Lục Thính An lập tức gật đầu, chạy ngược về phía .
Động tác đó lập tức khiến đám tay đ.ấ.m chú ý.
Một tên quát to:
“Con đó chạy , đuổi theo!”
Cả ba lao về phía Lục Thính An như điên. Tên cầm đầu chạy nhanh nhất, vốn định phớt lờ Cố Ứng Châu, nào ngờ lúc sắp vượt qua thì vai một bàn tay nắm chặt như gọng kìm.
Với trọng lượng của , dù xe tông cũng loạng choạng vài bước. Ấy mà Cố Ứng Châu chỉ nghiêng , tay khóa chặt như móng ưng, một lực bấu xuống liền khiến nửa vai tê dại vì đau.
“Mẹ kiếp mày!” Gã đàn ông gào lên giận dữ, vung tay đ.ấ.m thẳng mặt Cố Ứng Châu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Ứng Châu nghiêng đầu né đòn, tay còn lập tức tung một cú đ.ấ.m nhanh như chớp, thẳng sống mũi đối phương.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mũi là một trong những chỗ dễ tổn thương nhất cơ thể, bất kỳ ai từng trúng bóng va chạm sân thể thao đều : cảm giác đầu tiên là đau, mà là buốt, tê rần đến mức cả mũi tê liệt, nước mắt tự chủ mà tuôn ào ạt, mờ cả tầm .
Cú đ.ấ.m kiểu sơ ý va mà là một cú thẳng tay dùng gần như lực. Mũi gã lập tức gãy gập, m.á.u phun thành vòi, gã rú lên đau đớn, một tay che mặt, một tay còn quệt nước mắt. TruyenLau
Cố Ứng Châu sẽ cho cơ hội phản công. Trước khi gã kịp lau nước mắt, hàng loạt cú đ.ấ.m như mưa trút thẳng mắt, cằm, thái dương, chính xác như từng cú điểm huyệt.
Gã rú lên như gà chọc tiết, mỗi ăn một đòn là kêu lên một tiếng thảm thiết. Cố Ứng Châu càng thấy ghê tởm, tay đ.ấ.m càng mạnh. Gã càng đau, càng tay tàn độc.
Chưa đến mười cú, tên tay đ.ấ.m to con nhất còn chút sức chống cự. To xác là thế, mà giờ mềm nhũn như một đống bùn, gục luôn xuống nền xi măng lạnh ngắt.
Cố Ứng Châu vì mất sức mà dừng tay. Anh giơ chân, đạp mạnh xuống n.g.ự.c gã.
Cú đạp trông chẳng vẻ gì dùng lực, nét mặt cũng đổi nhưng gã quằn quại như giẫm điểm chí mạng, mặt trắng bệch chuyển hồng, tím tái, khó thở co giật.
Cách đó xa, Lục Thính An xem nhắc khẽ:
“Ê, hình như sắp tắt thở thật .”
Cố Ứng Châu lúc mới dồn lực, nghiền thêm một cú cuối cùng hất chân, đá bay gã to xác xa. Gã như cái bao tải nặng gần 200 ký, lăn lông lốc nền xi măng mấy vòng mới dừng sấp, im bặt, chẳng khác nào cái xác.
Hai tên còn cảnh đó mà hồn vía lên mây. Tên cầm đầu là đứa mạnh nhất nhóm, mà một gã “tiểu bạch kiểm” xử chỉ trong vài cú?
Cả hai đưa mắt , ánh mắt lộ rõ do dự và hoảng loạn.
“Có nên xông lên ?”
Bọn họ trao đổi bằng ánh mắt.
Một tên nhe răng nhăn mặt:
“Tên rõ ràng võ, bảo con nhỏ dám tìm tới giúp.”
“Biết võ thì ? Hai đánh một, chẳng lẽ còn thua?”
“Không lên cũng lên. Nếu để Boss tụi bỏ chạy… thì ngày mai c.h.ế.t chắc.”
Sau vài ánh mắt ngầm thỏa thuận, cả hai gật đầu hiệu.
“Ha!” Một tiếng hét vang lên, cả hai đồng loạt lao về phía Cố Ứng Châu.
Trận hỗn chiến bắt đầu.
Lục Thính An lập tức tìm một góc nhất để xem, ánh mắt sáng rực như đang theo dõi một trận đấu đỉnh cao.
Hai tên rõ ràng rút kinh nghiệm. Bọn chúng chia hai hướng tấn công: một lao thẳng chính diện, một vòng ôm chặt lấy Cố Ứng Châu, kìm cứng nửa .
Nam Cung Tư Uyển
Chiêu “hai mặt giáp công” quả thật hiệu quả. Cố Ứng Châu tạm thời thể cử động, đè như dính đá tảng phía lưng.
Lục Thính An nín thở, mắt quanh kiếm vật gì thể vũ khí, đầu thì nghĩ: “Mình nên lao giúp một tay …”
Chưa kịp quyết, Cố Ứng Châu phản đòn.
Anh nắm chặt hai tay đang quấn lấy từ phía để giữ thăng bằng, nhún mạnh, hai chân tung về phía , đạp thẳng n.g.ự.c kẻ đang xông tới.
Gã đó lập tức lùi mấy bước, mất đà, còn Cố Ứng Châu nhân cơ hội đó quăng về phía , chân quét ngang, móc cổ gã vật thẳng xuống đất.
Tên phía còn kịp hiểu chuyện gì, Cố Ứng Châu xoay thoát khỏi gọng kìm, đổi thế. Giờ chính dùng đôi chân dài quấn lấy , hai ngón tay như móc câu nhắm thẳng mắt gã.
