“Đã chết?” Hách Liên Dung chợt không biết nên phản ứng như thế nào, sau một lúc lâu đột ngột đứng dậy: “Đã chết?” Nha hoàn kia gật đầu liên tục: “Đại phu nhân, đại thiếu phu nhân mời người nhanh…” Nói chưa dứt lời Hách Liên Dung đã lao nhanh ra khỏi cửa. Bích Đào đã chết? Vì sao mà chết? Chết như thế nào? Chết trong phủ hay ngoài phủ? Trước khi chết ở cùng một chỗ với ai? Ai phát hiện ra? Hách Liên Dung vội vàng chạy đi, không chú ý dưới chân bị vấp một cái, Bích Liễu bước lên phía trước đỡ lấy nàng: “Thiếu phu nhân cẩn thận.” Hách Liên Dung dừng bước hít sâu một hơi, quay đầu lại nhìn Bích Liễu, không tự chủ được nắm lấy tay nàng để ổn định thần trí. Tuy rằng nàng cùng Bích Đào quan hệ không tốt đẹp gì, thậm chí còn nảy sinh hiềm khích nhưng, một người hoạt bát bỗng dưng hai ngày không thấy, khi có tin tức lại thành đã chết, Hách Liên Dung có chút không thể tiếp nhận. Trong đại sảnh chỉ có mấy người Ngô thị cùng Vị Đông Tuyết, Nghiêm Yên, nhìn thấy Hách Liên Dung tiến vào đều đứng lên. Sắc mặt Ngô thị cực kì khó coi, ra ý bảo Hách Liên Dung cùng nàng đi vào một căn phòng, bên trong là một mặt phản đơn độc được che vải trắng. Chỉ nhìn tấm vải trắng hơi hé ra đôi chút Hách Liên Dung chợt cảm thấy không khí xung quanh như hạ xuống dưới không độ khiến nàng rùng mình một cái. “Buổi sáng Tam nương đi thăm tứ đệ, lúc trở về đi qua hồ phát hiện dưới hồ có cái gì đó, sai người vớt lên mới biết là Bích Đào.” Ngô thị do dự hít một hơi: “Đệ muội muốn nhìn sao?” Hách Liên Dung hơi run run, chưa tới gần hai chân đã mềm nhũn, nhưng nàng vẫn ra ý bảo gia đinh trong phònh xốc tấm vải trắng lên. Khuôn mặt xinh đẹp của Bích Đào bị phù nước nên có chút biến dạng, toàn thân ướt sũng, không có chút dương khí nằm cứng đơ trên cáng. Đôi mắt không nhắm hoàn toàn vẫn giống như đang nhìn thế giới này khiến người ta sinh một loại ảo giác nàng ta dường như có thể đột nhiên nhảy dựng lên. Khi vải trắng được hạ xuống, Hách Liên Dung rùng mình một cái nhưng vẫn không rời đi. Quay đi…nhưng vẫn không đành lòng nhìn lại, cảm giác trong dạ dày có thứ gì đó đang dâng lên, TruyenLau càng lúc càng không kiềm chế được. Thất tha thất thểu bước ra khỏi phòng, dựa vào một người, cũng không kịp nhìn đó là ai, cúi mình ngay cạnh cửa nôn khan. Nàng không biết là do ghê sợ hay cảm thấy kh*ng b*, cứ nghĩ đến hình ảnh Bích Đào mở trừng trừng mắt như đang bất bình, Hách Liên Dung không nhịn được phát run cả người. “Nhị tẩu không sao chứ?” Giọng nói ôn nhuận, ấm áp giúp Hách Nguồn copy từ TruyenLau.com Liên Dung an lòng hơn, lấy tay lau khóe miệng, quay đầu lại lắc đầu với Vị Thiếu Dương. Vị Thiếu Dương nhìn thoáng vào đại sảnh, trong đầu có ý nghĩ không muốn đi vào, ra ý bảo Bích Liễu đỡ Hách Liên Dung: “Quay lại đại sảnh nói chuyện.” , còn bản thân hắn ở lại cửa căn phòng này, chờ Ngô thị đi ra hỏi: “Đã tìm được ngọc như ý chưa?” Ngô thị lắc đầu: “Tẩu đã phái người mò dưới hồ xem có tìm được hay không.” Lúc trở về đại sảnh mới thấy mọi người đến tương đối đông đủ, Dương thị cũng từ sau cửa đại sảnh tiến vào: “Lão phu nhân hơi đau đầu nên không tới, đợi sau khi có kết quả để đại phu nhân đến nói chuyện, nhị tỷ cũng ở bên đó.” Nguồn copy từ TruyenLau.com Ngô thị vẫn cau mày: “Tam nương, sao người lại nói với bà nội chuyện này? Bà nội vốn phiền lòng vì chuyện ngọc như ý, người không nên phóng đại chuyện này hù dọa bà.” Dương thị ngượng ngùng hé môi: “ Ta chỉ nói sự thật, có điều Bích Đào do lão phu nhân nuôi lớn từ nhỏ, đương nhiên cảm tình sâu sắc, nhất thời khó chấp nhận được nên mới đau đầu.” Ngô thị không nói nữa, ngồi ở vị trí chính giữa không ngừng trầm tư, Nghiêm thị liếc nhìn Dương thị: “Thiếu Trinh, nghe nói là muội phát hiện xác Bích Đào?” Dương thị vội nói: “Buổi sáng muội pha chút trà muốn mang đến cho Tứ thiếu uống, đại tỷ cũng biết Tứ thiếu từ nhỏ thân thể suy nhược, lúc nào cũng cần tẩm bổ…” “Tam nương!” Vị Thủy Liên không kiên nhẫn quát lên một tiếng: “Nương hỏi người chuyện Bích Đào, người nói chuyện Tứ đệ làm cái gì!” Dương thị l**m l**m đôi môi: “Lúc từ chỗ Tứ thiếu trở về phải qua chỗ hồ, xa xa liền thấy lập lờ trên mặt nước cái gì đó đen tuyền, nhìn không ra là cái gì, ta vốn nghĩ là con vật gì đó, lấy đá ném vài lần cũng không động. Sau đó liền tìm nhánh cây chọc thử…” Ngay đến Hách Liên Dung cũng không nhịn được mà thở dài một tiếng. Cách kể chuyện của Dương thị cũng thật khiến cho người ta sốt ruột, nói nửa ngày cũng chưa đến trọng điểm. “…Thế nhưng sau đó ta liền nhìn thấy rõ ràng, dập dờn trên mặt nước dĩ nhiên là tóc, nhìn kĩ thêm, chìm ở dưới đúng là người.” “Tam nương.” Vị Thiếu Dương ngắt lời Dương thị: “Lúc nương sai người vớt Bích Đào lên có phát hiện được gì không?” Không đợi Dương thị nói tiếp, Ngô thị đã nổi giận: “Thiếu Dương, đệ có ý gì? Chẳng lẽ đệ nghĩ rằng ta và nô bộc lừa đệ sao? Tìm được ngọc như ý rồi cất đi làm của riêng sao?”. Vị Thiếu Dương hơi có chút kinh ngạc: “Thiếu Dương không có ý này, chỉ muốn hỏi rằng có tìm được manh mối gì khác không thôi.” Ngô thị đại khái cũng hiểu được phản ứng của mình có hơi thái quá, chậm rãi hít thở, lông mày cũng giãn ra. Nếu không tìm thấy ngọc như ý, tội danh ăn trộm rồi bỏ trốn của Bích Đào cũng không thành, vậy chuyện ngọc như ý sẽ thành án chưa có lời giải, trong phủ liên tiếp mất trộm, Ngô thị thân là đương gia có muốn trốn cũng không thoát khỏi trách nhiệm. Dương thị bị Ngô thi ảnh hưởng vội la lên: “Không có phát hiện ngọc như ý, thật sự không có, nếu ta phát hiện nhất định sẽ giao cho lão phu nhân ngay lập tức.” “Có nhìn thấy ai khác ở cạnh hồ không?” Vị Thiếu Dương hỏi chuyện không có gì đột phá nên Vị Thủy Liên lại đột nhiên đặt ra câu hỏi. “Người khác?” Dương thị có chút bất an: “Ta, ta không để ý…” Nghiêm thị thản nhiên nói: “Vừa mới nói Bích Đào trộm đồ rồi bỏ trốn, nay Bích Đào đã chết, việc này có chỗ kì quái, là tự sát hay bị ám hại, dù sao cũng phải giải quyết thích đáng.” “Chẳng lẽ sau khi nó trộm ngọc như ý xong thấy hổ thẹn với lão phu nhân nên mới nhảy hồ tự sát?” Dương thị mở to mắt nói ra suy luận của mình. Vị Thủy Liên trợn mắt lườm nàng một cái: “Nếu thấy hối hận thì đã sớm đem ngọc như ý trở về chẳng phải tốt hơn không? Hơn nữa hiện tại cũng không thấy