Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 235: Tiểu Tổ Tông đã trưởng thành.

Lý Mặc vừa dứt lời, ngoảnh đầu liền thấy tiểu cô nương thần sắc ngẩn ngơ, bèn hỏi:



“Có phải còn chưa nghỉ ngơi đủ không? Có muốn quay về ngủ thêm một giấc không?”

 

Lần trùng phùng này, nàng rõ ràng đã gầy đi rất nhiều, cằm cũng thon nhọn hơn xưa.

 

Khi còn ở phủ Yến Quốc Công, nàng được nuông chiều cẩn trọng biết bao. Nay so ra, Lý Mặc chỉ hận không thể lập tức mang nàng về phủ, để nàng khỏi chịu nửa phần vất vả.

 

Đường Tiểu Bạch khẽ lắc đầu, chậm rãi nói: “Sao bọn họ đều nghe lời ngươi vậy?”

 

Lý Mặc ngẫm nghĩ một thoáng, liền đáp: “Bởi ta nghe lời người.”

 

Mặt Đường Tiểu Bạch lập tức ửng hồng.

 

Ngày trước tiểu tổ tông còn nhỏ, nói lời ấy nghe còn thấy ngoan ngoãn khả ái. , Giờ người đã lớn như vậy, nói chuyện lại phải khom lưng cúi đầu, thốt ra câu ấy, quả thực… có đôi phần khác lạ. Website TruyenLau.com

 

Nàng vội tìm cớ lảng đi:
Nguồn copy từ TruyenLau.com


“Quả là có chút buồn ngủ, ta vẫn nên về nghỉ thêm thì hơn!”

 

“Khoan đã.” Lý Mặc gọi với theo, “Chờ người tỉnh dậy, ta sẽ đưa người đến một nơi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

“Nơi nào?” Đường Tiểu Bạch ngoảnh lại hỏi.

 

Hắn thản nhiên buông hai chữ: “Suối nước nóng.”

 

Đường Tiểu Bạch đôi mắt lập tức sáng rỡ ..Có suối nước nóng còn ngủ ngáy làm gì nữa?

 

Nàng vội trở về, giục các cô nương thu dọn y phục, chuẩn bị lên đường.

 

Trong chặng hành trình dài dằng dặc, việc tắm rửa thay y phục vốn là điều xa xỉ; có thể đun được chút nước ấm để lau sơ thân mình cũng đã là điều cực hiếm.

 

Suối nước nóng, khác nào chốn tiên cảnh!

 

Suối nước nóng ấy chính là do Lý Mặc hôm qua tình cờ phát hiện, cưỡi ngựa chừng một canh giờ là đến.

 

Suối nước nóng vốn là ở ngoài trời, mà bọn họ không mang theo màn trướng, đành dùng vải trướng của trại quân che tạm.

 

Oanh Oanh đứng gác nơi bờ,  cách đó không xa để Lý Mặc cùng Cố Hồi trông chừng, phòng ngừa bất trắc.

 

Cố Hồi cũng chỉ là thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, phải canh giữ cho các cô nương tắm gội, trên gương mặt đỏ bừng không tan.

 

Để phân tán tâm ý, hắn bèn mở lời cùng Lý Mặc:

 

“Nghe nói ngươi ở Hà Đông trừ phỉ có công, lại tới Trấn Châu bình loạn, các đồng môn trong thư viện đều vì ngươi mà tự hào;”

 

“Lâm tiên sinh cùng Trương tiên sinh cũng thường nhắc đến, khen ngươi thông minh hiếu học, chuyên cần không ngơi;”

 

“Lúc ngươi mới nhập học đường, ai ngờ hôm nay lại có được cơ duyên như thế;”

 

“……”

 

Nói một hồi dài, mà chẳng được nửa câu hồi đáp. Cố Hồi không khỏi lúng túng, định buông câu cuối cùng để kết thúc:



“Lần này may nhờ ngươi kịp thời tới nơi, cứu được Đường nhị biểu muội, nếu không thì——”

 

“Ta cứu nàng, liên can gì đến ngươi?” Lý Mặc  lên tiếng.

 

 

Lời nói lạnh lùng, mắt cũng chẳng thèm liếc sang. Sự đối địch rõ rệt như vậy, Cố Hồi dù có muốn giả vờ cũng không thể, sắc mặt lập tức biến đổi, hất tay áo, lạnh giọng:



“Nàng là biểu muội ruột của ta, sao lại bảo là không liên quan?”

 

Lý Mặc liếc hắn một cái, lãnh đạm nói: “Nàng là người của ta.”

 

Cố Hồi sững sờ trong thoáng chốc, sau đó giận dữ gầm lên: “Ngươi nói gì? Ngươi dám… ngươi dám nói vậy ư! Ngươi——”

 

“Tránh xa nàng ra! Nếu để ta thấy ngươi động chạm nửa phần, ta tuyệt không nể mặt họ Cố.”

 

Cố Hồi mặt đỏ bừng: “Ta khi nào từng… Ngươi là gì! Ngươi là gì——”

 

“Cái gì là gì?”

 

Thanh âm nghi hoặc của Đường Tiểu Bạch vang lên phía sau.

 

Cố Hồi vội quay người, thấy nàng đang nhìn mình, lại nhìn Lý Mặc cúi đầu không nói, bèn nghẹn lời, n.g.ự.c như bị ép chặt.

 

“A Tiêu?” Đường Tiểu Bạch nhìn thoáng qua Cố Hồi đang nộ khí xung thiên, rồi lại nhìn tiểu tổ tông đang rủ mi, hỏi:



“Ngươi làm chi khiến biểu ca nổi giận thế?”

 

Lý Mặc thoáng ngẩng mắt nhìn nàng, rồi lập tức thu lại, giọng điệu trầm trầm:



“Ta vốn vụng lời, nếu có mạo phạm, thực là vô tâm. Mong Ngũ lang thứ lỗi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cố Hồi khựng lại, n.g.ự.c càng thêm nghẹn tức.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});  

Chẳng phải vừa mới đó hắn còn ngạo mạn, coi ai cũng chẳng ra gì, sao chỉ cần Đường nhị biểu muội xuất hiện liền đổi mặt ngay?

 

Đúng là kẻ gian trá, hai mặt!

 

Đường Tiểu Bạch khẽ ho một tiếng, dịu giọng nói với Cố Hồi:



“Biểu ca, A Tiêu vốn không giỏi ăn nói, mong chớ để trong lòng. Đợi ta…”

 

Vốn định nói sau này sẽ khuyên nhủ A Tiêu, nhưng nghĩ lại tiểu tổ tông nay đã khác xưa, nàng cũng chẳng tiện mở miệng, trong dạ lại thấy hơi bất an, bèn đổi lời:



“Chúng ta đã tắm rửa xong, đến lượt các ngươi rồi.”

 

Cố Hồi buồn bực bỏ đi.

 

Lý Mặc bởi hôm qua đã tắm, nên chẳng vào, chỉ thấy Đường Tiểu Bạch bước qua mình lên ngựa, hắn vội theo sát, hỏi nhỏ: “Vừa rồi người muốn nói gì?”

 

“Không có gì.” – Đường Tiểu Bạch thản nhiên đáp, giọng mang chút lạnh nhạt.

 

Lý Mặc mở miệng:



“Ta cũng không phải cố ý khiến Cố Ngũ lang phật ý.”

 

Hắn vốn chỉ muốn cảnh tỉnh Cố Hồi đôi câu, còn hắn có tức giận hay không, đó vốn chẳng nằm trong sự để tâm của hắn.

 

“Vậy thì vì sao y phải giận?” – Đường Tiểu Bạch quay đầu nhìn hắn.

 

Nàng còn không rõ tính tình tiểu tổ tông mình nuôi lớn hay sao?

 

Lý Mặc ánh mắt thoáng trầm, khẽ nói: “ Hắn bảo ta không xứng với Nhị tiểu thư.”

 

Đường Tiểu Bạch sững sờ, kế đó mặt liền đỏ bừng: “Ngươi nói bậy! Hồi biểu ca đâu có nói thế!”

 

Cố Hồi vốn là người ôn hòa khiêm nhượng, xưa nay nàng chưa từng thấy hắn thốt ra lời nặng nề với ai.

 

“Lời ấy… là lời thế nào?” – Lý Mặc nhìn nàng chằm chằm.

 

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Đường Tiểu Bạch xoay người lên ngựa, không buồn đáp lại. Lý Mặc đưa tay giữ chặt cương ngựa:



“Đừng đi, ngựa ta nay bị cướp mất, không đuổi kịp đâu.”

 

Đường Tiểu Bạch nhớ đến việc hắn mất ngựa, chỉ lặng im không nói.

 

“Chẳng lẽ Nhị tiểu thư cũng cho rằng hắn nói đúng ư?” – Lý Mặc ngẩng mặt nhìn nàng.

 

“Hắn sẽ không nói vậy đâu!” – Đường Tiểu Bạch cứng rắn đáp, nhất quyết không rơi vào vòng lời lẽ của hắn.

 

“Cớ sao không? Chẳng phải hắn từng cùng người bàn chuyện hôn phối?”

 

“Không hề!” – Đường Tiểu Bạch tức giận trừng hắn, “Ngươi nghe từ đâu cái thứ lời ong ve gió máy ấy?”

 

“Thật không có ư?” – Lý Mặc ánh mắt dần lạnh đi, “Vậy thì, Nhị tiểu thư từng cùng ai nghị hôn?”

 

Đường Tiểu Bạch liếc mắt né tránh: “Chưa từng! Ta nào có nghị hôn! Chuyện ấy vốn không có!”

 

Khóe môi Lý Mặc chợt khẽ nhếch, cười nhàn nhạt, dung mạo nhu hòa, ánh mắt như sóng biếc lưu quang.

 

“Vậy thì tốt.” – Hắn trầm giọng nói, tiếng mang chút khàn khàn, “Ta từng nghe rằng Nhị tiểu thư có ý nghị hôn, lại chẳng chút nghĩ đến ta… khi ấy còn tưởng người cũng cảm thấy ta không xứng…”

 

 

Đường Tiểu Bạch nghe vậy bất giác rùng mình, trong tâm hơi chột dạ. Nghĩ tới nghĩ lui, lại cảm thấy mình không thể tỏ vẻ yếu thế, bèn nghiêm mặt:



“Bao năm nay ta đối xử với ngươi thế nào, lẽ nào trong lòng ngươi không rõ? Từ nay ta không muốn nghe lại mấy lời ấy nữa!”

 

Hắn lại mỉm cười, ngoan ngoãn gật đầu: “Được, ta sẽ không nói nữa.”

 

“Cũng không được phép bắt nạt Hồi biểu ca!”

 

Lý Mặc thu liễm nụ cười: “Trong lòng người thương hắn lắm sao?”

 

Đường Tiểu Bạch đưa tay xoa trán: “Ta chỉ coi hắn như… như huynh trưởng mà thôi!”

 

Lý Mặc thần sắc mới dần hòa hoãn: “Vậy sau này ta cũng coi hắn như huynh trưởng là được.”

 

Đường Tiểu Bạch nghe mà vẫn thấy có chỗ không ổn, song còn chưa kịp suy nghĩ, đã bị hắn dắt ngựa đi về phía trước.

 

“Mưa đã tạnh, chiều nay khởi hành sao?” – Hắn chậm rãi bước, chậm rãi hỏi.

 

Đường Tiểu Bạch nghe tiếng nói dịu dàng kia, lòng liền tan rã: “Ngươi thấy thế nào?”

 

“Ngươi muốn đi, ta theo ngươi đi; ngươi muốn ở, ta cùng ngươi ở.” – Nói đoạn, hắn ngưng một thoáng rồi khẽ thêm, “Ta vốn không giống Văn Nhân Gia, ôm chí lớn hoài bão gì.”

 

Đường Tiểu Bạch giơ tay che mắt, rốt cuộc không nhịn được  bật cười.

 

Một năm chẳng gặp, mà tiểu tổ tông này… hình như bản lĩnh lại càng thêm cao minh.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu