Nhất là trứng gà của nhà họ Lận đều bị mẹ Lận thu lại, quanh năm suốt tháng chẳng được ăn mấy lần. Ở cái nhà này, trứng gà quý giá chẳng kém gì thịt.
Hôm nay được ăn cũng là nhờ vào Chử Hi. Nhà họ Chử không đông người như nhà họ Lận, hai vợ chồng già có gì ăn nấy, dù sao cũng không có con trai cháu trai nối dõi, lo cho bản thân là đủ rồi.
Nhưng khổ nỗi có người cứ thích ngứa mồm, ăn của người ta rồi còn thấy chưa đủ. Lận Xuân Miêu cầm thìa khuấy khuấy bát canh trứng, bĩu môi nói: "Sai sai thế nào ấy nhỉ, tao nhớ trước kia tao nấu canh trứng đâu có ít trứng thế này."
Nói xong còn dùng ánh mắt như có như không liếc sang Chử Hi, ý tứ không cần nói cũng hiểu.
Chử Hi đời nào chịu nuông chiều nó. Cô sa sầm mặt mày, ngẩng đầu lên nhìn, lạnh giọng hỏi: "Cô có ý gì?"
Lận Xuân Miêu thấy sắc mặt cô không tốt, trong lòng tự nhiên hơi chột dạ, nhưng lại sợ bị cô coi thường nên không phục ngẩng đầu lên, cố ý xụ mặt nói bóng gió: "Ăn vụng mà còn mạnh miệng gớm..."
Thấy nó sắp nói bậy, mẹ Lận ở dưới gầm bàn lấy chân đá nó, nhưng Chử Hi vẫn nghe thấy. Cô tức quá hóa cười: "Ăn vụng?"
Cô nhìn chằm chằm Lận Xuân Miêu, không biết nó lấy đâu ra cái mặt mũi để nói ra những lời đó? TruyenLau.com
Vốn đang giận ba phần, lúc này biến thành mười phần. Cô đột ngột đứng phắt dậy khỏi ghế: "Tôi cho dù có muốn ăn thì cũng đường đường chính chính mà ăn. Trứng gà này là hôm qua tôi mang từ nhà mẹ đẻ sang, có ăn thì cũng là ăn trứng của nhà họ Chử tôi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Lận Xuân Miêu, trước khi nói lời này thì uốn lưỡi mà suy nghĩ xem mình có tư cách nói hay không? Trứng là của nhà mẹ đẻ tôi, canh là do tôi nấu, cô làm cái gì hả? Thật sự tưởng mình là tiểu thư cành vàng lá ngọc chắc?"
Dường như bị chọc tức quá đỗi, n.g.ự.c cô phập phồng liên hồi: "Tôi thà đổ đi cũng không cho cô ăn..."
Hồng trần cuồn cuộn TruyenLau.com
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Mẹ Lận biến sắc, đang định đưa tay ngăn cản nhưng không kịp. Chỉ thấy một bàn tay thon dài trắng nõn nhanh hơn bà một bước, cầm lấy bát canh trứng gà, hất mạnh ra ngoài cửa.
Mấy người nhà họ Lận đang ngồi đó thấy thế liền hít hà một hơi lạnh.
Đó là trứng gà đấy!
"Ối giời ơi, canh trứng của tôi..."
Mẹ Lận nhìn nước canh lênh láng đầy đất, đặc biệt là từng mảng trứng hoa, tiếc đứt ruột mà đập đùi đen đét. Bà ngẩng đầu định mắng, nhưng vừa chạm phải gương mặt lạnh tanh kia lại phải nghẹn khuất ngậm miệng lại.
Cuối cùng bà xoay người đ.á.n.h mạnh vào cha Lận ngồi bên cạnh, trút giận lên ông: "Cái ông này, sao không cản lại hả?"
Lận Hữu Khánh ngồi bên trái quay đầu nhìn xuống đất, mắt đỏ hoe ngay lập tức. Nó ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải, cuối cùng cúi gằm mặt không nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng qua bàn tay nhỏ đang nắm đôi đũa cứ siết c.h.ặ.t lại.
Lận Xuân Miêu cũng ngớ người ra: "Chị... Chị sao lại..."
Chử Hi trừng mắt nhìn nó một cái, không nói gì, xoay người bỏ đi.
"Chị đứng lại đó cho tôi! Dựa vào cái gì mà chị đổ đi? Đây là nhà tôi, chị ăn cơm nhà tôi, ở nhà tôi bao nhiêu ngày nay, chị lấy quyền gì mà đổ đi..."
Lận Xuân Miêu tức tối gào to ở phía sau.
"Mày câm miệng cho tao!" Sắc mặt mẹ Lận đen như đáy nồi. Bà vừa giận Chử Hi đổ bát canh lớn, vừa giận con gái mình không dưng lại đi kiếm chuyện.
"Mẹ, mẹ xem chị ta kìa, mẹ mau quản chị ta đi."
"Tao bảo mày câm miệng mày không nghe thủng à?"
"Mẹ..."
Phòng bên cạnh lại vang lên tiếng "rầm", nhưng chẳng bao lâu sau cánh cửa lại mở ra. Mẹ Lận mắt sắc, liếc một cái là thấy ngay Chử Hi đang đeo một cái túi lớn trên người.
Tim bà thót một cái, đột ngột đứng dậy chạy ra ngoài, buột miệng kêu lên: "Con làm cái gì thế? Định đi đâu? Lão nương tốn hai trăm đồng cưới con về, con còn định chạy chắc?"
Chử Hi quay đầu nhìn bà: "Bà tốn hai trăm đồng thì liên quan gì đến tôi? Làm như tôi chiếm hời của nhà các người không bằng. Ai mà thèm gả qua đây, ở bao nhiêu ngày rồi mà ngay cả cái bóng dáng đàn ông cũng chưa thấy. Đòi tiền thì đi tìm bà già họ Chung ấy, tôi mới không thèm chịu cái thói hạch sách của nhà các người đâu."
Nói xong cô quay đầu định đi tiếp.
"Mày mày mày..."
Mẹ Lận tức đến mức nói không nên lời: "Không được đi, cấm mày đi..."
Bà lao tới giữ c.h.ặ.t t.a.y nải của Chử Hi: "Sao tính khí lớn thế hả? Có chuyện gì thì từ từ nói không được à, chuyện bé xé ra to, đi cái gì mà đi..."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
Thập niên 70: Nhật Ký Được Nuông Chiều
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.