« Quân tử tự cầu mình, tiểu nhân cầu mọi người, ngươi nên ngẫm lại chính mình sở dĩ làm hết thảy rốt cuộc là vì cái gì. » Giọng nói của Hách Liên Dung vang lên phía sau Vị Thiếu Quân nhưng vẫn không ngăn trở được bước chân của hắn, có lẽ hơi dừng lại một chút nhưng sau đó cũng không quay đầu lại, cứ thế dời đi. Vị Đông Tuyết bước từng bước đến gần, nhìn bóng dáng thất vọng, ảo não khuất dần của Vị Thiếu Quân, rồi lại nhìn Hách Liên Dung, cũng không nói nặng lời được câu nào, chỉ nhíu mày, than thở vài tiếng : « Nếu vừa rồi Nhị tẩu gật đầu, không biết chừng Nhị ca cao hứng vô cùng. » « Vì sao ta phải gật đầu ? » Hách Liên Dung hỏi lại : « Một người làm việc không liên quan đến bất kì ai, có chăng chỉ liên quan đến chính bản thân mình thôi. » Vị Đông Tuyết ù ù cạc cạc : « Cái này…là có ý gì ? » Hách Liên Dung cười cười, không hề nhắc tới việc này : « Nương muội có khỏe không ? » Vị Đông Tuyết than thầm trong lòng, vẫn là hùa Hách Liên Dung vòng vo đánh trống lảng : « Thân thể nương muội vẫn tốt, chính là vẫn lo lắng về chuyện của muội, phụ thân Trần công tử có việc ra ngoài vẫn chưa về, đợi ông trở về sẽ phái người đến Vị phủ cầu hôn. » Vị Đông Tuyết nói xong hai gò má đã ửng hồng, Hách Liên Dung vui mừng thay nàng, đồng thời lại có chút lo lắng trong lòng : « Việc này muội đã nói với Nhị ca chưa ? » Vị Đông Tuyết lắc đầu, Hách Liên Dung lại nghĩ vừa rồi Vị Thiếu Quân như vậy, sợ lại một thời gian dài sẽ không về nhà, Vị Đông Tuyết nào có cơ hội tìm hắn mà nói ? Nhưng việc này không có hắn lại không được, lão phu nhân chỉ có hắn mới thu phục được, còn Nghiêm thị cũng có thể phản đối, hơn nữa còn một Nhị tỷ thích chỉ huy, sự tình chỉ sợ sẽ không được thuận lợi nên nhìn Vị Đông Tuyết có hơi u sầu. Hách Liên Dung nói : « Đừng có gấp, cho dù Nhị ca muội không trở về nhà nhưng vẫn có thể tìm được hắn. » Hắn tức giận mình hẳn cũng sẽ không chậm trễ việc chung thân đại sự của Vị Đông Tuyết mới TruyenLau.com đúng. Thế nhưng lúc này Hách Liên Dung thật đã đoán sai, không cần đợi đến nhiều ngày, ngay buổi tối hôm sau nàng đã gặp được hắn tại nhà ăn, khi đó hắn đang nịnh nọt, nói ngon nói ngọt với lão phu nhân, gì mà hắn mất ít nhiều tâm tư mới tìm được cửa hàng, mệt mỏi cỡ nào, tốn tâm huyết ra sao mới lấy được giá thấp nhất, thấp hơn giá gốc của gian tửu lâu kia rất nhiều. Đọc truyện tại TruyenLau.com Hách Liên Dung mặt nhăn mày nhó, hắn vẫn quan tâm đến gian tửu lâu ? Sao lại thế ? Quyết định không bỏ dở giữa chừng, quyết định đâm lao thì phải theo lao sao ? Tên u hồn này rốt cuộc có hiểu hay không cái gì đúng, cái gì sai ? Hách Liên Dung yên lặng ngồi vào chỗ, Vị Thiếu Quân cũng lén liếc liếc về phía nàng, sau đó lại cùng lão phu nhân nói chuyện Từ đường. Lão phu nhân thấy lạ vì sao hắn lại