Công xã Hòa Bình, Đội sản xuất số 6.
Hơn 6 giờ chiều, Đội trưởng Tiêu của Đội sản xuất số 6 vừa kéo lê thân thể mệt mỏi về đến cửa nhà, còn chưa kịp vào uống miếng nước thì từ xa đã thấy một đứa trẻ đen nhẻm vội vã chạy tới. Thấy người, nó liền hổ hển kêu lên:
“Đội trưởng... Đội trưởng mau đến nhà con xem đi, bà con... mẹ con bọn họ... sắp bị thím Ba đ.á.n.h c.h.ế.t rồi...”
“...”
Đội trưởng Tiêu theo bản năng nheo mắt lại, cảm thấy giọng nói này có chút quen tai. Ông nghiêng đầu, đưa tay giật chiếc khăn lông đã ngả màu vàng ố đen xì trên cổ xuống, lau mồ hôi cay xè đang chảy vào mắt, sau đó mới mở to mắt nhìn kỹ. Lúc này ông mới nhận ra đứa trẻ đen đúa gầy gò, vẻ mặt tinh quái trước mặt là thằng Lăng T.ử nhà họ Chung ở phía sau. Trong lòng ông thót lên một cái.
Ông cau mày, dùng chất giọng khàn khàn không mấy tình nguyện hỏi: “Lăng Tử, bà nội mày lại làm chuyện gì nữa? Thím Ba nhà mày đã đi sang Đội số 5 rồi mà vẫn không chịu yên hay sao?”
TruyenLau.com
Giọng điệu của ông đầy vẻ oán trách.
Ở đây nghèo, tan làm đều phải dùng tiếng chuông báo. Ông làm đội trưởng, mỗi ngày đến giờ đều phải chạy đến các điểm sản xuất gọi người tan làm, xong rồi còn phải tập hợp mọi người lại để đọc trích dẫn của Chủ tịch, nói nhỏ thì người khác không nghe thấy, nên cổ họng khó tránh khỏi khó chịu.
TruyenLau.com
Nhất là trời nóng như thế này, một ngày làm việc không tróc da thì cũng bị phơi khô người. Ông đã vất vả như vậy, thế mà cố tình có mấy người cứ thích gây phiền toái cho ông.
TruyenLau.com
Lăng T.ử thấy sắc mặt Đội trưởng khó coi, bước chân vội vã khựng lại, đứng cách đó ba bốn mét. Trong chốc lát nó có chút sợ hãi, nhưng nghĩ đến cảnh tượng hỗn loạn trong nhà, nó lại lấy hết can đảm nói: “Đội trưởng, thím Ba nhà con dẫn theo cả nhà thím ấy tới, nói là muốn đập nát nhà con, bà nội con kéo cũng không được.”
Đội trưởng Tiêu: “...”
Chuyện gì thế này?
Cuối cùng không biết nghĩ tới cái gì, ông hung hăng lau mặt, nghiến răng thốt ra mấy chữ: “Đi, đi nhà mày xem sao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Dạ.”
Lăng T.ử như hoàn thành nhiệm vụ, thở phào nhẹ nhõm, lanh lảnh đáp lời. Trên khuôn mặt lấm la lấm lét hiện lên vẻ đắc ý, dường như cảm thấy mình vừa mời được một chỗ dựa lớn.
Tuy nhiên, khi bọn họ trở lại nhà họ Chung, vẻ đắc ý trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia lập tức biến mất. Ngay cả Đội trưởng Tiêu cũng phải trố mắt nhìn cảnh tượng trước mắt.
Nhà họ Chung không lớn, ba gian nhà đất thấp bé ghép lại với nhau. Nhà đất rất cũ nát, tường bên ngoài tróc lở chỗ đỏ chỗ đen, có vài chỗ bùn mới trát lên nhìn là biết vừa mới tu sửa gần đây. Bên ngoài cũng không có tường bao, chỉ dùng hàng rào tre nứa rách nát vây quanh một nửa, hàng rào còn không cao đến thắt lưng người lớn.
Nhưng lúc này, hàng rào đã bị phá hỏng thất bát bát. Nhà họ Chung vốn có chín khẩu người, ngoại trừ Chung Xuyên T.ử vừa mới mất không lâu và vợ của Xuyên T.ử đã tái giá mấy hôm trước, hiện tại chỉ còn lại gia đình anh cả, anh hai và hai vợ chồng già sống cùng nhau.
Ở nhà họ Chung, nếu không có cô con dâu góa bụa kia ở giữa làm nơi trút giận, thì anh em nhà họ sớm muộn gì cũng sẽ xâu xé nhau. Đội trưởng Tiêu chưa thấy anh em họ đ.á.n.h nhau, nhưng lại thấy mấy người nhà họ Chung đang bị gia đình vợ của Xuyên T.ử đè xuống đ.á.n.h. Cả nhà bị ép quỳ rạp trên mặt đất, đặc biệt là bà già nhà họ Chung và hai cô con dâu, trên người mỗi người đều có hai người phụ nữ ngồi đè lên, mặt mũi hung tợn, vừa véo vừa cào cấu.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
“Giỏi cho cái đồ già không c.h.ế.t này, bà tưởng con gái tôi sinh ra là để cho bà bán hả? Thằng con trai đoản mệnh của bà hại con gái tôi thành góa phụ chưa tính, giờ bà còn dám lấy nó bán lấy tiền? Muốn lấy tiền cưới vợ cho cháu trai bà à? Tôi nói cho bà biết, không có cửa đâu!”
“Cái đồ thối tha không biết xấu hổ, mày mắng ai tuyệt hậu? Có bản lĩnh thì mắng nữa xem? Xem tao thu thập mày thế nào.”
“Chị gái tao mà cũng để cho chúng mày bắt nạt à? Nhà họ Chung các người tưởng nhà tao không có đàn ông nên không ai làm chủ đúng không? Tao nói cho mày biết, nhà mày c.h.ế.t mất một thằng thì tao vẫn còn bốn ông anh rể đấy.”
...
Tiếng c.h.ử.i mắng không dứt, câu sau cao hơn câu trước.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
Thập niên 70: Nhật Ký Được Nuông Chiều
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.