Tông Chính Tiêu xoa nhẹ mái tóc y, bật cười nói:
“Lúc cần ta thì nói nhớ ta, lúc không cần lại làm như không thèm để ý. Nhung Âm, ngươi cũng thật là xấu tính.”
Nhung Âm im lặng không đáp. Tông Chính Tiêu ngồi thêm một lúc, chợt nhớ lại mấy ngày trước hai người tranh cãi gay gắt, quả thực Nhung Âm chưa từng tỏ ra nhớ nhung hắn dù chỉ một chút. Chẳng lẽ vừa rồi yếu thế trước mặt hắn chỉ vì không muốn uống thuốc?
Trong lòng Tông Chính Tiêu dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả. Hay là Nhung Âm chỉ đang lợi dụng hắn nên mới nói nhớ hắn?
“Nhung Âm…” Tông Chính Tiêu vòng tay ôm lấy y từ phía sau, áp sát bên má y, giọng trầm xuống:
“Mấy ngày nay ngươi thật sự nhớ ta, hay chỉ là nói dối?”
Nhung Âm đột ngột quay đầu lại, đôi mắt hoe đỏ nhìn hắn, giọng nói vừa uất ức vừa đau khổ:
“Tông Chính Tiêu, ngươi sao lại vô lý như vậy hả?”
Tông Chính Tiêu: “…”
Ta làm sao mà vô lý?
Nhung Âm trừng mắt, bộ dạng như sắp bùng nổ:
“Hôm đó ta không trả lời câu hỏi của ngươi, ngươi không vui là chuyện đương nhiên. Ngươi muốn tránh xa ta, ta cũng có thể hiểu được. Vậy nên ta cho ngươi thời gian, cho ngươi không gian để bình tĩnh lại, chẳng lẽ ta sai sao? Hơn nữa chuyện ngươi nhằm vào Lục Nga, chẳng lẽ ngươi không có vấn đề? Ngươi còn muốn ta khóc lóc cầu xin ngươi quay lại à? Vừa nãy ngươi còn nói tất cả đều là lỗi của ngươi, nhưng ta thấy ngươi căn bản chưa ý thức được mình sai ở đâu, chỉ biết nói dăm ba câu dỗ dành ta thôi!”
Những lời trách móc liên tiếp trút xuống, Tông Chính Tiêu ban đầu sững sờ, hồi lâu sau mới lên tiếng:
“Vậy rốt cuộc ngươi có nhớ ta hay không?”
Hắn thật sự rất để tâm đến vấn đề này.
“Ngươi… Khụ khụ khụ khụ…” Nhung Âm tức đến phát điên, ho đến mức hai má đỏ bừng, đôi mắt ánh lên tia lệ, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
Tông Chính Tiêu định giúp y vỗ lưng, lại bị một cái tát hất tay ra. Nhung Âm còn chưa ngừng ho nhưng vẫn đứt quãng gằn từng chữ:
“Không… khụ khụ… không nhớ, ta một chút cũng không nhớ… khụ khụ… không hề nhớ ngươi…”
Website TruyenLau.com
Thực ra trong tình huống này không nên cười, nhưng Tông Chính Tiêu lại không kiềm được mà khóe môi khẽ nhếch lên.
Hắn khẽ cong mi mắt, giọng điệu chắc nịch:
“Nói không nhớ chính là đang nhớ. Ta nhìn ra rồi, Nhung Âm, ngươi rất nhớ ta.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trước đó nói nhớ thì hắn không tin, giờ phủ nhận thì hắn lại tin.
Nhung Âm tức giận đẩy mạnh người ra:
TruyenLau
“…Tông Chính Tiêu, ngươi đúng là kẻ điên.”
“Ừ, ta là kẻ điên.” Tông Chính Tiêu cười, thản nhiên thừa nhận.
Nhung Âm á khẩu, chẳng còn gì để nói.
Tông Chính Tiêu ôm chặt y vào lòng, như thể chỉ hận không thể cắn lên vai y một cái. Hắn nghiêm túc:
“Ta nói ta biết sai rồi, không phải chỉ là mấy lời dỗ dành ngươi. Là do ta hẹp hòi, động chút lại giận dỗi với ngươi. Thật ra mấy ngày nay ta cũng rất nhớ ngươi.”
Nhung Âm ngẩng đầu nhìn hắn, giọng khàn khàn hỏi:
“Vậy nếu hôm nay ta không bị bệnh, ngươi định khi nào mới trở về?”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Tông Chính Tiêu: “…”
Hắn chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Nhung Âm bình tĩnh kết luận:
“Ngươi biết mình sai rồi, nhưng có c.h.ế.t cũng không chịu sửa đúng không?”
Tông Chính Tiêu: “…”
“…Chúng ta đừng bàn chuyện này nữa được không?”
“Ngươi là hoàng đế, ngươi quyết định.”
Tông Chính Tiêu bật cười: “Ngươi mới là hoàng đế, bá đạo đế vương.”
Nhung Âm vừa tức vừa buồn cười: “Ta thấy người có bệnh là ngươi mới đúng.”
Nhìn nụ cười thấp thoáng trên mặt Nhung Âm, Tông Chính Tiêu cũng vui vẻ theo:
“Vậy bây giờ tha thứ cho ta chưa?”
“Hừ…” Nhung Âm vùi mặt vào lòng hắn, xem như ngầm đồng ý.
Nhìn hai vị chủ tử vừa cãi nhau vừa làm hòa, Tứ Hỉ và Lục Nga cảm thấy trái tim mình cứ bị nhấc lên rồi lại thả xuống, thậm chí còn thấy mệt hơn cả người trong cuộc.
Cuối cùng Nhung Âm vẫn không thoát được chuyện uống thuốc. Có điều Tông Chính Tiêu đã chuẩn bị trước mứt hoa quả cho y, vừa uống xong liền lập tức nhét một viên vào miệng. Dù Nhung Âm vẫn mang vẻ mặt khổ sở, nhưng ít nhất cũng không chống đối nữa.
Thuốc không phát huy tác dụng ngay, buổi tối Nhung Âm vẫn ho khan, thường xuyên bị ho đến tỉnh giấc, căn bản không thể ngủ yên.
Tông Chính Tiêu ở bên cạnh canh chừng, cùng y thức đêm.
“Ngươi qua phòng bên cạnh mà ngủ đi, dù sao ta cũng rảnh rỗi không có việc gì, ban ngày có thể ngủ bù. Còn ngươi sáng sớm phải dậy xử lý chính vụ.” Nhung Âm đẩy đẩy hắn, khuyên nhủ.
“Không sao.” Tông Chính Tiêu nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tiều tụy của Nhung Âm, dịu dàng nói:
“Ngươi không ở cùng mấy ngày nay, ta cũng ngủ không ngon. Ngày hôm sau vẫn làm việc bình thường, tinh thần vẫn sáng láng, cho nên đừng lo cho ta.”
Nhung Âm nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn, đây là cách Tông Chính Tiêu bày tỏ rằng mấy ngày qua hắn rất nhớ y.
Nhung Âm yếu ớt nở nụ cười, khẽ nói:
“Ta không có ngươi cũng ngủ không ngon.”
Tông Chính Tiêu ôm Nhung Âm, khẽ cười nói:
“Vậy thì vừa hay bây giờ chúng ta có thể ở bên nhau rồi.”
“Ừm.” Nhung Âm dựa vào n.g.ự.c Tông Chính Tiêu đầy vẻ ỷ lại.
Mãi đến khi trời tờ mờ sáng, hai người mới ôm nhau ngủ thiếp đi.
Nhờ có thuốc điều trị, bệnh của Nhung Âm chỉ sau hai, ba ngày đã gần như khỏi hẳn.
Tông Chính Tiêu kiên quyết cho rằng y bị bệnh là do học hành quá sức. Bằng không, với thể chất khỏe mạnh như vậy, trước đây còn có thể chơi tuyết suốt mùa đông mà chẳng hề hấn gì, sao có thể bị một cơn rét tháng Ba đánh gục được?
Vì vậy Tông Chính Tiêu nghiêm khắc quản lý thời gian đọc sách và luyện chữ hằng ngày của Nhung Âm. Những lúc không ở bên cạnh, hắn liền dặn dò cung nhân giám sát chặt chẽ, bắt y phải ra ngoài chơi nhiều hơn để thư giãn.
- Chương 1: Chương 1
- Chương 1:
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
Tiểu Giao Nhân Bị Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.