Tiêu Ngô khiêm tốn nhận lấy lời tán dương của nàng:
“Ừm ừm."
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, bất tri bất giác trời đã sáng hẳn.
Lần này Tiêu Ngô đã chắc chắn rồi, chắc chắn là cái Thổ bí cảnh này quá lớn nên mới không thấy tín hiệu của đại sư huynh phát ra.
Nàng không nói hai lời b-ắn luôn một cái tín hiệu đi, hy vọng đại sư huynh và mọi người có thể nhìn thấy.
Vị trí mặt trời ngày càng cao, Tiêu Ngô và Diệp Thanh Tư đã không chịu nổi nữa, tìm một cây xương rồng khổng lồ rúc vào dưới bóng râm để tránh nóng.
Tiêu Ngô giũ giũ quần áo để tản nhiệt:
“Nóng quá, thật muốn lột da mặt trời xuống quá đi mất."
TruyenLau.com
Diệp Thanh Tư cầm khăn tay lau mồ hôi cho Tiêu Ngô rồi lại lau cho mình:
“Phải đó, cái nơi quỷ quái này sao lại lớn thế này chứ, chúng ta đi lâu như vậy mà chẳng thấy con yêu thú nào." TruyenLau
Nàng nói xong thì thấy phía trước có hai con rắn chuông để lộ cái đuôi nhỏ quẫy qua quẫy lại như đang trêu chọc bọn họ vậy, nhìn mà thấy tức mình, nàng đi tới đ-á bay hai cái trúng vào bọn chúng lên trời:
TruyenLau.com
“Cút đi."
Tiêu Ngô lặng lẽ uống một ngụm nước, tỷ muội này lá gan cũng lớn thật đấy.
Rắn chuông bị đ-á bay không lâu sau thì có một giọng nam kinh hãi truyền tới:
“Ối chà, thật sự sắp bị dọa ch-ết rồi, sao trên trời còn rớt cả rắn xuống thế này!"
Diệp Thanh Tư vừa định tiến lên xem người tới là ai thì Trần Đạo Thành đã hớt hơ hớt hải chạy từ sườn dốc phía tây lên.
Hắn nhìn thấy Tiêu Ngô và Diệp Thanh Tư thì khuôn mặt nhăn nhó lập tức nở một nụ cười rạng rỡ:
“Chào mọi người nhé, ta là lão lục của Huyền Thiên Kiếm Tông, các tỷ cũng giống ta đều là lão lục nha."
Lão lục thực thụ Tiêu Ngô thân thiện gật đầu:
“Phải phải phải, thật khéo nha."
Trần Đạo Thành tự nhiên ngồi xuống chỗ bóng râm bên cạnh bọn họ, và đưa cho mỗi người một cái quạt:
“Mau dùng cái này đi, tặng các tỷ đó.
Cái quạt này được pha trộn thêm vật liệu thuộc tính phong và thuộc tính băng, dùng để quạt mát vô cùng sảng khoái nha."
Tiêu Ngô và Diệp Thanh Tư nghe xong lời giới thiệu của hắn, vội vàng quạt vài cái, quả nhiên vô cùng mát mẻ.
Quạt xong cả người đều thấy vô cùng sảng khoái, cái quạt này ở trong sa mạc quả thực là món bảo bối hiếm có nha.
Trần Đạo Thành này quả nhiên là người có tiền, vậy mà lại hào phóng đến mức đưa cả vật liệu luyện khí vào trong cái quạt cầm tay.
Tiêu Ngô ôm quyền hành lễ, chân thành cảm kích nói:
“Đa tạ Trần huynh."
Diệp Thanh Tư cũng học theo dáng vẻ của Tiêu Ngô hành lễ:
“Đa tạ Trần... huynh?"
“Hại!"
Trần Đạo Thành hào sảng xua xua tay:
“Chuyện nhỏ nhặt ấy mà, loại quạt này trong không gian của ta còn một đống lớn nha, ta dùng cả đời cũng không hết được, các tỷ cứ yên tâm mà dùng nha."
Tiêu Ngô nghe xong lời của hắn, phản ứng đầu tiên chính là đố kỵ, mẹ nó, giàu thế chứ!
Nàng bao giờ mới có thể giàu được như hắn đây.
Bỗng nhiên, Trần Đạo Thành trợn tròn mắt, chỉ về phía xa kinh hãi hét lớn:
“Mẹ kiếp!
Đằng kia có một con rắn to quá!"
Chương 146 Báo là sắt, cơm là thép, Báo Báo phải nghỉ ngơi
Tiêu Ngô đứng dậy, nhìn theo hướng ngón tay hắn chỉ, đúng là một con rắn to thật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khí tức này kh-ủng b-ố thế kia, tu vi chắc chắn ở Luyện Hư kỳ hoặc cao hơn một chút.
Nàng dán phù ẩn tức và phù ẩn thân lên người rồi đi tới trước mặt nó lượn lờ vài cái, không ngờ rất nhanh đã bị nó phát hiện ra, suýt chút nữa thì bị đè thành đống thịt vụn.
