“Nghe xem, ngay cả bản thân ông ta còn không dám chắc có biến chất hay không mà đã dám mang ra cho nàng ăn!”
Truyền thừa kết thúc, Chử Hòa dẫn nàng đi về phía bục cao có thanh linh kiếm tỏa sáng rực rỡ kia.
Linh kiếm toàn thân trắng muốt như ngọc mỡ dê, tỏa ra ánh hào quang thiêng liêng và thuần khiết, dù ở trong bóng tối cũng có thể c.h.é.m tan màn đêm khiến người ta liếc nhìn là nhận ra ngay.
“Kiếm này có linh, tên là Thái Tùy, là thanh kiếm đứng đầu trong thập đại danh kiếm, sinh ra để trảm yêu trừ ma, từ sau khi ta nhặt được nó thì nó vẫn luôn đi theo bên cạnh ta.”
“Chỉ là lúc đó ta đã có bản mệnh linh kiếm rồi, sau này ta còn chưa kịp tìm cho nó một chủ nhân thích hợp thì đã ngã xuống, ngươi có muốn thử xem có thể khế ước với nó không, nếu không được thì hãy mang nó ra ngoài để...” tìm một chủ nhân cho nó vậy.
Ông ta còn chưa nói xong, Tiêu Ngô đã “xoẹt" một tiếng rút thanh kiếm Thái Tùy ra khỏi bao.
Chử Hòa trợn mắt há mồm, thanh kiếm Thái Tùy kiêu ngạo này lại chủ động chọn chủ nhân sao?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nhị sư phụ, con có thể sở hữu thanh kiếm này không.”
Tiêu Ngô hết lần này đến lần khác vuốt ve thân kiếm, trong đôi mắt to rõ ràng viết:
“Con chính là thích thanh kiếm này, không lấy nó thì thôi.”
TruyenLau
“Thái Tùy kiếm đã chủ động chọn ngươi làm chủ, sau này các ngươi hãy chung sống hòa thuận nhé.”
Chử Hòa vừa dứt lời, Thái Tùy kiếm bay lên khẽ rạch rách ngón tay Tiêu Ngô, một luồng bạch quang lóe lên, khế ước đã hoàn thành.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiêu Ngô hôn chùn chụt lên thanh Thái Tùy kiếm đang ôm trong lòng.
Thái Tùy kiếm rúc rúc vào lòng nàng, dường như có chút thẹn thùng.
Chử Hòa mang vẻ mặt thấu hiểu mọi chuyện:
“Thái Tùy kiếm à, trước đây ngươi đâu có như vậy.”
Giải quyết xong nơi đi của Thái Tùy kiếm, Chử Hòa chỉ vào mấy cái rương lớn trên tường nói:
“Đồ nhi, ngươi hãy mang mấy cái rương lớn kia đi luôn đi, bên trong chứa đều là tâm đắc tu luyện cả đời và một số đơn thu-ốc, đan d.ư.ợ.c của vi sư.”
“Còn nữa.”
Ông ta có chút cạn lời nhìn nàng:
“Còn có rất nhiều thiên tài địa bảo ta trân tàng nữa, ngươi cũng mang đi luôn để cho cái linh căn tham ăn của ngươi ăn đi.”
Vừa nghe thấy có thiên tài địa bảo, linh căn trong đan điền đã kích động đến mức tự xoắn mình thành một đống dây thừng.
“Nhị sư phụ, người cũng nhìn ra linh căn của con là cố ý giả vờ bị thương để lừa ăn lừa uống à?”
Tiêu Ngô có cảm giác như cuối cùng cũng tìm được tri âm.
“Linh căn của ngươi quả thực có chút vấn đề, cụ thể thế nào ta cũng không nói chính xác được.”
Chử Hòa không hiểu sao nàng lại nghĩ như vậy:
“Dù sao thì cứ cho nó ăn nhiều đồ tốt vào là không sai đâu.”
Tiêu Ngô cười toe toét nhét mấy cái rương lớn vào trong không gian.
Không đợi nàng nói thêm lời nào, Chử Hòa phất ra một luồng gió ôn hòa nhẹ nhàng đẩy nàng và Tiêu Thư Trạch ra ngoài cửa.
“Được rồi đồ nhi, các ngươi nên rời đi thôi.”
Cùng với một giọng nói có chút yếu ớt vang lên, cánh cổng đồng nặng nề đóng sầm lại, giống như tất cả những gì xảy ra trước đó chỉ là một giấc chiêm bao.
Ngay khoảnh khắc cửa đóng lại, nàng nhìn thấy khuôn mặt của nhị sư phụ trở nên tái nhợt thêm mấy phần, thần hồn đang dần dần nhạt đi.
Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng, Tiêu Ngô mím môi, trịnh trọng dập đầu ba cái thật kêu trước cánh cổng đồng.
“Thực ra cái nhẫn của ngươi có thể nuôi dưỡng thần hồn, ngươi có thể nhét ông ta vào đó thì ông ta sẽ không tan biến đâu.”
Một giọng nói ôn nhu như gió không biết từ đâu lọt vào tai nàng, Tiêu Ngô cứ ngỡ mình xuất hiện ảo giác.
Nàng đốt vài tờ tiền giấy ngoài cửa, bắt đầu thầm mặc niệm trong lòng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vĩnh biệt nhị sư phụ, con sẽ mãi mãi nhớ về người.”
“Ngươi không~ có xuất hiện ảo giác đâu nha~ những gì ta nói~ đều là thật~ đó, chậm chút nữa~ nhị sư phụ của ngươi~ là ch-ết thật đó ưm~ hừm~”
Vẫn là giọng nói đó, chỉ có điều trạng thái hiện tại của người nọ dường như không được tốt cho lắm, vừa nói vừa không ngừng thở dốc, đúng là muốn mạng mà!
Tiêu Ngô cũng chẳng buồn quan tâm người đó là ai, tùy tay nhặt một khúc xương yêu thú lên “rầm rầm rầm" gõ cửa.
“Mở cửa ra, mở cửa ra, nhị sư phụ mau mở cửa, đồ nhi có cách cứu người đây.”
Một tiếng thở dài yếu ớt từ bên trong truyền ra:
“Đồ nhi, mau rời đi thôi, duyên phận thầy trò của chúng ta đến đây là kết thúc.”
“Con có một chiếc ủng rơi ở bên trong rồi.”
Nàng tiếp tục đ-ập cửa, quả thực có một chiếc ủng rơi ở bên trong thật.
Rất nhanh sau đó, cánh cổng đồng đang đóng c.h.ặ.t hé ra một khe hở chỉ vừa đủ để chiếc ủng chui qua.
Chiếc ủng bị ném ra ngoài.
Tiêu Ngô chớp thời cơ nhét một cái chân vào khe cửa, cánh cổng đồng quả nhiên đứng im không nhúc nhích nữa.
Chử Hòa sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, lơ lửng giữa không trung:
“Đồ nhi, ngươi hãy rời đi đi.”
Ông ta phất ra một đạo chưởng phong định đẩy nàng ra ngoài.
Tiêu Ngô bĩu môi, trực tiếp hút thần hồn của ông ta vào trong nhẫn.
Chử Hòa còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý đã bị ép cho biến dạng, gượng ép chui qua khe cửa nhỏ xíu để đến không gian của Tiêu Ngô.
Ngay khoảnh khắc rơi vào không gian, Chử Hòa đang đau đến nhăn mặt nhăn mũi bỗng chốc được một luồng khí tức nhu hòa bao bọc lấy, sắc mặt đã trở nên bớt tái nhợt hơn.
Ông ta phấn khích như một con khỉ hoang bay lượn khắp không gian:
“Hú hồ~ Ta lại được sống rồi!
Đồ nhi, vi sư rút lại câu nói vừa rồi, vi sư biết ngay duyên phận thầy trò chúng ta sâu đậm lắm mà!”
Tiêu Ngô phát hiện ra rồi, các sư phụ của nàng đều thích nói kiểu đó:
“Nhị sư phụ, người cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, đồ nhi phải đi chơi đây.”
Còn về cái giọng nói thở dốc lúc nãy, Tiêu Ngô hoàn toàn không biết nó phát ra từ đâu.
Người nọ sau khi nói xong hai câu thì biến mất tiêu, mặc cho nàng có gọi thế nào cũng không thấy hồi âm nữa.
Chắc là thứ gì đó trong mộ của nhị sư phụ thôi, dù sao trước đó sư phụ cũng đã kiểm tra c-ơ th-ể nàng rồi, chẳng có vấn đề gì cả, cái thứ đó chắc không phải trốn trong c-ơ th-ể mình đâu nhỉ?
Không quản nhiều như vậy nữa, tìm bảo vật là quan trọng nhất.
Cũng chẳng biết đã ở bên trong bao lâu, dù sao thì Tiêu Thư Trạch hiện tại đã râu ria xồm xoàm rồi, ước chừng chắc cũng phải mười mấy ngày rồi nhỉ?
“Ngũ sư huynh mau tỉnh dậy đi.”
Nàng vỗ vỗ vào mặt Tiêu Thư Trạch vài cái, Tiêu Thư Trạch nhíu mày rồi trở mình ngủ tiếp.
Thật là ham ngủ quá đi mất.
Nàng cúi đầu, ghé sát vào tai hắn khẽ nói một câu.
Chương 26 Nhóm ba người còn chưa kịp tỏa sáng đã lạc mất nhau rồi
“Tam sư huynh và Hoàng trưởng lão đến bắt huynh kìa.”
Tiêu Thư Trạch bật dậy như lò xo, chẳng thèm nói năng gì đã túm lấy Tiêu Ngô đang xỏ ủng dở mà bỏ chạy bán sống bán ch-ết.
Cho đến khi hắn xông ra khỏi hang động, nhìn thấy con gà sắt và Lôi Vân Báo đang nướng thịt.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.