Sầm Khả Dục chẳng để tâm tới đoạn đối thoại mờ ám đó. Hoặc là hiểu ẩn ý trong từng chữ, hoặc là… vốn dĩ quan tâm.
“Tiếp theo các định ?” Anh hỏi Lục Thính An.
“Đến tiểu khu Tân Cùng, khu Cửu Long Cương. Tìm hiểu quan hệ xã hội của Phùng Tứ Nguyệt khi mất tích.”
Sầm Khả Dục hề khách sáo, lập tức sát , “Thêm một . Bên pháp y hiện tại gì cấp bách.”
Lục Thính An theo phản xạ sang Cố Ứng Châu, ngụ ý :
“Tôi thích yên tĩnh hơn.”
Sầm Khả Dục cau mày:
“Tôi là nhiều lắm ?”
Từ đến nay từng ai thế. Ngay cả thầy giáo của còn từng phàn nàn rằng mỗi bắt chia sẻ kinh nghiệm giám định đều chỉ nhận vài chục chữ, như thể sợ học trò khác… trộm mất kỹ thuật nghề.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sầm Khả Dục thấy mới lạ. Người như Lục Thính An quả thật khác biệt. Khó trách thể thoát khỏi quỹ đạo cốt truyện định sẵn, trở thành ngoại lệ duy nhất trong một thế giới bất biến.
Lục Thính An lắc đầu, chỉ Sầm Khả Dục chuyển tay về phía Cố Ứng Châu:
“Hai các , một như khí Flo, một như Phốt-pho. Khi mà gom thì… thành một đám cháy to.”
TruyenLau
Cố Ứng Châu: “……”
Sầm Khả Dục: “…”
Website TruyenLau.com
Flo là nguyên tố phi kim tính oxy hóa mạnh nhất, còn phốt-pho là kim loại khả năng nguyên mạnh nhất. Cả hai vốn dĩ, khi tách riêng, đều định trong lĩnh vực của . nếu đặt cạnh , phản ứng hóa học bùng nổ gần như thể kiểm soát.
Ý của Lục Thính An rõ: hai mà cùng cộng tác, thể nào cũng ồn ào đến mức đau đầu.
Sầm Khả Dục chậm hiểu. Chỉ một thoáng, hiểu ngay ẩn dụ đó.
Anh bật , vẻ mặt bất lực, “Được, cứ việc giám sát. Hôm nay nếu còn mở miệng gây sự với , thì sẽ theo họ Cố luôn.”
Lục Thính An nghiêng đầu, tỉnh bơ tiếp lời: “Gì cơ, định dùng cách đó để gả nhà họ Cố ?”
“…”
Nụ của Sầm Khả Dục suýt thì cứng môi.
Dù gì thì nhà họ Sầm cũng nghèo đến mức gả một nhà khác.
Xe rẽ tuyến đường chính dẫn đến khu Cửu Long Cương. Càng tiến , xe cộ đường càng thưa thớt.
Khu Tân Cùng ở vị trí trung tâm của Cửu Long Cương, chia thành ba khu nhà rõ ràng. Phía là dãy chung cư thang máy, mười hai tầng lầu, phía giữa là sáu dãy nhà năm tầng thang máy nhưng diện tích bên trong rộng rãi hơn. Còn phía cùng là khu biệt thự, cao cấp rộng rãi, từng là nơi náo nhiệt nhất trong khu.
Dù lâu còn thịnh vượng, dấu vết náo nhiệt ngày xưa vẫn còn sót : đèn màu treo lủng lẳng cây, hai bên đường dựng biển hiệu như “Dừng xe văn minh” “Cẩn thận bộ” những khẩu hiệu ấm lòng một thời.
bây giờ thì ? Bãi đỗ trống trơn, ban công nhà cửa cũng chẳng còn mấy nơi phơi quần áo chăn màn.
Cửu Long Cương từng quảng bá quá mức. Năm đó, đủ điều kiện chuyển đến nơi phần lớn cũng đủ năng lực để rút . Giờ chỉ còn những thực sự thích nơi , hoặc là… chẳng còn nơi nào khác để , đành mỗi ngày tự mắng vì tin sai chỗ.
Căn 505 ở tầng 7 trong dãy nhà giữa, dãy thang máy, mỗi tầng sáu căn hộ. Tuy bất tiện khi lên xuống, nhưng hành lang rộng rãi, dọn dẹp sạch sẽ. Trừ khi quá mệt, nếu thì leo thang bộ ở đây cũng xem như một kiểu rèn luyện thể chất.
Ba lên đến tầng năm, rẽ qua chiếu nghỉ thì mùi m.á.u tươi nhàn nhạt bất chợt ập đến. Ngay đó là tiếng mắng bực tức của một phụ nữ:
“Trên đời loại như ! Dám ném mèo c.h.ế.t cửa nhà , sợ bước đường xe đ.â.m c.h.ế.t ?!”
Nghe đến chữ “chết”, ba lập tức đẩy nhanh bước chân. Vừa rẽ qua, họ thấy một phụ nữ hơn năm mươi tuổi đang cửa căn 506, tay chân lóng ngóng vì một con mèo lông vàng c.h.ế.t cứng mặt đất đầy máu.
Tuy miệng bà vẫn liên tục mắng chửi, nhưng nét hoảng loạn và đau lòng gương mặt thật, hề chút giả tạo. Bà đang thực sự thương con mèo, mới đến tức giận vì bản kéo trò đùa ác độc .
Họ tiến gần, hỏi:
“Dì ơi, chuyện gì xảy ?”
Người phụ nữ thấy ba thanh niên đến, quan sát kỹ vài như tìm chỗ dựa, giọng cũng dần định:
“Là thế , sáng nay ngoài. Ăn trưa xong định xuống sân phơi nắng một lúc. Không ngờ mở cửa thì thấy con mèo c.h.ế.t đó . Các mà xem, m.á.u me đầy cả đất! Nếu tâm lý đủ vững, chắc giờ dọa c.h.ế.t !”
Lục Thính An liếc nhanh qua cửa căn 506. Bên trái là căn 504, bên là 508. Đối diện là dãy 503, 505 và 507.
Ngoài cửa căn 506 nhiều vệt m.á.u kéo dài cùng dấu vết lôi. Các căn khác thì sạch như từng chuyện gì xảy , con mèo c.h.ế.t như thể chỉ xuất hiện đúng cửa 506.
Người phụ nữ để họ tạm ngoài cửa, chạy vội trong. Một lát , bà mang một tấm thảm cũ nhưng giặt sạch sẽ, nhẹ nhàng phủ lên xác con mèo như đang làm lễ. Bà còn lẩm bẩm vài câu kinh Phật.
Lục Thính An hỏi:
“Dì xích mích với ai gần đây ?”
Dì Quỳnh cần nghĩ ngợi, lập tức chỉ tay về phía căn 507 đối diện, giọng chắc nịch:
“Nhất định là !”
“Trong đó là ai?” một hỏi.
“Là một giáo viên tiểu học ở khu .” Dì Quỳnh : “Hôm qua mới cãi với một trận. Hắn đưa học sinh về nhà để dạy thêm, nhưng quản nổi lũ nhóc. Chính mắt thấy đám học trò của ném vỏ chuối và bóng nước ở cầu thang. Trong tòa nhà mấy cụ già còn lớn tuổi hơn , lỡ trượt ngã thì ai chịu trách nhiệm? Tôi thật, nhân cách kiểu đó thì dù làm thầy giáo cũng chỉ là đồ mất nết! Mà thì hở tí là giăng cờ ngoài ban công, trong nhà thì treo đầy khẩu hiệu đỏ, thế nào cũng thấy ngứa mắt!”
