“Cứ như vậy, bọn chúng chỉ có nước chờ ch-ết."
Nói đến đây, ánh mắt tên sẹo sắc lẹm, cười cuồng vọng.
Kẻ trốn thoát rồi lại quay trở lại là Tiêu Ngô vội vàng nịnh nọt một tràng, dỗ cho tên sẹo vui mừng hớn hở.
Bàn tay to lớn của hắn ta vỗ mạnh vài cái lên vai Tiêu Ngô, Tiêu Ngô không đứng vững liền bị vỗ ngã xuống đất.
Tên sẹo nhìn thân hình g-ầy gò, khuôn mặt xanh xao của nàng, dùng ngữ khí của người từng trải khuyên nhủ.
“Tiểu, Phi Côn à, sau này ngươi tuyệt đối không được buông thả bản thân như vậy nữa, dù thế nào thì c-ơ th-ể cũng là của mình, dù ngươi có khao khát đến đâu, cũng phải nhịn mới được."
Tiêu Ngô vội vàng gật đầu lia lịa ra vẻ mình đã nghe lọt tai.
Hai người vừa đi tới cửa hang, liền nghe thấy một tràng tiếng c.h.ử.i bới ầm ĩ.
“Nhổ, đám tà tu các người, sớm muộn gì ta cũng sẽ tiêu diệt các người."
TruyenLau
Chương 41 Ngang ngược như vậy ngươi không cần mạng nữa sao?
Website TruyenLau.com
Nghe cái giọng mang theo vương bá chi khí này, không phải tên nhóc xúi quẩy Đường Hàn Vân thì còn có thể là ai.
Ánh mắt Tiêu Ngô lạnh lùng, bước nhanh tới đ-á văng người đó ra đất.
Website TruyenLau.com
“Kẻ sắp ch-ết đến nơi rồi mà xương cốt còn cứng thế kia."
Đường Hàn Vân giận dữ nhìn chằm chằm, bộ dạng khẳng khái hy sinh:
“Nhổ, có giỏi thì bây giờ g-iết ch-ết ta đi!
Cho dù ta ch-ết, sau này cũng sẽ có hàng nghìn hàng vạn cái ta đến lấy mạng ch.ó của các người."
Hay cho thằng nhóc này, ngang ngược như vậy ngươi không cần mạng nữa sao?
Những người khác tuy không nói lời nào, nhưng từ biểu cảm của họ có thể thấy bọn họ cũng nghĩ như vậy.
Đúng là một đám thân truyền sắt đ-á, ngay cả c-ái ch-ết cũng không sợ.
Điều này chứng tỏ giáo d.ụ.c của năm đại tông môn khá thành công, nhưng thành cũng do chính trực mà bại cũng do chính trực, đôi khi quá mức cứng nhắc cũng không tốt.
Vẫn là để nàng giúp bọn họ rèn luyện tâm nhãn cho tốt đi, tin chắc rằng sau chuyến này, bọn họ nhất định sẽ vô cùng cảm kích mình cho xem.
Tiêu Ngô dùng ánh mắt bỉ ổi đảo qua đám người bọn họ một vòng, l-iếm môi:
“Kiệt kiệt kiệt~ khuyên các người vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời, nếu không rơi vào tay ta, kiệt kiệt kiệt~ có các người chịu khổ đấy."
“Đặc biệt là ngươi, tiểu mỹ nhân, ngươi không thoát được đâu, kiệt kiệt kiệt~"
Nàng bóp c.h.ặ.t cằm Tiêu Thư Trạch, tham lam hít hà hơi thở trên người huynh ấy:
“Kiệt kiệt kiệt, không hổ là mỹ nhân, mấy ngày không tắm rửa mà vẫn thơm như vậy, ta thích, hắc hắc hắc~"
Tiêu Thư Trạch co rùm lại trong góc tường, ở đây có nhiều người như vậy, tại sao tiểu sư muội cứ luôn nhắm vào mình vậy chứ.
Huynh ấy hiện tại thật sự là sợ tiểu sư muội rồi.
Những người khác kinh hãi, đây chính là v.ũ k.h.í hủy diệt cuối cùng của đám tà tu đó sao?
Tra tấn bọn họ mấy ngày đều không có cách nào với bọn họ, cuối cùng quyết định dùng một tên siêu cấp biến thái để làm nhục bọn họ sao.
Tô Tư Miễn và mấy vị sư huynh đệ khác tuy rất muốn chắn trước mặt sư đệ, nhưng sau khi nội tâm giằng xé một hồi, họ phát hiện ra mình thật sự không làm được.
Thay vì bị tên biến thái đó quấy rối, chi bằng lôi bọn họ đi đ-ánh đ-ập một ngày một đêm còn hơn.
Tên sẹo xoa cằm, đây là lần đầu tiên sau những ngày này hắn ta thấy đám thân truyền này lộ ra thần sắc khác thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lẽ nên để Phi Côn từng bước phá vỡ phòng tuyến tâm lý của bọn chúng, khiến bọn chúng suy sụp, phát điên, chán sống.
