Vì lo cho Nhung Âm, Tông Chính Tiêu thậm chí còn chịu nhượng bộ, không gây khó dễ cho Lục Nga - tình địch trong mắt hắn, chỉ để nàng có thể toàn tâm chăm sóc cậu.
Hắn cảm thấy bản thân thật sự là người rộng lượng, lại hết lòng vì Nhung Âm.
Dù sao thì Nhung Âm và Lục Nga cũng chưa thực sự ở bên nhau, hắn cứ làm như không biết chuyện Nhung Âm thích Lục Nga là được rồi.
Đến tháng Tư, ruộng trong hoàng trang bắt đầu cho thấy hiệu quả sau khi bón thúc. Những thửa ruộng được bón phân sinh trưởng tốt hơn hẳn những thửa không bón. Quản sự hoàng trang dâng tấu chúc mừng, Tông Chính Tiêu đích thân đến kiểm tra để xác nhận lời báo cáo không sai.
“Lúa mạch non và lúa nước đều xanh tốt, tình hình rất khả quan. Đợi đến mùa thu hoạch e là còn có thể mang đến cho chúng ta một niềm vui bất ngờ nữa.”
“Tạo giấy đã được giao phó xuống dưới, mọi việc tiến hành vô cùng thuận lợi. Không bao lâu nữa chúng ta có thể sử dụng chính loại giấy do mình làm ra.”
“Mỏ than ta cũng đã phái người đi tìm, chỉ là chưa biết khi nào mới có kết quả.”
“Khoai lang đỏ và khoai tây tuy vẫn chưa tìm thấy, nhưng những người đi tìm giống cây lại bất ngờ phát hiện nhiều loại hạt giống quý mà Đại Thịnh đang thiếu hụt. Xem như cũng không phải tay không trở về.”
Trên sân phơi, Nhung Âm tựa vào lòng Tông Chính Tiêu, lặng lẽ lắng nghe hắn hào hứng báo cáo những thành quả gần đây.
Khi nhắc đến những chuyện này, trên mặt Tông Chính Tiêu tràn đầy ý cười như thể đã nhìn thấy cảnh Đại Thịnh dưới sự cai quản của mình ngày càng phát triển thịnh vượng.
Nhung Âm cảm thấy chỉ cần Tông Chính Tiêu vui vẻ, mọi nỗ lực của y đều không uổng phí.
Sau một hồi thao thao bất tuyệt Tông Chính Tiêu mới nhận ra Nhung Âm vẫn im lặng từ đầu đến giờ. Hắn cúi xuống nhìn, liền bắt gặp ánh mắt y cũng vừa vặn ngước lên. Hai người bốn mắt nhìn nhau, khóe môi đồng thời khẽ nhếch.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ngươi dạo này cứ ủ rũ mãi, có phải không khỏe ở đâu không?” Tông Chính Tiêu lo lắng hỏi. Nhung Âm của hắn không còn hoạt bát như trước nữa.
Nhung Âm đáp: “Bệ hạ, đây gọi là xuân vây. Ta chỉ hơi lười một chút thôi, không phải bị bệnh.”
“Không bệnh là tốt rồi.” Tông Chính Tiêu nói, “Có ta ở đây, ngươi muốn lười thế nào cũng được. Chỉ có điều phải ăn đúng giờ, nếu lười đến mức bỏ cả ăn uống mà đói c.h.ế.t thì thật không đáng.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhung Âm bật cười khanh khách: “Sao mà ngươi nói khoa trương vậy.”
Tông Chính Tiêu cũng cười: “Ta không muốn ngươi chết. Nếu ngươi c.h.ế.t rồi, ta phải làm sao đây?”
Lời này vốn chỉ là câu nói vô tình, nhưng lại chạm trúng tâm sự của Nhung Âm. Website TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Y sắp c.h.ế.t rồi, nhưng đến nay vẫn không dám nói cho Tông Chính Tiêu biết sự thật.
Nhung Âm cụp mắt xuống: “Bệ hạ, dù là nhân loại hay giao nhân, cuối cùng cũng có ngày phải đối mặt với diệt vong. Đây là ý trời, phàm nhân không thể chống lại.”
Tông Chính Tiêu bình thản nói: “Ta không chống lại ý trời, cũng không sợ cái chết. Ta chỉ muốn được ở bên ngươi lâu hơn một chút trên thế gian này.”
Nhung Âm im lặng. Trong lòng chợt nhói đau.
Thời gian sau đó ngày nào Nhung Âm cũng trăn trở, suy nghĩ xem nên thẳng thắn với Tông Chính Tiêu thế nào. Nhưng mỗi lần gom đủ dũng khí định nói ra sự thật lại đều vì đủ loại lý do mà trì hoãn.
Nguyên nhân quan trọng nhất thật ra vẫn là vì y quá sợ hãi. Y không biết phải đối mặt với Tông Chính Tiêu ra sao, cũng chẳng biết phải khuyên hắn thế nào để cả hai có thể chấp nhận số phận an bài.
Chớp mắt đã đến trung tuần tháng Năm. Sau nhiều lần thử mà không thể tự mình nói ra, Nhung Âm quyết định viết thư báo cho Tông Chính Tiêu về kết cục sắp đến của mình.
Nhung Âm bắt đầu viết. Y kể rằng, ở thế giới cũ mình là một cô nhi bị bỏ rơi. Vì không ai nhận nuôi nên y phải lớn lên trong cô nhi viện, dựa vào sự giúp đỡ của những nhà hảo tâm hoàn thành việc học.
Khi trưởng thành còn chưa kịp chào đón một cuộc sống mới, y đã bị chẩn đoán mắc bệnh nan y. Có lẽ đây cũng chính là lý do khiến cha mẹ ruột vứt bỏ y ngay từ đầu.
Vốn dĩ y chỉ còn một năm tuổi thọ. Nhưng nhờ cứu người mà được trời cao thương xót, ban cho cơ hội xuyên qua thế giới này, được sống khỏe mạnh trọn vẹn một năm. Và bây giờ thời gian ấy sắp hết rồi.
Nhung Âm định viết tiếp về quãng thời gian một năm ở thế giới này, về niềm vui cậu đã trải qua, về sự biết ơn dành cho Tông Chính Tiêu và Lục Nga. Nhưng ngay lúc ấy trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác nguy hiểm khó tả.
Trong lòng Nhung Âm bỗng vang lên bốn chữ: Đại nạn giáng xuống!
Nhưng chẳng phải y vẫn còn gần nửa tháng nữa mới đến lúc phải rời đi sao?
Nhung Âm không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng một linh cảm mãnh liệt mách bảo rằng y sắp không xong rồi.
Y hoảng hốt ngẩng đầu nhìn về phía Lục Nga đang đứng cách đó không xa, giọng run run:
“Lục Nga! Mau đi gọi Tông Chính Tiêu về, nhanh lên!”
- Chương 1: Chương 1
- Chương 1:
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
Tiểu Giao Nhân Bị Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.