“Cáp…..” Hách Liên Dung gượng cười hai tiếng, nàng tuyệt không nghĩ muốn hưởng ứng loại hoạt động này. Đêm Vị Thiếu Quân trở về? Nàng nghĩ muốn sớm một chút bị làm cho tức chết sao? “Liền cứ như vậy quyết định xong,” Tiễn Bảo Kim căn bản không để cho Hách Liên Dung cự tuyệt, “Ta còn phải đi tìm ca ta, đi trước, ngày mai tới tìm ngươi.” Khi ra đến cửa lại hỏi: “Ngươi thực không cần bảo tiêu?” Hách Liên Dung vội vàng xua tay, tự mình đưa Tiễn Bảo Kim ra khỏi cửa, trước khi chia tay, Tiễn Bảo Kim dặn dò: “Đừng khách khí với các nàng, có việc tới tìm ta, các nàng đều sợ ta!” Hách Liên Dung vội vàng đáp ứng đem nàng tiễn bước, Tiễn Bảo Kim chân trước mới bước đi, Hồ thị liền ở sau lưng bước ra, thấy Hách Liên Dung bình an vô sự, nhẹ nhàng thở ra. Hách Liên Dung an ủi, khuyên bảo tiễn bước Hồ thị xong, lúc này Bích Liễu mới tiến vào bẩm báo, “Tổ yến đều đã đưa qua hết, lão thái thái cùng đại phu nhân, cô nãi nãi cũng không nói gì, tam phu nhân nói cám ớn thiếu nãi nãi, tứ tiểu thư tặng lại một bao trà xuân, biểu tiểu thư cũng bảo hạ nhân đưa tới một mâm điểm tâm, chỉ có tam tiểu thư không ở trong phòng, nên giao cho Bích Xảo bên người nàng.” Hách Liên Dung gật gật đầu, nàng không phải nghĩ ở sau lưng hướng mọi người lấy lòng, nàng chính là muốn để các nàng hiểu được, bản thân là biết có chừng có mực. Vốn định hỏi lại như thế nào vẫn không thấy Bích Đào, nghĩ nghĩ, lại không hỏi nữa. Tuy rằng Bích Đào cho nàng ấn tượng đầu tiên là thiên tính tốt bụng, nhưng nói trắng ra, Bích Đào là do lão phu nhân phái tới làm tiểu tam kiêm nằm vùng. Mặc kẹ nàng tới Thính Vũ hiên là tự nguyện cũng được, là bị ép cũng được, tóm lại là người ngoài, huống hồ lại có đánh giá của Hồ thị, thái độ tại nơi đó của Dương thị cùng Thanh cô, Hách Liên Dung vẫn luôn nhớ kỹ, đối mặt với một người như vậy, không thể nghi ngờ là không cần quá thân cận, cho nên cũng không nên lãng phí tế bào não ở trên người nàng, vậy… coi như người qua đường tốt lắm. Nguồn copy từ TruyenLau.com Vì thế Hách Liên Dung sẽ không muốn cái gì Bích Đào hay là Bích Táo, cảm giác ngủ một giấc thật ngon, trong mộng liền cùng Tiễn Kim Bảo đi bắt người, bắt về nhà khiến Vị Thiếu Quân trở thành cái đầu heo, Hách Liên Dung cảm thấy có lẽ là ông trời cho nàng một ám chỉ, ám chỉ nàng hẳn là đêm Vị Thiếu Quân đánh thành đầu heo. Buổi sáng ngày hôm sau vừa tới, thần thanh khí sảng, Hách Liên Dung trong vô thức chọn lựa mặc bộ quần áo hình thức gọn gàng, về phần động thủ…. Khụ! Thời điểm dùng điểm tâm, Bích Liễu dẫn một nha đầu mặc trang phục giống như nàng tiến vào, Hách Liên Dung nhớ Nguồn copy từ TruyenLau.com mang máng nha đầu kia là theo Vị Thu Cúc, quả nhiên, nha