Sau khi trò chuyện với tiểu tổ tông xong, Đường Tiểu Bạch ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy vẫn nên hỏi thử ý kiến của Tân Ỷ.
Nàng liền gọi nha hoàn tới, dặn dò: “Đi xem thử Tân Ỷ…”
“Bên kia mau nhìn xem!” Có tiếng người hô vang, mang theo mấy phần gấp gáp.
Đường Tiểu Bạch nghe vậy, trong lòng khẽ chấn động. Là công chúa Nhữ Nam?
Hôm nay là sinh nhật của Đường Tử Khiêm, cũng là ngày thành niên của hắn. Bởi vậy, sau lễ đội mũ ban ngày, tối đến lại mở tiệc lớn để chúc mừng.
Đêm nay, có không ít khách quý ngoài dự liệu đến dự, như Tấn vương Lý Sơ, công chúa Nhữ Nam, công chúa Hoành Dương.
Công chúa Nhữ Nam đột nhiên ra ngoài làm gì? Đang tìm ai sao?
Website TruyenLau.com
Đường Tiểu Bạch vừa nhìn đám người lố nhố phía trước, vừa lo lắng suy đoán, bước chân cũng vô thức nhanh hơn.
Website TruyenLau.com
Nàng còn chưa nhìn rõ đó là ai, thì đã có người lên tiếng trước: “Ngươi làm gì ở đây?”
Giọng nói có vài phần không kiên nhẫn, là Đường Kiều Kiều. Website TruyenLau.com
Ánh mắt Đường Tiểu Bạch đảo một lượt, không giấu được vẻ kinh ngạc: “Công chúa, tỷ tỷ, sao mọi người lại ra ngoài thế này?”
Không chỉ có công chúa Nhữ Nam và Đường Kiều Kiều, mà còn có hai vị quận chúa, ba vị quận vương cùng mấy vị quý nữ thân cận với công chúa Nhữ Nam — một đoàn người chen chúc, sắc mặt ai nấy đều khác nhau.
Đường Kiều Kiều còn chưa kịp mở miệng, đã bị công chúa Nhữ Nam cướp lời trước:
“Hành Dương không rõ đi đâu, hồi lâu chưa thấy trở lại, bọn ta đang định đi tìm nàng—”
Nghe đến đây, lòng Đường Tiểu Bạch lại giật thót một cái. Bộ dạng này, sao lại giống như đang đi bắt gian vậy?
“A Kiểu cũng đi cùng chúng ta…”
“Nàng đi làm gì?” Đường Kiều Kiều lạnh lùng cắt lời công chúa Nhữ Nam, “Lắm người như vậy tìm đã đủ loạn, nàng đi là tìm hay là đến để gây thêm loạn?”
Công chúa Nhữ Nam bật cười lạnh: “Tìm không ra Hành Dương, chỉ e phủ Yến Quốc Công các người còn loạn hơn!”
Đường Kiều Kiều cũng cười lạnh: “Phủ Yến Quốc Công có loạn hay không, công chúa nói không tính!” Dứt lời, liếc xéo Đường Tiểu Bạch, “Về mà tiếp khách, chớ có chạy loạn khắp nơi!”
Đường Tiểu Bạch ngoan ngoãn gật đầu, đưa mắt tiễn Đường Kiều Kiều cùng một đám tiểu thư quý nữ rảo bước đi sâu vào khu vườn.
Đợi bọn họ đi xa, nàng cũng thu lại thần sắc ôn hòa, gương mặt dần lạnh xuống: “Mặc Cấp? Mặc Hoãn?”
Nàng chỉ biết Mặc Cấp và Mặc Hoãn hành tung như quỷ mị, cũng không dám chắc có người nào đang ở gần đây.
Song, lời vừa dứt, đã có hồi đáp vang lên: “Nhị tiểu thư có gì phân phó?” Tuy không thấy người, giọng nói nhàn nhạt vang vọng.
