụ lập tức thở phào một hơi:
"A... là Tiểu Ninh à..."
Vì từng nói chuyện đôi lần nên ông và Giản Ninh cũng xem như quen biết.
Ánh mắt ông cụ đảo sang người đàn ông vừa bước tới cạnh Giản Ninh, trong đôi mắt đục ngầu thoáng hiện một tia phức tạp.
"Dạo gần đây căn cứ không yên ổn... tôi cũng đâu thể giống trước đây, cứ rảnh rang mãi được nữa."
Giản Ninh gật đầu:
"Vậy chú nhớ nghỉ ngơi sớm nha, sức khỏe là quan trọng nhất." TruyenLau.com
Thấy hai người sắp rời đi, ông Vương lại gọi với theo.
Ông lưỡng lự một lát, rồi khàn giọng hỏi:
"Tiểu Thẩm này... thằng nhỏ nhà chú, Tiểu Việt... có phải cũng là vì tham gia thí nghiệm nên mới...?"
Chiều nay, buổi họp công khai tại quảng trường quân sự đã được phát sóng toàn căn cứ, ông cụ cũng biết: Lực lượng đội càn quét đều là những binh sĩ từng tham gia thí nghiệm cải tạo.
Ánh mắt Thẩm Nghiêm và ánh mắt già nua trong phòng trực chạm nhau —Sau vài giây im lặng, cuối cùng hắn cũng đáp:
"Phải."
Anh cụp mắt, nhẹ giọng nói:
"Cậu ấy và tôi đều là đợt thực thể thí nghiệm đầu tiên. Khi đó... cậu ấy ở rất gần tôi."
Ông cụ sững người trong chốc lát, mấp máy môi, dè dặt hỏi: Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tiểu Việt nhà tôi... lúc đi... có đau đớn lắm không?"
Thẩm Nghiêm nhớ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy cách đây không lâu ——
thân thể dữ tợn bị ngâm trong dung dịch, đã không còn mang chút hình dáng nào của con người.
Yết hầu hắn khẽ động, cuối cùng chỉ lặng lẽ lắc đầu.
Bầu không khí nặng nề giữa hai người khiến Giản Ninh không tiện mở lời.
Chỉ đến khi chào tạm biệt ông Vương, cậu mới nhịn không được mà quay sang hỏi Thẩm Nghiêm:
"Con trai ông Vương... cũng là thực thể thí nghiệm sao?"
Thẩm Nghiêm gật đầu:
"Là một trong những thực thể đầu tiên, số hiệu 02."
"Thực thể số 02?"
Giản Ninh đột nhiên nhớ tới quái vật dữ tợn đang bị ngâm trong bồn dung dịch ở phòng thí nghiệm.
"Tôi từng thấy 02... anh ấy..."
Cậu không dám khẳng định, với ngoại hình hoàn toàn đã bị dị hóa như vậy, liệu bên trong số 02 vẫn còn chút ý thức con người nào hay không.
Giản Ninh đưa tay khều nhẹ vào cánh tay Thẩm Nghiêm, do dự nói:
"Cơ thể của số 02 hình như chưa bị côn trùng hoàn toàn chiếm đoạt. Nếu có thể kéo con sâu đó ra khỏi người anh ấy... biết đâu... anh ấy vẫn còn tỉnh táo."
Nghe vậy, trong mắt Thẩm Nghiêm—vốn luôn bình tĩnh—cũng hiện lên một tia kinh ngạc.
Giản Ninh tiếp tục nói:
"Em đoán... các nhà nghiên cứu khi đó đã cho số 02 rơi vào trạng thái ngủ sâu ngay trước khi phôi thai trong người anh ấy bị kích hoạt hoàn toàn, nên phôi thai cũng bị kẹt lại ở thời điểm ấy, không tiếp tục tiến hóa."
Thẩm Nghiêm suy nghĩ một lúc rồi gật đầu:
"Được. Mai chúng ta đến viện nghiên cứu."
Về đến nhà, cả hai đã gần như cả ngày chưa ăn gì. Thẩm Nghiêm mở tủ lạnh ra, phát hiện ngoài vài ống dinh dưỡng thì chẳng còn gì.
Lông mày anh khẽ nhíu lại, ánh mắt mang theo một tia áy náy.
Dạo gần đây bận bịu đủ chuyện, anh đã mấy ngày không nấu nổi một bữa tử tế cho Giản Ninh.
