Thương Minh Thư Vân.
Hai mươi năm trước chỉ cái tên đã đủ lay động thiên hạ.
Một nam tử tuyệt thế tính tình tùy tiện mang theo khí thế sấm sét của vạn quân, dẫn đầu ma giáo quét ngang trung nguyên. Hắn còn sáng rực hơn cả ánh mặt trời, người ấy cường đại lại toát ra nét mị lực tràn ngập trí mạng như vậy, mà ngay cả tử địch khi được chết dưới kiếm hắn cũng xem đó như là niềm vinh hạnh. Đạp chân trên đống xương cốt chất thành lũy mà ngồi ở địa vị chí tôn nhưng mà cố tình hắn lại được giáo chúng điên cuồng tôn kính ngưỡng mộ.
Đó là lần đầu tiên từ trước tới nay, thân là ma giáo giáo chủ thế nhưng Thương Minh Thư Vân được lựa chọn làm minh chủ võ lâm, mà ngay cả bảy môn phái lớn cũng đối với Thương Minh Thư Vân kính sợ có thêm. Cũng chính trong buổi đại hội độc nhất vô nhị đó, Khanh Vân Tung và Thương Minh Thư Vân một ánh nhìn thoáng qua lại là lần mở màn báo hiệu nửa đời dây dưa.
Khi đó Khanh Vân Tung tung hoành cuồng ngạo, hoàn toàn không đem bất cứ thứ gì trong thiên hạ này để vào mắt nhưng cố tình Thương Minh Thư Vân lại lọt vào tròng mắt hắn.
Mà trong lòng Thương Minh Thư Vân cũng đối với vị tuyệt sắc thiếu niên tại đại hội võ lâm, kiếm thế như hồng vừa thấy đã không thể nào quên.
Từ nay về sau vô số lần lần luận võ, sinh tử bên nhau, cố ý thăm dò, thờ ơ không chút để ý cũng có, thẳng đến khi một lần ghi lòng tạc dạ…
Trong màn đêm phủ bên sườn dốc vạn trượng, lửa trại sáng rực một vùng, hắn ngồi ở bên cạnh hắn, kiếm của cả hai người cứ thế cắm ở trên mặt tuyết.
Lần này cũng không phải muốn quyết tâm tỷ thí một phen, hai người đã kéo dài cuộc quyết đấu lâu lắm rồi trong lòng đã không còn tâm tư trên võ học, hai trái tim quấn lấy nhau cũng lâu lắm rồi tìm không thấy mối để tháo rời, đã nóng nảy điên cuồng lâu quá rồi.
Rõ ràng là đêm đông tiết trời giá rét, tuyết bao phủ thành lớp lớp dày đặc thế nhưng trong lòng cả hai lại khó nén được một đoàn lửa đang thổi bùng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chỉ đêm hôm đó. Đã định ra lời thề ước vừa ngây thơ ấu trĩ lại giống như trò đùa.
———— Hai chúng ta quy ẩn núi rừng, dắt tay tiêu dao, có thể không? Có thể chứ?
———— Chỉ cần ngươi bằng lòng thì có khó gì?
———— ngươi sẽ chờ ta sao?
TruyenLau.com
———— ta chờ ngươi.
Vì thế sau khi nói lời đó, hắn nói sẽ vứt bỏ bá nghiệp muôn đời mà hắn thì bảo, hắn vứt bỏ thế gia phồn hoa.
Chỉ vì người này.
TruyenLau.com
Một câu hẹn ước như bông đùa mà thôi, Khanh Vân Tung đợi nửa năm, đợi đến khi nghe tin dữ người nọ bị phục kích, hắn một lòng muốn đến đó nghĩ cách cứu viện nhưng lại bị phụ thân giới nghiêm tăng cường thủ vệ trông giữ chặt chẽ.
Ai đó nói chuyện giữa hắn với Thương Minh Thư Vân chính là chuyện xấu rồi bị người ta “gièm pha”, cuối cùng rơi vào trong tai phụ thân nghiêm khắc, ông dùng mọi cách thẩm vấn rốt cuộc cũng nghe được câu trả lời đại nghịch bất đạo như đinh đóng cột của Khanh Vân Tung.
Bởi vì một người nam nhân, đường đường là thiếu bảo chủ nhà họ Khanh lại bị cha mình đánh nhốt vào hình đường, bị đày đọa tra tấn ròng rã suốt ba mươi ngày, cuối cùng cứ lại như trước vẫn là cái đáp án kia.
“Ta muốn cứu Thương Minh! Ta thích nam nhân!”
