Quái Vật Cũng Phải Kết Hôn Sao?

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quái Vật Cũng Phải Kết Hôn Sao?

Tác giả : Kiến Nhạc

Chương 30

Bỗng nhiên nhớ đến điều gì đó, Giản Ninh khẽ sững người, ánh mắt một lần nữa dừng lại nơi đôi môi mỏng đầy lạnh lùng kia.

Thình thịch-thình thịch-

Tim cậu đập ngày một nhanh.

Giản Ninh nghĩ, cậu chỉ đang trả lại ân tình cho Thẩm Nghiêm thôi.

Thế là, cậu nhìn đôi môi mím chặt của anh, cẩn thận nghiêng người hôn lên, chỉ khẽ chạm rồi rời đi.

Lúc rời ra, đầu lưỡi còn nhẹ nhàng l**m một chút nơi môi dưới của anh.

Vòng tay vốn đang lỏng lẻo ở eo lập tức siết chặt, khiến cậu không thể nhúc nhích dù chỉ một tấc.

Thẩm Nghiêm đột ngột mở mắt, nhìn người đang ngơ ngác không biết làm gì, giọng anh khàn khàn và trầm thấp đến khó nhận ra: "Em đang làm gì vậy?"

Giản Ninh liếc mắt tránh đi: "Không phải... anh cần pheromone sao?"

"...Hình như, làm thế cũng có tác dụng..." Giọng c** nh* dần.

Cậu nhớ ra, hôn môi cũng là một cách truyền pheromone.

Lén lút ngước mắt lên liếc Thẩm Nghiêm-đôi môi vốn luôn lạnh lùng giờ mang theo chút ánh nước long lanh, Giản Ninh lập tức đỏ bừng cả mặt, chột dạ cúi đầu.

Cậu vừa rồi... vừa rồi đã làm cái gì vậy chứ?!

A?!

Từ trước đến nay, Giản Ninh chưa từng thân mật với ai, cậu cũng chưa từng xác định rõ xu hướng tình cảm của mình. Nói đúng ra, cậu luôn cho rằng mình giống như bao người bình thường khác-một thằng đàn ông thẳng tắp chẳng có gì đặc biệt.

Vậy mà bây giờ, khi nhìn thấy đôi môi bị mình l**m đến bóng loáng của Thẩm Nghiêm, mặt cậu lập tức nóng lên, một luồng nhiệt không thể kiểm soát lan khắp cơ thể.

Khóe mắt liếc qua, cậu thấy yết hầu của Thẩm Nghiêm khẽ động, sau đó là đầu lưỡi l**m nhẹ môi, như thể đang cảm nhận chút pheromone còn sót lại trên đó.

Ngay sau đó, cậu nghe thấy một giọng nói bình tĩnh nhưng lạnh tanh vang lên bên tai:

"Cảm ơn, cách này quả thật hiệu quả hơn."

Giản Ninh: "......"

Chưa kịp phản ứng, một góc chăn bất ngờ bị kéo lên, cậu bị Thẩm Nghiêm lôi vào trong chăn, cuộn lại cùng anh.

"Ôm thêm một lúc nữa."

Động tác bất ngờ khiến Giản Ninh ngây ra, mặt đỏ bừng, nhưng lại không vùng vẫy. Hơi thở nóng hổi phả bên tai, cậu cảm thấy vành tai mình sắp bốc khói đến nơi.

Một lúc sau, c** nh* giọng hỏi: "Được chưa?"

"Chưa."

Lại một lúc nữa trôi qua.

"Vậy... bây giờ được chưa?"

"Chưa."

Bình thường nhìn Thẩm Nghiêm cũng không đến mức vạm vỡ lắm, nhưng lúc này, cả người anh đè lên, Giản Ninh mới nhận ra cơ thể này dưới lớp áo kia ẩn giấu bao nhiêu sức lực.

Cậu bị ôm chặt đến không thể nhúc nhích, chỉ lộ mỗi cái đầu ra khỏi chăn.

Người đàn ông vốn là cỗ máy giết chóc máu lạnh giết dị chủng không chớp mắt, giờ lại giống hệt một con mèo to xác đang dính người, sống mũi cao khẽ cọ vào cổ cậu, không ngừng dụi tới dụi lui.

Mùi tuyết tùng lạnh lẽo đặc quánh quẩn quanh khắp người cậu. Giản Ninh chớp mắt, lặng im nghe nhịp thở nặng nề đều đều sau tai, tim vẫn chưa chịu yên vị trong lồng ngực.

Không biết đã qua bao lâu, giữa bầu không khí ấm áp nặng nề, mí mắt cậu dần trĩu nặng, rốt cuộc không chống lại được cơn buồn ngủ đang trào lên.

Cậu nhắm mắt, mặc cho giấc ngủ kéo mình chìm vào mộng.

5 giờ 30 sáng.

Trong bóng tối, một đôi mắt lạnh lẽo đột ngột mở ra, chính xác đến từng giây.

Thẩm Nghiêm cảm nhận được hơi ấm trong ngực, cơ thể hơi cứng lại, cúi đầu nhìn xuống. Mấy sợi tóc đen mềm mại của chàng trai dán lên ngực anh, hai người đang ôm nhau trong một tư thế vô cùng thân mật.

Ký ức đêm qua hiện lên rõ mồn một.

Hô hấp của Thẩm Nghiêm thoáng rối loạn. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Anh thử nhấc tay, muốn rút khỏi eo Giản Ninh.

Nhưng mới nhích ra một chút, khoảng trống trong lòng lập tức khiến anh theo bản năng siết chặt lại.

Thời kỳ mẫn cảm của anh vẫn chưa kết thúc.

Do dự một lát, Thẩm Nghiêm lại nằm xuống, im lặng nhìn người đang ngủ trong lòng.

Kỳ mẫn cảm của Thẩm Nghiêm dài hơn dự kiến, mà trong khoảng thời gian ấy, gần như Giản Ninh không thể rời khỏi tầm mắt anh quá một giây.

Đôi mắt lạnh lùng kia luôn dõi theo cậu, chuyên chú đến mức khiến người ta tim đập thình thịch.

Ngay cả khi Thẩm Nghiêm đang chuẩn bị bữa sáng, Giản Ninh ngồi ngoài phòng khách cũng có thể nhận ra-anh ấy quay đầu nhìn mình ít nhất mười lần.

"......"

Lần đầu tiên trong đời, Giản Ninh cảm thấy-kỳ mẫn cảm của Alpha hình như còn phiền phức hơn cả kỳ ph*t t*nh của Omega. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Đối với một bệnh nhân đang trong giai đoạn đặc biệt như vậy, cậu có gì để trách móc chứ?

Giản Ninh co người lại trên ghế sofa, trong đầu bất giác hiện lên cảnh mình tỉnh dậy trong vòng tay người kia, sắc hồng vừa lặn đi chưa bao lâu lại lập tức phủ lên gò má.

Dù Thẩm Nghiêm trông có vẻ vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, nhưng khi xử lý công việc thì lại chẳng hề thấy có điểm nào bị ảnh hưởng.

Sau bữa sáng, Giản Ninh nghe thấy Thẩm Nghiêm đang đứng bên cửa sổ sát đất gọi điện cho ai đó.

"Có người dị hóa rồi?"

"Phải, mấy kẻ có dấu hiệu rối loạn tinh thần nghiêm trọng, thuốc ức chế cũng không khống chế nổi. Vừa đưa đến phòng giam đã dị hóa, cũng may hôm qua cậu bảo Phong Khải đưa người đến tiếp ứng..." Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Ừ, chiều tôi sẽ ghé qua."

Từ đầu dây bên kia, giọng Đỗ Tác có chút do dự:

"Cậu... cậu đang trong trạng thái như vậy, có chắc là đi được không?"

Thẩm Nghiêm hơi dừng lại, sau đó quay đầu nhìn ra sau lưng một cái, rồi bình thản đáp: "Cậu ấy đi cùng tôi."

"...Ừ, cũng được."

Toàn bộ cuộc gọi, Thẩm Nghiêm không hề tránh mặt Giản Ninh.

Không chỉ vì một Alpha trong thời kỳ mẫn cảm luôn có sự bám víu mạnh mẽ với bạn đời, mà còn vì mấy ngày nay quan sát, anh đã nhận ra-tuy Giản Ninh có điều che giấu, nhưng cậu ấy không hề có ý định gây hại đến căn cứ.

Ngược lại...

Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc balo bị ném vào góc phòng từ tối qua, đến giờ vẫn chưa kịp bị Giản Ninh giấu đi.

Một món đồ đột nhiên xuất hiện trong nhà, dĩ nhiên không thể qua nổi mắt của anh.

Lúc nhìn thấy chiếc balo đó, Thẩm Nghiêm đã phát hiện bên trong toàn là thức ăn-anh từng đoán qua, chỉ nghĩ đơn giản rằng Giản Ninh thích ăn vặt, nên tích trữ đồ ăn trong nhà cũng chẳng phải điều gì bất thường.

Nhưng hôm qua, Giản Ninh lại đột ngột xuất hiện trước cổng căn cứ-trên lưng vẫn mang theo chính chiếc balo đó.

Điều này khiến Thẩm Nghiêm không thể không nghi ngờ một điều-

Giản Ninh muốn rời khỏi căn cứ.

