Quái Vật Cũng Phải Kết Hôn Sao?

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quái Vật Cũng Phải Kết Hôn Sao?

Tác giả : Kiến Nhạc

Chương 39

Thẩm Nghiêm đột ngột quay đầu lại.

Vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh lý trí, gương mặt của Giang Phong Nguyên lúc này lại hiện rõ vẻ chấn động không thể tin nổi.

——

Hai mươi phút trước.

Giản Ninh đứng trên đống xác chất cao như núi của lũ dị chủng, đôi cánh xương vỗ nhẹ, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía người đàn ông cách đó không xa, đôi con ngươi đỏ sậm tràn ngập sát ý.

Nuốt quá nhiều hạt giống, đến một khắc nào đó, cậu đột nhiên nhìn thấy rõ bộ mặt thật sau lớp da người kia——

Một con côn trùng đen sì gớm ghiếc đang cuộn mình trong cơ thể đó, vô số chi phụ tụ lại trước ngực, cơ thể vặn vẹo gần như lấp đầy lớp da người bên ngoài, từ người nó tỏa ra từng luồng sương mù đen đậm đặc.

Giản Ninh nhướng mày, giọng lạnh nhạt: "Xấu thật."

Cậu đã vào tư thế sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.

Người đàn ông đối diện——không, phải nói là con sâu đang ẩn náu trong thân thể hắn——rõ ràng bị khiêu khích, lại hừ nhẹ một tiếng rất "con người", sau đó chậm rãi cởi chiếc áo blouse trắng vướng víu, định đích thân ra tay giết kẻ gây phiền toái này.

Nhưng đúng lúc ấy, thân thể hắn khựng lại.

Đôi mắt đen vô cảm kia bỗng biến thành từng ô mắt kép chi chít tràn khắp tròng mắt, đồng thời một giọng nói thì thầm khàn khàn vang vọng bên tai:

【......Morris, dừng tay. Nhớ kỹ nhiệm vụ của ngươi.】

Thân thể người đàn ông khẽ chấn động, đôi mắt đầy kinh dị kia nhìn chằm chằm Giản Ninh.

Chủ thượng ưu ái kẻ thất bại này quá mức, khiến nó khó tránh khỏi cảm giác ganh tỵ. Thế nhưng là huyết thân, nó chưa từng dám làm trái bất kỳ mệnh lệnh nào.

Ánh mắt hắn rời khỏi Giản Ninh, đảo qua thi thể dị chủng ngổn ngang xung quanh, rồi quay đầu rời đi.

Cảnh tượng trước mắt này, cho dù nó không động thủ, đám người kia cũng sẽ không tha cho Giản Ninh.

Người kia vừa đi, Giản Ninh lập tức mất hết sức lực.

Cậu vỗ cánh, rơi xuống một khoảng đất trống, thân thể mềm nhũn ngã xuống nền, hai tay chống đất, từng giọt máu nhỏ xuống, vỡ tan.

Giản Ninh nhắm mắt, thở gấp. Mỗi tấc da thịt đều nóng rực một cách bất thường. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Năng lượng khổng lồ đang điên cuồng tràn ngập trong thân thể khiến đầu óc cậu choáng váng.

Nuốt nhiều hạt giống như vậy, lượng năng lượng hỗn loạn đó căn bản không kịp hấp thụ, giờ đang dồn nén trong cơ thể, ép đến mức toàn thân như muốn nổ tung.

...Nó bỏ đi rồi?

Rõ ràng lúc nãy còn định ra tay, sao lại đột nhiên từ bỏ?

Nghỉ ngơi một lúc, Giản Ninh khó khăn chống người đứng dậy, lảo đảo rời khỏi nơi đó.

Thang máy đã không còn dùng được, cậu nhìn sang lối thoát hiểm phát ra ánh sáng xanh mờ nhạt bên cạnh.

Con sâu kia không biết đã đi đâu, nhưng chí ít quanh đây tạm thời không có khí tức dị chủng.

Xác nhận an toàn, Giản Ninh thu đôi cánh xương sau lưng lại.

Tầng hầm B1, tầng 1...

Cậu vịn tay vịn, bước chân nặng nề đi lên từng bậc cầu thang. Khi vừa đi ra hành lang tầng một, chợt nhìn thấy một khối vật thể thịt màu da người nằm chỏng chơ phía trước. Website TruyenLau.com

Cậu dừng bước, đi về phía đó.

Cúi người nhìn, là một lớp da người.

Không phải kiểu mỏng như cánh ve mà người ta tưởng tượng, mà còn dính lớp dịch nhầy ấm áp, máu tươi bên trong chưa kịp khô, giống như mới bị lột ra khỏi người sống không lâu.