chủ động nhắc đến việc này, Hách Liên Dung cũng kinh ngạc, chợt nghe Vị Thiếu Quân nói : « Cháu đã nghĩ thông suốt rồi, vẫn là trước nên tập trung sức lực tu sửa Từ đường. Làm tốt chuyện này rồi mới tính đến chuyện khác. » TruyenLau.com Lão phu nhân sau khi nghe xong không dấu được nụ cười : « Cái này đúng rồi. » Nói xong lại gật gật đầu tỏ ý khen ngợi với Hách Liên Dung. Hách Liên Dung vẫn hoàn toàn hỗn loạn, trước không nói đến việc lão phu nhân hiểu lầm thái độ khác thường của Vị Thiếu Quân là nhờ nàng, chỉ nói đến việc tên u hồn này lo việc tửu lâu, hiện tại còn nói trước phải tu sửa Từ đường. Hắc rốt cuộc muốn làm cái gì? Việc này với Hách Liên Dung cũng chỉ là nghi vấn trong lòng, thế nhưng còn có người đã bắt đầu đứng ngồi không yên, đứng mũi chịu sào chính là Nghiêm thị. Nàng ta vốn trông cậy vào việc đem cái chết của Bích Đào đổ lên người Hách Liên Dung, lấy chuyện đó để giảm đi tín nhiệm của lão phu nhân với Hách Liên Dung, không ngờ Vị Thiếu Quân lại đột nhiên xuất hiện làm hỏng chuyện. Hiện giờ lại tận mắt thấy Vị Thiếu Quân hình như thật sự có cố gắng tu thân lập nghiệp nên trong lòng có chút không yên. Lại nhìn sang Ngô thị phía đối diện cũng cảm thấy có chút kì quái, nếu bình thường, chỉ sợ Ngô thị sớm đã nghĩ đối sách, hôm nay được tin lại ngồi vững vàng như vậy, chẳng lẽ đã buông dã tâm với Từ đường? Không. Nghiêm thị ở chung với Ngô thị nhiều năm, đương nhiên hiểu biết nàng ta, hiểu được nàng sẽ không dễ dàng nhận thua. Nói như vậy hẳn là có tính toán khác, là cái gì đây? Ngô thị tất nhiên có đối sách khác, nàng vừa sửa sang lại trang sức trên người vừa kín đáo liếc Vị Đình Ngọc. Vị Đình Ngọc vẫn như cũ không chút biểu tình, chỉ khẽ mím môi, khống chế không cùng Ngô thị đối mặt. Ngô thị cười cười nói với mọi người: “Nhị muội tham gia yến hội của tuần phủ phu nhân, Tam muội vẫn không đến, chúng ta dùng cơm đi.” Lão phu nhân gật gật đầu, mọi người đang chuẩn bị dùng bữa thì Vị Thiếu Dương vội vã từ ngoài tiến vào, thấy mọi người chưa động đũa liền cười nói: “Còn sợ không kịp đâu.” Nghiêm thị cùng Hồ thị đều đứng lên, Hồ thị sai nha hoàn múc nước để Vị Thiếu Dương rửa mặt, Nghiêm thị nói: “Có việc thì cũng đừng vội vã trở về như vậy.” Vị Thiếu Dương nhìn Vị Thiếu Quân đang ngồi: “Khó có dịp Nhị ca cũng trở về, con có việc cần bàn với huynh ấy.” Lão phu nhân đại khái vì tâm tình cũng khá tốt nên đối với Vị Thiếu Dương cũng vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, nói lại tính toán của Vị Thiếu Quân từ đầu đến cuối. Hách Liên Dung nghe thế nào lại cảm giác có vấn đề, Vị Thiếu Dương lại tươi cười nói: “Nhị ca đã nói với cháu, giá cả tửu lâu kia thấp được đến như vậy, ít nhiều cũng nhờ Nhị ca tính toán chu toàn.” Nhìn vẻ mặt cao hứng của Vị Thiếu Dương, Hách Liên Dung càng thấy lo lắng, nàng sợ hắn không biết chuyện kia, tương lai nếu mở tửu lâu, khó tránh khỏi sẽ có kẻ tìm đến gây phiền toái, lúc này lại nghe Vị Thiếu Dương nói tiếp: “Nhị ca tiến bộ như vậy tất cả đều nhờ công lao của Nhị tẩu.” Hắn vừa nói xong câu này, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Hách Liên Dung, lão phu nhân cười gật gật đầu, mặc dù chưa tán thưởng ra lời nhưng ai cũng nhìn ra vẻ mặt này vạn phần vừa lòng. Hách Liên Dung tự giác ngượng ngùng trước sự tán thưởng này,chuẩn bị nhận sự phản bác của Vị Thiếu Quân, ai ngờ hắn không biểu hiện thái độ phản pháo, lại không tự nhiên xoay người…, nói với Vị Thiếu Dương: “Ăn cơm của đệ đi, đừng nói mấy lời vô nghĩa.” Loại thái độ cam chịu này của hắn làm cho Hách Liên Dung cảm thấy không được tự nhiên, dùng bữa xong vẫn thấy không yên tâm nên khi ra nhà ăn Hách Liên Dung liền gọi Vị Thiếu Dương lại. Vị Thiếu Dương trước tiên nhìn Vị Thiếu Quân, Vị Thiếu Quân không vui vẻ gì khoát tay: “Các ngươi tán gẫu đi, ta còn có chút việc, lúc sau đến chỗ đệ.” Vị Thiếu Dương gật gật đầu, nhìn theo đến khi bóng Vị Thiếu Quân mất hút trong hoa viên mới cùng Hách Liên Dung dạo bước trên con đường nhỏ, vẫn duy trì khoảng cách: “Không thể tưởng tượng được , Nhị ca thật sự thay đổi.” Hách Liên Dung vốn định mở miệng trực tiếp nói chuyện tửu lâu, cũng không muốn nghe câu cảm thán này của Vị Thiếu Dương, nhìn hắn, dường như rất vui vẻ. “Sự thay đổi đó đều vì tẩu.” Hách Liên Dung nhíu mày: “Tẩu lại không cảm thấy thế.” Hách Liên Dung kể đại khái chuyện hôm qua cho hắn: “Hắn làm chuyện tửu lâu căn bản không phải hành động sáng suốt.” Vị Thiếu Dương cười cười: “ Việc này Nhị ca đã nói với đệ rồi.” “Vậy đệ còn đồng ý hắn mở tửu lâu?” Hách Liên Dung dừng bước: “Cho dù đệ không muốn hắn chịu đả kích nhưng cũng nên để hắn biết rõ cái gì lợi cái gì hại, đừng để hắn khư khư cố chấp.” Vị Thiếu Dương nhìn sâu vào mắt Hách Liên Dung, ý cười trên mặt dần tắt: “Tẩu rốt cục bắt đầu để ý những việc Nhị ca làm như thế nào ư?” Hách Liên Dung sợ run một lúc lâu, Vị Thiếu Dương cười cười, Hách Liên Dung thấy khó hiểu, xoay người bước sang hướng khác. “Không phải.” Hách Liên Dung vì câu nói này mà có chút phiền lòng: “Tẩu để ý chuyện này vì không muốn Vị Tất Tri bị tổn thất, cũng không muốn đệ lại phải thất vọng.” “Đệ?” Vị Thiếu Dương xoay người sang nhìn thẳng Hách Liên Dung, dường như rất kinh ngạc. “Đệ dùng nhiều bạc như vậy để Nhị ca đệ tới cứu tẩu, tẩu ít nhiều gì cũng nên có chút hồi báo, đệ hi vọng Nhị ca mình đi vào chính đạo, tẩu cũng là người biết thời biết thế, nhưng hắn lại không hiểu đúng sai, đệ không thể lại dung túng hắn thêm nữa.” Nghe Hách Liên Dung nói vậy, Vị Thiếu Dương cảm thấy hơi thất vọng, nhưng hắn còn muốn nghe cái gì nữa? Ngay chính hắn cũng không hiểu sao mình lại thất vọng vì không nghe được câu: “Chuyện đó…hẳn là như thế.” Vị Thiếu Dươg cụp mắt quay người đi: “Chuyện không liên quan đến đệ đương nhiên không cần đệ phải gánh vác hậu quả.” Nhìn bóng dáng ôn hòa, thản nhiên của hắn, Hách Liên Dung cắn c*n m** d***, cuối cùng cũng không nói ra nghi hoặc trong lòng. Cái chết của Bích Đào không liên quan đến mình, vậy mình có liên quan gì đến Vị Thiếu Dương chứ? Sau khi vào phủ, hắn nhiều lần chiếu cố, vì mình nói lý, chẳng lẽ là vì chủ trì công đạo, làm người chính nghĩa ư? Hách Liên Dung không tin. Thật ra hắn vì chuyện tráo hôn mà áy náy trong lòng? Hơn nữa Vị Thủy Liên nói ra việc này trước mặt mọi người càng làm cho hắn không biết nên đối mặt với mình như thế nào? Hắn…có từng hối hận một chút nào không? Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu đã bị Hách Liên Dung gặt đi ngay lập tức, chuyện vô vị không cần nghĩ đến. Tự nhủ như vậy vài lần, lại cố dời lực chú ý quay lại chuyện tửu lâu. “Ngươi vì sao đồng ý hắn làm như vậy? Hẳn là không phải vì không muốn đả kích hắn đúng không?” Vị Thiếu Dương chậm bước, chờ Hách Liên Dung tiến lên mới thấp giọng nói: “ Chúng ta mua tửu lâu không nhất định sẽ tự mình kinh doanh, có thể sang tay bán cho người khác, đến lúc đó chỉ cần bán tửu lâu cho người không quen biết với Tiễn quán chủ, về sau cũng không có gì phiền toái. Nhị ca quyết định làm như vậy vì không muốn tổn thất năm trăm hai tiền đặt cọc, đệ thấy cách này cũng được.” Hách Liên Dung lúc này mới hiểu vì sao Vị Thiếu Quân vừa mua tửu lâu vừa chú trọng vào việc tu sửa Từ đường, hóa ra hắn vốn không tính đến chuyện làm tửu lâu mà chỉ muốn sang tay bán ra. “Chính là…Trong thời gian ngắn như vậy tìm đâu ra người mua?” “Tìm không thấy thì cứ để tạm đấy.” Vị Thiếu Dương cười ấm áp: “Đối với Nhị ca mà nói, năm trăm hai là con số không đáng nhắc tới, nhưng huynh ấy lại nói với đệ không muốn vì mình mà khiến Vị Tất Tri tổn thất.’ Hách Liên Dung thật sự bị dọa cho kinh người: “Hắn nói như vậy?” “Tẩu cũng không ngờ đúng không?” Vị Thiếu Dương vừa cười vừa lắc đầu: “Cho nên mặc kệ gian tửu lâu đó để trống bao lâu, đệ cũng nhất định phải mua.” “Chuyện này thật đúng là…” không thể tưởng tượng được. Hách Liên Dung nhất thời thất thần không để ý dưới chân bị vấp phải một viên đá khiến nàng không đứng vững, thân mình ngã về một bên. Hách Liên Dung kinh hãi kêu lên một tiếng, Bích Liên đã kịp tiến lên để đỡ lấy nàng, ổn định lại thấy Vị Thiếu Dương giật mình thu hồi hai tay đang vươn ra. Bất chấp thất lễ cỡ nào, Vị Thiếu Dương lùi về phía sau từng bước chắp tay cáo từ, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Hách Liên Dung vội vã rời đi. Không khó tưởng tượng nếu Bích Liễu chậm một bước, Hách Liên Dung đã ở trong ngực mình, chỉ nghĩ đến đây, trong lòng Vị Thiếu Dương đã khắc chế mạnh mẽ, đó là Nhị tẩu của hắn, hắn không nên…Không, hắn không có tư cách ảo tưởng với người mình đã tự tay đẩy đi. Lúc trước vì sao cự tuyệt chuyện hôn sự này? Vị Thiếu Dương không nhớ rõ, chỉ mơ hồ nhớ được câu nói của Nghiêm thị, hắn không phản đối. Thật ra lấy hay không lấy ai đối với hắn không có gì khác biệt, mệnh lệnh của cha mẹ, về lý phải nghe theo. Nhưng hắn không ngờ tới, người đáng lẽ ra là thê tử của mình lại là một nữ nhân vừa ẩn nhẫm kiên cường vừa đáng yêu giảo hoạt như vậy(nghe như hồ ly tinh vậy :3) Lời nàng giải thích lúc đi chơi diều, đến giờ nhớ lại vẫn khiến hắn buồn cười; nhớ tới nàng trăm phương ngàn kế trốn tránh đi chơi ngoại thành, lại lần lượt kinh ngạc xấu hổ, cả ánh mắt ai oán bất đắc dĩ, vẻ mặt chỉ tiếc không rèn sắt thành thép…, tất cả đều là những kí ức trân quý cất giấu sâu trong đầu Vị Thiếu Dương, một giây cũng chưa từng biến mất. Khuôn mặt tươi sáng của nàng, rõ ràng có vẻ mặt thật phong phú, nhưng khi đối mặt với mọi người, nàng chỉ tươi cười nhợt nhạt, vừa phải mà xa cách. Nàng cất giấu chính mình, lần đầu tiên khiến hắn nghĩ nàng chỉ là một nữ tử nhẫn nhục chịu đựng, nhưng một nữ nhân ôn nhu sao có thể ném đồ sứ vào chân trưởng bối? Có thể tát người giữa đường? Có thể không ngại bắt cóc người để lấy lại đồ cưới của mình? Không sai, chính là đồ cưới. Hắn vốn nghĩ thứ nàng để ý chính là đồ cưới, là một chút tôn nghiêm còn sót lại, nhưng hóa ra thứ nàng để ý chính là chiếc gương kia. Hắn kinh ngạc khi nhìn nụ cười của nàng với chiếc gương kia, có lẽ nàng phẫn nộ, bất đắc dĩ, nhưng đối mặt với đệ đệ, nàng vẫn nguyện lấy nụ cười để đối mặt. Nàng rốt cuộc là một nữ nhân như thế nào? Không kiêu, không nóng nảy, không ai oán, không phát điên, cho dù lúc nàng cầm chắc thắng lợi trong tay cũng không nguyện thừa thắng xông lên phân rõ thắng bại, án binh bất động, về sau không rạch ròi cũng không sao. Không hề oán hận, phẫn nộ cũng không nhắc đến chuyện tha thứ, là vẫn để ý hay không thèm để ý? Sau mới biết được, hóa ra là nàng không buồn để ý, chỉ có không để ý mới không cần để ý tới. Nhưng bây giờ nàng…cuối cùng cũng bắt đầu để ý? Tuy rằng nàng nói vì cùng là người sống chung dưới mái nhà, nhưng đối với Nhị ca, nàng thật sự không có chút nào mong đợi sao? Vị Thiếu Dương không khỏi lại nghĩ đến lời nói của Vị Thủy Liên tối hôm đó thật đã làm cho hắn khó xử, làm cho hắn không thể đối mặt, nhưng cuối cùng người lật bàn vẫn là Vị Thiếu Quân. Khi đó hắn bắt đầu thầm hận chính mình vì sao không sớm làm như vậy? Vì sao không phải là người đầu tiên nắm tay nàng đi ra ngoài? Vì sao không thể danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh nàng…bảo vệ nàng? Nàng nói, nàng cũng hi vọng có người có thể dựa vào, nhưng nàng không tìm thấy người đó đành phải tự mình kiên cường. Sự kiên cường của nàng làm hắn thấy ảo não, bời vì ảo não, hắn liền hiểu được giây phút đó là hắn đang ghen tị. Sự ghen tị này làm cho hắn vừa hổ thẹn vừa sợ hãi, tưởng như đã quên lần đầu tiên gặp mặt nàng giờ lại hiện lên rõ ràng trong đầu. Nàng mạnh bạo chiếm giữ ngồi trên người hắn khiến hắn hoảng sợ, cắn nát bờ môi hắn rồi lại quẫn bách nói: “Ta thân mật với ngươi rồi đó.” Cảnh tượng này vô số lần xuất hiện trong giấc mộng của hắn, hắn thậm chí còn nhớ rõ cảm giác đau đớn trên đôi môi, còn có hơi lạnh kia, tựa như lông vũ mềm mại ve vuốt. Không tự giác lại mím nhẹ đôi môi, Vị Thiếu Dương dừng bước, tay dò bên hông lấy ra một cái túi nho nhỏ, cười khổ lấy vật trong túi ra, nương theo ánh trăng mỏng manh hiện lên một đôi khuyên tai tinh tế nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Vẫn chưa đưa cho nàng ư…Đã quên sao ? Hay là cố ý không muốn nhớ lại ? Đây là lần trước tình cờ gặp Tiễn Kim Bảo trên phố nhờ hắn gửi cho Hách Liên Dung, chính là đồ vật tinh xảo nàng chọn được. Hắn sớm đã muốn đưa cho nàng nhưng không may vẫn chưa có cơ hội, sau đó bẵng đi một thời gian lại càng không gửi đi được. Hắn không biết rốt cuộc chính mình đang đợi cơ hội nào, chỉ mong có thể đưa nàng đôi khuyên tai, cuộc đời này có lẽ chỉ có một lần như vậy. Hắn hẳn nên lập tức chấm dứt, không thể tùy ý sa xuống, lý trí mách bảo không nên tiếp tục. Đợi thời gian qua đi, đợi đến lúc Vị Thiếu Quân học được cách không gây thương tổn cho nàng, hắn sẽ đem đôi khuyên tai này cùng đoạn tâm tư vốn được che giấu- nhất định sẽ trả lại cho nàng, cuộc đời này vĩnh viễn không đề cập tới nữa. Không biết đã bao lần tự nhủ như vậy nhưng trong lòng vẫn không thôi chua xót, hối hận ư? Không, hắn không có tư cách hối hận. Chỉ vì đã lỡ cự tuyệt, ngay cả tư cách hối hận cũng không có.
- Chương 1: Chính văn thứ nhất: Hòa thân
- Chương 2: Gian phu dâm phụ
- Chương 3: Vị gia
- Chương 4: Lần đầu gặp mặt
- Chương 5: Tam thiếu gia Vị phủ
- Chương 6: Tây việt liên dung
- Chương 7: Phương pháp giải thoát
- Chương 8: Ai hôn ai
- Chương 9: Tương lai u ám
- Chương 10: Nha hoàn thông phòng
- Chương 11: Người đàn bà đanh đá trong truyền thuyết
- Chương 12: Chương trình dạy dỗ của người đàn bà đanh đá
- Chương 13: Bản sắc người đàn bà chanh chua
- Chương 14: Chó cùng rứt dậu, người cũng phát điên (1)
- Chương 15: Chó cùng dứt dậu, người cũng phát điên (2)
- Chương 16: Chiến tranh bắt đầu
- Chương 17: Minh hữu tháo bỏ
- Chương 18: Đương gia tiểu thư (1)
- Chương 19: Đương gia tiểu thư (2)
- Chương 20: Đánh cuộc
- Chương 21: Thắng ngươi một khắc
- Chương 22: Quà hồi môn tặng kèm
- Chương 23: Tổ huấn? Cần phải học?