Bà thở dài nặng nề, ánh mắt đau xót:
“Con mèo vàng đến một tuổi, ngày nào xuống lầu cũng cho nó ăn một chút. Nó quen , cứ thấy là chạy từ lùm cây tới cọ chân một cái. cái tên ở 507 đó thì ghét mèo mặt! Thấy cho mèo ăn còn nhổ nước bọt xuống bãi cỏ nữa. Tôi ngờ nhẫn tâm đến mức tay g.i.ế.c nó như . Hắn sợ báo ứng ?”
Hôm nay là ngày làm nên gã đàn ông ở căn 507 ở nhà, vì thế giọng dì Quỳnh cũng chẳng buồn hạ thấp. Giọng bà dứt, cánh cửa căn hộ bên trái 504 cọt kẹt mở . Một cái đầu thò khỏi khe cửa.
Đó là một đàn ông gầy nhỏ, vóc dáng đến 1m65. Hắn đeo kính, tóc dài phủ che cả tròng kính, mặt đầy râu, da nhờn bóng như lâu rửa mặt, trông khác gì một “trạch nam” trong game giả tưởng.
Thấy ngoài hành lang, đảo mắt quan sát từng mới sang dì Quỳnh, hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Dì Quỳnh, chuyện gì ạ?”
Ánh mắt chạm tới vệt m.á.u đất, giật rụt cổ :
“Trời ơi, là ai ném xác động vật cửa nhà dì để nguyền rủa ?!”
Dì Quỳnh thở dài, thấy ba cùng lúc sang “trạch nam”, bà lập tức hồ hởi giới thiệu:
“Cậu tên là Tiểu Lễ. Đừng để vẻ ngoài của nó đánh lừa nhé, lôi thôi luộm thuộm thôi nhưng ngoan lắm, lịch sự y như cái tên.”
Rồi bà hừ lạnh, chỉ căn 507:
“So với tên ở 507 thì Tiểu Lễ tử tế hơn nhiều. Hôm qua nó với bạn gái ca hát ồn, gõ cửa thì nó lập tức xin , đó im re để ngủ ngon lành. Nếu ai cũng như nó, còn ở cái khu thêm mấy năm cũng !”
Được khen, Tiểu Lễ gãi đầu ngượng:
“Dì quá , sống chung một dãy nhà, dì còn cho cháu đồ ăn, cháu cảm ơn dì mới đúng.”
Ánh mắt dì Quỳnh càng lúc càng thiết khi hàng xóm trẻ.
Không khí ấm lên chút thì bất ngờ tiếng lạnh của Cố Ứng Châu cắt ngang.
“Nếu ai cũng như , cửa nhà dì thể mở tiệm… tang lễ thú nuôi đấy.”
Dì Quỳnh hoảng hốt. Còn Tiểu Lễ thì giật b.ắ.n , run rẩy lắp bắp:
“Các… các gì ?!”
Lục Thính An nửa nửa nghiêm, giọng mỉa mai:
“Chẳng thấy lịch sự chút nào .”
Tiểu Lễ đẩy gọng kính, phản bác:
“Mấy chuyện vô lễ với , còn lịch sự đáp ? Tôi là , bột nhào cảm xúc nhé!”
Lục Thính An gằn giọng, ánh mắt sắc lẻm:
“Anh là đồ trạch nam mặt dày, chỉ thô lỗ mà còn độc ác. Dám ngược đãi mèo, lấy xác nó hù dọa già, bản lĩnh thì đối đầu trực diện, chứ đừng giở trò đê tiện!”
Dì Quỳnh sửng sốt, tin nổi :
“Tiểu… Tiểu Lễ, cháu…”
“Dì Quỳnh, chúng làm hàng xóm hơn một năm, dì tin mấy xa lạ hơn ?!”
“Không … nhưng mà…” bà lúng túng qua giữa hai bên, gì.
Lục Thính An kiên nhẫn thêm nữa:
“Chuyện ầm ĩ đến thế, vết m.á.u đầy đất, mà phản ứng đầu tiên của xuống xác mèo, mà là ngẩng lên bọn . Quá kỳ lạ.”
“Dì lấy thảm đắp xác mèo, còn thấy gì mà gọi đúng là ‘xác động vật’? Anh mở con mắt thấu thị ? Cho mở ké một con với, xem trong đó chứa bao nhiêu thứ dơ bẩn.”