Căn tủ lạnh trống rỗng, cùng với mấy ngăn đựng dinh dưỡng đã bị lấy bớt, cho thấy Giản Ninh mấy ngày nay chỉ qua quýt uống dinh dưỡng thay bữa, khi có khi không.
Hắn lục tìm một lúc, chỉ còn lại vài quả trứng gà còn sót lại từ trước khi rời căn cứ.
"Xin lỗi."
Thẩm Nghiêm chau mày nói một câu.
Trong phòng khách, Giản Ninh nghe thấy anh đột nhiên xin lỗi, thì ngơ ngác chẳng hiểu gì, rồi lại nghe hắn hỏi tiếp:
"Trong nhà không còn gì cả, tối nay... ăn mì nhé?"
"Được thôi!" – Giản Ninh xưa nay không kén ăn.
Chẳng mấy chốc, hai bát mì trứng nóng hổi được bưng lên bàn. Giản Ninh gắp một đũa mì, thổi phù phù mấy cái, rồi đưa vào miệng.
"......Ngon quá!"
Thẩm Nghiêm vốn chẳng cho rằng tay nghề nấu nướng của mình có gì đặc biệt, chỉ là hai bát mì đơn giản đến không thể đơn giản hơn, vậy mà khi thấy Giản Ninh nhắm mắt, khuôn mặt hiện rõ vẻ mãn nguyện, anh cụp mắt nhìn bát mì trước mặt mình, cảm thấy nó dường như... cũng ngon hơn nhiều.
Mười giờ tối, sau khi tắm rửa xong, Thẩm Nghiêm lau tóc một cách qua loa, như thường lệ chuẩn bị ngủ ngoài phòng khách.
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, khối lượng công việc dồn dập đến nghẹt thở. Vì muốn truy vết con côn trùng ký sinh trong cơ thể, Thẩm Nghiêm đã thức trắng gần 30 tiếng không ngơi nghỉ.
Buổi chiều còn phải vượt qua bài kiểm tra sức mạnh tinh thần, ai vào hoàn cảnh ấy cũng khó tránh khỏi mỏi mệt. Quầng mắt anh hằn lên vẻ uể oải, phảng phất sự kiệt sức âm thầm.
Giản Ninh ôm gối từ sô pha ngồi dậy, cúi đầu nhìn tấm nệm phía sau lưng, do dự muốn nói lại thôi.
Từ ngày dọn vào đây đến nay, cậu luôn ngủ trong phòng chính, còn chủ nhân thực sự của căn nhà này lại phải mỗi ngày ngủ ngoài phòng khách.
"Thẩm Nghiêm."
Giản Ninh do dự một lúc, rồi hỏi: "Hay là... anh cũng vào phòng ngủ đi?"
Dù gì cũng là hai người đàn ông, ngủ chung giường chắc cũng không sao.
Mặc dù... cậu vẫn còn hơi sợ Thẩm Nghiêm.
Nhưng dường như... cũng không còn sợ như trước nữa.
Động tác trên tay Thẩm Nghiêm khựng lại một chút, hắn ngước mắt nhìn cậu, rồi đặt khăn lông lên lưng ghế.
"Được."
Không gian cá nhân trước đây vốn chỉ toàn mùi pheromone của Alpha,
giờ đây, sau một khoảng thời gian sống chung, đã hoàn toàn bị mùi vải ngọt ngào của Omega lấn át.
Đèn tắt, hai người cùng nằm lên giường.
Cho đến khi bên cạnh đột nhiên có thêm một người, Giản Ninh mới nhận ra—bản thân cậu dường như không điềm tĩnh như tưởng tượng, cũng chưa quen được với việc ngủ chung giường với người khác.
Cậu cứng đờ người, nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng không ngờ — người bên cạnh lại ngủ nhanh hơn cả cậu.
Nghe tiếng hô hấp dần ổn định bên tai, thân thể Giản Ninh cũng dần buông lỏng. Giữa chăn đệm mềm mại và hơi ấm dịu dàng, cậu từ từ chìm vào giấc mộng.
Cậu không biết, sau khi cậu ngủ say, người đàn ông bên cạnh lại bất chợt mở mắt, đôi con ngươi màu hổ phách yên lặng nhìn cậu trong chốc lát, rồi mới một lần nữa nhắm mắt lại.
Ngoài khung cửa, gió thu khẽ lướt qua mang theo cái lạnh se sắt, lay động tán lá khô xào xạc như tiếng thì thầm của mùa chuyển mình.
Trong phòng, yên ắng tĩnh mịch.