- Chương 24: Lấy bỉ làm đạo
- Chương 25: Đồ cưới của ta
- Chương 26: Ta là người đàn bà chanh chua
- Chương 27: Đề nghị của tam thiếu
- Chương 28: Hiệp nghị
- Chương 29: Vô đề
- Chương 30: Ai đền tội
- Chương 31: Điều kiện của Vị Thiếu Dương
- Chương 32: Lại gây chuyện
- Chương 33: Phương án giải quyết
- Chương 34: Ai cũng có bí mật (1)
- Chương 35: Ai cũng đều có bí mật (2)
- Chương 36: Bí mật của Vị Đông Tuyết
- Chương 37: Trân nương
- Chương 38: Cha mẹ tạm thời (1)
- Chương 39: Cha mẹ tạm thời (2)
- Chương 40: Đều là ngoài ý muốn
- Chương 41: Ngân phiếu biến mất
- Chương 42: Ta không tin
- Chương 43: Nơi lấy tiền cờ bạc
- Chương 44: Chuyện “đúng”
- Chương 45: Ước hẹn bốn người (1)
- Chương 46: Ước hẹn bốn người (2)
- Chương 47: Tranh chấp Từ đường (1)
- Chương 48: Tranh chấp Từ đường (2)
- Chương 49: Tranh chấp Từ đường (3)
- Chương 50: Tranh chấp Từ đường (4)
- Chương 51: Cái gọi là thánh mệnh
- Chương 52: Hai huynh đệ
- Chương 53: Nén hận
- Chương 54: Đại gia truyền thư
- Chương 55: Nhà ai vui mừng
- Chương 56: Giằng co bên đường
- Chương 57: Vị nhị tiểu thư
- Chương 58: Lại mất trộm
- Chương 59: Vô hạn mịt mù
- Chương 60: Nghe thấy kinh biến
- Chương 61: Nhân chứng ngoài ý muốn (1)
- Chương 62: Nhân chứng ngoài ý muốn (2)
- Chương 63: Nhân chứng ngoài ý muốn (3)
- Chương 64: Tan rã trong buồn bực
- Chương 65: Khí phụ Vị gia
- Chương 66: Một chút thay đổi (1)
- Chương 67: Một chút thay đổi (2)
- Chương 68: Một chút thay đổi (3)
- Chương 69: Một chút thay đổi (4)
- Chương 70: Một chút thay đổi (5)
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75: Im lặng nhất thời (1)
- Chương 76: Im lặng nhất thời (2)
- Chương 77: Hành động một mình (1)
- Chương 78: Hành động một mình(2)
- Chương 79: Con đường lên núi (1)
- Chương 80: Con đường lên núi (2)
- Chương 81: Con đường lên núi (3)
- Chương 82: Con đường lên núi (4)
- Chương 83: Con đường lên núi (5)
- Chương 84: Tuyên Pháp tự (1)
- Chương 85: Tuyên Pháp tự (2)
- Chương 86: Cô bé bán diêm (1)
- Chương 87: Cô bé bán diêm (2)
- Chương 88: Cô bé bán diêm (3)
- Chương 89: Cô bé bán diêm (4)
- Chương 90: Cô bé bán diêm (5)
- Chương 91: Cô bé bán diêm (6)
- Chương 92: Cô bé bán diêm (7)
- Chương 93: Cô bé bán diêm (8)
- Chương 94: Lễ vật ngoài ý muốn
- Chương 95: Quan hệ của ba người
- Chương 96: Danh kỹ đơn thuần
- Chương 97: Sự thay đổi của Vị phủ (1)
- Chương 98: Sự thay đổi của Vị phủ (2)
- Chương 99: Sự thay đổi từ Vị phủ (3)
- Chương 100: Tai nạn thể chất
- Chương 101: Khách không mời mà đến
- Chương 102: Thư từ trong cung (1)
- Chương 103: Thư từ trong cung (2)
- Chương 104: Thư từ trong cung (3)
- Chương 105: Có khách tới chơi
- Chương 106: Trò chơi thần tiên
- Chương 107: Bí tịch “gây họa”
- Chương 108: Đại hội hoa khôi (1)
- Chương 109: Đại hội hoa khôi (2)
- Chương 110: Đại hội hoa khôi (3)
- Chương 111: Cuộc thi hoa khôi(4)
- Chương 112: Đại hội hoa khôi (5)
- Chương 113: Đại hội hoa khôi (6)
- Chương 114: Đại hội hoa khôi (7)
- Chương 115: Đại hội hoa khôi(8)