Giản Ninh dùng mũi giày khẽ chạm vào, lập tức nhận ra lớp da này chính là của người đàn ông vừa xuất hiện ngoài khu cách ly.

Trên lưng tấm da xuất hiện một vết rách lớn, giống như bị thứ gì đó xé toạc ra từ bên trong——con dị chủng kia đã rời khỏi cơ thể. TruyenLau

Cậu nhíu mày, nhìn về phía trước, chợt phát hiện một người phụ nữ đang nằm dưới đất, sống chết không rõ.

Cẩn thận bước đến gần, nhìn rõ gương mặt——là Triệu Thanh.

Cậu thử thăm hơi thở, vẫn còn sống.

Không rõ vì sao con dị chủng kia lại không chiếm lấy cơ thể cô ta. Giản Ninh nhìn về cuối hành lang, cảnh giác đè nặng lên đáy mắt. Rất có thể, con quái vật đó vẫn đang ẩn nấp đâu đó, chờ cậu sơ hở để tấn công bất ngờ.

Đêm nay xảy ra quá nhiều chuyện kỳ quái, tình trạng của cậu hiện tại cũng không đủ sức suy nghĩ nhiều.

Giản Ninh mím môi, từng bước bước ra ngoài.

Cậu không biết rốt cuộc chuyện gì xảy ra trong viện nghiên cứu, nhưng khắp nơi đều toát lên sự quỷ dị.

Màn tàn sát với dị chủng của cậu không biết đã bị hệ thống giám sát ghi lại bao nhiêu, có lẽ, đã có người phát hiện dấu hiệu bất thường, đang phái đội càn quét đến tiêu diệt con dị chủng như cậu.

Cậu phải rời khỏi nơi này——

Ít nhất là trước mắt, cần tìm nơi ẩn thân trong căn cứ.

Nhưng mới đi chưa được bao xa, Giản Ninh liền nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn vang lên phía trước, tiếng giày quân đội nện trên nền sàn lạnh như băng, "cộp cộp", vừa vang dội vừa quen thuộc.

Giản Ninh khựng lại, nhìn về phía người đang tới, trước mắt bỗng tối sầm—

Là Thẩm Nghiêm!

Sao anh ấy lại về nhanh vậy? Lại còn xuất hiện ở đây?

Chẳng lẽ...

Anh vừa nhận được tin, lập tức quay về, sốt sắng tới đây giết cậu?

Vừa nghe thấy tiếng bước chân, Giản Ninh đã lập tức thu lại toàn bộ đặc điểm dị chủng trên người. Khi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Thẩm Nghiêm, nỗi sợ hãi và bất an mãnh liệt khiến cặp cánh xương đã rút vào cơ thể kia bắt đầu rục rịch, như thể không kiềm được h*m m**n tấn công đang dâng trào.

Mãi cho đến khi nghe được giọng nói truyền tới từ phía sau Thẩm Nghiêm, ánh mắt Giản Ninh mới dịch chuyển, và trong khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông trung niên khoác áo blouse trắng phía sau anh, đồng tử cậu đột ngột co rút kịch liệt.

Dòng năng lượng không ngừng bành trướng trong cơ thể cộng thêm cảm xúc đột ngột dao động quá mạnh khiến cậu lập tức hôn mê.

"Giản Ninh!"

hoảnh khắc thân thể gầy yếu kia nghiêng ngả rồi đổ gục, Thẩm Nghiêm không chần chừ một giây, phóng tới như tia chớp, vòng tay ôm lấy đầu cậu, tránh cho cú ngã gây tổn thương nghiêm trọng.

Giá mà có người chứng kiến khoảnh khắc này, hẳn sẽ phải sững sờ — vì trên gương mặt luôn điềm tĩnh lạnh lùng của Thẩm Nghiêm, giờ đây lại thoáng lên một tia căng thẳng đến rõ ràng.

Mùi máu nồng nặc trên người Giản Ninh khiến tim anh thắt lại, chỉ đến khi đầu ngón tay chạm vào mạch đập vẫn đều đặn nơi cổ tay cậu, anh mới hơi thở phào nhẹ nhõm.

Bộ đồ bệnh nhân đã bị máu nhuộm đỏ đến mức không còn nhìn rõ màu sắc ban đầu, Thẩm Nghiêm mím môi, đưa tay kiểm tra cẩn thận khắp cơ thể Giản Ninh từ trên xuống dưới.

Và rồi anh phát hiện ra—mặc dù trông như bị trọng thương, nhưng trên người thanh niên này dường như không có vết thương nào rõ ràng.