tăm hơi ngọc như ý đâu.” “Vậy…thì phải có người sai Bích Đào trộm ngọc như ý, sau khi Bích Đào giao ngọc như ý ra mới thấy hối hận rồi nhảy hồ…A!” Dương thị bất chợt cả kinh: “Không đúng, nhất định còn có đồng phạm, hạ thủ hại chết Bích Đào rồi độc chiếm ngọc như ý. Đúng rồi, lúc vớt Bích Đào lên còn thấy Bích Đào mở to miệng, mắt trợn trừng, đó là chết oan nên không nhám mắt a, dọa chết người !” Hách Liên Dung nghe lời này lại rung mình một cái, Vị Thiếu Dương vội hỏi: “Tam nương, đừng nói những chuyện đó, người đến chỗ bà nội trấn an bà đi, đừng để bà sinh bệnh vì việc này.” Tú tài trinh thám Dương thị vừa trổ tài đột nhiên bị vùi dập nên có hơi bất bình, vùng vằng đứng dậy bỏ đi. Vị Thiếu Dương lại nói: “Không biết Bích Đào chết lúc nào?” Ngô thị đang mải suy nghĩ việc khác nghe Thiếu Dương hỏi vậy mới đáp lại: “Vị quản gia nói người chết trong nước từ ba đến năm ngày mới nổi lên. Thời điểm Tam nương phát hiện ra xác Bích Đào thân thể nó vẫn chìm trong nước, chỉ có đầu hơi nổi lên, thân mình cũng trướng. Cho dù hiện tại trời nóng, nửa ngày hay một ngày cũng không thể được như vậy, cho nên có khả năng nhất chính là hôm trước. Buổi sáng hôm trước Bích Đào còn sống, sau đó không phải là mất tích sao? Nhị đệ muội còn cho người đi tìm nữa đúng không?” Hách Liên Dung gật gật đầu, Nghiêm thị đột nhiên hỏi: “Nghe nói buổi sáng ngày hôm đó Bích Đào vẫn luôn ngăn đón con là có chuyện gì?” “Con không biết, ngày đó con có việc gấp nên vội vàng xuất môn định lúc trở về mới lại nói đến.” Nhắc đến việc này, trong lòng Hách Liên Dung khó chịu vạn phần. Kết quả sự việc là từ đủ loại lựa chọn tổ hợp tạo thành. Nếu nàng lúc đó dừng lại một lúc, lựa chọn nghe Bích Đào nói, không biết có tạo ra kết cục khác hay không? “Nương?” Ngô thị xuất thần nhìn Nghiêm thị: “Chính là nhớ tới cái gì?” Nghiêm thị khoát tay đứng dậy: “ Thục Cần, việc này con cần tra xét cẩn thận, Bích Đào tuy chỉ là một nha hoàn nhưng cũng không thể để nó chết không minh bạch. Lời Tam nương nói cũng không phải đều vô lý, có lẽ…còn có đồng phạm cũng không chừng.” Không hiểu sao Hách Liên Dung lại cảm thấy những lời Nghiêm thị nói đầy ám chỉ, nhưng chưa kịp nghĩ ra Nghiêm thị đã đi rồi. Vị Thủy Liên theo phía sau, lúc ra khỏi đại sảnh còn cố ý chậm bước lại, quay đầu nói với Hách Liên Dung: “ Việc này giao cho đại tẩu giải quyết đi, Nhị đệ muội không cần phí sức, chỉ cần làm tốt việc bà ngoại giao phó là được rồi, chuyện từ đường cũng không nên để chậm trễ.” Hách Liên Dung đương nhiên biết nàng ta không tốt bụng đến mức nhắc nhở nàng, tuy rằng không biết tại sao Vị Thủy Liên biết được việc lão phu nhân phó thác cho nàng nhưng nàng ta nói như vậy hiển nhiên là có dụng ý, chẳng hạn như…nhắc nhở Ngô thị. Nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể như vậy, nếu không nàng ta có lý do gì nói như vậy? Trên thực tế Ngô thị cũng đúng lúc lộ ra chút ngạc nhiên, thế nhưng nàng rất nhanh giấu đi như thể không có việc gì, đứng dậy bước về phía Thanh cô phân phó mọi việc. Vị Thiếu Dương đến trước mặt Hách Liên Dung: “Nhị tẩu sớm về nghỉ ngơi đi, không cần suy