“Sao lại trở nên tiều tụy như vậy?!” Tiểu Thất nhìn Khanh Ngũ đi mấy ngày trời mới về, vô cùng nóng nảy hỏi han.
“Không có gì.” Khanh Ngũ xoa xoa mặt, sau khi xoa vẫn là một bộ dáng chưa tỉnh ngủ.
“Theo ta vào nhà!” Tiểu Thất cứng rắn kéo hắn vào phòng ngủ —— ấn hắn ngã xuống giường, tinh tế kiểm tra thân thể hắn, đương nhiên không thấy bất kì dấu vết gì ——thần y hồ tộc cộng thêm phép thuật chữa thương đã khiến cho miệng vết thương sớm đã khép lại, chẳng qua Khanh Ngũ vẫn còn tình trạng mất máu mà thôi.
Tiểu Thất tiếp tục dò mạch của hắn, phát giác ngoại trừ nhịp đập có chút không vững, quả thật cũng không có gì khác lạ. Có điều thoạt nhìn sắc mặt của Khanh Ngũ có chút tái nhợt, giống như là ————
“Hay là ngươi túng dục quá độ? Rốt cuộc ngươi ở bên kia làm cái gì!!” Tiểu Thất càng thêm nóng nảy.
“Ngươi không nên suy nghĩ bậy bạ! Căn bản không có…” Khanh Ngũ = =
“Vậy ngươi xảy ra chuyện gì?! Về trễ như vậy! Còn ở cùng một chỗ với một đám hồ ly! Một đống hồ ly tinh!” Tiểu Thất túm áo hắn.
“Tiểu Thất, là ta không tốt, khiến cho ngươi lo lắng …” Khanh Ngũ đưa tay v**t v* hai gò má của hắn, ôn nhu nói.
“Thật muốn cắn ngươi một ngụm!” Tiểu Thất tựa đầu chôn ở bờ vai của hắn, “Ngươi… đáng giận! Vì sao không nói rõ chân tướng cho ta?! Mặt mày của ngươi giống như là không còn chút máu…”
“Chính là làm người sắp xếp phân ưu giải nạn một chút mà thôi, huống chi ta sao lại làm những việc không có lợi đâu chứ?” Khanh Ngũ an ủi.
“Hừ.” Tiểu Thất từ trên người hắn đứng dậy, “Ngươi đã lấy được rượu vong tình rồi, ta liền sắp xếp để Mạt Trừng công tử uống, chuyện kế tiếp cứ dựa theo kế hoạch ban đầu mà làm.”
“Tốt.” Khanh Ngũ nâng tay hôn hắn một cái, lại bị Tiểu Thất đẩy ra: “Mà ngươi, mấy ngày tới thành thật nghỉ ngơi bổ huyết cho ta!”
“Ta cũng không phải phụ nữ có kinh nguyệt, bổ huyết cái gì?” Khanh Ngũ đáp. TruyenLau
“Bảo ngươi bổ thì ngươi phải bổ! Đừng dài dòng!” Tiểu Thất chọt bản mặt của hắn.
Uống xong rượu vong tình, Mạt Trừng công tử bị nam tử áo đen mang đi, mất đi sự giúp đỡ từ Mạt Trừng công tử, đại quân của địch liền mất đi người nhiều mưu trí, cho dù khai chiến, bên này của Khanh Ngũ đã nắm chắc thắng lợi.
Sau vài ngày Khanh Ngũ một bên thu xếp chữa thương cho Tiểu Thất, một bên dọn dẹp vài cái mao hàng, để cho bọn họ trở về nhà, mặt khác còn phải xử lý quân vụ.
TruyenLau.com
Lần này Tiểu Thất bị thương cộng thêm hai người phải chia lìa một thời gian ngắn ngủi, khiến cho rồng bộ vuốt phi thường áy náy, bởi vậy tạm thời giao hết chuyện trong quân cho kỳ lân, chuẩn bị mang theo Tiểu Thất tới ôn tuyền ngâm mình nghỉ dưỡng, cũng xem như bồi thường của hắn đối với Tiểu Thất.
“Đi ôn tuyền? Không cần ngươi biến thành rồng bay xa như vậy, gần đây có, ta có thể gọi người chuẩn bị kiệu đến đó.” Tiểu Thất biết được tính toán của Khanh Ngũ, hắn còn tưởng Khanh Ngũ muốn ngâm ôn tuyền.
“Thế cũng được.” Khanh Ngũ nghĩ dù sao cũng là gần đây, chuẩn bị một ít đồ dùng tình thú cũng tiện, vì thế đáp ứng đề nghị của Tiểu Thất, cũng đặc biệt dặn người hầu đi chuẩn bị một ít vật phẩm, thần thần bí bí, Tiểu Thất cũng lười để ý đến hắn, để mặc hắn.
Nhìn rồng bộ vuốt vui vẻ đưa cho người hầu bản danh sách, bên trong có đủ thứ linh tinh chẳng hạn như bơ gì đó, Tiểu Thất mặt nóng lên, không muốn nghe tiếp liền một mình đi ra ngoài sân hít thở không khí.
TruyenLau
Ai ngờ hắn đang tản bộ, lại gặp phải Tả hộ pháp không biết khi nào đã vào trong trang viên.
“Giáo chủ, nghe nói ngươi muốn đi ôn tuyền.” Tả hộ pháp thật sự là tin tức linh thông.
“Làm chi?” Tiểu Thất hỏi.
“Thuộc hạ có thể giúp giáo chủ dẫn đường, thuộc hạ biết gần đây có một ôn tuyền rất tuyệt, phong cảnh nơi đó cực đẹp, có một không hai, giáo chủ có thể hưởng dụng.” Tả hộ pháp nêu ý kiến.
“A? Tốt lắm, ngày mai xuất phát, ngươi cứ tới đây dẫn đường.” Tiểu Thất nghĩ Khanh Ngũ thích ôn tuyền, nếu như thật sự tìm được một chỗ diệu cảnh như vậy, hắn tất nhiên phi thường cao hứng, vì thế thả lỏng cảnh giác với Tả hộ pháp.
Kỳ thật trong lòng Tả hộ pháp đã sớm ghi hận chuyện Khanh Ngũ câu dẫn Tiểu Thất giáo chủ, lần này kế hoạch ôn tuyền sẽ chờ Khanh Ngũ chui đầu vô lưới.
Ngày thứ hai, bọn người hầu nâng Khanh Ngũ, dưới sự hướng dẫn của Tả hộ pháp ăn diện thành tôi tớ dẫn đường, một đường xuất phát tới chỗ phía ôn tuyền. Quả thực như Tả hộ pháp miêu tả, sau khi đi qua rất nhiều sơn đạo rốt cục cũng phát hiện một chỗ ôn tuyền trên đỉnh núi, ôn tuyền kia men theo vách đá vạn trượng, ngâm trong đó có thể thưởng thức kỳ quan biển mây, quả nhiên là diệu cảnh nhân gian.
Vì thế Tiểu Thất vô cùng khích lệ Tả hộ pháp một hồi, Tả hộ pháp hắc hắc cười mỉa, làm bộ mang mọi người lui ra, kì thực hắn đã sớm ở trên người Khanh Ngũ lặng lẽ hạ âm dương g*** h**n tán, loại phấn độc này căn bản không có độc tính, nhưng chỉ cần tiếp xúc với nước trong ôn tuyền, sẽ rơi vào tình trạng dục hỏa đốt người, cuối cùng tác hoan vô độ mà chết!
Tả hộ pháp ngóng trông nhìn Khanh Ngũ ở trước mặt Tiểu Thất làm trò hề chết vì vô độ.
Mà tình huống thật sự chính là, Tiểu Thất cùng Khanh Ngũ ngâm trong ôn tuyền đại chiến mấy trăm hiệp, Khanh Ngũ vẫn không mất đi sự ôn nhu của một vị quân tử, rồi lại tinh lực tràn đầy, ngược lại Tiểu Thất suýt chút nữa tinh tẫn nhân vong.