Là Mặc Hoãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Tiểu Bạch thở phào nhẹ nhõm, nói: “Ngươi theo dõi bọn họ, tùy cơ hành sự!”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Tùy cơ là tùy cơ gì?”
Đường Tiểu Bạch ôm trán: “Có cần ta gọi A Tiêu đến dạy ngươi không?”
Mặc Hoãn cười khẽ một tiếng: “Không cần không cần……” Chữ cuối cùng vừa dứt, âm thanh đã theo gió xa dần.
Đường Tiểu Bạch đứng tại chỗ suy nghĩ chốc lát, rồi xoay người quay về nơi yến tiệc.
Yến hội đêm nay đông vui náo nhiệt, khách mời tề tựu, được phân ra bốn khu.
Khu vườn sau này là nơi tiếp đãi các thiếu nữ chưa xuất giá từ các gia tộc, do hai tỷ muội Đường Tiểu Bạch phụ trách.
Vừa rồi nàng không có mặt, Đường Kiều Kiều lại đi cùng công chúa Nhữ Nam, đành phải tạm nhờ tiểu thư Cố gia tiếp khách giúp.
Trong số các tiểu thư Cố gia, người chưa đính hôn mà lớn tuổi nhất, lại còn được đại tiểu thư phá lệ cho phép bước chân vào phủ Yến Quốc Công, chính là Cố Hoãn.
Bởi vậy, khi Đường Tiểu Bạch trở lại, vừa thấy Cố Hoãn mỉm cười chuyện trò cùng tiểu thư nhà họ Phí, nàng đã có thể mường tượng ra sự không vui gấp bội trong lòng đại tiểu thư.
Cố Thanh Lam – một vị tiểu thư họ Cố khác cũng đang phụ trách tiếp khách – vừa thấy nàng liền chạy tới hỏi: “Tìm được chưa?”
Đường Tiểu Bạch lắc đầu, đưa mắt nhìn quanh, nhanh chóng trông thấy Tần Khuynh Dung.
Một công chúa như vậy, lại có thể giữa yến hội tại phủ Yến Quốc Công biến mất, khiến không ít người ngửi ra mùi không lành, trong lòng bồn chồn thấp thỏm.
Duy chỉ có Tần Khuynh Dung là không – áo váy xanh lục như sương tuyết, khiến nàng như ánh trăng sáng giữa đêm, tĩnh lặng thanh cao, thoát tục xuất trần.
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Dẫu giờ phút này mọi người đều đang lo lắng chuyện công chúa Hành Dương mất tích, vẫn có không ít ánh mắt ghen tị đổ dồn về phía nàng.
Đường Tiểu Bạch chào hỏi vài câu với nhóm tiểu thư Cố gia, rồi liền nhanh chân đi đến trước mặt Tần Khuynh Dung, chẳng buồn để ý đến nụ cười nhàn nhạt đang dần hiện trên môi nàng, trực tiếp nắm tay kéo đi: “Theo ta!” Vừa nói vừa lôi chạy.
Tới được nơi công chúa Nhữ Nam cùng Đường Kiều Kiều đứng chờ, liền thấy bọn họ đang vây quanh một tiểu viện nhỏ.
“Vào xem thử công chúa Hành Dương có bên trong không!” Công chúa Nhữ Nam nói.
“Trong nhà tối om thế kia, sao lại có người?” Đường Kiều Kiều chẳng không tình.
“Nhưng vừa rồi ta rõ ràng nghe thấy có tiếng động bên trong!”
“……”
“Nhị tiểu thư, việc này chẳng bằng tránh đi thì hơn.” Tần Khuynh Dung nhẹ giọng nói, rút tay về, vừa xoa vừa cười.
Đường Tiểu Bạch giật tay nàng, hạ giọng thúc giục: “Ngươi mau nghĩ cách đi!”
Tần Khuynh Dung ngạc nhiên nhìn nàng: “Sao lại bắt ta nghĩ cách?”