đầu kia phúc thân một chút, “Thị nữ Bích Xảo, gặp qua nhị thiếu nãi nãi. Tâm tiểu thư hỏi nhị thiếu nãi nãi thích ăn đồ ăn gì, để trước tiên chuẩn bị.” Hách Liên Dung cảm thấy có chút buồn cười, xem ra Vị Thu Cúc này lấy chìa khóa không phải lấy không, ngày hôm qua lấy, hôm nay đã thực sự trở thành đương gia. Nàng nhìn nhìn Bích Liễu, Bích Liễu liền đem mấy món cấm kị của Hách Liên dung nói cho Bích Xảo, Bích Xảo liền vén áo thi lễ, trở về phụng mệnh. Dùng xong cơm sáng, Bích Đào cư nhiên lặng yên không một tiếng động xuất hiện, xen lẫn trong đám người thu dọn bàn ăn, thường thường nhìn lén Hách Liên Dung, khuôn mặt mang đầy u sầu, giống như muốn nói cái gì đó, lại không nghĩ quá mức thể hiện rõ Nguồn copy từ TruyenLau.com ràng ra. Hách Liên Dung giả bộ không phát hiện. Cũng đâu phải diễn kịch câm đâu. Có chuyện gì thì nói ra, nàng ghét nhất kiểu thái độ muốn nói lại không nói này. Rốt cục, Bích Đào nhịn không được. Nàng đại khái nhìn ra được Hách Liên Dung thực sự không nghĩ gọi nàng lại để hỏi xem rốt cuộc là có điều gì muốn nói. Vì thế, tại thời điểm Bích Liễu dẫn người rời khỏi phòng, nàng cố ý thong thả từng bước, chờ Bích Liễu bước khỏi cửa phòng, liền tiến lên đóng cửa, xoay người quỳ xuống trước mặt Hách Liên Dung. Ngẩng đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn đã muốn thấm đẫm nước mắt. “Xin thiếu nãi nãi đừng đem nô tì đưa trở về.” Chần chừ nửa ngày, nguyên lai là muốn nói chuyện này. Nàng đích xác có nghĩ tới đề nghị này của Vị Thiếu dương. Mặc kệ quan hệ của nàng cùng Vị Thiếu Quân trong hiện tại hay tương lai như thế nào, ngay ngày đầu tiên thành thân liền đem một nha hoàn thông phòng đến cho dù là ai cũng sẽ không thoải mái. Bất quá, ngày hôm qua nàng cùng Ngô thị phản kháng đã làm cho nàng trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Nếu hiện tại đem Bích Đào trả về, không thể nghi ngờ sẽ lại làm cho lão phu nhân cảm thấy trong lòng không vui. Dù sao, nàng còn phải sống lâu dài trong gia đình này. Cho nên ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu liền bị nàng đánh gãy. Vẫn là quan sát một thời gian rồi nói sau. “Thiếu nãi nãi không biết, lão phu nhân nguyên là mang nô tì cho tam thiếu gia làm thông phòng, bị tam thiếu gia cự tuyệt, chuyện này làm cho bọn hạ nhân trong phủ chê cười nô tì, hiện tại nếu thiếu nãi nãi đem hầu gái phái trở về, bô tì thật sự là….” Hách Liên Dung thật sự là bội phục a! May mắn lão thái thái này tôn tử nhiều, cái này không được còn có thể đưa cái kia, bằng không còn để trong tay đâu! Nếu nàng đem Bích Đào đưa trở về, lão thái thái sẽ làm như thế nào? Lại đem chuyển tới tay đại thiếu gia kia đi? Hách Liên Dung thật sự rất muốn nhìn thấy biểu tình khi đó của Ngô thị. Ôi chao? Nàng đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, vì cái gì Ngô thị nhiều năm như vậy rồi mà vẫn chưa sinh con, Vị Thiếu Huyên lại một cái thiếp thất đều không có đâu? Thời đại này chính là chú trong vô sau vi đại. (vô sau vi đại: không có hậu nhân là việc rất nghiêm trọng) “Thiếu, thiếu nãi nãi….” “Ân?” Hách Liên Dung lấy lại tinh thần, phát hiện Bích Đào còn đang chờ chính mình trả lời, liền ôn hòa nói: “Nếu ngươi không có sai lầm gì, ta sẽ không phái ngươi đi.” Bích Đào vội nói: ‘Nô tì nhất định tận tâm hầu hạ.” Dứt lời, nàng đứng dậy, lau nước mắt, rời khỏi phòng. Hách Liên Dung ngồi trong phòng chờ Tiền Bảo Kim đến đây tìm nàng, bất quá làm cho nàng không thể tưởng tượng chính là, Tiền Bảo Kim cư nhiên bội ước, đợi thẳng cho đến giữa trưa cũng không thấy bóng dáng đâu, Hách Liên Dung không nói rõ được chính mình là thất vọng vẫn là nhẹ nhàng thở ra. Được rồi, tuy rằng nàng không tôn trọng bạo lực, nhưng kỳ thực trong lòng nàng rất muốn đánh cái tên khốn Vị Thiếu Quân kia một trận, bất quá, xem ra hôm nay không có cơ hội. Đang cảm thán, Bích Đài chạy vào: “Thiếu nãi nãi, tam tiểu thư bên kia đánh đến đây.” Hách Liên Dung sợ run nửa ngày….. “Nàng kia đánh đến với ta có quan hệ gì?” Bích Đào kinh ngạc một chút, tiếp theo ngượng ngùng nói: “Nô tì nghĩ đến…” Hách Liên Dung khoát tay, “Bởi vì chuyện gì?” Bích Đào lúc này mới cười cười, tiến đến bên cạnh Hách Liên Dung nhỏ giọng nói: “Chính là chung tổ yến tối hôm qua, thời điểm Bích Liễu đưa qua thì tam tiểu thư đi tới chỗ các nãi nãi, bà nội, Bích Liễu liền giao tổ yến cho Bích Xảo, có thể đến khi tam tiểu thư trở về, Bích Xảo cũng không đề cập tới việc này, vẫn là vừa rồi tam phu nhân đi qua viện của tam tiểu thư, nói tới việc này, tam tiểu thư mới biết được, hiện tại chính là nhao nhao nói muốn đánh chết Bích Xảo đâu.” Hách Liên Dung nhớ tới nha đầu hôm nay buổi sớm tới hỏi, mặt nhăn mày nhíu, “Nói như vậy là nha đầu kia không đúng, vật đưa cho chủ tử như thế nào lại không đề cập tới, không nhớ?” “Ai biết được? Có thể là lỡ tay đánh đổ không dám nói, cũng có thể là chính mình ăn.” “Chính mình ăn?” Hách Liên Dung lúc này mới thực sự nổi lên sự tò mò. Bích Đào nhìn cửa trước một chút, thanh âm lại đè thấp chút nữa. “Bích Xảo dựa vào tam cô gia thích nàng, nghe nói lần này tam cô gia trở về, phải nạp nàng làm thiếp đâu.” “Trở về? Quay về đâu?” “Chính là phủ chúng ta.” Bích Đào nhìn vẻ mặt mờ mịt của Hách Liên Dung, vẻ mặt kinh ngạc nói: “Tam cô gia đi theo tam tiểu thư ở trong phủ chúng ta, Bích Liễu không nói với thiếu nãi nãi sao?” Hách Liên Dung có chút ngạc nhiên, nàng