Động tác của Thẩm Nghiêm khựng lại, anh cúi đầu nhìn người đang hôn mê trong lòng, ánh mắt trở nên u ám.

Ngẩng đầu nhìn ra phía sau Giản Ninh, không xa lắm, nơi đó còn có một người và một đống vật thể không rõ ràng đang nằm đó.

Anh cẩn thận để Giản Ninh tựa vào tường, động tác vô cùng nhẹ nhàng, sau đó mới đứng dậy bước về phía trước.

Vừa đến gần, Thẩm Nghiêm liền nhận ra đó là một lớp da người—chính là người nghiên cứu viên từng trò chuyện với anh vài ngày trước, một trong những học trò của tiến sĩ Giang.

Nằm ngất bên cạnh là một nữ nghiên cứu viên trông rất quen mắt.

Nhìn lớp da người bị lột một cách thô bạo kia, vẻ mặt Thẩm Nghiêm trầm xuống, lập tức nhớ lại con dị chủng từng xuất hiện trên phi cơ không lâu trước đó.

Một suy đoán kinh hoàng bất chợt hiện lên trong đầu anh—có một con quái vật biết giả dạng thành con người đã lẻn vào căn cứ.

Thẩm Nghiêm lại bước thêm một đoạn nữa, khi xác nhận mùi máu đậm đặc kia đến từ một khu vực khác, anh không mạo hiểm hành động, mà lập tức liên lạc với Phong Khải, yêu cầu điều hai đội quân đến viện nghiên cứu.

Phong Khải: "Viện nghiên cứu? Anh quay về rồi à?"

Thẩm Nghiêm nói ngắn gọn: "Bớt nói nhảm. Viện nghiên cứu xảy ra chuyện rồi."

Không để Phong Khải kịp hỏi thêm, anh liền ngắt liên lạc, sau đó lập tức kết nối với Đỗ Tác.

Số lượng dị chủng dưới sông còn sót lại nhiều hơn dự đoán, bọn họ đã thức trắng cả đêm mới chỉ dọn được phân nửa.

Khi kết nối, giọng Đỗ Tác mang theo chút mệt mỏi: "Lại bắt tôi đi giám sát à? Tôi vừa thức trắng cả đêm đấy."

Thẩm Nghiêm thầm nghĩ, e là đêm nay cũng chẳng thể ngủ nổi.

Giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo truyền đến: "Đỗ Tác, lập tức phong tỏa toàn bộ căn cứ, tạm thời cấm tất cả mọi người ra ngoài."

Đỗ Tác: "Hả? Gì cơ?"

Thẩm Nghiêm: "Viện nghiên cứu gặp sự cố. Có dị chủng biết giả dạng thành người đã xâm nhập căn cứ, cần lập tức kiểm tra toàn diện."

Lại một lần nữa, anh nhanh chóng ngắt liên lạc.

Khi quay người lại, anh phát hiện tiến sĩ Giang đang nửa ngồi bên cạnh Giản Ninh, cẩn thận kiểm tra tình trạng cơ thể của cậu, thậm chí còn có vẻ lo lắng hơn cả anh.

Thẩm Nghiêm khẽ nhíu mày, trong đầu thoáng hiện lên tiếng gọi "Ninh Ninh" mà tiến sĩ Giang buột miệng thốt ra ban nãy.

—— Tiến sĩ Giang quen Giản Ninh.

Nhưng giờ không phải lúc để truy hỏi hay ôn chuyện.

Anh bước tới, ôm lấy Giản Ninh từ dưới đất, lạnh giọng nói: "Tôi sẽ đưa cậu ấy đi trước."

"Không được!" Tiến sĩ Giang phản ứng vô cùng mạnh mẽ.

Thẩm Nghiêm cau mày: "...Cậu ấy là bạn đời của tôi."

Tiến sĩ Giang khựng lại, vẻ mặt kinh ngạc: "Cậu kết hôn với Ninh Ninh rồi à?! Khi nào vậy?"

Thẩm Nghiêm gật đầu, đáp: "Mười mấy ngày trước."

Tiến sĩ Giang cau mày, như đang suy nghĩ điều gì.

Ông đặt tay lên lưng Giản Ninh, sau khi xác nhận nơi đó bằng phẳng như thường, sắc mặt mới dịu lại đôi chút.

"Được rồi, cậu đưa nó đi trước đi."

Chuyện gì xảy ra ở viện nghiên cứu vẫn chưa rõ ràng, nhưng việc Giản Ninh xuất hiện ở đây đúng là sẽ kéo theo không ít phiền toái.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu