Tào Phần liếc nhìn Đường Tử Khiêm, lại liếc vào trong phòng — vừa khéo thấy tiểu cô nương đang cố rút một bàn tay nhỏ khỏi áo lông cừu, khẽ vỗ lên lưng thiếu niên như đang trấn an hắn.
Một màn thật đẹp đẽ, khiến người ta khó mà dời mắt. Tào Phần lập tức kéo cao giọng: “Đường tướng quân!”
Đường Tử Khiêm quay đầu lại, khẽ gật: “Tào huynh.”
“Đường tướng quân tới tìm nhị tiểu thư sao?” Tào Phần rõ ràng đã biết, song vẫn cố hỏi, ánh mắt còn liếc thêm một cái vào trong phòng. Đường Tử Khiêm là ai chứ? Lẽ nào còn không hiểu nổi ánh nhìn đó? Sắc mặt lập tức trầm xuống, sải bước hướng về nơi muội muội ở.
Tới cửa thì vừa hay cánh cửa mở ra. Tiểu muội muội khoác áo lông cừu trắng, đứng nơi ngưỡng cửa, dáng vẻ thanh thoát xinh xắn, đôi mắt đen tròn trong suốt như nước: “Huynh sao lại đến đây?”
Sau lưng nàng, Thái tử điện hạ nét mặt lạnh nhạt, trong ánh mắt dường như còn mang chút trách cứ — trách hắn tới không đúng lúc.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trách hắn?
Sắc mặt Đường Tử Khiêm càng thêm u ám: “Các ngươi đang làm gì?” TruyenLau.com
Đường Tiểu Bạch chớp mắt: “Chúng ta đang chỉnh lý bản đồ mà!”
Chẳng phải mỗi tối đều thế sao? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ban đầu huynh trưởng còn thường tới dò xét, hệt như phụ thân bắt quả tang con gái lén hẹn ước. Nhưng nàng cùng Tiểu Tổ Tông thật sự chỉ vẽ bản đồ thôi, nhiều nhất thì nói vài câu chuyện phiếm.
Ngoài ra còn có thể làm gì khác?
Dù vừa rồi có ôm một cái, cũng chỉ vì Tiểu Tổ Tông cảm động quá mà thôi — hoàn toàn trong sáng!
Ánh nhìn nghi ngờ của Đường Tử Khiêm lướt qua hai người, rồi đi thẳng vào phòng.
Trên án chỉ có bút tích của Thái tử, chẳng thấy bản đồ của muội muội đâu.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Bản đồ đâu?” – hắn cau mày hỏi.
Lý Mặc cúi người nhặt tấm bản đồ vừa rơi dưới đất, đưa cho Đường Tiểu Bạch. Nàng liền giơ lên trước mặt huynh trưởng: “Ở đây này!”
“Vì sao lại rơi xuống đất?” – ánh mắt hắn như mũi tên, quét qua hai người. Đường Tiểu Bạch nghĩ lại một chút rồi đáp:
“Muội đưa cho A Tiêu xem, nhưng hắn không giữ vững.”
Lý Mặc thản nhiên gật đầu: “Là ta sơ suất.”
“Đúng, đúng rồi!” – Tào Phần chẳng biết từ khi nào đã ló đầu ở cửa, gật đầu lia lịa
– “A Tiêu không cẩn thận, ta cũng nhìn thấy!” (Thấy thì thấy hắn đang ôm cô nương chứ đâu cẩn thận gì cho cam.)
Haiz, nhìn mà lòng cũng ngứa ngáy, chỉ muốn cưới vợ cho rồi.
Đường Tử Khiêm vẫn không tin, ánh mắt lại quét về phía Đào Tử. Đào Tử cúi đầu, mặt đỏ bừng, hận không thể chui xuống đất.
Rõ ràng là có gian tình!
Nhưng giờ giữa bao người, hắn cũng không tiện nói gì thêm, chỉ đành trừng mắt nhìn Lý Mặc. Không ngờ Thái tử điện hạ lại thật dày mặt — bị hắn trừng, vậy mà còn thản nhiên đối diện, ánh mắt lạnh lùng, tư thế lại càng chính khí lẫm liệt khiến Đường Tử Khiêm thoáng ngẩn ra.
