Cuối cùng Mạt Trừng công tử bị Tiểu Thất giữ lại trong sơn trang, có điều những người hầu của hắn thì bị nô bộc trong sơn trang âm thầm hạ độc, tạm thời giam lại.
Để thuyết phục Mạt Trừng, Tiểu Thất không thể không dùng thân phận Mai Sương Thanh đối phó hắn, đồng thời cũng tổ chức tiệc trong sơn trang với mục đích chiêu đãi hắn. Long bánh bao giao cho hai hổ mang đi chơi, có điều sáu canh giờ sau, bánh bao liền khôi phục nguyên trạng, quả nhiên là cấp bậc thần thú.
Hổ con giúp Khanh Ngũ thay bộ quần áo hạ nhân xong xuôi, hỏi hắn: “Hiện tại Tiểu Thất với Thu Sắt đang nói chuyện với Mạt Trừng kia, ngươi còn muốn qua đó à?”
“Ta đương nhiên muốn qua xem thử.” Khanh Ngũ ăn mặc chỉnh tề, lại khôi phục bộ dáng công tử nho nhã, có điều xe lăn của hắn bị Thu Sắt chiếm rồi, vì thế đầu chợt lóe liền nói: “Ta đi đánh đàn trợ hứng cho bọn họ.”
“Ngươi luôn là kẻ nhàm chán nhất.” Hổ con hừ một tiếng, “Ta mang ngươi đi. Tiểu Hoàng, ngươi đem cầm đến đây.”
Tiểu Hoàng… Hổ Vương tử = =
Vì thế tại yến tiệc đêm, một nhạc sư tuấn mỹ lặng lẽ tiến vào, xen lẫn trong buổi tiệc giúp mọi người đánh đàn trợ hứng, kì thực là đang theo dõi hội trường.
Tuy ngay từ đầu Mạt Trừng công tử với Thu Sắt nói chuyện rất vui vẻ, có cảm giác mới gặp mà như đã quen nhưng đối với yêu cầu giữ hắn lại “làm khách” của Tiểu Thất lại thủy chung không đề cập qua.
Cho dù không đề cập tới nhưng sớm muộn gì ngươi cũng phải không thể bước qua cửa này, Khanh Ngũ nghĩ thầm.
Tiểu Thất rốt cục nhịn không được nói: “Mạt công tử, ngươi đi phương bắc, không phải là vì một người nam nhân sao? Vì một người như vậy, đáng giá không?”
“Có đáng giá hay không, từ lâu ta đã không suy xét vấn đề này rồi, ta chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện, cho nên, ta không thể không đi. Các vị thật sự cho rằng có thể ngăn cản ta sao?” Mạt Trừng biến sắc, ngữ khí kiên định, “Mỗi một người đều có lý tưởng riêng của mình và đều có chuyện không thể không làm, cho dù là người yếu đuối thì một khi gặp được cơ hội liên quan tới sinh mệnh cũng đều sẽ hóa thành Tu La cố chấp, ngươi nói có đúng không? Khanh Ngũ công tử.”
Tiếng đàn Khanh Ngũ gián đoạn, không ngờ Mạt Trừng thế nhưng nhận ra hắn, quả nhiên có chút bản lĩnh, vì thế đáp: “A, ngươi đang chờ ám bộ, bọn hắn đã bị thủ hạ của ta bắt từ lâu rồi. Mạt Trừng, hôm nay ngươi không thể ra khỏi nơi này, phối hợp một chút, có lẽ sẽ không ăn đau khổ.”
Tiểu Thất =n= ngữ khí của rồng bộ vuốt sao bỗng dưng trở nên bá đạo, trực tiếp như thế a!
“Những thứ này, chính là năng lực của Khanh Ngũ công tử sao?” Mạt Trừng vẫn một mực bình tĩnh.
“Xem ra ngươi còn mời cao thủ khác, tốt lắm, chúng ta sẽ khiến ngươi chết tâm mới thôi.” Khanh Ngũ nói, “Khó khi hai chúng ta gặp mặt, không bằng làm chút chuyện có ý tứ để giết thời gian đi, công tử có dám đánh cuộc với ta một ván không?”
“Đánh cuộc gì?” Mạt Trừng lạnh lùng nhìn Khanh Ngũ, trong mắt y Khanh Ngũ giống như với một quỷ tác bụng đầy âm mưu, là kẻ tiểu nhân không dám lộ chân thân, cho dù bề ngoài hắn dễ nhìn, nhưng trong mắt y hắn chẳng qua cũng chỉ là kẻ khiến người ta khinh thường.