Xem ra cái cách âm thầm chạy trốn này căn bản không khả thi.
Tiêu Ngô vung ra vài đạo kiếm khí, kiếm khí c.h.é.m lên mình con rắn kia chẳng khác nào gãi ngứa, nàng không nghĩ nhiều nữa vội vàng nhét Thiết Công Kê vào lại không gian, lộn người trèo lên lưng Lôi Vân Báo:
“Đ-ánh không lại!
Mau chạy thôi!"
Diệp Thanh Tư cũng lộn người trèo lên lưng Xích Vân Miêu co giò chạy thục mạng.
Trần Đạo Thành đứng tại chỗ run rẩy đôi tay lục lọi pháp khí trong nhẫn không gian:
“Ối chà, ta nhớ là để ở đây mà nha, các tỷ cứ chạy trước đi, đợi ta tìm thấy pháp khí sẽ nhanh ch.óng đuổi kịp các tỷ thôi."
Tiêu Ngô chỉ huy Lôi Vân Báo chạy vài bước, thấy cái “vồ" này vẫn đang tại chỗ tìm pháp khí, khóe miệng giật giật:
“Ngươi rốt cuộc có tìm thấy không, nếu không ta chỉ đành dùng dây thừng kéo ngươi chạy trốn thôi."
Diệp Thanh Tư cũng rất bất lực:
“Ta ở đây còn một con ngựa, ngươi có biết cưỡi không?"
“Tìm thấy rồi tìm thấy rồi."
Trần Đạo Thành lôi ra một tấm ván lớn rất giống ván lướt sóng, hắn đặt tấm ván đó xuống rồi bước lên trên, sau đó đặt mười viên linh thạch thượng phẩm vào cái rãnh phía trước.
Có linh thạch làm nguồn năng lượng, tấm ván đó ngay lập tức đưa Trần Đạo Thành bay đi.
Tiêu Ngô một lần nữa bị hành động thổ hào của hắn làm cho kinh ngạc:
“Lợi hại thật."
Lôi Vân Báo khinh miệt hừ lạnh một tiếng, chẳng qua chỉ là cái thứ đồ xa xỉ cần tiêu tốn linh thạch mà thôi, không giống lão Báo nó, chỉ cần cho ăn no là có thể làm việc:
“Gào gào!
Chủ nhân đừng ngưỡng mộ, lão Báo nó còn nhanh hơn cái thứ đó nhiều nha."
Để chứng minh lời mình nói là thật, Lôi Vân Báo khởi động bốn chân, giống như một tia chớp lao v.út đi, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp Trần Đạo Thành và Diệp Thanh Tư.
“A Báo!
Ngươi cũng quá lợi hại rồi, ngươi quả nhiên là con thú chạy nhanh nhất thế giới này!
Có được một con thú như ngươi, đúng là vinh hạnh cả ba đời của ta nha~"
Lôi Vân Báo được chủ nhân khen ngợi đến mức tim sắp bay lên trời luôn rồi, cả người đều đang tỏa ra những bong bóng màu hồng phấn, nó càng chạy càng nhanh, bốn cái chân sắp cọ xát với mặt đất b-ắn ra cả tia lửa rồi.
Ba người hai thú đang liều mạng chạy về phía trước, con rắn lớn kia ở phía sau đuổi theo không buông, nó vừa uốn éo vừa phun ra độc dịch hòng muốn độc ch-ết bọn họ.
Cứ ngỡ con rắn kia đuổi một lát sẽ không đuổi theo nữa, không ngờ nó vậy mà đuổi suốt một ngày trời.
Lôi Vân Báo, Thiết Công Kê và Tiêu Ngô thay phiên nhau ra trận cũng không thể cắt đuôi được nó, khiến bọn họ khổ không lời nào diễn tả được.
Lúc này Lôi Vân Báo lại thay đổi suy nghĩ, Báo là sắt, cơm là thép, Báo Báo phải nghỉ ngơi, vẫn là những thứ đồ ch-ết tiệt xa xỉ kia có thể kiên trì được lâu hơn nha.
Diệp Thanh Tư giữa đường cũng đổi hai con vật cưỡi, sau đó vẫn phải tự mình chạy.
Tấm ván của Trần Đạo Thành mặc dù tốc độ cũng rất nhanh, nhưng vô cùng tiêu tốn linh thạch, chạy suốt một ngày trời linh thạch trong túi hắn gần như đã trống rỗng rồi.
Trần Đạo Thành sớm đã mệt như ch.ó rồi:
“Mẹ kiếp!
Chạy không nổi nữa, xem ra con rắn kia sẽ không buông tha cho chúng ta đâu, chúng ta nghĩ cách khiến nó tự mình rời đi thôi."
Diệp Thanh Tư học ngự thú, dần dần nhận ra điểm không đúng:
“Mẹ kiếp!
Ta biết rồi, con rắn này chắc là đang trong thời kỳ động đực nhưng lại không tìm thấy rắn để nó giao phối, cho nên mới bạo ngược như vậy.
Cái tên này là muốn mượn việc đuổi theo chúng ta để phát tiết tinh lực đây mà, thật là cạn lời."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.