Nhung Âm mỉm cười nói:
“Ngốc quá, đừng lúc nào cũng tự ôm hết trách nhiệm vào mình. Người nên xin lỗi mới là ta. Bệ hạ nhằm vào ngươi e rằng phần lớn là do giận ta mà thôi.”
Lục Nga nghe vậy, suýt chút nữa bật khóc:
“Chủ tử…”
Nhung Âm dịu giọng:
“Đừng lo lắng, bệ hạ chỉ là không đến thôi, chứ đâu có ý định thu hồi khu vườn này. Chúng ta cứ làm những việc cần làm, đợi khi bệ hạ suy nghĩ thông suốt tự khắc sẽ quay lại.”
Nhung Âm thầm nghĩ, Tông Chính Tiêu không vui có lẽ là vì hôm trước y đã nói thẳng với hắn rằng mình không có thích ai (?). Nhưng đến khi hắn hỏi lại, y lại lựa chọn né tránh không trả lời.
Có lẽ Tông Chính Tiêu cảm thấy y không xem hắn là một người bạn chân thành?
Nhung Âm bất đắc dĩ. y biết nếu nói thẳng rằng mình thích Tông Chính Tiêu, e rằng từ nay về sau ngay cả bằng hữu cũng chẳng thể làm. Vậy nên dù có quay lại thời điểm đó y cũng vẫn sẽ không trả lời.
—
Trong Ngự Thư Phòng, sau khi nghe cung nhân bẩm báo sắc mặt Tông Chính Tiêu đen kịt như than.
Hắn tức giận đến mức bỏ cả bữa tối, trong khi Nhung Âm chẳng những không đến dỗ dành mà còn thản nhiên ăn uống, tiện thể an ủi Lục Nga rằng cứ yên tâm, đợi khi hắn nghĩ thông suốt, hắn tự khắc sẽ trở về!
Tông Chính Tiêu vỗ mạnh xuống bàn:
“Y đúng là không để trẫm vào mắt!”
Cung nhân hầu hạ sợ hãi quỳ rạp xuống đất, Tứ Hỉ vội vàng khuyên nhủ:
“Bệ hạ bớt giận.”
Tông Chính Tiêu cũng muốn bớt giận lắm, nhưng Nhung Âm cứ cố tình châm dầu vào lửa!
Nhìn bộ dạng giận dữ của Tông Chính Tiêu, Tứ Hỉ thầm nghĩ: Ngài đâu phải không biết Nhung Âm tâm tư đơn thuần, ngài không nói thích y, y làm sao hiểu được tâm ý của ngài? y không hiểu, vậy thì làm sao biết đường đến dỗ dành ngài đây?
TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nói cho cùng vấn đề nằm ở bệ hạ ngài chứ đâu!
=)))))
Nhưng những lời này, Tứ Hỉ cũng chỉ dám nghĩ trong lòng. Chứ ngoài mặt ông vẫn là một thái giám ngoan ngoãn, nào dám liều mạng khuyên can như mấy vị đại thần kia?
Tông Chính Tiêu cứ quanh quẩn trong Ngự Thư Phòng hơn nửa đêm. Đến khi nghe cung nhân báo rằng Nhung Âm đã ngủ, biết hôm nay y chắc chắn sẽ không đến dỗ dành mình, hắn tức tối nghiến răng nghiến lợi rồi một mình đến thiên điện ngủ.
TruyenLau.com
Ngày hôm sau, rồi ngày thứ ba, cho đến tròn bảy ngày Tông Chính Tiêu vẫn không quay lại Ngân Giao Viên.
Nhung Âm trước sau vẫn điềm nhiên như nước. Mỗi ngày ngoài ăn uống và nghỉ ngơi, y chỉ tập trung học tập và ghi chép. Trên bàn đã chất đầy những tờ giấy viết kín chữ.
Không có Tông Chính Tiêu cưỡng ép, những người khác cũng chẳng thể khuyên y nghỉ ngơi.
Dù là chuyện lớn hay nhỏ xảy ra ở Ngân Giao Viên, Tông Chính Tiêu đều biết ngay. Nhưng khi phát hiện suốt mấy ngày qua Nhung Âm chưa từng chủ động nhắc đến mình lấy một lần, cơn giận trong lòng hắn dần dần chuyển thành nỗi thất vọng.
Xem ra Nhung Âm thực sự thích Lục Nga. Chỉ cần có nàng ở bên cạnh, những người khác có cũng được, không có cũng chẳng sao, bao gồm cả hắn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chỉ nghĩ đến việc bản thân thích Nhung Âm, vậy mà hắn lại ở ngay trong khu vườn hắn xây cho y, vui vẻ thân thiết với một nữ nhân khác (dù thật ra chẳng có gì cả), Tông Chính Tiêu đã cảm thấy tim mình như bị d.a.o cứa.
Tứ Hỉ đứng bên cạnh nhìn mà sốt ruột. Bệ hạ và Nhung Âm bất hòa, bọn họ cũng phải nơm nớp lo sợ từng ngày chẳng khác gì quay lại thời điểm trước khi Nhung Âm xuyên đến.
Do dự mấy ngày, cuối cùng Tứ Hỉ vẫn quyết định đi tìm Lục Nga bàn bạc đối sách.
Sợ bại lộ tâm ý thật sự của bệ hạ mà bị phạt, Tứ Hỉ không dám nói thẳng với Lục Nga rằng bệ hạ thích Nhung Âm. Ông chỉ nhân lúc nàng lơ đãng mà đề cập một chút, nói rằng bệ hạ xa Nhung Âm đã mấy ngày nay, mỗi đêm đều ngủ không yên, ban ngày lại còn phải xử lý công vụ nặng nề, sắc mặt tiều tụy trông thấy.
Ý của ông rất rõ ràng: bảo Nhung Âm đi dỗ dành bệ hạ.
Lúc đầu Lục Nga chẳng hề muốn đồng ý.
Những ngày bệ hạ không đến, ban đầu nàng còn thấp thỏm bất an, sợ rằng mình đã liên lụy đến chủ tử. Nhưng về sau thấy chủ tử không có bệ hạ bên cạnh vẫn sống rất tốt, nàng dần cảm thấy những lời trấn an của chủ tử hôm đó quả thực là thật lòng.
Hơn nữa lần này rõ ràng là lỗi của bệ hạ, vì sao lần nào cũng phải để chủ tử đi dỗ dành y trước?
- Chương 1: Chương 1
- Chương 1:
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
Tiểu Giao Nhân Bị Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.