Cả người nhiễm máu tươi, bị vòng xích khóa chặt bên trong thủy lao, chỉ còn lại có một hơi tàn nhưng lại vẫn cứ quật cường gần như điên cuồng ánh mắt trừng thẳng phụ thân, gằn từng tiếng mà nói.
“Nghiệt tử! Nghiệt tử!!” Lão bảo chủ nổi giận đùng đùng, “Được! Ngươi làm Khanh Gia bảo mất hết mặt mũi! Vậy ngươi cút đi! Không được nói chính mình là người của Khanh Gia bảo! Ta cho ngươi đi! Điều kiện chỉ có một! Vì Khanh Gia bảo lưu lại huyết mạch nối nghiệp!”
Khanh Vân Tung là đứa con độc nhất của lão bảo chủ.
Vì muốn mau chóng được gặp người kia, Khanh Vân Tung qua loa thành thân, hắn không quan tâm người con gái mà hắn sẽ cưới là ai, hắn không quan tâm phụ thân vì mình chọn mấy người thê tử, hắn chỉ cần nhanh nhanh đuổi tới bên người người kia, đi cứu hắn! Đi cứu hắn! Đi cứu hắn!!
Hắn trong đầu chỉ còn lại có mỗi một cái chấp niệm kia!
Nhưng mà, khi hắn vô tri vô giác lao ra khỏi Khanh Gia bảo, ròng rã suốt một năm trời cuối cùng khi tìm tới đỉnh Thập Phong ở phương Bắc xa xôi, lại ở tổng đàn ma giáo nghe được tin tức kinh người.
Thương Minh thành thân! Thương Minh cùng một nữ nhân thành thân!!
(Phong: cẩu huyết bắt đầu từ đây, action TTTT)
Nữ nhân kia lúc Thương Minh hấp hối đã cứu hắn một mạng, nữ nhân kia là thánh nữ Kỳ tộc, nữ nhân kia có thể chữa khỏi thương thế của Thương Minh, giải được kịch độc trong người Thương Minh, còn mang thai con của hắn!!
Khanh Vân Tung từ đầu tới cuối vẫn không gặp được Thương Minh Thư Vân.
Sau đêm ở bên sườn dốc phủ đầy tuyết, hắn nhìn thấy chính là người vợ đang mang thai của Thương Minh, cùng với ma giáo đã hoang tàn một mảnh. Ma giáo cùng với Thương Minh giống như là trong một đêm biến mất vô tung vô ảnh, cũng giống như người tên Thương Minh quật khởi thần thoại, thế nhưng khi mai một cũng nhanh chóng như thế.
Nếu không phải gặp người đàn bà mang thai bơ vơ một mình ở lại trong tổng đàn ma giáo, Khanh Vân Tung cơ hồ cho rằng người tên Thương Minh kia bất quá chỉ tồn tại ở trong một giấc mộng của mình mà thôi.
Vì thế hắn mang cô gái kia về. Hắn về tới Khanh Gia bảo, hắn phát hiện mình đã là cha của bốn hài tử rồi.
Hắn vẫn luôn chờ.
Thương Minh vẫn chưa từng tới.
Đứa nhỏ sinh ra rồi lớn lên. Được coi như đứa con của chính mình.
Thương Minh vẫn là không có xuất hiện.
Khanh Vân Tung rốt cục cũng tuyệt vọng.
Trên đời không có người tên Thương Minh này, ý nghĩa nhân sinh của mình chỉ có mỗi việc là không ngừng làm cho đại gia tộc tồn tại hơn trăm năm này ngày một càng thêm phồn hoa thịnh vượng mà thôi.
Hắn ngày cưới càng nhiều nữ tử, con nối dòng càng ngày càng nhiều. Giống như mong muốn của phụ thân nhưng những nữ nhân cùng những đứa con này một chút cũng không làm cho hắn có chút xíu vui vẻ.
Hắn cảm thấy tâm của mình càng ngày càng lạnh.
Đã hai mươi năm.
Nhanh quá.
Chỉ là vì một lời hứa hẹn vừa ngây thơ ấu trĩ lại cực đáng buồn cười.
Chờ hắn.
end.