“Đừng đùa… bộ vuốt! Sắc trời không còn sớm!” Tiểu Thất ghé vào ven bờ th* d*c.
“Ừm, khiến cho ngươi vất vả.” Khanh Ngũ nhẹ nhàng v**t v* sống lưng của hắn.
“Kỳ thật ta rất ngạc nhiên, rốt cuộc ngươi thô bạo sẽ như thế nào?” Tiểu Thất miệng thiếu đòn hỏi một câu. Lập tức liền hối hận.
“Ta khinh thường thô bạo.” Khanh Ngũ đáp, “Làm cho ngươi không thoải mái cùng thống khổ, đó là tội lầm đáng chết vạn lần!”
“Ngươi không cần nói mấy lời như vậy (⊙⊙) thực buồn nôn …” Tiểu Thất rùng mình.
Hai người vành tai tóc mai kề cận ngọt ngào, chỉ thấy tịch dương nhuộm đỏ, một bóng ảnh từ tầng mây đột nhiên chợt lóe qua, khiến người cảm thấy thật kỳ quái.
“Cái khí tức kia rất giống là vương của hồ tộc a.” Khanh Ngũ thắc mắc, “Hắn làm tới đây làm cái gì? Hắn trải qua thiên kiếp sao?”
“Người nọ chính là Hồ vương?” Tiểu Thất rướn cổ nhìn lên chỗ lưu lại vân ngân trên bầu trời.
Không ngờ ngay sau đó, một giọng hét kinh thiên động địa đột nhiên từ sơn cốc bên kia truyền đến:
“Tiểu Bạch Long! Ngươi ra đây!! Ta muốn xé nát ngươi!! Báo thù cho Lam hồ!!”
Thì ra Hồ vương vội vã tới đây là vì tìm Khanh Ngũ báo thù?!
Lam hồ trong miệng hắn nói, chính là thiếu niên thiên hồ tộc giúp Khanh Ngũ chữa thương ngày ấy.
“Xem ra gặp phải phiền toái.” Khanh Ngũ biến sắc.
- Chương 1: Quyết chí trở thành thiếu niên đệ nhất ảnh vệ
- Chương 2: Chủ nhân hoa lệ lệ gặt hái
- Chương 3: Sắp gặp chủ nhân
- Chương 4: Ảnh vệ cùng chủ nhân khi còn bé đã có gút mắt
- Chương 5: Ảnh vệ tới bái kiến chủ nhân
- Chương 6: Không vừa mắt chủ nhân
- Chương 7: Ảnh vệ nên vì chủ nhân đi đánh nhau
- Chương 8: Tiểu Thất đắm chìm trong niềm vui sướng
- Chương 9: Cùng chủ nhân tắm rửa sạch sẽ
- Chương 10: Ảnh vệ vì chủ nhân chạy qua qua lại
- Chương 11: Tiểu Thất uy vũ
- Chương 12: Vực sâu Sát Lục
- Chương 13: Tiểu Thất được đến bảo đao
- Chương 14: Bảo chủ triệu kiến
- Chương 15: Huynh đệ tụ hội
- Chương 16: Thương Minh Thư Vân là ai
- Chương 17: Chờ đợi
- Chương 18: Khanh Ngũ chịu hình
- Chương 19: Chủ nhân khổ, ảnh vệ bi
- Chương 20: Quân tâm như vực sâu
- Chương 21: Thành lâu gặp nạn
- Chương 22: Tiểu Thất chạy mau
- Chương 23: Tiểu Thất làm nhiệm vụ nguy hiểm
- Chương 24: Mưa bụi mờ mịt đi Giang Nam
- Chương 25: Chui vào ổ chăn chủ nhân
- Chương 26: Nếu đem quân tâm vào lòng cảm thụ, đã bắt đầu thấu hiểu lòng nhau
- Chương 27: Tâm động
- Chương 28: Đại Bảo mỗi ngày thấy
- Chương 29: Dắt tay dạo danh thành
- Chương 30: Nụ cười gió thoáng qua mây nhẹ bay mưa khẽ rơi say lòng quá
- Chương 31: Kế hoạch Ngũ thiếu
- Chương 32: Bày tiệc ở Vân đình
- Chương 33: Quân trên thiên thượng bắt đầu phát sáng ngoài kia
- Chương 34: Thân thế lờ mờ bắt đầu hiện ra?
- Chương 35: Một chưởng kinh Tiểu Thất
- Chương 36: Dắt tay tuần tra trong đêm
- Chương 37: Phiên ngoại —— ta không biết là ai
- Chương 38: Ma thần quỷ dị
- Chương 39: Uy lực thần kỳ, Ma thần thoái lui
- Chương 40: Bán mạng cho quân, sống chết không rời
- Chương 41: Khanh Ngũ lập uy, Tiểu Thất đao cuồng
- Chương 42: Chuyên nghiệp
- Chương 43: Hộ pháp tới nhà
- Chương 44: Ngươi khiến ta an tâm
- Chương 45: Khanh Ngũ lâm nguy, Tiểu Thất nóng lòng
- Chương 46: Bí mật của Tào sư phụ
- Chương 47: Sư đồ Gặp lại
- Chương 48: Khanh Ngũ ra đi
- Chương 49: Dù lên trời cao hay xuống đất sâu nguyện làm bạn bên quân không rời không bỏ
- Chương 50: Âm mưu kinh thiên
- Chương 51: Sư đồ đánh nhau
- Chương 52: Quan hệ cha con bất đắc dĩ
- Chương 53: Một đao tan nát cõi lòng
- Chương 54: Chiến đấu đến tận cùng, đường sống trong kẽ tóc
- Chương 55: Chân tình dưới đáy vực có vầng trăng sáng tỏ
- Chương 56: Tình cha con sâu nặng
- Chương 57: Phúc lợi Tiểu Thất
- Chương 58: Nắm tay người cho đến bạc đầu, hẹn ước thề nguyền cùng khanh
- Chương 59: Khanh Ngũ sáng tỏ
- Chương 60: Ý khanh khó dò, sáng nắng chiều mưa
- Chương 61: Nỗi giận vì mỹ nhân, cùng mỹ nhân ăn cái lẩu
- Chương 62: Tiểu Thất ăn dấm
- Chương 63: Tiểu Thất gàn bướng, Khanh Ngũ nổi bão
- Chương 64: Đêm thủ trận địa, kỳ biến sau màn
- Chương 65: Tiểu Thất “bán mình ”
- Chương 66: Tiểu Thất, ngươi làm sao sẽ xuất hiện ở trong trường hợp này? (⊙⊙)
- Chương 67: Nhóm ân khách tranh giành tình nhân
- Chương 68: Tiệc đêm cái quái gì
- Chương 69: Võ lâm công thẩm, Khanh Ngũ xưng tôn
- Chương 70: Oan tình đợi giải bày
- Chương 71: Kế hoạch hoàn mỹ luôn sẽ có xuất hiện chút ngoài ý muốn nho nhỏ
- Chương 72: Cùng kiếm tông luận võ
- Chương 73: Mê cục? Sát cục?
- Chương 74: Cơn giận của Long thần
- Chương 75: Người bên nhà mẹ đẻ Khanh Ngũ
- Chương 76: Tiểu Thất gặp tú bà ma giáo
- Chương 77: Âm mưu thật bự, giang hồ Biến hoá kỳ lạ
- Chương 78: Tiểu Thất ghen tị
- Chương 79: Côn Dạ La phản kích
- Chương 80: Có thể ôm Tiểu Thất cũng chỉ có Khanh Ngũ
- Chương 81: Người giống hệt
- Chương 82: Anh vợ khó chơi
- Chương 83: Thị tỳ ấm giường
- Chương 84: Phòng ngủ Khanh Ngũ
- Chương 85: Gặp lại Tào sư phụ?!
- Chương 86: Tào sư phụ phun chân ngôn
- Chương 87: Hai đời ảnh vệ
- Chương 88: Trong tuyệt vọng lại xuất hiện chút hy vọng
- Chương 89: Hứa hẹn dưới ánh trăng
- Chương 90: Cơn ác mộng của giáo chủ
- Chương 91: Ngũ thiếu “mang thai” á?
- Chương 92: Tiếng thơm Ngũ công tử lan xa
- Chương 93: Chỉ phúc vi hôn khi xưa
- Chương 94: Bước trên hành trình
- Chương 95: Trên đường đi bị đe dọa
- Chương 96: Nghi ngờ
- Chương 97: Ma nhân hiện thân
- Chương 98: Kế dụ chiến
- Chương 99: Một trận chiến thảm thiết
- Chương 100: Bái kiến cha thân đại nhân
- Chương 101: Ai bao che cho con hơn ai?
- Chương 102: Kích thích cha thân
- Chương 103: Cuồng tính đại phát
- Chương 104: Ván cờ của Thương Minh
- Chương 105: Băng Sơn Địa Liệt
- Chương 106: Tình thế hỗn loạn không biết
- Chương 107: Đầu độc Khanh Ngũ
- Chương 108: Gặp lại phụ thân
- Chương 109: Niềm vui gặp lại
- Chương 110: Dạy không biết mệt
- Chương 111: Chí nguyện không tỳ vết
- Chương 112: Giáo huấn sơn tặc
- Chương 113: Khuyên phỉ hướng thiện
- Chương 114: Tạ lâu chủ đến thăm
- Chương 115: Đại hôn của tiên sinh
- Chương 116: Bi kịch cha thân Thương Minh
- Chương 117: Tổng đàn thánh giáo
- Chương 118: Hình như có âm mưu?
- Chương 119: Sát thủ thần bí
- Chương 120: Đình viện nguy hiểm
- Chương 121: Rồng nước
- Chương 122: Làm chủ
- Chương 123: Huynh trưởng cùng cha?
- Chương 124: “Phụ tử” ân oán
- Chương 125: Con rối linh
- Chương 126: Hóa rồng
- Chương 127: Hóa rồng (2)
- Chương 128: Hóa rồng(3)
- Chương 129: Ngự long
- Chương 130: Vực sâu đừng vào
- Chương 131: Mạch nước ngầm tiềm động, sóng gió giang hồ Lại nổi
- Chương 132: Gian khổ chạy trong đêm
- Chương 133: Vân đình ước hẹn
- Chương 134: Rồng Cá cùng diễn
- Chương 135-1: Dương mưu (1)
- Chương 135-2: Dương mưu (2)
- Chương 136-1: Nhà tù tăm tối đau khổ (1)
- Chương 136-2: Nhà tù tăm tối đau khổ (2)
- Chương 137-1: Mạch nước ngầm biến hoá kỳ lạ (1)
- Chương 137-2: Mạch nước ngầm biến hoá kỳ lạ (2)
- Chương 138: Rơi vào bẫy của con rồng hay bày ra vẻ
- Chương 139: Tìm kiếm hợp tác
- Chương 140: Ngư công tử chặn đường
- Chương 141: Mắt thấy mới là thực
- Chương 142: Thần trượng linh tê
- Chương 143: Sư phụ Đại Bảo 1
- Chương 144: Sư phụ Đại Bảo 2
- Chương 145: Chức nghiệp cạnh tranh
- Chương 146: Chức nghiệp cạnh tranh (2)
- Chương 147: Khỏi cần phải già mồm cãi láo
- Chương 148: Tiệc trà xã giao của Đại Ngư
- Chương 149: Linh thú xoắn xuýt (phiên ngoại 1)
- Chương 150: Linh thú xoắn xuýt (2)
- Chương 151: Cái đuôi
- Chương 152: Thiếu niên thần bí
- Chương 153: Long bánh bao
- Chương 154: Tứ bá bá đến đây
- Chương 155: Quân ai mai phục
- Chương 156: Lại có một âm mưu
- Chương 157: Bạch Hổ tọa kỵ
- Chương 158: Giao phong · Thần tử thật giả
- Chương 159: Rống lớn
- Chương 160: Áo gấm về nhà
- Chương 161: Hào môn nhiều oán hận
- Chương 162: Ba cha chạm mặt
- Chương 163: Thập Tam thiếu đến đây
- Chương 164: Thập Tam thiếu phiền toái