Ngay khi giả thuyết đó hiện ra trong đầu, một sợi dây nào đó trong não Thẩm Nghiêm bỗng căng lên đến cực điểm.

Omega của anh... lại muốn rời xa anh?

Vốn dĩ đã là một Alpha đang trong thời kỳ mẫn cảm, đồng tử màu hổ phách lúc này thoáng phủ một tầng âm u khó lòng hóa giải.

Giản Ninh không hề nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Thẩm Nghiêm, chỉ ngồi một bên lắng nghe cuộc nói chuyện giữa hai người, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hôm qua, gã đàn ông mặc áo blouse trắng đột nhiên bị dị hóa-trong khoảnh khắc đó, Giản Ninh nghi ngờ rằng chính mình là nguyên nhân khiến hắn bị lây nhiễm.

Cậu biết con người có thể bị biến thành dị chủng thông qua một vài hình thức tiếp xúc nào đó, nhưng trong suốt khoảng thời gian trốn tránh ở ngoài căn cứ, cậu chưa rõ ràng về cơ chế lây nhiễm. Mãi đến sau chuyến trở về từ trung tâm Hải Dương, cậu mới mơ hồ hiểu được-việc bị lây nhiễm dường như có liên quan đến một số kiểu tiếp xúc với dị chủng.

Giản Ninh luôn biết, bản thân có gì đó khác biệt với những dị chủng còn lại.

Cậu không có cảm giác thèm khát máu thịt con người. Suốt một năm ở ngoài căn cứ, cậu luôn lang thang tìm kiếm những thực phẩm tồn kho còn sót lại để sống qua ngày.

Nhưng cậu không chắc, liệu mình có mang năng lực lây nhiễm như những dị chủng khác không.

Thấy Thẩm Nghiêm vừa dứt cuộc gọi, Giản Ninh nhỏ giọng hỏi: "Có người bị lây nhiễm nữa sao?"

Thẩm Nghiêm nhìn cậu một cái: "Ừ."

"Trong điều kiện bình thường, chỉ có một số trường hợp tiếp xúc nguy hiểm với dị chủng mới có khả năng dẫn đến lây nhiễm. Nhưng tình trạng của những người này... có gì đó không ổn."

"Tiếp xúc nguy hiểm là gì?"

Thẩm Nghiêm đáp gọn: "Thể dịch, máu... loại tiếp xúc đó."

Sắc mặt Giản Ninh lập tức đông cứng.

Cậu nhớ lại cái "hôn chạm rồi rút ngay" tối qua- Cậu l**m môi Thẩm Nghiêm, rồi Thẩm Nghiêm lại...

"..."

Xong rồi. Không lẽ cậu truyền nhiễm cho anh ta thật rồi?

"Vậy à......"

Giản Ninh lặng lẽ liếc nhìn bờ môi mỏng tối qua bị mình hôn, do dự hỏi:

"Xác suất lây nhiễm khi tiếp xúc nguy cơ cao có lớn không?"

"Chưa chắc."

Thẩm Nghiêm bắt đầu thay đồ, đầu ngón tay lần lượt cài từng chiếc khuy kim loại lạnh buốt vào khuy áo.

"Dựa theo thông tin được Viện Nghiên cứu công bố, sự lây nhiễm từ dị chủng đến nay vẫn chưa có chỉ số cụ thể nào xác định. Nếu cùng lúc có mười người tiếp xúc nguy cơ cao, có thể chỉ một người bị lây, cũng có thể cả mười đều nhiễm. Mức độ nguy cơ chỉ là tương đối-trước đó cũng từng có người chỉ đơn thuần ở chung không gian với dị chủng trong thời gian ngắn đã phát sinh dị hóa."

"Nhưng ít nhất, trước hôm qua, có thể xác định được một điều--những người bị nhiễm đều từng tiếp xúc trực tiếp với dị chủng trong thời gian ngắn."

Anh chỉnh lại cổ áo, ngẩng đầu nhìn Giản Ninh, khẽ nói: "Ra ngoài với tôi một chuyến."

"Được." Nhìn người đàn ông vừa thay xong quân phục, Giản Ninh khựng lại một nhịp, tạm thời giấu đi nỗi bất an trong lòng.

Chiếc xe bọc thép đã chờ sẵn dưới lầu, sau khi hai người lên xe, binh sĩ phụ trách lập tức khởi động, nhanh chóng rồ máy lao về phía trung tâm phòng thủ thành phố.

Lúc này vừa gần chín giờ sáng, những con đường từng hỗn loạn vì cuộc bạo động đã được dọn sạch suốt đêm, chẳng còn mấy dấu vết của trận hỗn loạn đêm qua.

Dòng người ngoài phố vẫn nhộn nhịp, nhưng chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhận ra-hình như chẳng thấy mấy bóng dáng Omega.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu