Vệ Vô Hạ khẽ cười: “Chuyện phong hoa đương nhiên bà chị không biết, tại hạ đột nhiên nhắc tới thật đã quá đường đột rồi!” Hách Liên Dung cười nói: “Khó có người nào dám nói thẳng thắn như vậy, dám nói nghe danh mà đến, còn hơn hẳn mấy lời ngoài miệng thì thanh cao của ngụy quân tử.” Vị Thiếu Quân không che giấu mà trắng trợn liếc mắt một cái, sao hả? Thẳng thắn thừa nhận đến thanh lấu mới là ưu điểm hả? Lão phu nhân lúc này mới hỏi: “Sức khỏe bà nội cháu thế nào rồi?” Vệ Vô Hạ quay lại hơi cúi người với lão phu nhân: “Làm phiền lão phu nhân quan tâm, bà nội cháu vẫn khỏe mạnh, dùng thuốc của Trí Năng đại sư nay chân đỡ hơn rất nhiều rồi.” Lão phu nhân gật đầu rồi lại dặn dò Vệ Vô Hạ nhanh chóng đưa bà nội hắn đến núi để được Trí Năng đại sư châm cứu đồng thời nghe đại sư giảng giải những lời thuyết pháp cao minh, Vệ Vô Hạ đều nhất nhất vâng lời, lão phu nhân lúc này mới hỏi: “Cháu hiện tại đang ở chỗ nào?” “”Vô Hạ ở trọ một khách sạn khá chu đáo trên đường lớn Tử Ngọ.” Lão phu nhân ngẫm nghĩ một chút: “Xem ra cháu còn ở đây một thời gian dài, một mình ở ngoài cũng nhiều cái bất tiện, không bằng đến đây ở đi.” “Cái gì?” Vị Thiếu Quân vẫn thất thần bỗng hét lên một tiếng quái dị, ngay lập tức chuẩn bị phản đối. Hách Liên Dung cũng thấy quá đột ngột, cứ cho là Vệ Vô Hạ khách khi lễ độ nhưng dù sao hắn vẫn là một người bằng hữu không rõ tường tận gốc gác. Có điều TruyenLau chưa đợi Vị Thiếu Quân phản đối ra miệng, Vệ Vô Hạ đã nói: “Đa tạ ý tốt của lão phu nhân, thế nhưng Vô Hạ thích tản bộ đi dạo khắp nơi e rằng sẽ quấy rầy mọi người.” Lão phu nhân cũng không cưỡng cầu: “Ta cũng không khách khí nhiều với cháu, cháu đã nói vậy thì cứ theo ý cháu đi.” Vệ Vô Hạ cười cười ngồi thêm một lúc rồi mới đứng dậy cáo từ. Sau khi Vệ Vô Hạ đi rồi, Vị Thiếu Quân mới không an lòng nói với lão phu nhân: “Bà nội, mấy lời khách khí cũng phải chọn người mà nói, vừa nãy người nói vậy nếu tên tiểu tử không biết xấu hổ kia đồng ý, bà nói phải làm sao đây?” TruyenLau “Ai bảo ta khách khí?” Lão phu nhân đứng lên: “Ta là thật tâm muốn giữ hắn ở lại, hắn cũng không phải hạng người nghi thức xã giao giả tạo, thế nhưng đã vậy bà cũng không miễn cưỡng.” Hách Liên Dung cuối cùng cũng không nhịn được: “Bà nội, cháu thấy bà có ấn tượng rất tốt với Vệ Vô Hạ?” Vị Thiếu Quân hừ một tiếng: “Nữ nhân đúng là nhìn mặt mà bắt hình dong, một ngày nào đó sẽ bị ăn quả lừa lớn! Lẽ nào trên trán kẻ xấu có chữ xấu sao?” Lão phu nhân nhăn mặt: “Ta có cái nhìn thiện cảm với hắn vì hắn có lòng kính Website TruyenLau.com lão. Mấy ngày ta đi nghe Trí Năng đại sư giảng kinh, hắn một mực ở trong thiền phòng của đại sư nghiên cứu phương pháp châm cứu, nhất là không ngừng khổ luyện châm pháp giảm đau. Các cháu không thể hiểu rõ nỗi thống khổ của người bị phong thấp, tình cảm của nó với bà nội thật khiến ta cảm động, người như vậy sao có thể là kẻ xấu?” Lão phu nhân vừa nói xong thì Vị Thiếu Quân cũng chợt nhớ lại, lúc đầu hắn cũng nói muốn đi học châm pháp sau đó vì mải mê với chuyện diêm sinh nên hoàn toàn quên mất, có đúng là quá bất hiếu không? Chờ Vị Thiếu Quân hoàn tỉnh lại lão phu nhân đã sớm đi mất, Hách Liên Dung liếc nhìn Vị Thiếu Quân: “Ngươi không vội trở về nữa à?” “Trở về…” Thấy Vị Thiếu Quân đang thất thần cùng Hách Liên Dung ra khỏi đại sảnh, Vị Thiếu Dương quyết tâm buông nỗi trăn trở trong lòng đứng dậy gọi Hách Liên Dung: “Nhị tẩu.” Đã đến lúc trả lại đôi khuyên tai cho nàng, nhất là lúc sáng nay gặp mặt, sự ăn ý giữa hai người họ khiến hắn đố kỵ, thế nên hắn phải trả lại vật không thuộc về mình, thuận tiện vứt bỏ một mảnh tình cảm không nên có của mình. Hách Liên Dung quay đầu lại cười: “Có việc gì vậy?” Vị THiếu Dương tiến lên hai bước đang muốn lấy ra cái túi nhở luôn đeo bên người thì Vị Thiếu Quân đúng lúc này lên tiếng: “Liên Dung, ta…đi ra ngoài một chút.” Hách Liên Dung sửng sốt: “Sắp đến giờ cơm tối rồi huynh đi đâu?” Vị Thiếu Quân mím môi do dự nói: “Đến Đoàn Tụ các” Khóe mắt Hách Liên Dung nhất thời giật một cái, đây được gọi là thẳng thắn đúng không? Hay là hắn học tập Vệ Vô Hạ dũng cảm thừa nhận suy nghĩ trong lòng mình? Vị Thiếu Quân không giải thích nhiều đã vội vàng đi xa, Hách Liên Dung đứng ở cửa phòng khách trầm ngâm không nói gì, nghĩ đến còn phải đối mặt với Vị Thiếu Dương không tránh khỏi vô cùng sượng sùng —dù thế nào trượng phu của mình ngông nghênh tuyên bố mình muốn đến thanh lâu thật làm nàng quá mất mặt mũi. Hách Liên Dung ngượng ngùng cười cười để xua đi sự xấu hổ trong lúc đó với Vị Thiếu Dương: “Đệ gọi ta có việc gì?” Vị Thiếu Dương đã ngừng động tác trong tay từ lâu, nhìn theo hướng đi của Vị Thiếu Quân mà lông mày nhíu chặt, đối mặt với Hách Liên Dung đến nửa ngày mới nói: “Không có gì…Trên đầu tẩu bị dính chút bẩn này.” Vị Thiếu Dương chỉ lên tóc Hách Liên Dung, thừa lúc này không chú tâm liền bước nhanh ra khỏi phòng khách, trấn tĩnh lại rồi nhanh chóng rời đi không một lời. Hắn muốn đuổi theo Vị Thiếu Quân hỏi