Tiểu Lễ chột , siết c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa.
“Chỗ cách âm kém, dì nhắc đến mèo c.h.ế.t nên đoán thôi…”
Lục Thính An cắt lời:
“Nếu , thì giờ mới ló mặt? Tôi đoán nấp trong cửa rình, chờ nghi ngờ 507 thì mới yên tâm hóng chuyện. Bởi , với phong cách thường ngày của , dì Quỳnh sẽ bao giờ nghi ngờ .”
Giọng chậm rãi lạnh tanh:
“Cánh tay trái vết xước mèo cào ?”
Tiểu Lễ giật che tay theo phản xạ. khi ngẩng lên, ánh mắt chạm đúng nụ giễu cợt và ánh chán ghét từ Lục Thính An. Cậu tiếp:
“Lừa thôi. Tôi con mắt thấu thị.”
“…”
Nói đến đây, cần thêm gì nữa, dì Quỳnh cũng hiểu. Bà sang , giọng run rẩy vì thất vọng:
“Vì cháu làm chuyện đó?!”
“Cháu làm gì chứ? Cháu chẳng làm gì cả!”
Một cú kết thúc đến từ Sầm Khả Dục. Anh liếc phòng 504, gợi ý lạnh băng:
“Hay để chúng xem thử nhé? Áo còn ướt kìa, từ nhà vệ sinh ? Đang rửa m.á.u đấy ?”
Ba đàn ông cùng lúc bước tới, hiệu chuẩn xông phòng. Tiểu Lễ hoảng loạn, hét lên:
“Mấy làm gì ?! Xâm nhập nhà dân đấy, báo công an bây giờ!”
Chưa kịp gọi, một quyển sổ đen lướt ngang mặt . Cố Ứng Châu đưa thẻ, giọng lạnh như băng:
“Tổ trọng án Tây Cửu Long. Anh nghi ngờ vi phạm Luật bảo vệ động vật. Tránh .”
Tiểu Lễ cứng họng. Cột sống như dính đá lạnh. Hắn nghiến răng, lùi sang bên.
Cánh cửa phòng mở , mùi tanh của m.á.u trộn lẫn với mùi khai xộc thẳng mũi. Hiện trường là nhà vệ sinh nhỏ hẹp. Gạch lát sàn vẫn còn vết m.á.u chùi sạch. Ống cống dính đầy lông màu cam và trắng, bên cạnh còn vài chiếc răng nanh dội xuống.
Không cần hỏi, ai cũng hiểu xảy chuyện gì ở đây.
Hắn dọn hiện trường ngay khi tay, chứng tỏ sợ điều tra. Hắn quá tự tin, nghĩ ai nghi ngờ . hành vi ở phòng suốt mấy tiếng, trong gian đặc quánh mùi m.á.u là bình thường thể chịu nổi.
Nam Cung Tư Uyển
Kẻ như thế khác gì sát nhân. Và đúng như lý thuyết tâm lý tội phạm, hung thủ luôn hiện trường để “chiêm ngưỡng kiệt tác” của .
Dì Quỳnh chịu nổi, bật nức nở.
“Cậu! Cậu là hung thủ! Tôi đối xử với tệ! Sao làm chuyện như ?!”
Hắn lạnh:
“Con mèo đó là của bà nuôi đúng ? Mỗi phát tình là nó kêu gào suốt, làm bạn gái chịu ở qua đêm. Nó đáng c.h.ế.t thì ai đáng?”
“Còn bà nữa, bà già lắm chuyện. Tôi chơi với bạn gái tới nửa đêm, bà cũng xen . Chỉ còn chút nữa thôi là thành công, mà…”
Ánh mắt trợn ngược, bùng lên hung ác. Dì Quỳnh run rẩy, lùi phía , dám thêm lời nào.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: (có cảnh nóng :)
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
Tiểu Thiếu Gia Hôm Nay Cũng Bị Bắt Đi Tra Án
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.