nghĩ quá nhiều.” Hách Liên Dung có chút lo lắng trong lòng, không yên tâm gật đầu, cũng không chào hỏi với Ngô thị mang theo Bích Liễu dời khỏi đại sảnh. “Bích Liễu, ngươi thấy thế nào?” Hách Liên Dung cuối cùng không nhịn được hỏi ý kiến Bích Liễu. Tinh thần Bích Liễu có chút không được tập trung, Hách Liên Dung hỏi nàng sau một lúc lâu mới chậm rãi lắc đầu, lực chú ý rõ ràng không đặt lên vấn đề này. Hách Liên Dung nghĩ nàng buồn trước cái chết của Bích Đào nên cũng không hề bắt bẻ, chỉ an ủi: “Ngươi cũng đừng suy nghĩ, một ngày nào đó sự việc rồi sẽ sáng tỏ.” Tuy rằng nói vậy nhưng Hách Liên Dung cũng không hề tin tưởng, chỉ là đơn thuần an ủi thôi. Bích Đào chỉ là một nha hoàn, nếu không vì có liên quan đến ngọc như ý đương nhiên sẽ không ai bận tâm nàng ta vì sao mà chết. Qua một ngày tìm kiếm quanh hồ, trừ bỏ một đống tạp vật vẫn là không thấy bóng dáng như ý. Suy đoán của Ngô thị hoàn toàn không chính xác, thế nhưng trong đám hạ nhân lại lặng lẽ lưu truyền mấy lời bàn tán. Nghe nói…hình nhân trong phòng Bích Đào căn bản không phải nguyền rủa Nhị thiếu phu nhân mà là lấy ra từ phòng Nhị thiếu phu nhân. Nghe nói…Bích Đào sở dĩ bị phạt quỳ ngoài Thính Vũ Hiên vì muốn khuyên bảo Nhị thiếu phu nhân không nên nguyền rủa nữa. Nghe nói…Bích Đào có tranh chấp với Nhị thiếu phu nhân, rồi thần bí…chết dưới hồ… Mấy lời đồn thổi này bắt đầu từ lúc nào thì không biết nhưng xét thấy trong phủ khuyết thiếu trí giả, mới hôm sau, lời đồn đã truyền đi ầm ĩ huyên náo. Lão phu nhân cuối cùng không thể làm ngơ, triệu tập mọi người, lúc tất cả nghĩ lão phu nhân sẽ giận dữ với Hách Liên Dung người lại nói: “Tìm ra kẻ rêu rao lời đồn, phạt nặng, nếu là hạ nhân, đánh chết cho xong việc.” Lão phu nhân ra lệnh một câu xong liền cùng Hồ thị dời đi, trong đại sảnh còn lại mọi người trơ mắt nhìn nhau. Hách Liên Dung tuyệt nhiên không đoán được lão phu nhân lại nói câu này, vẫn hiểu được rằng lão phu nhân không nhất định tin tưởng nàng, chẳng qua còn có việc cần đến nàng, nhưng mệnh lệnh này vẫn khiến nàng không khỏi có chút xúc động. Thế nhưng lời đồn từ đâu mà đến? Trong lời đồn có một phần sự thật, nhưng việc hình nhân nguyền rủa kia không phải của Bích Đào sao có thể biết được, chỉ có Vị Thiếu Quân và…Bích Liễu.
- Chương 1: Chính văn thứ nhất: Hòa thân
- Chương 2: Gian phu dâm phụ
- Chương 3: Vị gia
- Chương 4: Lần đầu gặp mặt
- Chương 5: Tam thiếu gia Vị phủ
- Chương 6: Tây việt liên dung
- Chương 7: Phương pháp giải thoát
- Chương 8: Ai hôn ai
- Chương 9: Tương lai u ám
- Chương 10: Nha hoàn thông phòng
- Chương 11: Người đàn bà đanh đá trong truyền thuyết
- Chương 12: Chương trình dạy dỗ của người đàn bà đanh đá
- Chương 13: Bản sắc người đàn bà chanh chua
- Chương 14: Chó cùng rứt dậu, người cũng phát điên (1)
- Chương 15: Chó cùng dứt dậu, người cũng phát điên (2)
- Chương 16: Chiến tranh bắt đầu
- Chương 17: Minh hữu tháo bỏ
- Chương 18: Đương gia tiểu thư (1)
- Chương 19: Đương gia tiểu thư (2)
- Chương 20: Đánh cuộc
- Chương 21: Thắng ngươi một khắc
- Chương 22: Quà hồi môn tặng kèm
- Chương 23: Tổ huấn? Cần phải học?