hắn vì sao không biết quý trọng như vậy, lúc hắn cho rằng mọi chuyện đã trở nên tốt đẹp, lúc hắn định hoàn toàn buông tay… Lại nói Hách Liên Dung mò mẫm nửa ngày trên đầu mới dừng lại đến lúc đó trong đại sảnh đã không một bóng người, nàng đi về phía Thính Vũ Hiên mà không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nghĩ đến chỗ Vị Thiếu Quân đi đến không khỏi có ý nghĩ đen tối có phải hắn không nhịn được hay không? Đến nước lạnh cũng không làm nguội được? Hứ! Đúng là một tên sắc ma mà! Thế nhưng…dù Hách Liên Dung cố cười đùa như nào cũng không thể xua đi nỗi phiền muộn trong lòng, ngẫm nghĩ một chút, lại còn ngay trước mặt Vị Thiếu Dương nói muốn đi Đoàn Tụ các, thực quá thể. Bởi chuyện này mà tâm trạng vui vẻ lúc trước của Hách Liên Dung bị quét sạch, ngay đến tình cảnh thất thố của hắn cũng làm nàng không vui nổi, chạm rãi quay trở lại Thính Vũ Hiên đã thấy Vị Đông Tuyết chờ ở đó không khỏi có chút kỳ quái: “Muội về sớm vậy?” Vị Đông Tuyết thấy nàng trở lại thì đỏ mặt lại có hơi căng thẳng: “Nhị tẩu với nhị ca có phải đi gặp Trần công tử rồi đúng không? Mẹ muội nói Nhị nương hỏi bà địa chỉ của Trần công tử?” Sự chật vật của Vị Đông Tuyết khiến Hách Liên Dung thoải mái đôi chút, nàng bật cười hỏi: “Muội là mong chúng ta đi hay là không đi?” “Nhi tẩu!” Vị Đông Tuyết ngượng ngùng cúi đầu: “Vậy…hai người có gặp được hắn không?” Hách Liên Dung hít một hơi khiến Vị Đông Tuyết không khỏi cảm thấy hoang mang: “Thế nào? Hắn không tốt ư?” Thấy nàng thật sự nóng vội, Hách Liên Dung mới buông tha cho nàng: “Không có, đúng lúc đấy chúng ta có việc nên chưa đến đó.” Vị Đông Tuyết nghe xong ngược lại có chút thất vọng, lo sợ bất an nói: “Nhị tẩu, nếu như…nếu như hai người thấy Trần công tử không tốt nhất định phải nói với muội, thà rằng biết sớm còn hơn hối không kịp.” Nghe nàng nói vậy Hách Liên Dung cũng bị cảm động theo: “Đúng vậy.” Cảm thán một câu liền cười cười với Vị Đông Tuyết: “Yên tâm đi, nhị ca rất thương muội sẽ không để muội phải chịu ấm ức đâu.” Nói đến việc này Vị Đông Tuyết gật đầu tán thành: “Nhị ca đúng là rất thương muội, đúng rồi…nhị ca đâu?” “Hắn…có chút việc…” Hách Liên Dung bất giác che giấu một chút không muốn phá đi hình tượng của hắn trong lòng Đông Tuyết, ngoài dự liệu nàng ấy lại nhíu mày: “Nhị ca thì có chuyện gì? Lẽ nào lại đi chung chạ rồi?” “Hơ…” Hách Liên Dung thầm nghĩ chuyện này không thể trách ta, căn bản là do ấn tượng quá sâu rồi. Vị Đông Tuyết vặn vẹo tay cũng không quay đầu liền đi ra ngoài: “Nhị tẩu, tẩu yên tâm đi…” Đến cùng là yên tâm cái gì? Hách Liên Dung không nghe được đến đoạn cuối. Thẳng đến lúc Vị Thiếu Quân trở về mới vỡ lẽ ra cái đoạn cuối cùng kia. Vị Đông Tuyết sau khi dời Thính Vũ Hiên thì cứ đứng đợi ở đại môn để chờ Vị THiếu Quân trở về khuyên hắn đừng…lăng nhăng, đối xử với lão bà tốt hơn. Thật khiến người khác xúc động Vị Thiếu Quân vô cùng buồn bực bởi chuyện xấu hổ ngày hôm nay, vì chuyện Thiếu Dương nói với hắn, lại còn vì mới vừa bước vào cửa nhà lại bị Đông Tuyết giữ lại tiến hành giáo dục. Hách Liên Dung, Hách Liên Dung, Hách Liên Dung. Ba chuyện đều bởi vì nàng, nhất là Vị Thiếu Dương,…không ngờ… “Lại ngây ra cái gì vậy?” Hách Liên Dung xua xua tay trước mặt hắn: “Giải quyết xong chuyện rồi hả? Đi gặp Bạch cô nương phải không? Nàng thế nào?” Hách Liên Dung hỏi xong liền hối hận, đây là cái đề tài gì vậy? Cái gì gọi là “Giải quyết xong chuyện” rồi, đa nghĩa quá! Hơn nữa hắn đi đâu thì liên quan gì đến mình! Người ta như thế nào thì cũng liên quan gì đến ngươi chứ! Điển hình của việc nói ra những lời không nên nói! Đáng chết! Ngay tại lúc Hách Liên Dung đang than phiền trong lòng vì lỡ mồm, Vị Thiếu Quân vẫn chưa tỉnh hồn trở lại, một nén hương, hai nén hương…đúng là gặp quỷ, lẽ nào Đoàn Tụ các vẫn chưa giải quyết được nhu cầu của hắn? Vì sao hắn vẫn giữ cái bộ dạng vừa mất mát không được như ý vừa thất vọng thế kia? Hách Liên Dung lại xua xua tay trước mặt hắn: “Huynh không sao chứ?” “Ta…” Vị Thiếu Quân hít vào một tiếng, dựa vào góc bàn với vẻ phiền não vô cùng: “Ấu huyên tham gia cuộc thi hoa khôi mà lại không thương lượng với ta.”
- Chương 1: Chính văn thứ nhất: Hòa thân
- Chương 2: Gian phu dâm phụ
- Chương 3: Vị gia
- Chương 4: Lần đầu gặp mặt
- Chương 5: Tam thiếu gia Vị phủ
- Chương 6: Tây việt liên dung
- Chương 7: Phương pháp giải thoát
- Chương 8: Ai hôn ai
- Chương 9: Tương lai u ám
- Chương 10: Nha hoàn thông phòng
- Chương 11: Người đàn bà đanh đá trong truyền thuyết
- Chương 12: Chương trình dạy dỗ của người đàn bà đanh đá
- Chương 13: Bản sắc người đàn bà chanh chua
- Chương 14: Chó cùng rứt dậu, người cũng phát điên (1)
- Chương 15: Chó cùng dứt dậu, người cũng phát điên (2)
- Chương 16: Chiến tranh bắt đầu
- Chương 17: Minh hữu tháo bỏ
- Chương 18: Đương gia tiểu thư (1)
- Chương 19: Đương gia tiểu thư (2)
- Chương 20: Đánh cuộc
- Chương 21: Thắng ngươi một khắc
- Chương 22: Quà hồi môn tặng kèm
- Chương 23: Tổ huấn? Cần phải học?
- Chương 24: Lấy bỉ làm đạo
- Chương 25: Đồ cưới của ta
- Chương 26: Ta là người đàn bà chanh chua
- Chương 27: Đề nghị của tam thiếu
- Chương 28: Hiệp nghị
- Chương 29: Vô đề
- Chương 30: Ai đền tội
- Chương 31: Điều kiện của Vị Thiếu Dương
- Chương 32: Lại gây chuyện
- Chương 33: Phương án giải quyết
- Chương 34: Ai cũng có bí mật (1)
- Chương 35: Ai cũng đều có bí mật (2)
- Chương 36: Bí mật của Vị Đông Tuyết
- Chương 37: Trân nương
- Chương 38: Cha mẹ tạm thời (1)
- Chương 39: Cha mẹ tạm thời (2)
- Chương 40: Đều là ngoài ý muốn
- Chương 41: Ngân phiếu biến mất
- Chương 42: Ta không tin
- Chương 43: Nơi lấy tiền cờ bạc
- Chương 44: Chuyện “đúng”
- Chương 45: Ước hẹn bốn người (1)
- Chương 46: Ước hẹn bốn người (2)
- Chương 47: Tranh chấp Từ đường (1)
- Chương 48: Tranh chấp Từ đường (2)
- Chương 49: Tranh chấp Từ đường (3)
- Chương 50: Tranh chấp Từ đường (4)
- Chương 51: Cái gọi là thánh mệnh
- Chương 52: Hai huynh đệ
- Chương 53: Nén hận
- Chương 54: Đại gia truyền thư
- Chương 55: Nhà ai vui mừng
- Chương 56: Giằng co bên đường
- Chương 57: Vị nhị tiểu thư
- Chương 58: Lại mất trộm
- Chương 59: Vô hạn mịt mù
- Chương 60: Nghe thấy kinh biến
- Chương 61: Nhân chứng ngoài ý muốn (1)
- Chương 62: Nhân chứng ngoài ý muốn (2)
- Chương 63: Nhân chứng ngoài ý muốn (3)
- Chương 64: Tan rã trong buồn bực
- Chương 65: Khí phụ Vị gia
- Chương 66: Một chút thay đổi (1)
- Chương 67: Một chút thay đổi (2)
- Chương 68: Một chút thay đổi (3)
- Chương 69: Một chút thay đổi (4)
- Chương 70: Một chút thay đổi (5)
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75: Im lặng nhất thời (1)
- Chương 76: Im lặng nhất thời (2)
- Chương 77: Hành động một mình (1)
- Chương 78: Hành động một mình(2)
- Chương 79: Con đường lên núi (1)
- Chương 80: Con đường lên núi (2)
- Chương 81: Con đường lên núi (3)
- Chương 82: Con đường lên núi (4)
- Chương 83: Con đường lên núi (5)
- Chương 84: Tuyên Pháp tự (1)
- Chương 85: Tuyên Pháp tự (2)
- Chương 86: Cô bé bán diêm (1)
- Chương 87: Cô bé bán diêm (2)
- Chương 88: Cô bé bán diêm (3)
- Chương 89: Cô bé bán diêm (4)
- Chương 90: Cô bé bán diêm (5)
- Chương 91: Cô bé bán diêm (6)
- Chương 92: Cô bé bán diêm (7)
- Chương 93: Cô bé bán diêm (8)
- Chương 94: Lễ vật ngoài ý muốn
- Chương 95: Quan hệ của ba người
- Chương 96: Danh kỹ đơn thuần
- Chương 97: Sự thay đổi của Vị phủ (1)
- Chương 98: Sự thay đổi của Vị phủ (2)
- Chương 99: Sự thay đổi từ Vị phủ (3)
- Chương 100: Tai nạn thể chất
- Chương 101: Khách không mời mà đến
- Chương 102: Thư từ trong cung (1)
- Chương 103: Thư từ trong cung (2)
- Chương 104: Thư từ trong cung (3)
- Chương 105: Có khách tới chơi
- Chương 106: Trò chơi thần tiên
- Chương 107: Bí tịch “gây họa”
- Chương 108: Đại hội hoa khôi (1)
- Chương 109: Đại hội hoa khôi (2)
- Chương 110: Đại hội hoa khôi (3)
- Chương 111: Cuộc thi hoa khôi(4)
- Chương 112: Đại hội hoa khôi (5)
- Chương 113: Đại hội hoa khôi (6)
- Chương 114: Đại hội hoa khôi (7)
- Chương 115: Đại hội hoa khôi(8)
- Chương 116: Đại hội hoa khôi (9)
- Chương 117: Đại hội hoa khôi (10)
- Chương 118: Đại hội hoa khôi (11)
- Chương 119: Đại hội hoa khôi (12)
- Chương 120: Đưa ra lựa chọn (1)
- Chương 121: Đưa ra lựa chọn (2)
- Chương 122: Đưa ra lựa chọn (3)
- Chương 123: Đưa ra lựa chọn (4)
- Chương 124: Đưa ra lựa chọn (5)
- Chương 125: Đưa ra lựa chọn (6)
- Chương 126: Làm ra lựa chọn
- Chương 127: Một chút biến cố (1)
- Chương 128: Một chút biến cố(2)
- Chương 129: Đương gia Liên Dung (1)
- Chương 130: Đương gia Liên Dung (2)
- Chương 131: Đương gia Liên Dung (3)
- Chương 132: Lo được lo mất
- Chương 133: Đương gia khó làm
- Chương 134: Đại tiểu thư Vị phủ (1)
- Chương 135: Đại tiểu thư Vị phủ (2)
- Chương 136: Mộ dung phiêu phiêu
- Chương 137: Sự trừng phạt mê hoặc
- Chương 138: Thiếu nữ nhiệt huyết
- Chương 139: Công việc yêu thích (1)
- Chương 140: Công việc yêu thích (2)
- Chương 141: Công việc yêu thích (3)
- Chương 142: Công việc yêu thích (4)
- Chương 143: Công việc yêu thích (5)
- Chương 144: Công việc yêu thích (6)
- Chương 145: Sứ giả chính nghĩa
- Chương 146: Thân thế thật sự (1)
- Chương 147: Thân thế thật sự (2)
- Chương 148: Vô cớ cãi vã (1)
- Chương 149: Vô cớ cãi vã (2)
- Chương 150: Bài học làm đương gia (1)
- Chương 151: Bài học làm đương gia (2)
- Chương 152: Một chút trưởng thành
- Chương 153: Lại gặp khó khăn
- Chương 154: Suy nghĩ thật lòng
- Chương 155: Tình hình đêm thất tịch (1)
- Chương 156: Tình hình đêm thất tịch (2)
- Chương 157: Tình hình đêm thất tịch (3)
- Chương 158: Tình hình đêm thất tịch (4)
- Chương 159: Hôn sự của Đông Tuyết (1)
- Chương 160: Hôn sự của Đông Tuyết (2)
- Chương 161: Hôn sự của Đông Tuyết (3)
- Chương 162: Hôn sự của Đông Tuyết (4)
- Chương 163: Hôn sự của Vị Đông Tuyết (5)
- Chương 164: Hôn sự của Vị Đông Tuyết (6)
- Chương 165: Hôn sự của Đông Tuyết (7)
- Chương 166: Mộ Dung trở về (1)
- Chương 167: Mộ Dung trở về (2)
- Chương 168: Tâm ý của Vị Thiếu Dương (1)
- Chương 169: Tâm ý của Vị Thiếu Dương (2)
- Chương 170: Tâm ý của Thiếu Dương (3)
- Chương 171: Tâm ý của Thiếu Dương (4)
- Chương 172: Tri âm cùng thưởng thức nhau
- Chương 173: Kinh hỉ khi khai trương
- Chương 174: Cướp sạch sành sanh
- Chương 175: Một mảnh hỗn loạn
- Chương 176
- Chương 177: Gặp lại trong núi
- Chương 178: Đưa ra lựa chọn
- Chương 179: Một hồi thiệt hơn
- Chương 180: Một lời nói dối
- Chương 181: Sự thật năm đó
- Chương 182: Lại có âm mưu
- Chương 183: Giao dịch mới
- Chương 184: Nhập chủ Vị phủ
- Chương 185: Dê vào miệng cọp
- Chương 186: Ai là người thắng (1)
- Chương 187: Ai là người thắng (2)
- Chương 188: Ai là người thắng (3)
- Chương 189: Ai là người thắng (4)
- Chương 190: Ai là người thắng (5)
- Chương 191: Thời buổi rối loạn
- Chương 192: Gia bảo tổ truyền (1)
- Chương 193: Gia bảo tổ truyền (2)
- Chương 194: Gia bảo tổ truyền (3)
- Chương 195: Hữu kinh vô hiểm
- Chương 196: Hành trình mới
- Chương 197: Ngoại truyện
Thiếu Phu Bất Lương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.