- Chương 165: Ai đang tính kế
- Chương 166: Tin đồn chết người
- Chương 167: Hiểu lầm cực lớn
- Chương 168: Hết thảy là vì sữa
- Chương 169: Bắt đầu màn ân oán gia tộc
- Chương 170: Chút chuyện gia nghiệp
- Chương 171: Huyết khế Khanh gia
- Chương 172: Đại nghĩa hiến thân
- Chương 173: Rượu Tà Thần
- Chương 174: Khanh gia phân tách
- Chương 175: Nóng như lửa đốt
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179: Bộ đồ Mới của rồng
- Chương 180: Đình viện thần bí
- Chương 181: Hai loại thuốc dẫn
- Chương 182: Hổ con chết vì quá no
- Chương 183: Xà vương cổ quái
- Chương 184: Trục xuất bầy rắn
- Chương 185: Mây đen bao phủ Nam triều
- Chương 186: Lừa được sủng vật
- Chương 187: Mắt thấy không nhất định là thật
- Chương 188: Tề tụ ở kinh đô
- Chương 189: Rồng bộ vuốt đi thi
- Chương 190: Lộ rõ chân tướng
- Chương 191: Sủng vật rất tức giận, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng
- Chương 192: Nguy cơ kề cận
- Chương 193: Nghỉ ngơi dưỡng sức
- Chương 194: Phiên ngoại nhỏ của Đại Bảo
- Chương 195: Sương giăng Long Thành
- Chương 196: Tình ngờ đụng phải
- Chương 197: Phiên ngoại • sinh hoạt hằng ngày giang hồ Của rồng bộ vuốt
- Chương 198: Dung nhan thật của quái vật gây hạn hán
- Chương 199: Bạn Hồ Tài đức vẹn toàn
- Chương 200: Người trong bức họa
- Chương 201: Yến Tam Thất
- Chương 202: Rồng ẩn xuất hiện
- Chương 203: Tờ khế ước
- Chương 204: Tà ác che mắt
- Chương 205: Một đường đoàn tụ
- Chương 206: Tô Á lại mặt
- Chương 207: Đại tẩu rời đi
- Chương 208: Oán thù sâu nặng
- Chương 209: Thanh toán xong ân oán
- Chương 210: Châm ngòi ly gián
- Chương 211: Lôi đài luận võ
- Chương 212: Giả vờ thua
- Chương 213: Tình địch gặp mặt
- Chương 214: Tình cảm ám sinh
- Chương 215: Chuyện đêm ở sơn trấn
- Chương 216: Huyết án trong đêm mưa
- Chương 217: Giúp một hảo hán
- Chương 218: Trừ ác
- Chương 219: Long bất yếm trá
- Chương 220: Cổ vũ kỳ lân
- Chương 221: Rồng bộ vuốt quỷ súc
- Chương 222: Nghĩ cách cứu viện bộ hạ
- Chương 223: Long quân bạc tình
- Chương 224: Hậu quả của việc trêu đùa
- Chương 225: Tiểu đệ của hổ con
- Chương 226: Lần đầu gặp mặt giao phong
- Chương 227: Kỳ trận chặn đường
- Chương 228: Gặp nhau chỉ hận quá muộn
- Chương 229: Hồi ức thống khổ
- Chương 230: Nam tử áo đen
- Chương 231: Rượu vong tình
- Chương 232: Vật đổi vật
- Chương 233: Âm mưu của Hồ Vương
- Chương 234: Nhóc rồng con tính sai
- Chương 235: Dẫn binh hỏi tội
- Chương 236: Hồ Hổ giằng co
- Chương 237: Mọi chuyện hiểu lầm
- Chương 238: Căn nguyên
- Chương 239: Trao đổi thân phận
- Chương 240: Hiểu con không ai bằng cha
- Chương 241
Thiên Hạ Đệ Nhất Ảnh Vệ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.