Lẽ nào… hắn thật sự nghĩ nhiều rồi sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Ca ca?” – Đường Tiểu Bạch chịu không nổi bầu không khí như sắp tra án, bèn khẽ hắng giọng, cố đổi đề tài – “Huynh đến tìm muội khuya thế này, có chuyện gì sao?”
Đường Tử Khiêm liếc nàng một cái: “Còn biết là khuya à?” – lại liếc cảnh cáo Lý Mặc.
“Ờ… chúng ta cũng sắp xong rồi, A Tiêu cũng định về đây.” – nàng cười gượng. Tào Phần “chậc” một tiếng — tiểu sư muội quả nhiên biết nói dối mà mặt không đổi sắc.
Đường Tử Khiêm gật đầu, nghiêm giọng:
“Ngày mai đừng rời đội nữa. Đại Phi Xuyên cách vương đô Thổ Cốc Hồn không xa. Trước kia ta cùng phụ thân chỉ mải truy kích cha con Mộ Dung Vân, chưa từng đ.á.n.h thẳng vào vương đô, e là còn tàn dư thế lực.”
Lý Mặc khẽ cười: “Chút tàn binh, đâu đáng để tâm.”
Đường Tử Khiêm lạnh giọng: “Ngươi muốn đi thì đi, nhưng Tiểu Bạch không được phép!”
Lý Mặc nhíu mày định nói, nhưng tay áo đã bị ai đó kéo nhẹ. Cúi đầu nhìn xuống, thấy Đường Tiểu Bạch đang ra hiệu bằng ánh mắt.
Bất đắc dĩ, hắn đành im lặng.
Đường Tử Khiêm nhìn thấy, chỉ hừ khẽ — Thái tử thì sao? Cuối cùng cũng phải nghe muội ta thôi!
Nghĩ vậy, sắc mặt hắn hòa hoãn hơn đôi chút:
“Thái tử Thổ Dục Hồn hiện đang ở trong tay ta. Nếu tin tức này truyền ra ngoài, đám cựu thần ở vương đô e sẽ phái người tới cứu—”
Lời còn dang dở, bên ngoài chợt vang lên tiếng huyên náo, mơ hồ xen lẫn tiếng quát hỏi và binh khí va chạm.
“Người đến cứu nhanh thế sao?” – Đường Tiểu Bạch kinh ngạc.
Chưa dứt lời, đã có binh sĩ từ ngoài tường truyền báo: “Tướng quân! Có hơn mười kẻ rình quanh dịch trạm, đều đã bị bắt!”
…
Tưởng là tàn binh Thổ Cốc Hồn tới dò xét, nào ngờ khi Đường Tiểu Bạch cùng huynh trưởng bước ra ngoài, lại thấy một khuôn mặt quen thuộc.
“ Chu Phó tướng ?” – nàng kinh ngạc kêu lên.
Không ngờ lại là Chu Cự Nguyên, phó tướng quân Lâm Đào!
Ngũ quân Thiện Châu đều do Đường Tử Khiêm điều động, mà quân Lâm Thao vốn là đội hắn sớm nhất nắm giữ — ban đầu tách từ binh mã của Đường Thế Cung mà lập, sau lại tự chiêu mộ thêm.
Có thể nói, đây là lực lượng tinh nhuệ nhất dưới trướng hắn. Lần này xuất chinh, quân Lâm Thao chính là chủ lực.
Thế mà Chu Cự Nguyên, vốn trấn thủ ở Thiện Châu, sao lại xuất hiện nơi đây — hơn nữa dáng vẻ còn thê t.h.ả.m như vậy?
Đường Tiểu Bạch nhìn hắn, đầy nghi hoặc.
Trên người Chu Cự Nguyên vẫn mặc giáp phục của quân Lâm Thao, nhưng đai đỏ nơi mũ giáp đã mất, cánh tay áo cũng thiếu một bên, toàn thân lấm lem bùn đất do trời mưa, trông chẳng khác nào tướng bại trận.
Theo lẽ, võ tướng không tiện quỳ bái, phần lớn chỉ ôm quyền hành lễ. Thế nhưng Chu Cự Nguyên vừa thấy Đường Tử Khiêm, lại đột ngột “phịch” một tiếng quỳ xuống:
“Đại công tử! Cuối cùng người cũng trở lại rồi!”
