“Những con hải sản khác đều tụ tập lại nhìn cá vàng nhỏ đang nướng hàu bằng ánh mắt thương hại, cá vàng nhỏ tội nghiệp, vậy mà lại bị nữ vương đại nhân nhắm trúng, thật là t.h.ả.m quá đi.”
Lại qua nửa canh giờ nữa, Tiêu Ngô cuối cùng cũng ợ một cái:
“Tiểu Hoàng à, tay nghề này của ngươi rất khá, bản nữ vương rất thích, có hứng thú đi theo ta không?"
Cá vàng nhỏ điên cuồng lắc đầu, thầm nghĩ, chính ngươi còn đang là tù nhân đây, đi theo ngươi thì có tiền đồ gì chứ.
Nhưng lần này nó đã khôn ra rồi, tuyệt đối không dám nói ra lời trong lòng:
“Nữ vương đại nhân, không phải con không muốn theo ngài, thật sự là, nhà con trên có mẫu thân tám trăm tuổi dưới có đệ đệ đang tuổi ăn tuổi lớn cần chăm sóc, không đi được đâu ạ."
Tiêu Ngô cũng không miễn cưỡng nó, thu lại cái ghế nhỏ và vỏ hàu, phủi m-ông bỏ đi:
“Ồ, vậy thì thật là đáng tiếc."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sau khi quay về, nàng lấy cái nồi ra úp lấy mình, lóe lên trở về trong không gian điều chế nước thu-ốc mê siêu cấp vô địch.
Khi một làn khói tím tỏa ra từ miệng bình, ba con thú nhỏ nhìn thấy trên khuôn mặt chủ nhân lộ ra một bộ dạng siêu cấp vô địch âm hiểm.
Tiêu Ngô: TruyenLau
“Ké ké ké~"
Ba con thú nhỏ chẳng hiểu mô tê gì:
TruyenLau
“Ké ké ké~"
Chử Hòa lơ lửng trên không trung ngồi thiền tu luyện, trong lòng thở dài một hơi.
Quả nhiên đều là lũ dở hơi.
Điều chế xong nước thu-ốc, Tiêu Ngô lại vẽ không ít phù lục, đợi thời gian hòm hòm nàng từ trong không gian chạy ra nằm xuống giường đ-ánh một giấc ngon lành.
Lúc Nguyên Nghĩa tới thăm nàng đúng lúc thấy nàng nằm ngổn ngang trên giường vỏ sò ngủ say sưa, khóe miệng giật giật, hắn vẫn chưa từng thấy cô nương nào ngủ một cách phóng khoáng hào hùng đến thế.
Tiêu Ngô ngủ từ sáng đến tối, nàng vươn vai một cái, rống lên một tiếng rồi ngo ngoe bò trườn trên giường vỏ sò một hồi mới giống như người bình thường thong thả đứng dậy.
Đám hải sản thấy nàng bò trườn vặn vẹo trên giường, sợ không hề nhẹ, không dám thở mạnh một cái.
Nàng chui ra khỏi địa lao, rải một nắm Hôn Thụy phù:
“Nhìn ta làm gì?
Đều đi ngủ hết đi, các con ngoan."
Đợi đám hải sản đều ngủ say sưa xong, Tiêu Ngô thả A Báo ra, dán đầy Ẩn Nặc phù và Ẩn Tức phù lên người nó.
“Báo ái phi, ngươi đi rải lọ nước thu-ốc này đều khắp mọi ngóc ngách trong hoàng cung trước đi, bị phát hiện thì mau quay về không gian ngay, lúc rải nước thu-ốc nhớ phải nín thở, hiểu chứ?"
Báo Lôi Vân ngoạm lấy lọ nước thu-ốc trong tay nàng, gật gật đầu, thu nhỏ c-ơ th-ể chui ra ngoài từ cái lỗ thông hơi nhỏ trên đỉnh núi.
Sau khi Báo Lôi Vân rời đi, Tiêu Ngô chui vào căn phòng lao của Tri Ý và Tây Châu, thiết lập một trận pháp cách tuyệt linh khí.
Bây giờ Báo Lôi Vân vẫn chưa truyền tin quay lại, cứu bọn họ cũng chỉ là chuyện thuận tay mà thôi.
Nàng thi triển hai đạo Thanh Khiết thuật giúp bọn họ lau sạch uế vật và thịt thối rữa trên c-ơ th-ể:
“Đều nghỉ ngơi tốt rồi chứ, bây giờ ta sẽ giải phong linh lực cho các người."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói xong, nàng vung ra hai đạo linh lực đ-ánh lên người bọn họ, rất nhanh, khí tức thuộc về giai đoạn Hóa Thần và Nguyên Anh tràn ra từ trên người bọn họ.
Không ngờ những gì cá vàng nhỏ nói vẫn là thật, bị ngược đãi thành ra thế này, tu vi vậy mà vẫn có thể cao như thế, tên Vu sư này chắc là sợ bọn họ trưởng thành lên đe dọa đến địa vị của mình chăng?