“Đánh cuộc sự thật về bản thân, có dám đem mình thống khổ nhất cũa mình nói ra hay không.” Khanh Ngũ nói tiêo1, “Cho dù là nói dối, cũng phải đau đến xương tủy!”
“Ha, chẳng qua là ngươi muốn thám thính ta mà thôi.” Mạt Trừng đáp, “Vừa vặn chờ người, nói chuyện với ngươi cũng không sao, có điều Khanh Ngũ, ta không thể không thừa nhận, ngươi thật sự là một kẻ nhàm chán.”
“Cũng thế, đợi ngươi nói xong, để mọi người đánh giá xem, ai nhàm chán hơn.”
“Ngươi!” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không dám sao?” Khanh Ngũ kích hắn.
“Đợi, nếu như đã chờ cao thủ đến, vậy ta đây theo lý cũng nên xuất môn ứng chiến, ta không phụng bồi.” Tiểu Thất giáo chủ ôm quyền nói, hắn không thích nghe ba cái chuyện day dưa của mấy nam nhân ày, rồng bộ vuốt ngươi chăm chú mà nghe đi.
“Ngũ thiếu, ngươi cần gì phải vậy! Vì sao nhất định muốn ép người ta đem chuyện thống khổ nhất nói ra!” Thu Sắt thở dài nói. TruyenLau
“Có một số việc, nói ra ngược lại sẽ tốt hơn một chút.” Khanh Ngũ gảy cầm huyền, “Dứt lời, tối nay chúng ta hãy thẳng thắn với nhau đi.”
Mạt Trừng uống một chén rượu, ánh mắt dần dần mê ly, theo tiếng đàn du dương của Khanh Ngũ, rốt cục mở ra hình thức hồi ức.
“Đó là chuyện của ba năm trước đây, ta gặp một người rực rỡ giống như ngân hà đêm nay, là kiếp số đã định…”
————————————————————— dưới đây là trần thuật sự việc:
Ba năm trước đây, Mạt Trừng công tử dưới đêm trăng Giang Nam không hẹn mà gặp bá chủ phương Bắc, phương Bắc bá chủ bất chợt khuynh đảo bởi thần thái của Mạt Trừng công tử. Hắn giấu diếm thân phận kết giao với y, hai người kết thành bạn hữu chung đường, kể từ đó bá chủ càng ngày càng trầm mê ái mộ công tử. Nhưng bá chủ ôm ấp dã tâm xưng bá, lợi dụng mối quan hệ này âm thầm mượn sức công tử trợ lực cho mình. TruyenLau
Cứ thế bố cục âm mưu lừa người. Bá chủ “trúng lầm” xuân độc, thần chí không rõ, không thể không cưỡng ép công tử, nhưng công tử vẫn ẩn nhẫn, sau đó cũng không đem việc này nói ra. Bá chủ cho là mình c**ng b*c người ta, lúc ấy ngẫu nhiên xuất hiện vị tài nữ kiêm đệ nhất mỹ nữ Giang Nam Hà Ngữ cô nương.
Hà Ngữ nói dối là mình mang thai, khiến cho bá chủ không thể không nhận trách nhiệm về mình, đáp ứng lấy nàng làm vợ.
Công tử chúc phúc hai người trăm năm hảo hợp, nhưng hành động của hắn lại chọc giận bá chủ, khiến bá chủ cho rằng trong lòng hắn không có mình, vì thế uống cho say, sau khi say lại c**ng b** công tử, dùng thủ đoạn thô bạo nhất—— khiến cho công tử mình đầy thương tích. Công tử mang theo thương tích chạy suốt đêm vì muốn thoát khỏi nơi thương tâm này, chỉ để lại một bức thư chúc phúc, chúc phúc bá chủ cùng Hà Ngữ.
Sau đó, bá chủ dẫn Hà Ngữ về phương Bắc, khôi phục thân phận, Hà Ngữ cũng bởi vì có thai mà trở thành hoàng phi, bởi vì giọt máu trong người Hà Ngữ là trưởng tử của bá chủ, bị hoàng tộc coi trọng. Ngày Hà Ngữ lâm bồn, bá chủ lại không lời từ biệt, cầm theo huyết thư hắn xem qua vô số lần lên đường tìm kiếm công tử. (xem thư ộc máu nên nhuộm màu máu quá >O
- Chương 1: Quyết chí trở thành thiếu niên đệ nhất ảnh vệ
- Chương 2: Chủ nhân hoa lệ lệ gặt hái
- Chương 3: Sắp gặp chủ nhân
- Chương 4: Ảnh vệ cùng chủ nhân khi còn bé đã có gút mắt
- Chương 5: Ảnh vệ tới bái kiến chủ nhân
- Chương 6: Không vừa mắt chủ nhân
- Chương 7: Ảnh vệ nên vì chủ nhân đi đánh nhau
- Chương 8: Tiểu Thất đắm chìm trong niềm vui sướng
- Chương 9: Cùng chủ nhân tắm rửa sạch sẽ
- Chương 10: Ảnh vệ vì chủ nhân chạy qua qua lại
- Chương 11: Tiểu Thất uy vũ
- Chương 12: Vực sâu Sát Lục
- Chương 13: Tiểu Thất được đến bảo đao
- Chương 14: Bảo chủ triệu kiến
- Chương 15: Huynh đệ tụ hội
- Chương 16: Thương Minh Thư Vân là ai
- Chương 17: Chờ đợi
- Chương 18: Khanh Ngũ chịu hình
- Chương 19: Chủ nhân khổ, ảnh vệ bi
- Chương 20: Quân tâm như vực sâu
- Chương 21: Thành lâu gặp nạn
- Chương 22: Tiểu Thất chạy mau
- Chương 23: Tiểu Thất làm nhiệm vụ nguy hiểm
- Chương 24: Mưa bụi mờ mịt đi Giang Nam
- Chương 25: Chui vào ổ chăn chủ nhân
- Chương 26: Nếu đem quân tâm vào lòng cảm thụ, đã bắt đầu thấu hiểu lòng nhau
- Chương 27: Tâm động
- Chương 28: Đại Bảo mỗi ngày thấy
- Chương 29: Dắt tay dạo danh thành
- Chương 30: Nụ cười gió thoáng qua mây nhẹ bay mưa khẽ rơi say lòng quá
- Chương 31: Kế hoạch Ngũ thiếu
- Chương 32: Bày tiệc ở Vân đình
- Chương 33: Quân trên thiên thượng bắt đầu phát sáng ngoài kia
- Chương 34: Thân thế lờ mờ bắt đầu hiện ra?
- Chương 35: Một chưởng kinh Tiểu Thất
- Chương 36: Dắt tay tuần tra trong đêm
- Chương 37: Phiên ngoại —— ta không biết là ai
- Chương 38: Ma thần quỷ dị
- Chương 39: Uy lực thần kỳ, Ma thần thoái lui
- Chương 40: Bán mạng cho quân, sống chết không rời
- Chương 41: Khanh Ngũ lập uy, Tiểu Thất đao cuồng
- Chương 42: Chuyên nghiệp
- Chương 43: Hộ pháp tới nhà
- Chương 44: Ngươi khiến ta an tâm
- Chương 45: Khanh Ngũ lâm nguy, Tiểu Thất nóng lòng
- Chương 46: Bí mật của Tào sư phụ
- Chương 47: Sư đồ Gặp lại
- Chương 48: Khanh Ngũ ra đi
- Chương 49: Dù lên trời cao hay xuống đất sâu nguyện làm bạn bên quân không rời không bỏ
- Chương 50: Âm mưu kinh thiên
- Chương 51: Sư đồ đánh nhau
- Chương 52: Quan hệ cha con bất đắc dĩ
- Chương 53: Một đao tan nát cõi lòng
- Chương 54: Chiến đấu đến tận cùng, đường sống trong kẽ tóc
- Chương 55: Chân tình dưới đáy vực có vầng trăng sáng tỏ
- Chương 56: Tình cha con sâu nặng
- Chương 57: Phúc lợi Tiểu Thất
- Chương 58: Nắm tay người cho đến bạc đầu, hẹn ước thề nguyền cùng khanh
- Chương 59: Khanh Ngũ sáng tỏ
- Chương 60: Ý khanh khó dò, sáng nắng chiều mưa
- Chương 61: Nỗi giận vì mỹ nhân, cùng mỹ nhân ăn cái lẩu
- Chương 62: Tiểu Thất ăn dấm
- Chương 63: Tiểu Thất gàn bướng, Khanh Ngũ nổi bão
- Chương 64: Đêm thủ trận địa, kỳ biến sau màn
- Chương 65: Tiểu Thất “bán mình ”
- Chương 66: Tiểu Thất, ngươi làm sao sẽ xuất hiện ở trong trường hợp này? (⊙⊙)
- Chương 67: Nhóm ân khách tranh giành tình nhân
- Chương 68: Tiệc đêm cái quái gì
- Chương 69: Võ lâm công thẩm, Khanh Ngũ xưng tôn
- Chương 70: Oan tình đợi giải bày
- Chương 71: Kế hoạch hoàn mỹ luôn sẽ có xuất hiện chút ngoài ý muốn nho nhỏ
- Chương 72: Cùng kiếm tông luận võ
- Chương 73: Mê cục? Sát cục?
