Phương pháp Tông Chính Liên dùng để cứu đại ca và đại tẩu nói khó thì không hẳn, mà nói đơn giản cũng chẳng đúng. Cuối cùng có thể thành công phần lớn vẫn nhờ vào sự trợ giúp của Tông Chính Tiêu.
Mưu kế đầu tiên của hắn là trùm kín đầu phạm nhân bằng bao tải trước khi hành quyết, mục đích chính là để thế gia bên kia không phát hiện rằng người bị xử trảm thực chất không phải Tô Uyển Nhi và Tông Chính Liên Kỳ.
Tông Chính Tiêu cũng đã tốn không ít công sức mới tìm được hai tử tù có vóc dáng tương tự hai người họ để thay thế.
Vì trong lần tạo phản này có sự tham gia của Hạ gia một thế gia có thế lực nên từ quá trình thẩm vấn đến hành hình đều do hoàng thất chủ trì, thế gia hầu như không có cơ hội nhúng tay. Thế gia dù có muốn xác nhận thân phận của vợ chồng Tô Uyển Nhi cũng chỉ có thể làm vậy sau khi hành hình đã kết thúc.
Để đảm bảo kế hoạch không xảy ra sơ suất, sau khi c.h.é.m đầu t.h.i t.h.ể lập tức được thu dọn và đưa thẳng đến bãi tha ma. Toàn bộ quá trình đều do người của hoàng thất giám sát. Chỉ đến khi tận mắt thấy t.h.i t.h.ể bị dã thú cắn xé không còn nguyên vẹn họ mới rời đi.
Thế gia đã chờ đợi hồi lâu, mãi đến khi người của hoàng thất rời đi bọn họ mới vội vàng phái người tới kiểm tra xem hai kẻ đã c.h.ế.t rốt cuộc có phải Tô Uyển Nhi và Tông Chính Liên Kỳ hay không.
Thời gian đó số người c.h.ế.t quá nhiều, bãi tha ma gần như chất đầy thi thể. Cảnh tượng vừa đáng sợ, mùi hôi thối lại nồng nặc đến mức khó ai chịu nổi. Người được phái đi kiểm tra là một tiểu quản sự, vốn chẳng phải nhân vật cao quý gì nhưng dù sao cũng không cam lòng tự mình lăn lộn giữa đống xác chết. Loại việc dơ bẩn này tất nhiên phải giao cho hạ nhân cấp thấp nhất.
Hai kẻ đi lục soát thi thể, trong đó có một người thực chất là nội gián của hoàng thất. Giữa đống hài cốt bị dã thú gặm nham nhở, tứ chi đứt đoạn, họ cố gắng tìm hai cái đầu kia. Công việc kéo dài đến quá nửa đêm, tâm trạng tất nhiên chẳng thể nào tốt đẹp.
Sau hơn một canh giờ tìm kiếm mà vẫn chưa thấy, tên nội gián bắt đầu lầm bầm than thở. Gã oán trách rằng giữa đêm khuya mà phải lật tìm t.h.i t.h.ể thì thật xui xẻo, xác c.h.ế.t nhiều như vậy biết tìm đến bao giờ? lỡ chẳng may đụng phải quỷ thì phải làm sao, cứ thế lẩm bẩm không dứt.
Người còn lại nghe gã lải nhải mãi cũng bắt đầu chùn bước, bèn chủ động đề nghị: hay là cứ tùy tiện tìm một cái đầu người đã bị hủy hoại dung mạo rồi báo cáo kết quả cho quản sự, miễn sao qua loa cho xong chuyện.
Tên nội gián giả vờ do dự một lát rồi mới gật đầu đồng ý.
Thế là hai người mỗi kẻ nhặt lấy một cái đầu mang về báo cáo. Trước mặt quản sự, họ ra sức ba hoa nói rằng chiếc đầu này dù bị sói gặm nát trán, cằm và tai, nhưng so với diện mạo vợ chồng Tô Uyển Nhi lúc còn sống thì quả thực giống nhau như đúc.
Hai cái đầu đầm đìa m.á.u tươi được đặt ngay trước mặt quản sự, gió đêm thổi ù ù, xa xa còn văng vẳng tiếng sói tru. Quản sự nào dám kiểm tra kỹ, chỉ liếc mắt qua loa rồi bảo bọn họ đem đi xử lý.
Dĩ nhiên, nếu muốn giữ mạng, sau khi trở về quản sự chắc chắn không thể báo cáo sự thật với thế gia.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ông ta tuyên bố rằng mình đã kịp thời đến nơi, lúc đó hai cái đầu vẫn chưa bị cắn nát hoàn toàn. Ông ta còn nghiêm túc quan sát suốt cả đêm, đến khi xác định chắc chắn đó là Tô Uyển Nhi và Tông Chính Liên Kỳ mới dám đưa ra kết luận.
Các lão gia trong thế gia cao cao tại thượng, nào có ngờ rằng thuộc hạ lại dám lừa gạt mình? Huống hồ họ cũng chẳng đời nào tự mình đến bãi tha ma kiểm chứng. Thế nên bọn họ tin lời quản sự, cho rằng hai người kia thực sự đã chết.
Về phần Tô Uyển Nhi và Tông Chính Liên Kỳ sau khi được cứu, Tông Chính Tiêu lập tức sai người đưa họ đến phương Nam tìm một nơi giam giữ, bảo đảm cả đời bọn họ không thể thoát khỏi sự giám sát của hắn.
Website TruyenLau.com
Việc đưa họ đến phương Nam là do Tông Chính Liên Quân cầu xin Tông Chính Tiêu. Bởi lẽ sức khỏe của Tô Uyển Nhi vốn đã yếu, sau khi trải qua tai ương lao ngục lại càng suy nhược đến mức y phu kết luận nàng mang tướng đoản mệnh. Khí hậu ấm áp ôn hòa của vùng sông nước phương Nam là nơi thích hợp nhất để nàng an dưỡng.
Dù từ nay về sau hai người mất đi tự do, nhưng so với việc mất mạng vẫn còn may mắn hơn nhiều.
Sau khi kế hoạch hoàn thành, Tông Chính Liên Quân một mình tiến cung dập đầu trước Tông Chính Tiêu để bày tỏ lòng biết ơn vì đã giữ lại mạng sống cho ca ca và tẩu tẩu của mình.
Website TruyenLau.com
Sau đó hắn thấy Ninh Vương và Ninh Vương phi vì thương nhớ con trai trưởng và con dâu, lại thêm nỗi áy náy vì không thể cứu họ nên bệnh tình ngày càng trầm trọng.
Để cha mẹ có thể an lòng Tông Chính Liên Quân đã lén tiết lộ cho họ một phần sự thật.
Biết được hai người vẫn còn sống, vợ chồng Ninh Vương không còn canh cánh trong lòng nữa, sức khỏe cũng dần dần hồi phục.
Để che giấu nguyên nhân thực sự khiến bà nhanh chóng khỏe lại, Ninh Vương phi đã cố ý đến chùa gặp trụ trì, giả vờ rằng nhờ nghe lời khuyên nhủ của trụ trì bà mới buông bỏ được khúc mắc trong lòng, từ đó thành tâm hướng Phật. Website TruyenLau.com
Tông Chính Liên Quân không phải cố ý giấu đệ đệ Tông Chính Liên Tinh, mà bởi vì tính cách đệ đệ quá thẳng thắn, không giỏi che giấu tâm sự nên rất dễ để lộ sơ hở.
Chờ đến khi đệ đệ trưởng thành hơn, thế cục cũng ổn định hơn hắn sẽ nói rõ chân tướng. Biết đâu khi đó cả nhà họ còn có cơ hội gặp lại ca ca và tẩu tẩu.
- Chương 1: Chương 1
- Chương 1:
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
Tiểu Giao Nhân Bị Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.