Nếu bọn họ cũng có linh căn như nhân tộc, ước chừng đã sớm bị phế bỏ rồi, Tiêu Ngô đưa cho bọn họ hai viên đan d.ư.ợ.c:
“Bổ Linh đan, uống xong thì chúng ta chuẩn bị phải đi thôi."
Nhìn thấy quần áo rách rưới trên người bọn họ, Tiêu Ngô lại lấy quần áo bông mình tích trữ đưa cho bọn họ mặc:
“Khụ, quần áo này đều là mới cả, có lẽ hơi nhỏ một chút, các người mặc tạm đi."
Khuôn mặt trắng trẻo của Tri Ý và Tây Châu đỏ lên một chút, vặn gãy xiềng xích sắt trên cổ và tứ chi, gỗ đ-á dùng hai tay nhận lấy quần áo khoác lên người mình.
“Răng rắc."
Hóa ra là lúc Tây Châu mặc quần áo không cẩn thận làm rách quần áo, phía sau lưng quần áo rách một đường, hắn cúi đầu, thần sắc hoảng loạn:
“Ta, ta không phải cố ý đâu."
Tiêu Ngô vẫn luôn biết quần áo của mình rất nhỏ, nhưng tận mắt thấy quần áo của mình bị Tây Châu cái kẻ siêu g-ầy này vô tình làm rách, vẫn không nhịn được mà rơi lệ.
Đáng ch-ết, dựa vào cái gì mà chỉ có mình nàng thấp bé thế này, nàng muốn trở thành ngự tỷ chân dài!
“Không sao, là quần áo của ta quá nhỏ, lát nữa cần các người giúp một tay, các người cứ giấu khí tức trước đi, đứng canh ở bên cửa, đợi vệ binh đi vào thì các người đ-ánh ngất bọn chúng là được."
“Ừm ừm."
Tri Ý và Tây Châu học theo dáng vẻ của nàng nghiêng mình ra khỏi phòng lao, đợi thực sự đi ra ngoài xong, bọn họ đều cảm thấy thật không thể tin nổi, hóa ra đơn giản như vậy sao?
Không đợi bọn họ hoàn hồn, Tiêu Ngô quẹt một nắm tro lên mặt, nước mắt nói chảy là chảy ngay:
“Á!
Cứu mạng với, đại nhân, mấy con cá này muốn bắt nạt con."
Cửa đ-á được mở ra, bốn con Giao nhân đứng canh bên ngoài vừa bước vào một bước, Hôn Thụy phù rơi xuống như mưa từ trên trời, có một con Giao nhân phản ứng nhanh, né được đòn tấn công của phù lục, lại bị Tri Ý và Tây Châu đột nhiên xông ra đ-ánh ngất đi.
Tiêu Ngô bò dậy từ dưới đất, lau sạch tro trên mặt, đúng lúc này nhận được tin nhắn của Báo Lôi Vân, nàng dẫn Tri Ý và Tây Châu đường hoàng đi ra từ đại môn địa lao.
Nàng nhếch mép cười một cái:
“Hừ, Tiêu Ngạo Thiên ta chưa bao giờ thèm chui lỗ ch.ó chạy trốn."
Trên mặt Tri Ý và Tây Châu viết đầy sự khâm phục.
Giây tiếp theo, Tiêu Ngô lén lén lút lút leo lên mái nhà:
“Mau mau mau, để phòng hờ, chúng ta vẫn nên đi đường bình thường thôi."
Đợi Tri Ý và Tây Châu cũng leo lên mái nhà xong, Tiêu Ngô chia cho bọn họ Ẩn Nặc phù, Ẩn Tức phù và vài lọ đan d.ư.ợ.c:
“Ta phải đi tìm thù rồi, chúng ta chia tay tại đây thôi, các người bảo trọng nhé."
Lý do nàng giúp bọn họ, chẳng qua là muốn giúp bọn họ chống lại sự bất công của số phận mà thôi.
Nhớ năm đó vào thời kỳ đầu mạt thế, lúc dị năng của nàng vẫn chưa được kích phát, bị một đám người đã kích phát dị năng ngược đãi đ-ánh đ-ập như súc vật, trong không biết bao nhiêu đêm dài, nàng trốn trong góc tối cầu nguyện có người đến cứu mình.
Chỉ là rất đáng tiếc, không hề có ai đến cứu nàng cả, nhưng thượng thiên vẫn chiếu cố nàng, vào lúc nàng sắp ch-ết đã giác tỉnh dị năng Quang hệ.
Tuy dị năng Quang hệ này không giống dị năng hệ tấn công có sức sát thương bùng nổ, nhưng lại lần nào cũng giúp nàng thoát khỏi bờ vực nguy hiểm, cũng để nàng có vốn liếng tự tay g-iết kẻ thù, còn khiến nàng trở thành lão lục danh tiếng lẫy lừng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.