vẫn nghĩ Vị Thu Cúc bởi vị nhị ca nàng thành thân cho nên mới từ nhà chồng về nhà mẹ đẻ ở một thời gian. “Vì sao lại ở Vị phủ? Là ở rể sao?” Nếu đúng như vậy, lại còn muốn nạp thiếp có phải hay không quá lớn mật? Bích Đào mân miệng, lại lắc lắc đầu, “Nhà của tam cô gia nguyên lai cũng là một nhà giàu có, bất quá đã suy tàn, liền đi theo tam tiểu thư ở tại đây, chuyện này đã hơn một năm.” Nguyên lai là sa cơ thất thế trong truyền thuyết? “Vậy lại càng không nên đến chuyện muốn nạp thiếp.” Ngay cả đạo lý của người đứng dưới mái hiên nhà người ta này cũng không hiểu sao? (câu này xuất phát từ câu “đứng dưới mái hiên phải cúi đầu”, ý chỉ những người sống dựa vào người khác thì phải nghe theo người ta) Hách Liên Dung vừa dứt lời, một thanh âm từ cửa truyền đến, “Nam nhân nạp thiếp, có cái gì hẳn là không nên!” Hách Liên Dung sửng sốt một chút mới nhìn qua, liền thấy gương mặt cười hì hì của Vị Thiếu Quân xuất hiện ở trước cửa, thần thái tự nhiên thoải mái, trên tay cầm một cây quạt nhỏ nhẹ nhàng phe phẩy, rất chi là tiêu dao, giống như hắn cùng Hách Liên Dung trong lúc đó chưa từng phát sinh bất cứ chuyện gì không thoải mái.
- Chương 1: Chính văn thứ nhất: Hòa thân
- Chương 2: Gian phu dâm phụ
- Chương 3: Vị gia
- Chương 4: Lần đầu gặp mặt
- Chương 5: Tam thiếu gia Vị phủ
- Chương 6: Tây việt liên dung
- Chương 7: Phương pháp giải thoát
- Chương 8: Ai hôn ai
- Chương 9: Tương lai u ám
- Chương 10: Nha hoàn thông phòng
- Chương 11: Người đàn bà đanh đá trong truyền thuyết
- Chương 12: Chương trình dạy dỗ của người đàn bà đanh đá
- Chương 13: Bản sắc người đàn bà chanh chua
- Chương 14: Chó cùng rứt dậu, người cũng phát điên (1)
- Chương 15: Chó cùng dứt dậu, người cũng phát điên (2)
- Chương 16: Chiến tranh bắt đầu
- Chương 17: Minh hữu tháo bỏ
- Chương 18: Đương gia tiểu thư (1)
- Chương 19: Đương gia tiểu thư (2)
- Chương 20: Đánh cuộc
- Chương 21: Thắng ngươi một khắc
- Chương 22: Quà hồi môn tặng kèm
- Chương 23: Tổ huấn? Cần phải học?
- Chương 24: Lấy bỉ làm đạo
- Chương 25: Đồ cưới của ta
- Chương 26: Ta là người đàn bà chanh chua
- Chương 27: Đề nghị của tam thiếu
- Chương 28: Hiệp nghị
- Chương 29: Vô đề
- Chương 30: Ai đền tội
- Chương 31: Điều kiện của Vị Thiếu Dương
- Chương 32: Lại gây chuyện
- Chương 33: Phương án giải quyết
- Chương 34: Ai cũng có bí mật (1)
- Chương 35: Ai cũng đều có bí mật (2)
- Chương 36: Bí mật của Vị Đông Tuyết
- Chương 37: Trân nương
- Chương 38: Cha mẹ tạm thời (1)
- Chương 39: Cha mẹ tạm thời (2)
- Chương 40: Đều là ngoài ý muốn
- Chương 41: Ngân phiếu biến mất
- Chương 42: Ta không tin
- Chương 43: Nơi lấy tiền cờ bạc
- Chương 44: Chuyện “đúng”