Sở thích của Phi Côn tuy có hơi khác người một chút, nhưng ai bảo bọn họ là đám tà tu có tính bao dung rất mạnh chứ, tà tu mà, trước giờ luôn rất dễ chấp nhận sự đa dạng của các giống loài.
Hắn ta thấy Tiêu Ngô thèm thuồng đến mức không chịu nổi liền bực mình vỗ vỗ vai nàng, mắng yêu:
“Những người này ngươi có thể chơi đùa trước một chút, nhưng đừng có chơi ch-ết người là được."
Câu nói này vừa dứt, đôi mắt đầy tia m-áu của Tiêu Ngô bừng lên tia sáng rực rỡ, nước dãi thèm thuồng bấy lâu không tự chủ được mà chảy ra.
Mọi người ôm nhau thành đoàn, tên biến thái kia ngươi đừng có qua đây!
Nàng lau nước dãi, đối với tên sẹo thêm vài phần cung kính:
“Phó bang chủ, tu vi tiểu nhân chỉ mới đến Hóa Thần kỳ, nếu bọn chúng tập thể phản kháng lại, đông người thế này e là tôi địch không lại."
Nàng có lo lắng như vậy cũng không phải không có lý, bởi vì trong này có tận bốn tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, một đống tu sĩ Kim Đan kỳ, nếu bọn chúng tập thể phản kháng, ngay cả tu sĩ Hóa Thần kỳ cũng không chống đỡ nổi.
Tên sẹo cười gian ác:
“Đừng lo lắng, mỗi ngày chúng ta đều cho bọn chúng uống hai viên Tán Linh Đan, bọn chúng uống mấy ngày rồi, ước chừng ngay cả sức để đứng dậy cũng không có đâu, kiệt kiệt kiệt."
Thật là một phương pháp độc ác, Tán Linh Đan uống nhiều sẽ ảnh hưởng đến tu hành, nghiêm trọng còn dẫn đến linh lực tan rã, khiến người ta không bao giờ có thể ngưng tụ linh khí được nữa, cả đời không thể tu luyện.
“Kiệt kiệt kiệt~ vẫn là bang chủ và phó bang chủ anh minh."
Tiêu Ngô cung cung kính kính tiễn tên sẹo ra khỏi cửa hang, lúc quay lại trên mặt mang theo một nụ cười gian xảo, đám tu sĩ canh giữ ở cửa hang thấy vậy rất nhanh nhẹn đóng cánh cửa gỗ lại.
Bọn họ canh giữ cái cửa lớn này bao nhiêu năm, ai đắc thế ai thất thế bọn họ đều biết rõ mồn một.
Hiện tại vị Phi Côn đại nhân này tuy mới vào bang chưa lâu, nhưng đã trở thành người tâm phúc trước mặt phó bang chủ, bọn họ cứ nịnh nọt cho tốt chắc chắn là không sai đâu.
Bởi vì thân truyền nam và thân truyền nữ bị giam giữ riêng biệt, chính vì thế, trong cái hang này toàn là những thân truyền nam tươi sống.
Chờ cửa hang vừa đóng lại, Tiêu Ngô giống như con sói đói xông vào bầy cừu vậy.
Cách hang núi không xa, có hai bóng người đứng cạnh nhau.
Kỳ Trị:
“Đây chính là cái 'thử một lần' mà ngươi nói sao?"
Tên sẹo gật đầu:
“Nếu người này thực sự là tên thân truyền nam chưa tới của Thần Ý Tông, vậy hắn tuyệt đối không dám ra tay với những người khác cũng là thân truyền."
“Ta thấy bọn chúng khi gặp Phi Côn, hoàn toàn không lộ ra biểu cảm kinh ngạc hay vui mừng, ngược lại, bọn chúng rất sợ hãi."
“Nhưng không loại trừ khả năng hắn đã dịch dung."
Kỳ Trị nhìn chằm chằm về phía cửa hang bên kia.
Tên sẹo lắc đầu:
“Bang chủ, tôi tự nhận kỹ thuật dịch dung của mình không tệ, Phi Côn nếu sử dụng thuật pháp hay phương thức khác để thay đổi diện mạo thì tôi không thể nào không nhận ra được."
Kỳ Trị không nói thêm gì nữa, phóng ra thần thức thăm dò vào trong hang núi.
Trong hang, Tiêu Ngô từ không gian lấy ra một chiếc roi da nhỏ và vài cái cùm kim loại.
“Kiệt kiệt kiệt, ai muốn lên trước nào~ tiểu mỹ nhân~"
Đường Hàn Vân cứng đầu nhất cũng không cứng đầu nữa, hắn không có sức để đ-âm đầu vào tường, liền ra sức úp mặt xuống đất chà xát điên cuồng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.