- Chương 74: Cơn giận của Long thần
- Chương 75: Người bên nhà mẹ đẻ Khanh Ngũ
- Chương 76: Tiểu Thất gặp tú bà ma giáo
- Chương 77: Âm mưu thật bự, giang hồ Biến hoá kỳ lạ
- Chương 78: Tiểu Thất ghen tị
- Chương 79: Côn Dạ La phản kích
- Chương 80: Có thể ôm Tiểu Thất cũng chỉ có Khanh Ngũ
- Chương 81: Người giống hệt
- Chương 82: Anh vợ khó chơi
- Chương 83: Thị tỳ ấm giường
- Chương 84: Phòng ngủ Khanh Ngũ
- Chương 85: Gặp lại Tào sư phụ?!
- Chương 86: Tào sư phụ phun chân ngôn
- Chương 87: Hai đời ảnh vệ
- Chương 88: Trong tuyệt vọng lại xuất hiện chút hy vọng
- Chương 89: Hứa hẹn dưới ánh trăng
- Chương 90: Cơn ác mộng của giáo chủ
- Chương 91: Ngũ thiếu “mang thai” á?
- Chương 92: Tiếng thơm Ngũ công tử lan xa
- Chương 93: Chỉ phúc vi hôn khi xưa
- Chương 94: Bước trên hành trình
- Chương 95: Trên đường đi bị đe dọa
- Chương 96: Nghi ngờ
- Chương 97: Ma nhân hiện thân
- Chương 98: Kế dụ chiến
- Chương 99: Một trận chiến thảm thiết
- Chương 100: Bái kiến cha thân đại nhân
- Chương 101: Ai bao che cho con hơn ai?
- Chương 102: Kích thích cha thân
- Chương 103: Cuồng tính đại phát
- Chương 104: Ván cờ của Thương Minh
- Chương 105: Băng Sơn Địa Liệt
- Chương 106: Tình thế hỗn loạn không biết
- Chương 107: Đầu độc Khanh Ngũ
- Chương 108: Gặp lại phụ thân
- Chương 109: Niềm vui gặp lại
- Chương 110: Dạy không biết mệt
- Chương 111: Chí nguyện không tỳ vết
- Chương 112: Giáo huấn sơn tặc
- Chương 113: Khuyên phỉ hướng thiện
- Chương 114: Tạ lâu chủ đến thăm
- Chương 115: Đại hôn của tiên sinh
- Chương 116: Bi kịch cha thân Thương Minh
- Chương 117: Tổng đàn thánh giáo
- Chương 118: Hình như có âm mưu?
- Chương 119: Sát thủ thần bí
- Chương 120: Đình viện nguy hiểm
- Chương 121: Rồng nước
- Chương 122: Làm chủ
- Chương 123: Huynh trưởng cùng cha?
- Chương 124: “Phụ tử” ân oán
- Chương 125: Con rối linh
- Chương 126: Hóa rồng
- Chương 127: Hóa rồng (2)
- Chương 128: Hóa rồng(3)
- Chương 129: Ngự long
- Chương 130: Vực sâu đừng vào
- Chương 131: Mạch nước ngầm tiềm động, sóng gió giang hồ Lại nổi
- Chương 132: Gian khổ chạy trong đêm
- Chương 133: Vân đình ước hẹn
- Chương 134: Rồng Cá cùng diễn
- Chương 135-1: Dương mưu (1)
- Chương 135-2: Dương mưu (2)
- Chương 136-1: Nhà tù tăm tối đau khổ (1)
- Chương 136-2: Nhà tù tăm tối đau khổ (2)
- Chương 137-1: Mạch nước ngầm biến hoá kỳ lạ (1)
- Chương 137-2: Mạch nước ngầm biến hoá kỳ lạ (2)
- Chương 138: Rơi vào bẫy của con rồng hay bày ra vẻ
- Chương 139: Tìm kiếm hợp tác
- Chương 140: Ngư công tử chặn đường
- Chương 141: Mắt thấy mới là thực
- Chương 142: Thần trượng linh tê
- Chương 143: Sư phụ Đại Bảo 1
- Chương 144: Sư phụ Đại Bảo 2
- Chương 145: Chức nghiệp cạnh tranh
- Chương 146: Chức nghiệp cạnh tranh (2)
- Chương 147: Khỏi cần phải già mồm cãi láo
- Chương 148: Tiệc trà xã giao của Đại Ngư
- Chương 149: Linh thú xoắn xuýt (phiên ngoại 1)
- Chương 150: Linh thú xoắn xuýt (2)
- Chương 151: Cái đuôi
- Chương 152: Thiếu niên thần bí
- Chương 153: Long bánh bao