- Chương 45: Ước hẹn bốn người (1)
- Chương 46: Ước hẹn bốn người (2)
- Chương 47: Tranh chấp Từ đường (1)
- Chương 48: Tranh chấp Từ đường (2)
- Chương 49: Tranh chấp Từ đường (3)
- Chương 50: Tranh chấp Từ đường (4)
- Chương 51: Cái gọi là thánh mệnh
- Chương 52: Hai huynh đệ
- Chương 53: Nén hận
- Chương 54: Đại gia truyền thư
- Chương 55: Nhà ai vui mừng
- Chương 56: Giằng co bên đường
- Chương 57: Vị nhị tiểu thư
- Chương 58: Lại mất trộm
- Chương 59: Vô hạn mịt mù
- Chương 60: Nghe thấy kinh biến
- Chương 61: Nhân chứng ngoài ý muốn (1)
- Chương 62: Nhân chứng ngoài ý muốn (2)
- Chương 63: Nhân chứng ngoài ý muốn (3)
- Chương 64: Tan rã trong buồn bực
- Chương 65: Khí phụ Vị gia
- Chương 66: Một chút thay đổi (1)
- Chương 67: Một chút thay đổi (2)
- Chương 68: Một chút thay đổi (3)
- Chương 69: Một chút thay đổi (4)
- Chương 70: Một chút thay đổi (5)
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75: Im lặng nhất thời (1)
- Chương 76: Im lặng nhất thời (2)
- Chương 77: Hành động một mình (1)
- Chương 78: Hành động một mình(2)
- Chương 79: Con đường lên núi (1)
- Chương 80: Con đường lên núi (2)
- Chương 81: Con đường lên núi (3)
- Chương 82: Con đường lên núi (4)
- Chương 83: Con đường lên núi (5)
- Chương 84: Tuyên Pháp tự (1)
- Chương 85: Tuyên Pháp tự (2)
- Chương 86: Cô bé bán diêm (1)
- Chương 87: Cô bé bán diêm (2)
- Chương 88: Cô bé bán diêm (3)
- Chương 89: Cô bé bán diêm (4)
- Chương 90: Cô bé bán diêm (5)
- Chương 91: Cô bé bán diêm (6)
- Chương 92: Cô bé bán diêm (7)
- Chương 93: Cô bé bán diêm (8)
- Chương 94: Lễ vật ngoài ý muốn
- Chương 95: Quan hệ của ba người
- Chương 96: Danh kỹ đơn thuần
- Chương 97: Sự thay đổi của Vị phủ (1)
- Chương 98: Sự thay đổi của Vị phủ (2)
- Chương 99: Sự thay đổi từ Vị phủ (3)
- Chương 100: Tai nạn thể chất
- Chương 101: Khách không mời mà đến
- Chương 102: Thư từ trong cung (1)
- Chương 103: Thư từ trong cung (2)
- Chương 104: Thư từ trong cung (3)
- Chương 105: Có khách tới chơi
- Chương 106: Trò chơi thần tiên
- Chương 107: Bí tịch “gây họa”
- Chương 108: Đại hội hoa khôi (1)
- Chương 109: Đại hội hoa khôi (2)
- Chương 110: Đại hội hoa khôi (3)
- Chương 111: Cuộc thi hoa khôi(4)
- Chương 112: Đại hội hoa khôi (5)
- Chương 113: Đại hội hoa khôi (6)
- Chương 114: Đại hội hoa khôi (7)
- Chương 115: Đại hội hoa khôi(8)
- Chương 116: Đại hội hoa khôi (9)
- Chương 117: Đại hội hoa khôi (10)
- Chương 118: Đại hội hoa khôi (11)
- Chương 119: Đại hội hoa khôi (12)
- Chương 120: Đưa ra lựa chọn (1)
- Chương 121: Đưa ra lựa chọn (2)
- Chương 122: Đưa ra lựa chọn (3)
- Chương 123: Đưa ra lựa chọn (4)
- Chương 124: Đưa ra lựa chọn (5)
- Chương 125: Đưa ra lựa chọn (6)
