Rốt cục thì tia nắng sớm mai đầu tiên rọi chiếu địa lao âm u, cuối cùng thì gã thiếu niên trông ngục cũng xoa đôi mắt nhập nhèm tỉnh lại từ trong cơn buồn ngủ. Tối hôm qua không biết có phải vì quá mệt mỏi hay không mà gã đã đánh một giấc say sưa. Đột nhiên vừa mở mắt ra hắn thình lình kêu một tiếng không ổn, vội vàng quay đầu lại xem xét căn phòng địa lao. Và thật may là hắn có thể thở phào nhẹ nhõm, phạm nhân vẫn còn ở bên trong.
Gã thiếu niên nhờ vào ánh rạng đông đầu ngày cẩn thận đánh giá Khanh Ngũ. Lúc này diện mạo Khanh Ngũ lại càng vô song, khí khái giống như một vị thần tiên phi phàm, nếu so với thiếu nữ đẹp nhất Kỳ tộc còn động lòng hơn ba phần. Chẳng qua sắc mặt của hắn trông càng lúc càng tái nhợt, môi trên mím thật chặt bị cắn toàn là vết thương, mà trên vạt áo gần xa điểm toàn là vết máu lớn nhỏ, đủ thấy tối hôm qua hắn ẩn nhẫn gian khổ nhường nào.
Trong lòng gã thiếu niên nhịn không được nỗi thương tiếc, nhịn không được hỏi một tiếng: “Ngươi… Ngươi như thế nào?”
Hàng lông mi thật dài của Khanh Ngũ giật giật, cuối cùng cũng giương đôi mắt lên, bài ra nụ cười mỉm tái nhợt hơi thở suy yếu đáp: “Đa tạ ngươi, ta không sao.”
“Hừ, ngươi có muốn ăn chút điểm tâm hay không?” Thiếu niên tránh đi ánh mắt, sợ chính mình bị lún sâu vào trong đôi con ngươi thâm thúy như bầu trời đêm kia của Khanh Ngũ.
“Không cần, ta không đói bụng.” Khanh Ngũ ảm đạm cười. Kỳ thật hắn quả thật không đói bụng, trước lúc gã thiếu niên tỉnh lại, Tiểu Thất cũng đã xách giỏ bánh bao cùng phần cháo Bát Bảo tới, sau đó thì hai người thực không hình tượng mà quạt mạnh như gió bão mùa đông mới có thể đem hương vị của bánh bao nhỏ kia thổi bay.
Nhưng gã thiếu niên kia xem như không nghe thấy, ngược lại đứng dậy lấy từ bọc vải giắt trên tường của mình lấy ra hai cái bánh bao nguội ngắt, một cái giữ lại cho chính mình, cái còn lại đưa cho Khanh Ngũ.
Khanh Ngũ tay cầm cái bánh bao cứng như đá kia, không biết bị thiếu niên xem như bảo vật trân quý giữ gìn bao nhiêu ngày qua, lại nhìn nhìn thiếu niên đang ăn lấy ăn để mà bộ dáng còn rất vui vẻ, nửa ngày đều không có động tác.
“Ngươi sao lại không ăn đi? Bánh bao trắng này đã là tốt lắm rồi, hồi khi ta còn ở Kỳ tộc, năm nào mà không có một lần ăn qua bánh bao này chứ!” Thiếu niên đối với chuyện mình có bánh bao trắng để ăn cảm thấy cực rất may mắn, lần này được vương lựa chọn làm chiến sĩ vì thần tử mà viễn chinh Trung Nguyên, thật sự rất tốt đẹp!
Khanh Ngũ: “… … Thật có lỗi, ta thật sự không có khẩu vị. Cái bánh bao này ngươi cứ giữ lại mà ăn, thời điểm này là lúc ngươi đang trong tuổi ăn tuổi lớn theo lẽ nên ăn nhiều một tý mới tốt.”