- Chương 1: Quyết chí trở thành thiếu niên đệ nhất ảnh vệ
- Chương 2: Chủ nhân hoa lệ lệ gặt hái
- Chương 3: Sắp gặp chủ nhân
- Chương 4: Ảnh vệ cùng chủ nhân khi còn bé đã có gút mắt
- Chương 5: Ảnh vệ tới bái kiến chủ nhân
- Chương 6: Không vừa mắt chủ nhân
- Chương 7: Ảnh vệ nên vì chủ nhân đi đánh nhau
- Chương 8: Tiểu Thất đắm chìm trong niềm vui sướng
- Chương 9: Cùng chủ nhân tắm rửa sạch sẽ
- Chương 10: Ảnh vệ vì chủ nhân chạy qua qua lại
- Chương 11: Tiểu Thất uy vũ
- Chương 12: Vực sâu Sát Lục
- Chương 13: Tiểu Thất được đến bảo đao
- Chương 14: Bảo chủ triệu kiến
- Chương 15: Huynh đệ tụ hội
- Chương 16: Thương Minh Thư Vân là ai
- Chương 17: Chờ đợi
- Chương 18: Khanh Ngũ chịu hình
- Chương 19: Chủ nhân khổ, ảnh vệ bi
- Chương 20: Quân tâm như vực sâu
- Chương 21: Thành lâu gặp nạn
- Chương 22: Tiểu Thất chạy mau
- Chương 23: Tiểu Thất làm nhiệm vụ nguy hiểm
- Chương 24: Mưa bụi mờ mịt đi Giang Nam
- Chương 25: Chui vào ổ chăn chủ nhân
- Chương 26: Nếu đem quân tâm vào lòng cảm thụ, đã bắt đầu thấu hiểu lòng nhau
- Chương 27: Tâm động
- Chương 28: Đại Bảo mỗi ngày thấy
- Chương 29: Dắt tay dạo danh thành
- Chương 30: Nụ cười gió thoáng qua mây nhẹ bay mưa khẽ rơi say lòng quá
- Chương 31: Kế hoạch Ngũ thiếu
- Chương 32: Bày tiệc ở Vân đình
- Chương 33: Quân trên thiên thượng bắt đầu phát sáng ngoài kia
- Chương 34: Thân thế lờ mờ bắt đầu hiện ra?
- Chương 35: Một chưởng kinh Tiểu Thất
- Chương 36: Dắt tay tuần tra trong đêm
- Chương 37: Phiên ngoại —— ta không biết là ai
- Chương 38: Ma thần quỷ dị
- Chương 39: Uy lực thần kỳ, Ma thần thoái lui
- Chương 40: Bán mạng cho quân, sống chết không rời
- Chương 41: Khanh Ngũ lập uy, Tiểu Thất đao cuồng
- Chương 42: Chuyên nghiệp
- Chương 43: Hộ pháp tới nhà
- Chương 44: Ngươi khiến ta an tâm
- Chương 45: Khanh Ngũ lâm nguy, Tiểu Thất nóng lòng
- Chương 46: Bí mật của Tào sư phụ
- Chương 47: Sư đồ Gặp lại
- Chương 48: Khanh Ngũ ra đi
- Chương 49: Dù lên trời cao hay xuống đất sâu nguyện làm bạn bên quân không rời không bỏ
- Chương 50: Âm mưu kinh thiên
- Chương 51: Sư đồ đánh nhau
- Chương 52: Quan hệ cha con bất đắc dĩ
- Chương 53: Một đao tan nát cõi lòng
- Chương 54: Chiến đấu đến tận cùng, đường sống trong kẽ tóc
- Chương 55: Chân tình dưới đáy vực có vầng trăng sáng tỏ
- Chương 56: Tình cha con sâu nặng
- Chương 57: Phúc lợi Tiểu Thất
- Chương 58: Nắm tay người cho đến bạc đầu, hẹn ước thề nguyền cùng khanh
- Chương 59: Khanh Ngũ sáng tỏ
- Chương 60: Ý khanh khó dò, sáng nắng chiều mưa
- Chương 61: Nỗi giận vì mỹ nhân, cùng mỹ nhân ăn cái lẩu
- Chương 62: Tiểu Thất ăn dấm
- Chương 63: Tiểu Thất gàn bướng, Khanh Ngũ nổi bão
- Chương 64: Đêm thủ trận địa, kỳ biến sau màn
- Chương 65: Tiểu Thất “bán mình ”
- Chương 66: Tiểu Thất, ngươi làm sao sẽ xuất hiện ở trong trường hợp này? (⊙⊙)
- Chương 67: Nhóm ân khách tranh giành tình nhân
- Chương 68: Tiệc đêm cái quái gì
- Chương 69: Võ lâm công thẩm, Khanh Ngũ xưng tôn
- Chương 70: Oan tình đợi giải bày
- Chương 71: Kế hoạch hoàn mỹ luôn sẽ có xuất hiện chút ngoài ý muốn nho nhỏ
- Chương 72: Cùng kiếm tông luận võ
- Chương 73: Mê cục? Sát cục?
- Chương 74: Cơn giận của Long thần
- Chương 75: Người bên nhà mẹ đẻ Khanh Ngũ
- Chương 76: Tiểu Thất gặp tú bà ma giáo
- Chương 77: Âm mưu thật bự, giang hồ Biến hoá kỳ lạ
- Chương 78: Tiểu Thất ghen tị
- Chương 79: Côn Dạ La phản kích
- Chương 80: Có thể ôm Tiểu Thất cũng chỉ có Khanh Ngũ
- Chương 81: Người giống hệt
- Chương 82: Anh vợ khó chơi
- Chương 83: Thị tỳ ấm giường
- Chương 84: Phòng ngủ Khanh Ngũ
- Chương 85: Gặp lại Tào sư phụ?!
- Chương 86: Tào sư phụ phun chân ngôn
- Chương 87: Hai đời ảnh vệ
- Chương 88: Trong tuyệt vọng lại xuất hiện chút hy vọng
- Chương 89: Hứa hẹn dưới ánh trăng
- Chương 90: Cơn ác mộng của giáo chủ
- Chương 91: Ngũ thiếu “mang thai” á?
- Chương 92: Tiếng thơm Ngũ công tử lan xa
- Chương 93: Chỉ phúc vi hôn khi xưa
- Chương 94: Bước trên hành trình
- Chương 95: Trên đường đi bị đe dọa
- Chương 96: Nghi ngờ
- Chương 97: Ma nhân hiện thân
- Chương 98: Kế dụ chiến
- Chương 99: Một trận chiến thảm thiết
- Chương 100: Bái kiến cha thân đại nhân
- Chương 101: Ai bao che cho con hơn ai?
- Chương 102: Kích thích cha thân
- Chương 103: Cuồng tính đại phát
- Chương 104: Ván cờ của Thương Minh
- Chương 105: Băng Sơn Địa Liệt
- Chương 106: Tình thế hỗn loạn không biết
- Chương 107: Đầu độc Khanh Ngũ
- Chương 108: Gặp lại phụ thân
- Chương 109: Niềm vui gặp lại
- Chương 110: Dạy không biết mệt
- Chương 111: Chí nguyện không tỳ vết
- Chương 112: Giáo huấn sơn tặc
- Chương 113: Khuyên phỉ hướng thiện
- Chương 114: Tạ lâu chủ đến thăm
- Chương 115: Đại hôn của tiên sinh
- Chương 116: Bi kịch cha thân Thương Minh
- Chương 117: Tổng đàn thánh giáo
- Chương 118: Hình như có âm mưu?
- Chương 119: Sát thủ thần bí
- Chương 120: Đình viện nguy hiểm
- Chương 121: Rồng nước
- Chương 122: Làm chủ
- Chương 123: Huynh trưởng cùng cha?
- Chương 124: “Phụ tử” ân oán
- Chương 125: Con rối linh
- Chương 126: Hóa rồng
- Chương 127: Hóa rồng (2)
- Chương 128: Hóa rồng(3)
- Chương 129: Ngự long
- Chương 130: Vực sâu đừng vào
- Chương 131: Mạch nước ngầm tiềm động, sóng gió giang hồ Lại nổi
- Chương 132: Gian khổ chạy trong đêm
- Chương 133: Vân đình ước hẹn
- Chương 134: Rồng Cá cùng diễn
- Chương 135-1: Dương mưu (1)
- Chương 135-2: Dương mưu (2)
- Chương 136-1: Nhà tù tăm tối đau khổ (1)
- Chương 136-2: Nhà tù tăm tối đau khổ (2)
- Chương 137-1: Mạch nước ngầm biến hoá kỳ lạ (1)
- Chương 137-2: Mạch nước ngầm biến hoá kỳ lạ (2)
- Chương 138: Rơi vào bẫy của con rồng hay bày ra vẻ
- Chương 139: Tìm kiếm hợp tác
- Chương 140: Ngư công tử chặn đường
- Chương 141: Mắt thấy mới là thực
- Chương 142: Thần trượng linh tê
- Chương 143: Sư phụ Đại Bảo 1
- Chương 144: Sư phụ Đại Bảo 2
- Chương 145: Chức nghiệp cạnh tranh
- Chương 146: Chức nghiệp cạnh tranh (2)
- Chương 147: Khỏi cần phải già mồm cãi láo
- Chương 148: Tiệc trà xã giao của Đại Ngư
- Chương 149: Linh thú xoắn xuýt (phiên ngoại 1)
- Chương 150: Linh thú xoắn xuýt (2)
- Chương 151: Cái đuôi
- Chương 152: Thiếu niên thần bí
- Chương 153: Long bánh bao