- Chương 116: Đại hội hoa khôi (9)
- Chương 117: Đại hội hoa khôi (10)
- Chương 118: Đại hội hoa khôi (11)
- Chương 119: Đại hội hoa khôi (12)
- Chương 120: Đưa ra lựa chọn (1)
- Chương 121: Đưa ra lựa chọn (2)
- Chương 122: Đưa ra lựa chọn (3)
- Chương 123: Đưa ra lựa chọn (4)
- Chương 124: Đưa ra lựa chọn (5)
- Chương 125: Đưa ra lựa chọn (6)
- Chương 126: Làm ra lựa chọn
- Chương 127: Một chút biến cố (1)
- Chương 128: Một chút biến cố(2)
- Chương 129: Đương gia Liên Dung (1)
- Chương 130: Đương gia Liên Dung (2)
- Chương 131: Đương gia Liên Dung (3)
- Chương 132: Lo được lo mất
- Chương 133: Đương gia khó làm
- Chương 134: Đại tiểu thư Vị phủ (1)
- Chương 135: Đại tiểu thư Vị phủ (2)
- Chương 136: Mộ dung phiêu phiêu
- Chương 137: Sự trừng phạt mê hoặc
- Chương 138: Thiếu nữ nhiệt huyết
- Chương 139: Công việc yêu thích (1)
- Chương 140: Công việc yêu thích (2)
- Chương 141: Công việc yêu thích (3)
- Chương 142: Công việc yêu thích (4)
- Chương 143: Công việc yêu thích (5)
- Chương 144: Công việc yêu thích (6)
- Chương 145: Sứ giả chính nghĩa
- Chương 146: Thân thế thật sự (1)
- Chương 147: Thân thế thật sự (2)
- Chương 148: Vô cớ cãi vã (1)
- Chương 149: Vô cớ cãi vã (2)
- Chương 150: Bài học làm đương gia (1)
- Chương 151: Bài học làm đương gia (2)
- Chương 152: Một chút trưởng thành
- Chương 153: Lại gặp khó khăn
- Chương 154: Suy nghĩ thật lòng
- Chương 155: Tình hình đêm thất tịch (1)
- Chương 156: Tình hình đêm thất tịch (2)
- Chương 157: Tình hình đêm thất tịch (3)
- Chương 158: Tình hình đêm thất tịch (4)
- Chương 159: Hôn sự của Đông Tuyết (1)
- Chương 160: Hôn sự của Đông Tuyết (2)
- Chương 161: Hôn sự của Đông Tuyết (3)
- Chương 162: Hôn sự của Đông Tuyết (4)
- Chương 163: Hôn sự của Vị Đông Tuyết (5)
- Chương 164: Hôn sự của Vị Đông Tuyết (6)
- Chương 165: Hôn sự của Đông Tuyết (7)
- Chương 166: Mộ Dung trở về (1)
- Chương 167: Mộ Dung trở về (2)
- Chương 168: Tâm ý của Vị Thiếu Dương (1)
- Chương 169: Tâm ý của Vị Thiếu Dương (2)
- Chương 170: Tâm ý của Thiếu Dương (3)
- Chương 171: Tâm ý của Thiếu Dương (4)
- Chương 172: Tri âm cùng thưởng thức nhau
- Chương 173: Kinh hỉ khi khai trương
- Chương 174: Cướp sạch sành sanh
- Chương 175: Một mảnh hỗn loạn
- Chương 176
- Chương 177: Gặp lại trong núi
- Chương 178: Đưa ra lựa chọn
- Chương 179: Một hồi thiệt hơn
- Chương 180: Một lời nói dối
- Chương 181: Sự thật năm đó
- Chương 182: Lại có âm mưu
- Chương 183: Giao dịch mới
- Chương 184: Nhập chủ Vị phủ
- Chương 185: Dê vào miệng cọp
- Chương 186: Ai là người thắng (1)
- Chương 187: Ai là người thắng (2)
- Chương 188: Ai là người thắng (3)
- Chương 189: Ai là người thắng (4)
- Chương 190: Ai là người thắng (5)
- Chương 191: Thời buổi rối loạn
- Chương 192: Gia bảo tổ truyền (1)
- Chương 193: Gia bảo tổ truyền (2)
- Chương 194: Gia bảo tổ truyền (3)
- Chương 195: Hữu kinh vô hiểm
- Chương 196: Hành trình mới
- Chương 197: Ngoại truyện
Thiếu Phu Bất Lương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.