Cuối cùng vẫn phải mời Đội trưởng Đội sản xuất số 6 đến mới đuổi được người nhà họ Chung đi.
Người là do Lận Tông Kỳ bảo Hữu Khánh đi gọi. Nhìn thấy ông ấy, khí thế của người nhà họ Chung yếu đi một nửa. Thời buổi này, Đội trưởng chính là quan lớn nhất, ai dám la lối om sòm nữa. Chưa nói được vài câu, cả đám đã xám xịt bỏ chạy, đến một câu đe dọa cũng không dám thốt ra.
Đội trưởng Tiêu nhìn thấy Lận Tông Kỳ thì mặt mày hồng hào. Chờ người nhà họ Chung đi khuất, ông kéo anh đứng ở cửa nói chuyện. Đám người xem náo nhiệt vừa rồi cũng tíu tít vây quanh hỏi han.
Lận Tông Kỳ có thể nói là bộ mặt của Đội sản xuất số 6 bọn họ. Tuy bọn họ không ưa gì mẹ con nhà Lận, nhưng Lận Tông Kỳ là quân nhân bảo vệ tổ quốc, chỉ riêng bộ quân phục kia cũng đủ khiến lòng họ rạo rực. Mỗi năm khi Đội 6 nộp lương thực, chỉ cần nhắc tới trong đội có người đi lính là đám người mắt ch.ó coi thường người khác kia cũng phải nể vài phần.
Nhưng người kích động nhất khi Lận Tông Kỳ trở về vẫn là người nhà họ Lận. Thấy anh xách một túi đồ lớn về, chưa đợi anh mở miệng, mẹ Lận đã dẫn đầu cướp lấy xách vào phòng, sau đó cả nhà xúm lại tranh giành.
Giấy b.út là của Hữu Khánh, vải vóc kẹo bánh bị mẹ Lận ôm c.h.ặ.t vào lòng. Lận Xuân Miêu đứng bên cạnh nhìn mà sốt ruột, cuối cùng chỉ cướp được một đôi găng tay. Găng tay kiểu nam, hơi cũ, ngón cái đã bị sờn rách nhưng bên trong có lót lông, cô ta quý hóa ôm vào lòng, mẹ Lận đòi cũng không cho...
Chử Hi chướng mắt mấy thứ này, nhưng lại bị cái thói "nhạn qua nhổ lông" của bọn họ làm cho sững sờ. Sau đó cô nhàn nhã ngồi trên ghế xem bọn họ tranh cướp, còn tự rót cho mình cốc nước đun sôi để nguội uống đầy thong dong.
Mẹ Lận lơ đãng nhìn thấy bộ dạng này của cô, tức giận nói: “Ngồi đấy làm gì? Chồng mày về rồi mà còn tâm trạng uống nước, mau đi làm chút gì cho nó ăn đi.”
Website TruyenLau.com
Có lẽ vì Lận Tông Kỳ đã về, trong lòng có chỗ dựa nên bà lại lên mặt dạy đời Chử Hi.
Chử Hi nghe xong bĩu môi, nhưng nghĩ đến Lận Tông Kỳ đang ở bên ngoài, cô hiếm khi có tâm trạng tốt nên không thèm so đo với bà.
Website TruyenLau.com
Nhìn căn phòng ồn ào, cô đứng dậy đi ra ngoài. Ra đến sân không thấy người đâu, bước chân vốn định đi xuống bếp khựng lại, chuyển hướng đi về phía chuồng gà. Bên trong có ba quả trứng, Chử Hi cúi người nhặt hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mấy hôm nay nhà họ Lận ăn tối sớm, Chử Hi nấu cơm từ rất sớm, chờ họ về một chút là có thể ăn ngay. Hôm nay nếu không phải người nhà họ Chung đến quấy phá thì giờ này họ đã tắm xong nằm trên giường rồi.
TruyenLau.com
Chuồng gà đối diện với bếp, lúc đi qua cổng sân, Chử Hi theo bản năng liếc mắt nhìn ra ngoài.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Bên phải cổng có một gian nhà đất nhỏ, là nhà xí của nhà họ Lận, bên cạnh có cây hạnh, có người đang đứng dưới gốc cây nói chuyện. Chử Hi chỉ định lướt qua, không ngờ người đàn ông kia lại vừa khéo ngước mắt nhìn lại.
Người đàn ông rất cao, đặc biệt là khi đứng cạnh Đội trưởng và đám đông vây xem, anh cao hơn bọn họ hẳn một cái đầu. Anh mặc một bộ quân phục, tuy không phẳng phiu giữ dáng như thời sau, thậm chí còn hơi bạc màu vì giặt nhiều, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm.
Bởi vì người đẹp nên quần áo chỉ là thứ yếu. Thân hình đĩnh đạc thẳng tắp, đứng từ xa cũng tạo thành một cảnh đẹp không thể bỏ qua.
Khi người đàn ông nhìn sang, Chử Hi không hề e thẹn tránh đi. So với sự e ấp của các cô gái thời này, cô căn bản không có cái dây thần kinh rụt rè đó. Ngược lại, cô nhìn thẳng lại một cách suồng sã, ánh mắt như có móc câu, dính c.h.ặ.t lấy người ta.
Cuối cùng, ngược lại là Lận Tông Kỳ xấu hổ dời tầm mắt đi trước, đưa tay lên che miệng, hắng giọng một cái.
Chử Hi đi vào bếp, lấy bột ngô trong tủ bát ra, cũng chẳng xót của, bốc vài nắm to rồi nhào bột với nước. Nhân lúc mẹ Lận và mọi người không ở đó, cô làm nóng chảo, đ.á.n.h trứng đổ vào tráng thành bánh, sau đó cắt nhỏ trứng trộn cùng dưa muối, nhồi vào trong bột ngô.
Sợ người nhà họ Lận ăn vụng, cô chỉ làm hai cái bánh, dày cộp, nhìn là biết khẩu phần cho một người.
Quả nhiên, người nhà họ Lận có đồ tốt nên nhất thời chẳng bận tâm đến Chử Hi. Chờ cô làm xong bánh mang lên nhà chính thì đồ đạc của họ đã chia chác xong xuôi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
Thập niên 70: Nhật Ký Được Nuông Chiều
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.