Căn phòng Chử Hi đang ở không lớn, nhìn qua cũng chỉ khoảng mười mét vuông. Lúc cô mới dọn vào, trong phòng chất đầy tạp vật linh tinh, tủ hỏng ghế gãy cái gì cũng có, phủ một lớp bụi dày.
Món đồ nội thất tốt duy nhất trong phòng là chiếc giường ván gỗ ở chính giữa, nhưng cũng chẳng phải loại tốt lắm, buổi tối ngủ xoay người một cái là nó kêu cọt kẹt, lại còn rung lắc.
Vào cửa bên phải là một cái bàn gãy chân đối diện với cửa sổ. Mấy hôm nay Chử Hi phải tìm hai hòn đá kê ở dưới chân bàn mới miễn cưỡng giữ cho nó cân bằng.
Căn phòng đã được cô quét dọn ba lần, giờ nhìn đã khá hơn nhiều, không còn mùi ẩm mốc.
Đây là phòng của người chồng đi lính của cô.
Cô xuyên không tới đây khi nhà mẹ đẻ đã nhận sính lễ của nhà họ Lận. Nguyên chủ bị bệnh nằm liệt giường, nửa đêm bà già nhà họ Chung còn định cho cháu trai ngoại đến chiếm tiện nghi của cô, bị cô dùng then cài cửa phang mạnh vào đầu. Thế là sáng hôm sau trời chưa sáng cô đã bị nhà họ Chung đuổi sang nhà họ Lận.
Nhà họ Lận...
Nhớ lại lúc đứng trước cửa nhà họ Lận, nhìn ngôi nhà và cảnh vật xung quanh vừa xa lạ vừa quen thuộc, trong chốc lát ngoài sự khó tin ra, cô còn cảm thấy hoang mang tột độ. Tuy nơi này khác rất nhiều so với vài chục năm sau, nhưng lờ mờ vẫn có thể nhận ra, đây chính là thôn Thạch Miếu trong tương lai.
Mới một năm trước, cô đã từng đến đây, ở lại đây một tháng, sau đó còn quay phim ở đây hai tháng.
Chử Hi là một tân binh mới ra mắt, ngoại trừ khuôn mặt quá mức xinh đẹp thì không có bối cảnh, không có chỗ dựa. Có thể nhận được vai diễn trong bộ phim đầu tư lớn đó, không chỉ nhờ vào kỹ năng diễn xuất vững chắc mà còn có thể nói là do vận may, gặp được một đạo diễn tuyển chọn diễn viên nghiêm túc.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bộ phim cô đóng được cải biên từ chuyện thật người thật. Nam chính tên là Lận Tông Kỳ, sinh năm 1944, đến từ một ngôi làng lạc hậu hẻo lánh ở phía Nam, 18 tuổi nhập ngũ...
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy Website TruyenLau.com
Tự tại chốn này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đạo diễn vì muốn phục dựng tính chân thực còn cố ý mời chiến hữu và con cháu của nam chính đến. Những chiến tích huy hoàng của người đàn ông này quá nhiều, Chử Hi không nhớ hết, chỉ biết ông ấy cả đời hiến dâng cho tổ quốc, kết cục cuối cùng là hy sinh trong khi làm nhiệm vụ, khi mất mới chỉ 45 tuổi, lúc tìm thấy t.h.i t.h.ể thì trên người không còn một miếng thịt lành lặn.
TruyenLau.com
Người đàn ông này là một huyền thoại, không chỉ lập nhiều kỳ công, nhiều lần tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t, mà còn có tài cầm quân xuất thần nhập hóa. Phàm là lính dưới tay ông đi ra, không có ai là nhân vật đơn giản.
Cho nên dù ông đã hy sinh, vợ con và hậu duệ của ông vẫn có cuộc sống rất tốt.
Nếu cô đoán không sai, người chồng đang đi lính hiện tại của cô hẳn chính là Lận Tông Kỳ.
Chử Hi là một người rất thực tế. Đối với những nhân vật anh hùng kiểu này, cô kính nể có, ngưỡng mộ có, nhưng trong lòng cô biết rõ, trên đời này ngoại trừ bản thân mình ra, không ai xứng đáng để cô phải dâng hiến mạng sống.
Cô muốn sống, hơn nữa còn phải sống thật tốt. Việc cô chọn bước chân vào giới giải trí đã nói lên rằng cô không phải là người cam chịu sự tầm thường.
Cho nên khi đối mặt với cháu trai của nguyên mẫu nam chính trong phim – một người trẻ tuổi, nhiều tiền, chưa vợ và có gia thế khủng – cô đã không do dự mà ra tay: Nhanh, chuẩn, tàn nhẫn. Chỉ tiếc là người nhà của bạn trai cũ không phải dạng vừa, chê bai xuất thân bình thường của cô, cho rằng cô tham hư vinh, thậm chí vì muốn cô hết hy vọng mà ra tay chèn ép sự nghiệp của cô...
Giờ thì hay rồi, cô như nguyện vọng không gả vào nhà bọn họ, chỉ là không ngờ ông trời lại đùa dai như vậy, thế mà lại cho cô xuyên không về thập niên 70, gặp gỡ chính bản thân Lận Tông Kỳ ở đây.
Về người vợ trước của Lận Tông Kỳ, lúc trước đạo diễn vì nể mặt con cháu của cụ bà nên không đưa lên phim. Chử Hi chỉ nghe bạn trai cũ nhắc qua vài câu, nghe nói đó là một người phụ nữ lẳng lơ, sau khi cải cách mở cửa thì bỏ trốn theo một thương nhân giàu có người Hong Kong, nhưng kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì, vài năm sau thì c.h.ế.t ở nước ngoài.
Trong đầu Chử Hi có chút ký ức của nguyên chủ, nhưng dù sao cũng là chiếm xác người ta, cô cũng không tiện đ.á.n.h giá hành động của người phụ nữ này.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
Thập niên 70: Nhật Ký Được Nuông Chiều
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.