- Chương 154: Tứ bá bá đến đây
- Chương 155: Quân ai mai phục
- Chương 156: Lại có một âm mưu
- Chương 157: Bạch Hổ tọa kỵ
- Chương 158: Giao phong · Thần tử thật giả
- Chương 159: Rống lớn
- Chương 160: Áo gấm về nhà
- Chương 161: Hào môn nhiều oán hận
- Chương 162: Ba cha chạm mặt
- Chương 163: Thập Tam thiếu đến đây
- Chương 164: Thập Tam thiếu phiền toái
- Chương 165: Ai đang tính kế
- Chương 166: Tin đồn chết người
- Chương 167: Hiểu lầm cực lớn
- Chương 168: Hết thảy là vì sữa
- Chương 169: Bắt đầu màn ân oán gia tộc
- Chương 170: Chút chuyện gia nghiệp
- Chương 171: Huyết khế Khanh gia
- Chương 172: Đại nghĩa hiến thân
- Chương 173: Rượu Tà Thần
- Chương 174: Khanh gia phân tách
- Chương 175: Nóng như lửa đốt
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179: Bộ đồ Mới của rồng
- Chương 180: Đình viện thần bí
- Chương 181: Hai loại thuốc dẫn
- Chương 182: Hổ con chết vì quá no
- Chương 183: Xà vương cổ quái
- Chương 184: Trục xuất bầy rắn
- Chương 185: Mây đen bao phủ Nam triều
- Chương 186: Lừa được sủng vật
- Chương 187: Mắt thấy không nhất định là thật
- Chương 188: Tề tụ ở kinh đô
- Chương 189: Rồng bộ vuốt đi thi
- Chương 190: Lộ rõ chân tướng
- Chương 191: Sủng vật rất tức giận, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng
- Chương 192: Nguy cơ kề cận
- Chương 193: Nghỉ ngơi dưỡng sức
- Chương 194: Phiên ngoại nhỏ của Đại Bảo
- Chương 195: Sương giăng Long Thành
- Chương 196: Tình ngờ đụng phải
- Chương 197: Phiên ngoại • sinh hoạt hằng ngày giang hồ Của rồng bộ vuốt
- Chương 198: Dung nhan thật của quái vật gây hạn hán
- Chương 199: Bạn Hồ Tài đức vẹn toàn
- Chương 200: Người trong bức họa
- Chương 201: Yến Tam Thất
- Chương 202: Rồng ẩn xuất hiện
- Chương 203: Tờ khế ước
- Chương 204: Tà ác che mắt
- Chương 205: Một đường đoàn tụ
- Chương 206: Tô Á lại mặt
- Chương 207: Đại tẩu rời đi
- Chương 208: Oán thù sâu nặng
- Chương 209: Thanh toán xong ân oán
- Chương 210: Châm ngòi ly gián
- Chương 211: Lôi đài luận võ
- Chương 212: Giả vờ thua
- Chương 213: Tình địch gặp mặt
- Chương 214: Tình cảm ám sinh
- Chương 215: Chuyện đêm ở sơn trấn
- Chương 216: Huyết án trong đêm mưa
- Chương 217: Giúp một hảo hán
- Chương 218: Trừ ác
- Chương 219: Long bất yếm trá
- Chương 220: Cổ vũ kỳ lân
- Chương 221: Rồng bộ vuốt quỷ súc
- Chương 222: Nghĩ cách cứu viện bộ hạ
- Chương 223: Long quân bạc tình
- Chương 224: Hậu quả của việc trêu đùa
- Chương 225: Tiểu đệ của hổ con
- Chương 226: Lần đầu gặp mặt giao phong
- Chương 227: Kỳ trận chặn đường
- Chương 228: Gặp nhau chỉ hận quá muộn
- Chương 229: Hồi ức thống khổ
- Chương 230: Nam tử áo đen
- Chương 231: Rượu vong tình
- Chương 232: Vật đổi vật
- Chương 233: Âm mưu của Hồ Vương
- Chương 234: Nhóc rồng con tính sai
- Chương 235: Dẫn binh hỏi tội
- Chương 236: Hồ Hổ giằng co
- Chương 237: Mọi chuyện hiểu lầm
- Chương 238: Căn nguyên
- Chương 239: Trao đổi thân phận
- Chương 240: Hiểu con không ai bằng cha
- Chương 241
Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.