- Chương 24: Lấy bỉ làm đạo
- Chương 25: Đồ cưới của ta
- Chương 26: Ta là người đàn bà chanh chua
- Chương 27: Đề nghị của tam thiếu
- Chương 28: Hiệp nghị
- Chương 29: Vô đề
- Chương 30: Ai đền tội
- Chương 31: Điều kiện của Vị Thiếu Dương
- Chương 32: Lại gây chuyện
- Chương 33: Phương án giải quyết
- Chương 34: Ai cũng có bí mật (1)
- Chương 35: Ai cũng đều có bí mật (2)
- Chương 36: Bí mật của Vị Đông Tuyết
- Chương 37: Trân nương
- Chương 38: Cha mẹ tạm thời (1)
- Chương 39: Cha mẹ tạm thời (2)
- Chương 40: Đều là ngoài ý muốn
- Chương 41: Ngân phiếu biến mất
- Chương 42: Ta không tin
- Chương 43: Nơi lấy tiền cờ bạc
- Chương 44: Chuyện “đúng”
- Chương 45: Ước hẹn bốn người (1)
- Chương 46: Ước hẹn bốn người (2)
- Chương 47: Tranh chấp Từ đường (1)
- Chương 48: Tranh chấp Từ đường (2)
- Chương 49: Tranh chấp Từ đường (3)
- Chương 50: Tranh chấp Từ đường (4)
- Chương 51: Cái gọi là thánh mệnh
- Chương 52: Hai huynh đệ
- Chương 53: Nén hận
- Chương 54: Đại gia truyền thư
- Chương 55: Nhà ai vui mừng
- Chương 56: Giằng co bên đường
- Chương 57: Vị nhị tiểu thư
- Chương 58: Lại mất trộm
- Chương 59: Vô hạn mịt mù
- Chương 60: Nghe thấy kinh biến
- Chương 61: Nhân chứng ngoài ý muốn (1)
- Chương 62: Nhân chứng ngoài ý muốn (2)
- Chương 63: Nhân chứng ngoài ý muốn (3)
- Chương 64: Tan rã trong buồn bực
- Chương 65: Khí phụ Vị gia
- Chương 66: Một chút thay đổi (1)
- Chương 67: Một chút thay đổi (2)
- Chương 68: Một chút thay đổi (3)
- Chương 69: Một chút thay đổi (4)
- Chương 70: Một chút thay đổi (5)
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75: Im lặng nhất thời (1)
- Chương 76: Im lặng nhất thời (2)
- Chương 77: Hành động một mình (1)
- Chương 78: Hành động một mình(2)
- Chương 79: Con đường lên núi (1)
- Chương 80: Con đường lên núi (2)
- Chương 81: Con đường lên núi (3)
- Chương 82: Con đường lên núi (4)
- Chương 83: Con đường lên núi (5)
- Chương 84: Tuyên Pháp tự (1)
- Chương 85: Tuyên Pháp tự (2)
- Chương 86: Cô bé bán diêm (1)
- Chương 87: Cô bé bán diêm (2)
- Chương 88: Cô bé bán diêm (3)
- Chương 89: Cô bé bán diêm (4)
- Chương 90: Cô bé bán diêm (5)
- Chương 91: Cô bé bán diêm (6)
- Chương 92: Cô bé bán diêm (7)
- Chương 93: Cô bé bán diêm (8)
- Chương 94: Lễ vật ngoài ý muốn
- Chương 95: Quan hệ của ba người
- Chương 96: Danh kỹ đơn thuần
- Chương 97: Sự thay đổi của Vị phủ (1)
- Chương 98: Sự thay đổi của Vị phủ (2)
- Chương 99: Sự thay đổi từ Vị phủ (3)
- Chương 100: Tai nạn thể chất
- Chương 101: Khách không mời mà đến
- Chương 102: Thư từ trong cung (1)
- Chương 103: Thư từ trong cung (2)
- Chương 104: Thư từ trong cung (3)
- Chương 105: Có khách tới chơi
- Chương 106: Trò chơi thần tiên
- Chương 107: Bí tịch “gây họa”
- Chương 108: Đại hội hoa khôi (1)
- Chương 109: Đại hội hoa khôi (2)
- Chương 110: Đại hội hoa khôi (3)
- Chương 111: Cuộc thi hoa khôi(4)
- Chương 112: Đại hội hoa khôi (5)
- Chương 113: Đại hội hoa khôi (6)
- Chương 114: Đại hội hoa khôi (7)
- Chương 115: Đại hội hoa khôi(8)