Tiểu Thất từ một nơi bí mật gần đó kéo kéo khóe miệng: Ngu ngốc, ai bảo các ngươi không tin Khanh Ngũ, thế nào, sống như thế vui vẻ chứ! Lúc còn ở Khanh Gia bảo, Khanh Ngũ cái hàng này chính là một quái thú uy vũ chuyên môn vơ vét của cải + thần phúc lợi đó mi ơi!
“Hừ, không ăn thì thôi.” Thiếu niên quả nhiên cẩn thận cầm lại cái bánh bao về cất kỹ, có điều hắn có chút không yên lòng mà nhìn nhìn Khanh Ngũ: “Ngươi không có khẩu vị? Ta đi lấy chút dễ dàng cháo cho ngươi uống.”
Khanh Ngũ lắc đầu, ngược lại cười nói: “Ngươi quên rồi sao, ta là đại ma đầu trong miệng các ngươi, ngươi không cần đối tốt với ta như vậy.”
Đột nhiên lúc này thiếu niên mới tỉnh ngộ ——vừa rồi mình thế nhưng lại bị bề ngoài của hắn che mắt, chẳng qua là, sao hắn lại tự mình vạch trần cái này chứ? Chẳng lẽ hắn tình nguyện chịu tội? Còn có, mấy ngày trước đây Kỳ vương đã hạ lệnh tru diệt cái tên thần tử giả này, nghe những đại ca dũng sĩ nói, rõ ràng trước khi ra trận đã được cảnh báo là nhiệm vụ liên quan tới sống chết nhưng trong tộc không một ai bị tổn thất, từ đầu tới cuối trong chuyện này đúng thật là có điểm kỳ quái!
Hắn nửa tin nửa ngờ mà nhìn chằm chằm Khanh Ngũ —— người này nhìn từ bề ngoài là một gã thư sinh yếu ớt an tĩnh, nói chuyện lại ôn nhu như vậy, một chút cũng không như một kẻ mang bộ dáng lòng dạ độc ác.
TruyenLau
“Ngươi tên là gì?” Khanh Ngũ lại hỏi.
“Ta tên là Uyên Phong.” Thiếu niên gãi gãi đầu, ” A cha ta là một trong số hai xạ thủ trong tộc, thường xuyên dẫn dắt tộc nhân vào núi săn thú, lúc nương sinh ta ra cha ta hắn hy vọng ta mai sau sẽ tự do giống như gió núi, vừa lãnh tĩnh như con rồng dưới vực sâu cho nên mới đặt cho ta cái tên này.”
Thời điểm nói chuyện, dường như hắn nhớ tới cố hương trong hồi ức, nở nụ cười để lộ ra cái răng nanh nhỏ.
Khanh Ngũ gật gật đầu, đáp: “A cha với nương của ngươi nhất định rất yêu ngươi, trong cái tên này chứa đựng biết bao tâm ý bọn họ dành cho ngươi. Bây giờ trông bộ dạng của ngươi mạnh mẽ cường tráng như vậy, bọn họ nhất định rất cao hứng.”
TruyenLau
Trên mặt Uyên Phong có một tia cô đơn. Hắn dứt khoát ngồi xếp bằng trên mặt đất trước hàng rào phòng giam, cúi đầu nói: “A cha ta đã mất khi ta còn rất nhỏ, ta vẫn luôn liều mạng cố gắng, mong muốn trở thành dũng sĩ như ông ấy. Chỉ có điều bất luận ta có cố gắng như thế nào, so ra đều kém hơn ông ấy rất nhiều, ta cảm thấy vô cùng có lỗi với ông…”
“Đứa nhỏ ngốc, nếu cha ngươi còn sống, nhất định sẽ không nghĩ như vậy.”
Một bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu hắn, động tác này giống hệt như a cha khi còn bé, Uyên Phong cõi lòng tràn đầy tham luyến ngẩng đầu, chống lại một đôi mắt thâm thúy như biển rộng trong an tĩnh lại có chút ôn nhu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khanh Ngũ vỗ vỗ đầu của hắn vỗ về: “A cha của ngươi nhất định đang rất vui vẻ, bởi vì con trai của ông ấy vừa dũng cảm lại thiện lương —— hy vọng lớn nhất của người cha người mẹ trong thiên hạ này không phải là con mình có thể siêu việt như chính mình, mà chính là bọn chúng có thể bình an sống vui vẻ. Ngươi nếu là không vui, a cha của ngươi mới mất hứng đó!”
Uyên Phong không tự chủ được điểm đầu: “Khẩu khí của ngươi, giống như a cha…”
Khanh Ngũ thản nhiên nở nụ cười: “Nhìn ngươi nói về quê nhà, hai mắt đều sáng lên, ta nghĩ nơi đó nhất định là một nơi cực kỳ xinh đẹp, chúng ta không có chuyện gì làm, thay vì ngồi khô ở chỗ này, không bằng nói một chút về quê nhà của ngươi đi!”
Uyên Phong lập tức hưng phấn: “Được! Được!” Vì thế không tự chủ được mà bắt đầu liên miên không dứt nói về cố hương bên ngoài phía Bắc trường thành. Nhìn ra được, đây quả thật là một đứa nhỏ chưa rành đời.
- Chương 1: Quyết chí trở thành thiếu niên đệ nhất ảnh vệ
- Chương 2: Chủ nhân hoa lệ lệ gặt hái
- Chương 3: Sắp gặp chủ nhân
- Chương 4: Ảnh vệ cùng chủ nhân khi còn bé đã có gút mắt
- Chương 5: Ảnh vệ tới bái kiến chủ nhân
- Chương 6: Không vừa mắt chủ nhân
- Chương 7: Ảnh vệ nên vì chủ nhân đi đánh nhau
- Chương 8: Tiểu Thất đắm chìm trong niềm vui sướng
- Chương 9: Cùng chủ nhân tắm rửa sạch sẽ
- Chương 10: Ảnh vệ vì chủ nhân chạy qua qua lại
- Chương 11: Tiểu Thất uy vũ
- Chương 12: Vực sâu Sát Lục
- Chương 13: Tiểu Thất được đến bảo đao
- Chương 14: Bảo chủ triệu kiến
- Chương 15: Huynh đệ tụ hội
- Chương 16: Thương Minh Thư Vân là ai
- Chương 17: Chờ đợi
- Chương 18: Khanh Ngũ chịu hình
- Chương 19: Chủ nhân khổ, ảnh vệ bi
- Chương 20: Quân tâm như vực sâu
- Chương 21: Thành lâu gặp nạn
- Chương 22: Tiểu Thất chạy mau
- Chương 23: Tiểu Thất làm nhiệm vụ nguy hiểm
- Chương 24: Mưa bụi mờ mịt đi Giang Nam
- Chương 25: Chui vào ổ chăn chủ nhân
- Chương 26: Nếu đem quân tâm vào lòng cảm thụ, đã bắt đầu thấu hiểu lòng nhau
- Chương 27: Tâm động
- Chương 28: Đại Bảo mỗi ngày thấy
- Chương 29: Dắt tay dạo danh thành
- Chương 30: Nụ cười gió thoáng qua mây nhẹ bay mưa khẽ rơi say lòng quá
- Chương 31: Kế hoạch Ngũ thiếu
- Chương 32: Bày tiệc ở Vân đình
- Chương 33: Quân trên thiên thượng bắt đầu phát sáng ngoài kia
- Chương 34: Thân thế lờ mờ bắt đầu hiện ra?
- Chương 35: Một chưởng kinh Tiểu Thất
- Chương 36: Dắt tay tuần tra trong đêm
- Chương 37: Phiên ngoại —— ta không biết là ai
- Chương 38: Ma thần quỷ dị
- Chương 39: Uy lực thần kỳ, Ma thần thoái lui
- Chương 40: Bán mạng cho quân, sống chết không rời
- Chương 41: Khanh Ngũ lập uy, Tiểu Thất đao cuồng
- Chương 42: Chuyên nghiệp
- Chương 43: Hộ pháp tới nhà
- Chương 44: Ngươi khiến ta an tâm
- Chương 45: Khanh Ngũ lâm nguy, Tiểu Thất nóng lòng
- Chương 46: Bí mật của Tào sư phụ
- Chương 47: Sư đồ Gặp lại
- Chương 48: Khanh Ngũ ra đi
- Chương 49: Dù lên trời cao hay xuống đất sâu nguyện làm bạn bên quân không rời không bỏ
- Chương 50: Âm mưu kinh thiên
- Chương 51: Sư đồ đánh nhau
- Chương 52: Quan hệ cha con bất đắc dĩ
- Chương 53: Một đao tan nát cõi lòng
- Chương 54: Chiến đấu đến tận cùng, đường sống trong kẽ tóc
- Chương 55: Chân tình dưới đáy vực có vầng trăng sáng tỏ
- Chương 56: Tình cha con sâu nặng
- Chương 57: Phúc lợi Tiểu Thất
- Chương 58: Nắm tay người cho đến bạc đầu, hẹn ước thề nguyền cùng khanh
- Chương 59: Khanh Ngũ sáng tỏ
- Chương 60: Ý khanh khó dò, sáng nắng chiều mưa
- Chương 61: Nỗi giận vì mỹ nhân, cùng mỹ nhân ăn cái lẩu
- Chương 62: Tiểu Thất ăn dấm
- Chương 63: Tiểu Thất gàn bướng, Khanh Ngũ nổi bão
- Chương 64: Đêm thủ trận địa, kỳ biến sau màn
- Chương 65: Tiểu Thất “bán mình ”
- Chương 66: Tiểu Thất, ngươi làm sao sẽ xuất hiện ở trong trường hợp này? (⊙⊙)
- Chương 67: Nhóm ân khách tranh giành tình nhân
- Chương 68: Tiệc đêm cái quái gì
- Chương 69: Võ lâm công thẩm, Khanh Ngũ xưng tôn
- Chương 70: Oan tình đợi giải bày
- Chương 71: Kế hoạch hoàn mỹ luôn sẽ có xuất hiện chút ngoài ý muốn nho nhỏ
- Chương 72: Cùng kiếm tông luận võ
- Chương 73: Mê cục? Sát cục?
- Chương 74: Cơn giận của Long thần
- Chương 75: Người bên nhà mẹ đẻ Khanh Ngũ
- Chương 76: Tiểu Thất gặp tú bà ma giáo
- Chương 77: Âm mưu thật bự, giang hồ Biến hoá kỳ lạ
- Chương 78: Tiểu Thất ghen tị
- Chương 79: Côn Dạ La phản kích
- Chương 80: Có thể ôm Tiểu Thất cũng chỉ có Khanh Ngũ
- Chương 81: Người giống hệt
- Chương 82: Anh vợ khó chơi
- Chương 83: Thị tỳ ấm giường
- Chương 84: Phòng ngủ Khanh Ngũ
- Chương 85: Gặp lại Tào sư phụ?!
- Chương 86: Tào sư phụ phun chân ngôn
- Chương 87: Hai đời ảnh vệ
- Chương 88: Trong tuyệt vọng lại xuất hiện chút hy vọng
- Chương 89: Hứa hẹn dưới ánh trăng
- Chương 90: Cơn ác mộng của giáo chủ
- Chương 91: Ngũ thiếu “mang thai” á?
- Chương 92: Tiếng thơm Ngũ công tử lan xa
- Chương 93: Chỉ phúc vi hôn khi xưa
- Chương 94: Bước trên hành trình
- Chương 95: Trên đường đi bị đe dọa
- Chương 96: Nghi ngờ
- Chương 97: Ma nhân hiện thân
- Chương 98: Kế dụ chiến
- Chương 99: Một trận chiến thảm thiết
- Chương 100: Bái kiến cha thân đại nhân
- Chương 101: Ai bao che cho con hơn ai?
- Chương 102: Kích thích cha thân
- Chương 103: Cuồng tính đại phát
- Chương 104: Ván cờ của Thương Minh
- Chương 105: Băng Sơn Địa Liệt
- Chương 106: Tình thế hỗn loạn không biết
- Chương 107: Đầu độc Khanh Ngũ
- Chương 108: Gặp lại phụ thân
- Chương 109: Niềm vui gặp lại
- Chương 110: Dạy không biết mệt
- Chương 111: Chí nguyện không tỳ vết
- Chương 112: Giáo huấn sơn tặc
- Chương 113: Khuyên phỉ hướng thiện
- Chương 114: Tạ lâu chủ đến thăm
- Chương 115: Đại hôn của tiên sinh
- Chương 116: Bi kịch cha thân Thương Minh
- Chương 117: Tổng đàn thánh giáo
- Chương 118: Hình như có âm mưu?
- Chương 119: Sát thủ thần bí
- Chương 120: Đình viện nguy hiểm
- Chương 121: Rồng nước
- Chương 122: Làm chủ
- Chương 123: Huynh trưởng cùng cha?
- Chương 124: “Phụ tử” ân oán
- Chương 125: Con rối linh
- Chương 126: Hóa rồng
- Chương 127: Hóa rồng (2)
- Chương 128: Hóa rồng(3)
- Chương 129: Ngự long
- Chương 130: Vực sâu đừng vào
- Chương 131: Mạch nước ngầm tiềm động, sóng gió giang hồ Lại nổi
- Chương 132: Gian khổ chạy trong đêm
- Chương 133: Vân đình ước hẹn
- Chương 134: Rồng Cá cùng diễn
- Chương 135-1: Dương mưu (1)
- Chương 135-2: Dương mưu (2)
- Chương 136-1: Nhà tù tăm tối đau khổ (1)
- Chương 136-2: Nhà tù tăm tối đau khổ (2)
- Chương 137-1: Mạch nước ngầm biến hoá kỳ lạ (1)
- Chương 137-2: Mạch nước ngầm biến hoá kỳ lạ (2)
- Chương 138: Rơi vào bẫy của con rồng hay bày ra vẻ
- Chương 139: Tìm kiếm hợp tác
- Chương 140: Ngư công tử chặn đường
- Chương 141: Mắt thấy mới là thực
- Chương 142: Thần trượng linh tê
- Chương 143: Sư phụ Đại Bảo 1
- Chương 144: Sư phụ Đại Bảo 2
- Chương 145: Chức nghiệp cạnh tranh
- Chương 146: Chức nghiệp cạnh tranh (2)
- Chương 147: Khỏi cần phải già mồm cãi láo
- Chương 148: Tiệc trà xã giao của Đại Ngư
- Chương 149: Linh thú xoắn xuýt (phiên ngoại 1)
- Chương 150: Linh thú xoắn xuýt (2)
- Chương 151: Cái đuôi
- Chương 152: Thiếu niên thần bí
- Chương 153: Long bánh bao
- Chương 154: Tứ bá bá đến đây
- Chương 155: Quân ai mai phục
- Chương 156: Lại có một âm mưu
- Chương 157: Bạch Hổ tọa kỵ
- Chương 158: Giao phong · Thần tử thật giả
- Chương 159: Rống lớn
- Chương 160: Áo gấm về nhà
- Chương 161: Hào môn nhiều oán hận
- Chương 162: Ba cha chạm mặt
- Chương 163: Thập Tam thiếu đến đây
- Chương 164: Thập Tam thiếu phiền toái