- Chương 154: Tứ bá bá đến đây
- Chương 155: Quân ai mai phục
- Chương 156: Lại có một âm mưu
- Chương 157: Bạch Hổ tọa kỵ
- Chương 158: Giao phong · Thần tử thật giả
- Chương 159: Rống lớn
- Chương 160: Áo gấm về nhà
- Chương 161: Hào môn nhiều oán hận
- Chương 162: Ba cha chạm mặt
- Chương 163: Thập Tam thiếu đến đây
- Chương 164: Thập Tam thiếu phiền toái
- Chương 165: Ai đang tính kế
- Chương 166: Tin đồn chết người
- Chương 167: Hiểu lầm cực lớn
- Chương 168: Hết thảy là vì sữa
- Chương 169: Bắt đầu màn ân oán gia tộc
- Chương 170: Chút chuyện gia nghiệp
- Chương 171: Huyết khế Khanh gia
- Chương 172: Đại nghĩa hiến thân
- Chương 173: Rượu Tà Thần
- Chương 174: Khanh gia phân tách
- Chương 175: Nóng như lửa đốt
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179: Bộ đồ Mới của rồng
- Chương 180: Đình viện thần bí
- Chương 181: Hai loại thuốc dẫn
- Chương 182: Hổ con chết vì quá no
- Chương 183: Xà vương cổ quái
- Chương 184: Trục xuất bầy rắn
- Chương 185: Mây đen bao phủ Nam triều
- Chương 186: Lừa được sủng vật
- Chương 187: Mắt thấy không nhất định là thật
- Chương 188: Tề tụ ở kinh đô
- Chương 189: Rồng bộ vuốt đi thi
- Chương 190: Lộ rõ chân tướng
- Chương 191: Sủng vật rất tức giận, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng
- Chương 192: Nguy cơ kề cận
- Chương 193: Nghỉ ngơi dưỡng sức
- Chương 194: Phiên ngoại nhỏ của Đại Bảo
- Chương 195: Sương giăng Long Thành
- Chương 196: Tình ngờ đụng phải
- Chương 197: Phiên ngoại • sinh hoạt hằng ngày giang hồ Của rồng bộ vuốt
- Chương 198: Dung nhan thật của quái vật gây hạn hán
- Chương 199: Bạn Hồ Tài đức vẹn toàn
- Chương 200: Người trong bức họa
- Chương 201: Yến Tam Thất
- Chương 202: Rồng ẩn xuất hiện
- Chương 203: Tờ khế ước
- Chương 204: Tà ác che mắt
- Chương 205: Một đường đoàn tụ
- Chương 206: Tô Á lại mặt
- Chương 207: Đại tẩu rời đi
- Chương 208: Oán thù sâu nặng
- Chương 209: Thanh toán xong ân oán
- Chương 210: Châm ngòi ly gián
- Chương 211: Lôi đài luận võ
- Chương 212: Giả vờ thua
- Chương 213: Tình địch gặp mặt
- Chương 214: Tình cảm ám sinh
- Chương 215: Chuyện đêm ở sơn trấn
- Chương 216: Huyết án trong đêm mưa
- Chương 217: Giúp một hảo hán
- Chương 218: Trừ ác
- Chương 219: Long bất yếm trá
- Chương 220: Cổ vũ kỳ lân
- Chương 221: Rồng bộ vuốt quỷ súc
- Chương 222: Nghĩ cách cứu viện bộ hạ
- Chương 223: Long quân bạc tình
- Chương 224: Hậu quả của việc trêu đùa
- Chương 225: Tiểu đệ của hổ con
- Chương 226: Lần đầu gặp mặt giao phong
- Chương 227: Kỳ trận chặn đường
- Chương 228: Gặp nhau chỉ hận quá muộn
- Chương 229: Hồi ức thống khổ
- Chương 230: Nam tử áo đen
- Chương 231: Rượu vong tình
- Chương 232: Vật đổi vật
- Chương 233: Âm mưu của Hồ Vương
- Chương 234: Nhóc rồng con tính sai
- Chương 235: Dẫn binh hỏi tội
- Chương 236: Hồ Hổ giằng co
- Chương 237: Mọi chuyện hiểu lầm
- Chương 238: Căn nguyên
- Chương 239: Trao đổi thân phận
- Chương 240: Hiểu con không ai bằng cha
- Chương 241
Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.