- Chương 126: Làm ra lựa chọn
- Chương 127: Một chút biến cố (1)
- Chương 128: Một chút biến cố(2)
- Chương 129: Đương gia Liên Dung (1)
- Chương 130: Đương gia Liên Dung (2)
- Chương 131: Đương gia Liên Dung (3)
- Chương 132: Lo được lo mất
- Chương 133: Đương gia khó làm
- Chương 134: Đại tiểu thư Vị phủ (1)
- Chương 135: Đại tiểu thư Vị phủ (2)
- Chương 136: Mộ dung phiêu phiêu
- Chương 137: Sự trừng phạt mê hoặc
- Chương 138: Thiếu nữ nhiệt huyết
- Chương 139: Công việc yêu thích (1)
- Chương 140: Công việc yêu thích (2)
- Chương 141: Công việc yêu thích (3)
- Chương 142: Công việc yêu thích (4)
- Chương 143: Công việc yêu thích (5)
- Chương 144: Công việc yêu thích (6)
- Chương 145: Sứ giả chính nghĩa
- Chương 146: Thân thế thật sự (1)
- Chương 147: Thân thế thật sự (2)
- Chương 148: Vô cớ cãi vã (1)
- Chương 149: Vô cớ cãi vã (2)
- Chương 150: Bài học làm đương gia (1)
- Chương 151: Bài học làm đương gia (2)
- Chương 152: Một chút trưởng thành
- Chương 153: Lại gặp khó khăn
- Chương 154: Suy nghĩ thật lòng
- Chương 155: Tình hình đêm thất tịch (1)
- Chương 156: Tình hình đêm thất tịch (2)
- Chương 157: Tình hình đêm thất tịch (3)
- Chương 158: Tình hình đêm thất tịch (4)
- Chương 159: Hôn sự của Đông Tuyết (1)
- Chương 160: Hôn sự của Đông Tuyết (2)
- Chương 161: Hôn sự của Đông Tuyết (3)
- Chương 162: Hôn sự của Đông Tuyết (4)
- Chương 163: Hôn sự của Vị Đông Tuyết (5)
- Chương 164: Hôn sự của Vị Đông Tuyết (6)
- Chương 165: Hôn sự của Đông Tuyết (7)
- Chương 166: Mộ Dung trở về (1)
- Chương 167: Mộ Dung trở về (2)
- Chương 168: Tâm ý của Vị Thiếu Dương (1)
- Chương 169: Tâm ý của Vị Thiếu Dương (2)
- Chương 170: Tâm ý của Thiếu Dương (3)
- Chương 171: Tâm ý của Thiếu Dương (4)
- Chương 172: Tri âm cùng thưởng thức nhau
- Chương 173: Kinh hỉ khi khai trương
- Chương 174: Cướp sạch sành sanh
- Chương 175: Một mảnh hỗn loạn
- Chương 176
- Chương 177: Gặp lại trong núi
- Chương 178: Đưa ra lựa chọn
- Chương 179: Một hồi thiệt hơn
- Chương 180: Một lời nói dối
- Chương 181: Sự thật năm đó
- Chương 182: Lại có âm mưu
- Chương 183: Giao dịch mới
- Chương 184: Nhập chủ Vị phủ
- Chương 185: Dê vào miệng cọp
- Chương 186: Ai là người thắng (1)
- Chương 187: Ai là người thắng (2)
- Chương 188: Ai là người thắng (3)
- Chương 189: Ai là người thắng (4)
- Chương 190: Ai là người thắng (5)
- Chương 191: Thời buổi rối loạn
- Chương 192: Gia bảo tổ truyền (1)
- Chương 193: Gia bảo tổ truyền (2)
- Chương 194: Gia bảo tổ truyền (3)
- Chương 195: Hữu kinh vô hiểm
- Chương 196: Hành trình mới
- Chương 197: Ngoại truyện
Thiếu Phu Bất Lương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.