- Chương 165: Ai đang tính kế
- Chương 166: Tin đồn chết người
- Chương 167: Hiểu lầm cực lớn
- Chương 168: Hết thảy là vì sữa
- Chương 169: Bắt đầu màn ân oán gia tộc
- Chương 170: Chút chuyện gia nghiệp
- Chương 171: Huyết khế Khanh gia
- Chương 172: Đại nghĩa hiến thân
- Chương 173: Rượu Tà Thần
- Chương 174: Khanh gia phân tách
- Chương 175: Nóng như lửa đốt
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179: Bộ đồ Mới của rồng
- Chương 180: Đình viện thần bí
- Chương 181: Hai loại thuốc dẫn
- Chương 182: Hổ con chết vì quá no
- Chương 183: Xà vương cổ quái
- Chương 184: Trục xuất bầy rắn
- Chương 185: Mây đen bao phủ Nam triều
- Chương 186: Lừa được sủng vật
- Chương 187: Mắt thấy không nhất định là thật
- Chương 188: Tề tụ ở kinh đô
- Chương 189: Rồng bộ vuốt đi thi
- Chương 190: Lộ rõ chân tướng
- Chương 191: Sủng vật rất tức giận, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng
- Chương 192: Nguy cơ kề cận
- Chương 193: Nghỉ ngơi dưỡng sức
- Chương 194: Phiên ngoại nhỏ của Đại Bảo
- Chương 195: Sương giăng Long Thành
- Chương 196: Tình ngờ đụng phải
- Chương 197: Phiên ngoại • sinh hoạt hằng ngày giang hồ Của rồng bộ vuốt
- Chương 198: Dung nhan thật của quái vật gây hạn hán
- Chương 199: Bạn Hồ Tài đức vẹn toàn
- Chương 200: Người trong bức họa
- Chương 201: Yến Tam Thất
- Chương 202: Rồng ẩn xuất hiện
- Chương 203: Tờ khế ước
- Chương 204: Tà ác che mắt
- Chương 205: Một đường đoàn tụ
- Chương 206: Tô Á lại mặt
- Chương 207: Đại tẩu rời đi
- Chương 208: Oán thù sâu nặng
- Chương 209: Thanh toán xong ân oán
- Chương 210: Châm ngòi ly gián
- Chương 211: Lôi đài luận võ
- Chương 212: Giả vờ thua
- Chương 213: Tình địch gặp mặt
- Chương 214: Tình cảm ám sinh
- Chương 215: Chuyện đêm ở sơn trấn
- Chương 216: Huyết án trong đêm mưa
- Chương 217: Giúp một hảo hán
- Chương 218: Trừ ác
- Chương 219: Long bất yếm trá
- Chương 220: Cổ vũ kỳ lân
- Chương 221: Rồng bộ vuốt quỷ súc
- Chương 222: Nghĩ cách cứu viện bộ hạ
- Chương 223: Long quân bạc tình
- Chương 224: Hậu quả của việc trêu đùa
- Chương 225: Tiểu đệ của hổ con
- Chương 226: Lần đầu gặp mặt giao phong
- Chương 227: Kỳ trận chặn đường
- Chương 228: Gặp nhau chỉ hận quá muộn
- Chương 229: Hồi ức thống khổ
- Chương 230: Nam tử áo đen
- Chương 231: Rượu vong tình
- Chương 232: Vật đổi vật
- Chương 233: Âm mưu của Hồ Vương
- Chương 234: Nhóc rồng con tính sai
- Chương 235: Dẫn binh hỏi tội
- Chương 236: Hồ Hổ giằng co
- Chương 237: Mọi chuyện hiểu lầm
- Chương 238: Căn nguyên
- Chương 239: Trao đổi thân phận
- Chương 240: Hiểu con không ai bằng cha
- Chương 241
Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.