Ngay lúc ấy, trong viện đột nhiên vang lên một tiếng thét chói tai: “Đừng mà——”
- Chương 1: Chương 1
- Chương 2: Chương 2
- Chương 3: Chương 3
- Chương 4: Chương 4
- Chương 5: Chương 5
- Chương 6: Chương 6
- Chương 7: Chương 7
- Chương 8: Chương 8
- Chương 9: Chương 9
- Chương 10: Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 91: Đại ca cho rằng nàng quá mềm yếu đáng yêu.
- Chương 92
- Chương 92: Mười mấy năm không được ra oai.
- Chương 93
- Chương 93: Vậy mà lại có chút lãng mạng.
- Chương 94
- Chương 94: Vậy sau này nàng còn tìm được phu quân thế nào đây.
- Chương 95
- Chương 95: A Tiêu dung mạo tuyệt mỹ, tính tình lại ngoan hiền
- Chương 96
- Chương 96: Có phải Điện Hạ đã động lòng với Tiểu Bạch nhà ta.
- Chương 97
- Chương 97: Chết cũng chẳng oan.
- Chương 98: Tiểu Bạch biết cách dạy dỗ người
- Chương 99: Khách hóa chủ.
- Chương 100: Ta có thừa công huân để đổi lấy mạng chúng.
- Chương 101: Vật chứng quan trọng nhất.
- Chương 102: Tiểu tổ tông trốn gì vậy?
- Chương 103: Điện hạ quả là… đòi hỏi không ít.
- Chương 104: Nhất định không phụ nàng
- Chương 105: Chiếm tiện nghi.
- Chương 106: Khắc tinh của Thái tử điện hạ.
- Chương 107: Thái tử điện hạ này khá dễ sai khiến
- Chương 108: Hắn đối với ta rất quan trọng.
- Chương 109: Hoảng hốt như chó nhà có tang.
- Chương 110: Người có phải muốn đi không?
- Chương 111: Hắn đã hối hận.
- Chương 112: Định bụng chăm chỉ học hành.
- Chương 113:
- Chương 114: Xem hắn vui đến nhường nào.
- Chương 115: Người ta sẽ đồn rằng giữa ta và nàng tình thâm nghĩa trọng.
- Chương 116: Cảm giác tựa như bị bắt gặp lúc tư thông.
- Chương 117: Nàng có biết hắn vốn là nữ nhi không?
- Chương 118
- Chương 119: Chỉ có một người khả nghi.
- Chương 120: Ngươi nghĩ đi đâu vậy.
- Chương 121: Tiểu yêu tinh khó chiều
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124: Trà xanh đã rơi vào tay nam chính rồi.
- Chương 125: CP của tiểu tổ tông
- Chương 126
- Chương 127: Trở thành kẻ bắt nạt ở Thư viện.
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134: Phí Tuyên hẹn ngươi làm gì?
- Chương 135: Từng câu từng chữ đều là cám dỗ nàng.
- Chương 136:
- Chương 137: Nam chính đang trêu ghẹo Đại tiểu thư?
- Chương 138: Không uổng kiếp này.
- Chương 139: Ngươi không phải là thích A tỷ của ta chứ?
- Chương 140: Những chỉ dẫn cần có.
- Chương 141: Ta hy vọng chúng ta mãi mãi không trưởng thành.
- Chương 142: Hẹn ước tương lai.
- Chương 143: Một lời không hợp liền giao đấu.
- Chương 144: Không làm pháo hôi.
- Chương 145: Quá tàn nhẫn rồi.
- Chương 146: Kẻ được lợi
- Chương 147: Nhất định không để người khác ức hiếp nàng.
- Chương 148: Lấy thân báo đáp.
- Chương 149: Nữ chính Tần Khuynh Dung.
- Chương 150: Tiểu tổ tông cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi.
- Chương 151: Đừng làm mất mặt phủ Yến Quốc công.
- Chương 152: Hào quang nữ chính có hơi mạnh
- Chương 153: Chẳng lẽ nàng đọc phải bản lậu?
- Chương 154: Không phục thì đánh ta đi.
- Chương 155: Lời mời của Diệp Khuynh Dung.
- Chương 156: Đây là tình yêu thần tiên gì thế này.
- Chương 157: Ta có ăn thịt ngươi đâu.
- Chương 158: Lý Hành Viễn rảnh rỗi đến phát rồ.
- Chương 159: Thủ đoạn mê hoặc lòng người.
- Chương 160: Ai là người đẹp nhất.
- Chương 161: Đêm gặp gỡ.
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164:
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167: Triệu Cảnh đã trở về.
- Chương 168: Các người nói chuyện, ta đi trước đây.
- Chương 169: Ngươi quỳ xuống cho ta.
- Chương 170: Sống lại một đời, chỉ muốn tìm lại nàng.
- Chương 171: Nguyện vì công chúa chết trăm lần cũng cam.
- Chương 172: Công Tôn Dịch ở đâu.
- Chương 173: Tỷ đệ nhận lại nhau (Chương gộp hai phần)
- Chương 174: Đường Kiều Kiều, ngươi im miệng đi
- Chương 175
- Chương 176: Nội gián trong phủ Yến Quốc công
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179: Ngươi dám nhảy, ta dám trơ mắt nhìn ngươi nhảy.
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182: Thái tử... có hơi nhỏ tuổi.
- Chương 183
- Chương 184: Công chúa đi lạc.
- Chương 185
- Chương 186: Theo đại công tử mà còn uất ức ư?
- Chương 187: Thân thế của Tân Ỷ.
- Chương 188: Nàng nói nàng là nữ nhi của người.
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Đi Hà Đông dẹp thổ phỉ.
- Chương 193: Thái Tử thật giả.
- Chương 194:
- Chương 195: Bên bờ Hà Đông có biến không?
- Chương 196: Sao nàng lại nhẫn tâm đến thế
- Chương 197: Ta muốn được yêu.
- Chương 198: Ta chờ chàng trở về.
- Chương 199: Cô làm sao có thể không được?
- Chương 200: Sắc làm mờ trí.
- Chương 201: Cô đã có lựa chọn cho Thái tử phi.
- Chương 202: Ta có thể đến Lương Châu không?
- Chương 203: Hôn sự của các con có thể định rồi.
- Chương 204: Đối tượng xem mắt
- Chương 205: Tiểu Bạch để mắt đến ai
- Chương 206: Thế tử nhà ngươi có khỏe không
- Chương 207: Mẫu thân ta chết như thế nào.
- Chương 208: Ai sẽ cứu Lý Hành Viễn.
- Chương 209: Trạng cáo Lý Hành Viễn
- Chương 210: Dã tâm không nhỏ.
- Chương 211
- Chương 212: Ơn cứu mạng của mỹ nhân.
- Chương 213: Thế giới người trưởng thành, tiểu tổ tông nào hiểu được.
- Chương 214: Nhị tiểu thư… chưa nghị hôn chứ?
- Chương 215
- Chương 216: Thắng được ta, sẽ cho ngươi đi Lương Châu.
- Chương 217: Cầu Thân Đại Tiểu Thư
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Gặp Tập Kích.
- Chương 228: Gặp gỡ nơi thảo nguyên.
- Chương 229: Ngươi muốn đưa ta đi đâu
- Chương 230: A Tiêu, là ngươi sao?
- Chương 231: Ngươi cùng tiểu đệ của ta thật là giống nhau.
- Chương 232: Ngươi không nhận ra ta.
- Chương 233: Ngươi thích ai nhất
- Chương 234: Ngươi muốn gì, ta đều sẽ cho ngươi.
- Chương 235: Tiểu Tổ Tông đã trưởng thành.
- Chương 236: Bảo hộ Nhị tiểu thư, một mình ta là đủ
- Chương 237: Ta Bị Người Bắt Nạt.
- Chương 238: Ta Không Dịu Dàng Sao.
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241: Trùng Phùng.
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Muốn Dụ Nàng Bỏ Trốn.
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248: Ta nghĩ chúng ta hiểu nhau rồi.
- Chương 249: Quá nhiều con rể.
Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Tác giả :
Thập Thất Niên Tung