Trong hơi thở hòa làm một, hương tuyết tùng lạnh lẽo và mùi vải ngọt ngào như tan vào nhau, vấn vít triền miên, dịu dàng quấn lấy không khí quanh họ như khắc ghi vào từng tế bào da thịt.
—————————
Tại viện nghiên cứu.
Phần lớn các nhà nghiên cứu ở đây đều đã bị Morris biến thành dị chủng,
số người sống sót còn lại rất ít.
Sau khi các binh sĩ hỗ trợ dọn sạch xác dị chủng trong viện, thiết bị hư hỏng ở tầng hầm B2 sẽ do bộ phận khác đến sửa chữa.
Về phần thực thể thí nghiệm 02 và những người khác, bọn họ đã được di chuyển trở lại phòng đông lạnh sinh học.
Theo suy đoán, nơi đó trước đây từng bị Morris nhồi đầy các nhà nghiên cứu đã biến dị, nên những bồn chứa thực thể từng được dời ra ngoài tạm thời.
Sáng sớm hôm sau, Giản Ninh cùng Thẩm Nghiêm có mặt tại viện.
Lần này, cậu đặc biệt quan sát kỹ các thực thể thí nghiệm còn lại trong những bồn chứa.
Bên trong cơ thể họ, làn sương đen đã chuyển thành màu đen đậm đặc,
duy chỉ có số 02 là còn hơi nhạt một chút.
Thực thể số 02 nằm trên bàn thao tác, trong trạng thái nghỉ đông. Thân thể ẩm ướt, dữ tợn vẫn chưa tỉnh lại, hàng chục con mắt trên thân thể đều nhắm chặt.
Ban đầu, có một nhà nghiên cứu chịu trách nhiệm phẫu thuật. Giản Ninh đứng bên chỉ vị trí phôi thai cùng chỗ con sâu ẩn náu.
Nhưng cứ mỗi lần mũi dao chạm vào cơ thể 02, con sâu bị sương đen bao phủ lại như có cảm ứng, chạy loạn trong cơ thể hắn.
Thử vài lần đều thất bại, mà cơ thể số 02 lúc này đã bắt đầu run rẩy, dường như sắp tỉnh lại.
02 đang rất đau đớn.
Giản Ninh nhìn cảnh đó, bất giác cảm thấy những nhát dao kia giống như trước đây đã từng... vô số lần cắt lên chính thân thể mình.
"Để tôi."
Giản Ninh bước lên, định tự mình ra tay.
Sự tiếp cận của cậu khiến con sâu trong người số 02 càng thêm điên cuồng,
cơ thể dị hóa giãy dụa dữ dội, hàng loạt con mắt bật mở, tứ chi vung loạn lao thẳng về phía Giản Ninh!
Cùng lúc đó, một cánh tay đen kịt xé gió chắn lại đòn tấn công, vài nhánh dị chi khác đồng loạt trói chặt thân thể của 02 lại.
Giản Ninh định thần, quay sang nói lời cảm ơn:
"Cảm ơn anh."
Cậu nhận lấy dao mổ, ra tay dứt khoát, ngay khi đầu ngón tay cậu đâm vào khe nứt lớp vỏ giáp của con trùng, bàn tay lập tức biến thành móng vuốt đen, nhanh như chớp kéo sinh vật đáng sợ kia ra khỏi người 02.
Con sâu vừa mới tỉnh dậy từ giấc ngủ dài, chưa kịp phản ứng gì, lập tức bị hai luồng uy áp kinh khủng đè ép tứ phía.
Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, con trùng nhỏ bé bị Giản Ninh kẹp nơi đầu ngón tay vật vã co giật, nhưng sau khi mất đi lớp sương đen bao bọc,
chỉ trong vài giây tiếp xúc với không khí, nó hoàn toàn tắt thở, không còn dấu hiệu sự sống.
Dù trước đó đã biết cái gọi là "hạt giống" thực chất là sinh vật ký sinh từ ngoài hành tinh, nhưng đây là lần đầu tiên... tất cả mọi người thật sự tận mắt chứng kiến hình dạng thật sự của con trùng.
Thật khó tin — chính những sinh vật nhỏ bé chưa dài bằng ngón tay này lại là nguồn cơn của một thảm họa toàn cầu.
Sau khi con trùng chết, vết thương trên thân thể số 02 vẫn đang từ từ lành lại.
Cơ thể hắn khẽ cử động.
Dường như... sắp tỉnh.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn