Đường Thế Cung chỉ hơi ngạc nhiên trước lời con gái, sau đó mỉm cười: “Đã thuộc hết binh thư rồi à?”
Đường Tiểu Bạch khựng lại, mới nhớ phụ thân từng nói, nếu nàng thuộc lòng sáu bộ binh thư thì sẽ cho đi Lương Châu.
“Có phải chỉ cần con học thuộc, phụ thân sẽ dẫn con đi không?” Đường Tiểu Bạch vừa hỏi, vừa âm thầm tính toán xem có cách nào học cấp tốc không.
Ôi, giá mà nàng có thể nhìn qua là nhớ thì tốt biết mấy…
Nhưng Đường Thế Cung không trả lời, nụ cười cũng thu lại, chỉ nhìn nàng hỏi: “Vì sao con muốn đi?”
Đường Tiểu Bạch chần chừ.
TruyenLau.com
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Đường Thế Cung mỉm cười, nắm lấy tay con:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Con hãy suy nghĩ kỹ, phụ thân phải vào cung diện thánh trước đã——”
…
“Lúc chín tuổi, con từng mơ một giấc mộng——”
Đến khi Đường Thế Cung từ trong cung trở về, Đường Tiểu Bạch đã nghĩ thông suốt.
Chuyện liên quan đến tính mạng của phụ thân, huynh trưởng và sự tồn vong của phủ Yến Quốc Công, nàng thế nào cũng phải nhắc nhở một lần. TruyenLau
“Con mơ thấy Triệu Cảnh giấu một người phụ nữ ở Tấn Xương Lý…”
“Chẳng phải nơi đó là một tên Yên bất lương dẫn các con đến sao?” Đường Thế Cung nhàn nhạt ngắt lời.
Đường Tiểu Bạch sững lại, vội nói: “Là vì con đã mơ thấy trước rồi nên mới đi theo hắn!”
Đường Thế Cung chỉ cười, không nói thêm gì.
Đường Tiểu Bạch thầm toát mồ hôi lạnh.
Nàng chỉ muốn thêm chút trọng lượng cho lời sắp nói, ai ngờ suýt thì hỏng việc.
Với người vốn thật thà như nàng, nói dối đúng là chuyện quá khó!
Thôi, không vòng vo nữa, cứ nói thẳng vào chính đề!
“Bỏ qua chuyện trước đây đi!” Đường Tiểu Bạch hít sâu, trầm giọng nói,
“Phụ thân, trong mơ con có thấy lần Thổ Cốc Hồn xâm lược Lương Châu này!”
“Ồ?” Trong mắt Đường Thế Cung thoáng hiện vài phần hứng thú, khuyến khích nàng nói tiếp.
Thái độ coi đó như trò trẻ con này khiến Đường Tiểu Bạch rất khó duy trì vẻ bi thương, nàng khẽ thở dài một hơi:
“Trong mơ, phụ thân và huynh đều đi..” Nàng đắn đo rất lâu, cuối cùng vẫn cảm thấy khó mà uyển chuyển, đành nói thẳng: “Và rồi, không ai trở về nữa.”
Đường Thế Cung lại “ồ” một tiếng, không bình luận.
“Các người c.h.ế.t trận ở Thổ Cốc Hồn, t.h.i t.h.ể còn chưa lạnh thì đã bị vu cho một tội danh——”
“Tội danh gì?”
Đường Tiểu Bạch cố gắng nhớ, nhưng chỉ lắc đầu: “Không nhớ rõ… chỉ biết là bị tước tước vị, tịch thu gia sản, lưu đày.”
Đường Thế Cung cười nhạt: “Quả đúng là việc vị hoàng đế của chúng ta sẽ làm.”
“Không chỉ vậy,” Đường Tiểu Bạch tiếp tục nói, “trong mơ của con, vị tiểu hoàng tử kia đã c.h.ế.t bệnh, Tấn Vương trở thành Thái tử, Hoàng đế và TrịnhQuý phi chọn A tỷ làm Thái tử phi. Nhưng Tấn Vương không thích A tỷ. Sau khi phủ Yến Quốc Công bị tước tước vị, A tỷ…” Nàng đột ngột nghẹn lời.
Tuy Giả Tam Nhi đã chết, nhưng kết cục của Đường Kiều Kiều trong nguyên tác quá tàn nhẫn, nàng không thể nói ra nổi.
“Tấn Vương phế bỏ Kiều Kiều?” Đường Thế Cung nhàn nhạt hỏi.
Đường Tiểu Bạch gật đầu, khẽ giọng nói: “Khi phụ thân và A huynh đều không còn, mọi người đều ức h.i.ế.p chúng con… A tỷ, A tỷ đã bị bọn họ hại chết…”
Bàn tay Đường Thế Cung vốn đặt hờ trên bàn án chợt siết chặt, rồi chậm rãi buông lỏng. Ông chỉ nói: “Chỉ là một giấc mơ không bằng chứng thôi.”
Đường Tiểu Bạch nhìn tay ông, nhỏ giọng: “Nhưng phụ thân cũng biết, chuyện này hoàn toàn có khả năng xảy ra, phải không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Đường Thế Cung ngẩng mắt nhìn nàng, hỏi: “Vì sao ta và Tử Khiêm lại bại trận tử vong?”
Đường Tiểu Bạch áy náy lắc đầu.
Nếu có thể làm lại, nàng nhất định sẽ đọc thật kỹ, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Nhưng ai mà ngờ, đọc tiểu thuyết mạng lại cần chuẩn bị trước tình huống mình bị xuyên vào chứ?
“Ta đã rõ.”
Đường Thế Cung đứng dậy, ngước mắt nhìn trời, trầm mặc hồi lâu, rồi nói: “Sáng mai ta sẽ khởi hành về Lương Châu. Về phía Tử Khiêm, ta sẽ ngăn nó đi..”
“Sao có thể vậy!” Đường Tiểu Bạch biến sắc, “Nếu bên đó có nguy hiểm, phụ thân một mình đi chẳng phải càng khó khăn sao?”
Đường Thế Cung mỉm cười: “Một đám Thổ Cốc Hồn nhỏ nhoi, chưa đáng để ta để vào mắt. Nếu thật có nguy hiểm, thì chính là kẻ ẩn phục bên cạnh. Nếu ta có thể phát hiện, có hay không có Tử Khiêm đều vậy. Nếu không thể phát hiện…” Ông dừng lại, “có hay không có Tử Khiêm, cũng không khác gì.”
“Nhưng có thể A huynh sẽ phát hiện ra chứ!” Đường Tiểu Bạch không đồng ý, “Nhiều thêm một đôi mắt thì có gì không tốt?” Nghĩ rồi, nàng vội vàng nói thêm, “Phụ thân mang cả con đi, lại thêm một đôi mắt nữa!”
Đường Thế Cung cười ha hả, xoa đầu nàng, giọng bỗng dịu lại:
“Không có người làm cha nào lại để con mình mạo hiểm khi tiền đồ mịt mờ.”
Hốc mắt Đường Tiểu Bạch thoáng đỏ, nàng nắm lấy cánh tay ông, nghiêm túc nói: “Cũng không có người làm con nào lại ngồi yên nhìn cha mình đi mạo hiểm khi tiền đồ mịt mờ!”
Đường Thế Cung nhìn nàng thật lâu, cúi người xoa má con gái: “Có Tiểu Bạch nhắc nhở, phụ thân nhất định sẽ cẩn thận——”
Đường Tiểu Bạch đang vội nói thêm, lại bị ông ngắt lời:
“Sau khi ta rời kinh, mỗi ngày con không được bỏ luyện cưỡi ngựa và b.ắ.n cung , chẳng lẽ đến Lương Châu còn muốn ngồi xe yểu điệu?”
Đường Tiểu Bạch sững người, rồi bất ngờ mừng rỡ: “Phụ thân, người là nói… người đồng ý rồi sao? Vậy khi nào con được đi?”
Đường Thế Cung đứng thẳng dậy, lại vỗ nhẹ đầu nàng: “Đợi luyện xong hẵng nói.”
Đường Tiểu Bạch mơ hồ cảm thấy có chút qua loa, nhưng nghĩ kỹ lại thấy cũng đúng.
Ít nhất phải luyện cưỡi thành thạo, khi cần chạy trốn mới không kéo chân sau.
Nói xong, Đường Thế Cung định trở vào nhà, chợt nhớ ra gì đó, quay đầu nhìn nàng, ánh mắt đầy suy nghĩ.
“Phụ thân?” Đường Tiểu Bạch nghi hoặc hỏi.
“Trong giấc mơ của con, sau khi phủ Yến Quốc Công suy bại, còn có nhà nào vẫn hiển hách không đổ, mà lại không đứng về phía Tấn Vương?”
Ông đặt ra một câu hỏi rất sâu xa.
Đường Tiểu Bạch nghĩ rằng phụ thân hỏi thế chắc chắn có dụng ý cao thâm. Chẳng hạn như tìm kiếm kẻ thù tiềm ẩn, hoặc một đồng minh có thể dựa vào.
Nhưng đến ngày thứ ba sau khi Đường Thế Cung rời kinh, nàng mới nhận ra mình đã đoán sai.
- Chương 1: Chương 1
- Chương 2: Chương 2
- Chương 3: Chương 3
- Chương 4: Chương 4
- Chương 5: Chương 5
- Chương 6: Chương 6
- Chương 7: Chương 7
- Chương 8: Chương 8
- Chương 9: Chương 9
- Chương 10: Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 91: Đại ca cho rằng nàng quá mềm yếu đáng yêu.
- Chương 92
- Chương 92: Mười mấy năm không được ra oai.
- Chương 93
- Chương 93: Vậy mà lại có chút lãng mạng.
- Chương 94
- Chương 94: Vậy sau này nàng còn tìm được phu quân thế nào đây.
- Chương 95
- Chương 95: A Tiêu dung mạo tuyệt mỹ, tính tình lại ngoan hiền
- Chương 96
- Chương 96: Có phải Điện Hạ đã động lòng với Tiểu Bạch nhà ta.
- Chương 97
- Chương 97: Chết cũng chẳng oan.
- Chương 98: Tiểu Bạch biết cách dạy dỗ người
- Chương 99: Khách hóa chủ.
- Chương 100: Ta có thừa công huân để đổi lấy mạng chúng.
- Chương 101: Vật chứng quan trọng nhất.
- Chương 102: Tiểu tổ tông trốn gì vậy?
- Chương 103: Điện hạ quả là… đòi hỏi không ít.
- Chương 104: Nhất định không phụ nàng
- Chương 105: Chiếm tiện nghi.
- Chương 106: Khắc tinh của Thái tử điện hạ.
- Chương 107: Thái tử điện hạ này khá dễ sai khiến
- Chương 108: Hắn đối với ta rất quan trọng.
- Chương 109: Hoảng hốt như chó nhà có tang.
- Chương 110: Người có phải muốn đi không?
- Chương 111: Hắn đã hối hận.
- Chương 112: Định bụng chăm chỉ học hành.
- Chương 113:
- Chương 114: Xem hắn vui đến nhường nào.
- Chương 115: Người ta sẽ đồn rằng giữa ta và nàng tình thâm nghĩa trọng.
- Chương 116: Cảm giác tựa như bị bắt gặp lúc tư thông.
- Chương 117: Nàng có biết hắn vốn là nữ nhi không?
- Chương 118
- Chương 119: Chỉ có một người khả nghi.
- Chương 120: Ngươi nghĩ đi đâu vậy.
- Chương 121: Tiểu yêu tinh khó chiều
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124: Trà xanh đã rơi vào tay nam chính rồi.
- Chương 125: CP của tiểu tổ tông
- Chương 126
- Chương 127: Trở thành kẻ bắt nạt ở Thư viện.
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134: Phí Tuyên hẹn ngươi làm gì?
- Chương 135: Từng câu từng chữ đều là cám dỗ nàng.
- Chương 136:
- Chương 137: Nam chính đang trêu ghẹo Đại tiểu thư?
- Chương 138: Không uổng kiếp này.
- Chương 139: Ngươi không phải là thích A tỷ của ta chứ?
- Chương 140: Những chỉ dẫn cần có.
- Chương 141: Ta hy vọng chúng ta mãi mãi không trưởng thành.
- Chương 142: Hẹn ước tương lai.
- Chương 143: Một lời không hợp liền giao đấu.
- Chương 144: Không làm pháo hôi.
- Chương 145: Quá tàn nhẫn rồi.
- Chương 146: Kẻ được lợi
- Chương 147: Nhất định không để người khác ức hiếp nàng.
- Chương 148: Lấy thân báo đáp.
- Chương 149: Nữ chính Tần Khuynh Dung.
- Chương 150: Tiểu tổ tông cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi.
- Chương 151: Đừng làm mất mặt phủ Yến Quốc công.
- Chương 152: Hào quang nữ chính có hơi mạnh
- Chương 153: Chẳng lẽ nàng đọc phải bản lậu?
- Chương 154: Không phục thì đánh ta đi.
- Chương 155: Lời mời của Diệp Khuynh Dung.
- Chương 156: Đây là tình yêu thần tiên gì thế này.
- Chương 157: Ta có ăn thịt ngươi đâu.
- Chương 158: Lý Hành Viễn rảnh rỗi đến phát rồ.
- Chương 159: Thủ đoạn mê hoặc lòng người.
- Chương 160: Ai là người đẹp nhất.
- Chương 161: Đêm gặp gỡ.
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164:
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167: Triệu Cảnh đã trở về.
- Chương 168: Các người nói chuyện, ta đi trước đây.
- Chương 169: Ngươi quỳ xuống cho ta.
- Chương 170: Sống lại một đời, chỉ muốn tìm lại nàng.
- Chương 171: Nguyện vì công chúa chết trăm lần cũng cam.
- Chương 172: Công Tôn Dịch ở đâu.
- Chương 173: Tỷ đệ nhận lại nhau (Chương gộp hai phần)
- Chương 174: Đường Kiều Kiều, ngươi im miệng đi
- Chương 175
- Chương 176: Nội gián trong phủ Yến Quốc công
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179: Ngươi dám nhảy, ta dám trơ mắt nhìn ngươi nhảy.
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182: Thái tử... có hơi nhỏ tuổi.
- Chương 183
- Chương 184: Công chúa đi lạc.
- Chương 185
- Chương 186: Theo đại công tử mà còn uất ức ư?
- Chương 187: Thân thế của Tân Ỷ.
- Chương 188: Nàng nói nàng là nữ nhi của người.
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Đi Hà Đông dẹp thổ phỉ.
- Chương 193: Thái Tử thật giả.
- Chương 194:
- Chương 195: Bên bờ Hà Đông có biến không?
- Chương 196: Sao nàng lại nhẫn tâm đến thế
- Chương 197: Ta muốn được yêu.
- Chương 198: Ta chờ chàng trở về.
- Chương 199: Cô làm sao có thể không được?
- Chương 200: Sắc làm mờ trí.
- Chương 201: Cô đã có lựa chọn cho Thái tử phi.
- Chương 202: Ta có thể đến Lương Châu không?
- Chương 203: Hôn sự của các con có thể định rồi.
- Chương 204: Đối tượng xem mắt
- Chương 205: Tiểu Bạch để mắt đến ai
- Chương 206: Thế tử nhà ngươi có khỏe không
- Chương 207: Mẫu thân ta chết như thế nào.
- Chương 208: Ai sẽ cứu Lý Hành Viễn.
- Chương 209: Trạng cáo Lý Hành Viễn
- Chương 210: Dã tâm không nhỏ.
- Chương 211
- Chương 212: Ơn cứu mạng của mỹ nhân.
- Chương 213: Thế giới người trưởng thành, tiểu tổ tông nào hiểu được.
- Chương 214: Nhị tiểu thư… chưa nghị hôn chứ?
- Chương 215
- Chương 216: Thắng được ta, sẽ cho ngươi đi Lương Châu.
- Chương 217: Cầu Thân Đại Tiểu Thư
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227: Gặp Tập Kích.
- Chương 228: Gặp gỡ nơi thảo nguyên.
- Chương 229: Ngươi muốn đưa ta đi đâu
- Chương 230: A Tiêu, là ngươi sao?
- Chương 231: Ngươi cùng tiểu đệ của ta thật là giống nhau.
- Chương 232: Ngươi không nhận ra ta.
- Chương 233: Ngươi thích ai nhất
- Chương 234: Ngươi muốn gì, ta đều sẽ cho ngươi.
- Chương 235: Tiểu Tổ Tông đã trưởng thành.
- Chương 236: Bảo hộ Nhị tiểu thư, một mình ta là đủ
- Chương 237: Ta Bị Người Bắt Nạt.
- Chương 238: Ta Không Dịu Dàng Sao.
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241: Trùng Phùng.
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244: Muốn Dụ Nàng Bỏ Trốn.
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248: Ta nghĩ chúng ta hiểu nhau rồi.
- Chương 249: Quá nhiều con rể.
Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ
Tác giả :
Thập Thất Niên Tung