Nói chưa dứt, giọng đã nghẹn ngào, kế đó òa khóc t.h.ả.m thiết. Tuy có hơi không hợp cảnh, nhưng Đường Tiểu Bạch vẫn cảm thấy tiếng khóc ấy ồn ào quá, bèn khẽ lùi một bước — vừa khéo va vào người Lý Mặc.
Lý Mặc đưa tay đỡ lấy, giọng lạnh nhạt: “Kẻ này hành tung khả nghi, nên tháo giáp, áp giải tra xét cho rõ!”
- Chương 1: Chương 1
- Chương 2: Chương 2
- Chương 3: Chương 3
- Chương 4: Chương 4
- Chương 5: Chương 5
- Chương 6: Chương 6
- Chương 7: Chương 7
- Chương 8: Chương 8
- Chương 9: Chương 9
- Chương 10: Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 91: Đại ca cho rằng nàng quá mềm yếu đáng yêu.
- Chương 92
- Chương 92: Mười mấy năm không được ra oai.
- Chương 93
- Chương 93: Vậy mà lại có chút lãng mạng.
- Chương 94
- Chương 94: Vậy sau này nàng còn tìm được phu quân thế nào đây.
- Chương 95
- Chương 95: A Tiêu dung mạo tuyệt mỹ, tính tình lại ngoan hiền
- Chương 96
- Chương 96: Có phải Điện Hạ đã động lòng với Tiểu Bạch nhà ta.
- Chương 97
- Chương 97: Chết cũng chẳng oan.
- Chương 98: Tiểu Bạch biết cách dạy dỗ người
- Chương 99: Khách hóa chủ.
- Chương 100: Ta có thừa công huân để đổi lấy mạng chúng.
- Chương 101: Vật chứng quan trọng nhất.
- Chương 102: Tiểu tổ tông trốn gì vậy?
- Chương 103: Điện hạ quả là… đòi hỏi không ít.
- Chương 104: Nhất định không phụ nàng
- Chương 105: Chiếm tiện nghi.
- Chương 106: Khắc tinh của Thái tử điện hạ.
- Chương 107: Thái tử điện hạ này khá dễ sai khiến
- Chương 108: Hắn đối với ta rất quan trọng.
- Chương 109: Hoảng hốt như chó nhà có tang.
- Chương 110: Người có phải muốn đi không?
- Chương 111: Hắn đã hối hận.
- Chương 112: Định bụng chăm chỉ học hành.
- Chương 113:
- Chương 114: Xem hắn vui đến nhường nào.
- Chương 115: Người ta sẽ đồn rằng giữa ta và nàng tình thâm nghĩa trọng.
- Chương 116: Cảm giác tựa như bị bắt gặp lúc tư thông.
- Chương 117: Nàng có biết hắn vốn là nữ nhi không?
- Chương 118
- Chương 119: Chỉ có một người khả nghi.
- Chương 120: Ngươi nghĩ đi đâu vậy.
- Chương 121: Tiểu yêu tinh khó chiều
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124: Trà xanh đã rơi vào tay nam chính rồi.
- Chương 125: CP của tiểu tổ tông
- Chương 126
- Chương 127: Trở thành kẻ bắt nạt ở Thư viện.
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134: Phí Tuyên hẹn ngươi làm gì?
- Chương 135: Từng câu từng chữ đều là cám dỗ nàng.
- Chương 136:
- Chương 137: Nam chính đang trêu ghẹo Đại tiểu thư?
- Chương 138: Không uổng kiếp này.
- Chương 139: Ngươi không phải là thích A tỷ của ta chứ?
- Chương 140: Những chỉ dẫn cần có.
- Chương 141: Ta hy vọng chúng ta mãi mãi không trưởng thành.
- Chương 142: Hẹn ước tương lai.
- Chương 143: Một lời không hợp liền giao đấu.
- Chương 144: Không làm pháo hôi.
- Chương 145: Quá tàn nhẫn rồi.
- Chương 146: Kẻ được lợi
- Chương 147: Nhất định không để người khác ức hiếp nàng.
- Chương 148: Lấy thân báo đáp.
- Chương 149: Nữ chính Tần Khuynh Dung.
- Chương 150: Tiểu tổ tông cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi.
- Chương 151: Đừng làm mất mặt phủ Yến Quốc công.
- Chương 152: Hào quang nữ chính có hơi mạnh
- Chương 153: Chẳng lẽ nàng đọc phải bản lậu?
- Chương 154: Không phục thì đánh ta đi.
- Chương 155: Lời mời của Diệp Khuynh Dung.
- Chương 156: Đây là tình yêu thần tiên gì thế này.
- Chương 157: Ta có ăn thịt ngươi đâu.
- Chương 158: Lý Hành Viễn rảnh rỗi đến phát rồ.
- Chương 159: Thủ đoạn mê hoặc lòng người.
- Chương 160: Ai là người đẹp nhất.
- Chương 161: Đêm gặp gỡ.
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164:
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167: Triệu Cảnh đã trở về.
- Chương 168: Các người nói chuyện, ta đi trước đây.
- Chương 169: Ngươi quỳ xuống cho ta.
- Chương 170: Sống lại một đời, chỉ muốn tìm lại nàng.
- Chương 171: Nguyện vì công chúa chết trăm lần cũng cam.
- Chương 172: Công Tôn Dịch ở đâu.
- Chương 173: Tỷ đệ nhận lại nhau (Chương gộp hai phần)
- Chương 174: Đường Kiều Kiều, ngươi im miệng đi
- Chương 175
- Chương 176: Nội gián trong phủ Yến Quốc công
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179: Ngươi dám nhảy, ta dám trơ mắt nhìn ngươi nhảy.
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182: Thái tử... có hơi nhỏ tuổi.
- Chương 183
- Chương 184: Công chúa đi lạc.
- Chương 185
- Chương 186: Theo đại công tử mà còn uất ức ư?
- Chương 187: Thân thế của Tân Ỷ.
- Chương 188: Nàng nói nàng là nữ nhi của người.
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Đi Hà Đông dẹp thổ phỉ.
- Chương 193: Thái Tử thật giả.
- Chương 194:
- Chương 195: Bên bờ Hà Đông có biến không?
- Chương 196: Sao nàng lại nhẫn tâm đến thế
- Chương 197: Ta muốn được yêu.
- Chương 198: Ta chờ chàng trở về.
- Chương 199: Cô làm sao có thể không được?
- Chương 200: Sắc làm mờ trí.
- Chương 201: Cô đã có lựa chọn cho Thái tử phi.
- Chương 202: Ta có thể đến Lương Châu không?
- Chương 203: Hôn sự của các con có thể định rồi.
- Chương 204: Đối tượng xem mắt
- Chương 205: Tiểu Bạch để mắt đến ai
- Chương 206: Thế tử nhà ngươi có khỏe không
- Chương 207: Mẫu thân ta chết như thế nào.
- Chương 208: Ai sẽ cứu Lý Hành Viễn.
- Chương 209: Trạng cáo Lý Hành Viễn
- Chương 210: Dã tâm không nhỏ.
- Chương 211
- Chương 212: Ơn cứu mạng của mỹ nhân.
- Chương 213: Thế giới người trưởng thành, tiểu tổ tông nào hiểu được.
- Chương 214: Nhị tiểu thư… chưa nghị hôn chứ?
- Chương 215
- Chương 216: Thắng được ta, sẽ cho ngươi đi Lương Châu.
- Chương 217: Cầu Thân Đại Tiểu Thư
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Gặp Tập Kích.
- Chương 228: Gặp gỡ nơi thảo nguyên.
- Chương 229: Ngươi muốn đưa ta đi đâu
- Chương 230: A Tiêu, là ngươi sao?
- Chương 231: Ngươi cùng tiểu đệ của ta thật là giống nhau.
- Chương 232: Ngươi không nhận ra ta.
- Chương 233: Ngươi thích ai nhất
- Chương 234: Ngươi muốn gì, ta đều sẽ cho ngươi.
- Chương 235: Tiểu Tổ Tông đã trưởng thành.
- Chương 236: Bảo hộ Nhị tiểu thư, một mình ta là đủ
- Chương 237: Ta Bị Người Bắt Nạt.
- Chương 238: Ta Không Dịu Dàng Sao.
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241: Trùng Phùng.
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Muốn Dụ Nàng Bỏ Trốn.
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248: Ta nghĩ chúng ta hiểu nhau rồi.
- Chương 249: Quá nhiều con rể.
Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.