- Chương 116: Đại hội hoa khôi (9)
- Chương 117: Đại hội hoa khôi (10)
- Chương 118: Đại hội hoa khôi (11)
- Chương 119: Đại hội hoa khôi (12)
- Chương 120: Đưa ra lựa chọn (1)
- Chương 121: Đưa ra lựa chọn (2)
- Chương 122: Đưa ra lựa chọn (3)
- Chương 123: Đưa ra lựa chọn (4)
- Chương 124: Đưa ra lựa chọn (5)
- Chương 125: Đưa ra lựa chọn (6)
- Chương 126: Làm ra lựa chọn
- Chương 127: Một chút biến cố (1)
- Chương 128: Một chút biến cố(2)
- Chương 129: Đương gia Liên Dung (1)
- Chương 130: Đương gia Liên Dung (2)
- Chương 131: Đương gia Liên Dung (3)
- Chương 132: Lo được lo mất
- Chương 133: Đương gia khó làm
- Chương 134: Đại tiểu thư Vị phủ (1)
- Chương 135: Đại tiểu thư Vị phủ (2)
- Chương 136: Mộ dung phiêu phiêu
- Chương 137: Sự trừng phạt mê hoặc
- Chương 138: Thiếu nữ nhiệt huyết
- Chương 139: Công việc yêu thích (1)
- Chương 140: Công việc yêu thích (2)
- Chương 141: Công việc yêu thích (3)
- Chương 142: Công việc yêu thích (4)
- Chương 143: Công việc yêu thích (5)
- Chương 144: Công việc yêu thích (6)
- Chương 145: Sứ giả chính nghĩa
- Chương 146: Thân thế thật sự (1)
- Chương 147: Thân thế thật sự (2)
- Chương 148: Vô cớ cãi vã (1)
- Chương 149: Vô cớ cãi vã (2)
- Chương 150: Bài học làm đương gia (1)
- Chương 151: Bài học làm đương gia (2)
- Chương 152: Một chút trưởng thành
- Chương 153: Lại gặp khó khăn
- Chương 154: Suy nghĩ thật lòng
- Chương 155: Tình hình đêm thất tịch (1)
- Chương 156: Tình hình đêm thất tịch (2)
- Chương 157: Tình hình đêm thất tịch (3)
- Chương 158: Tình hình đêm thất tịch (4)
- Chương 159: Hôn sự của Đông Tuyết (1)
- Chương 160: Hôn sự của Đông Tuyết (2)
- Chương 161: Hôn sự của Đông Tuyết (3)
- Chương 162: Hôn sự của Đông Tuyết (4)
- Chương 163: Hôn sự của Vị Đông Tuyết (5)
- Chương 164: Hôn sự của Vị Đông Tuyết (6)
- Chương 165: Hôn sự của Đông Tuyết (7)
- Chương 166: Mộ Dung trở về (1)
- Chương 167: Mộ Dung trở về (2)
- Chương 168: Tâm ý của Vị Thiếu Dương (1)
- Chương 169: Tâm ý của Vị Thiếu Dương (2)
- Chương 170: Tâm ý của Thiếu Dương (3)
- Chương 171: Tâm ý của Thiếu Dương (4)
- Chương 172: Tri âm cùng thưởng thức nhau
- Chương 173: Kinh hỉ khi khai trương
- Chương 174: Cướp sạch sành sanh
- Chương 175: Một mảnh hỗn loạn
- Chương 176
- Chương 177: Gặp lại trong núi
- Chương 178: Đưa ra lựa chọn
- Chương 179: Một hồi thiệt hơn
- Chương 180: Một lời nói dối
- Chương 181: Sự thật năm đó
- Chương 182: Lại có âm mưu
- Chương 183: Giao dịch mới
- Chương 184: Nhập chủ Vị phủ
- Chương 185: Dê vào miệng cọp
- Chương 186: Ai là người thắng (1)
- Chương 187: Ai là người thắng (2)
- Chương 188: Ai là người thắng (3)
- Chương 189: Ai là người thắng (4)
- Chương 190: Ai là người thắng (5)
- Chương 191: Thời buổi rối loạn
- Chương 192: Gia bảo tổ truyền (1)
- Chương 193: Gia bảo tổ truyền (2)
- Chương 194: Gia bảo tổ truyền (3)
- Chương 195: Hữu kinh vô hiểm
- Chương 196: Hành trình mới
- Chương 197: Ngoại truyện
Thiếu Phu Bất Lương
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.