“Mẹ kiếp!” Gã hoảng loạn la lên, nhắm chặt mắt giật ngã ngửa phía .
Ngay khoảnh khắc , một ý nghĩ lóe lên trong đầu : Nếu Cố Ứng Châu đang ở lưng, thì tại đè thẳng xuống, một cú đè cũng đủ biến thành bánh thịt!
Nụ nham hiểm hiện lên mặt, gã mặc kệ, quăng cả cơ thể về với ý định đè bẹp đối thủ.
“Cố Ứng Châu, coi chừng!” Lục Thính An hét lên từ xa, tim suýt rớt ngoài lồng ngực.
Thứ nặng như mà đè xuống trò đùa nhẹ thì gãy xương, nặng thì chấn thương nội tạng. Dù đây chỉ là một giấc mơ, nhưng cơn đau và cảm giác chân thật đến mức chẳng dám đánh cược.
Nghe tiếng Lục Thính An hô lên, Cố Ứng Châu lập tức rút chân , động tác dứt khoát như lướt nước, giẫm một cái nền xi măng xoay lao tới mặt tên tay đấm. Hắn còn kịp hiểu chuyện gì thì Cố Ứng Châu túm lấy cổ, ấn thẳng xuống nền đất lạnh lẽo.
“Rầm!” tiếng va đập của thể đồ sộ với nền xi măng vang lên nặng nề đến lạnh gáy.
Cú ngã hề nhẹ, bản là định đè c.h.ế.t Cố Ứng Châu, ai ngờ kịp đòn thì tự tặng cho một cú đập đầu tơi tả. Lớp mỡ dày cứu nổi cảm giác đau đến từ khắp . Lục Thính An mà cảm giác như một mảng mỡ đang từ gã trào , suýt thì tràn tới cả chỗ .
Tên đó rạp đất, mất khả năng kháng cự. Cố Ứng Châu vẫn buông tha, cúi xuống, bắt đầu đ.ấ.m thẳng mặt từng cú một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đừng… đừng đánh nữa…” gã gào lên, răng cửa rơi mất hai cái, m.á.u me đầy miệng.
Lục Thính An thấy bàn tay Cố Ứng Châu đỏ ửng vì đòn, khớp xương rớm m.á.u vì va chạm, nhưng vẫn cứ như cảm giác gì, mỗi cú đ.ấ.m nặng hơn cú .
lúc tay đ.ấ.m tưởng sắp “lên đường”, thì bên tai vang lên giọng lạnh băng của Cố Ứng Châu:
“Vừa nãy mày là mắng ?”
Tên tay đ.ấ.m đáp, vì còn kịp trả lời ngất xỉu.
Trước khi mất ý thức, gã vẫn còn uất ức trong lòng: là tao mắng vài câu, nhưng đau ai ? Đáng lẽ chỉ nên cảnh cáo thôi chứ, đánh đến gần c.h.ế.t thế ?! Trời ơi, đạo lý …
Sau khi hai tên to xác ngã gục, kẻ còn gần như cần tay thêm gì nữa.
Cố Ứng Châu định để Lục Thính An xử lý như một phần “huấn luyện thực chiến”, nhưng ánh mắt dừng một lát chiếc váy đang lay động của , cuối cùng đành từ bỏ.
Thấy Cố Ứng Châu xử lý đám dễ như trở bàn tay, Lục Thính An . Giờ thì hiểu rõ sự chênh lệch sức mạnh giữa và . Cái cảm giác như ép đến mức nhảy lầu, thế mà trong tay Cố Ứng Châu chẳng khác nào dăm ba con kiến con gián.
Khó trách mỗi Cố Ứng Châu mở lớp huấn luyện cho đội trọng án, ai nấy đều méo mặt, ngay cả Phó Dịch Vinh và Perla cũng ít oán thán là “ ưu ái” nên bài tập mới còn nhẹ đấy!
Trước đây còn tưởng họ đùa, giờ thì tin.
Không còn tay đ.ấ.m loạn, Cố Ứng Châu liếc Lục Thính An đang thất thần đầu gian mơ mộng .
Điều kỳ lạ là lúc mới xuống lầu còn thấy rõ toà nhà và hàng ban công, mà giờ , chỉ còn một vùng mờ mịt, ngay cả cánh cửa lớn cũng chẳng rõ nữa.
Lục Thính An cũng phát hiện điều đó. Cậu hít sâu, mùi tro bụi và mùi gì đó giống như than cháy nhẹ lởn vởn quanh mũi kỳ quái, âm u, khó diễn tả.
“Đây là ?” Cố Ứng Châu hỏi, ánh mắt dừng .
Lục Thính An trả lời theo phản xạ, “Một căn cứ bí mật, bọn chúng dùng để trao đổi hàng với mấy lão kim chủ.”
“Hàng?”
“Là .” Lục Thính An khẽ, “ lên lầu cứu một cô gái, cô bảo bắt đến đây cùng Triệu Dĩ Huyên và Tôn Thư Hàm. Lúc đưa tới thì bịt mắt, cũng rõ nơi ở .”
Nói đến đây, đầu về phía toà nhà giờ chìm trong sương mù, một lúc chần chừ, Lục Thính An lên tiếng:
“Muốn cùng xem thử ?”
Cậu rõ điều buồn , dù đây cũng chỉ là một giấc mộng, mặt chẳng qua là một NPC do cơ chế “bóng đè” tạo . chẳng hiểu , tin tưởng một cách kỳ lạ. Dù chỉ là một bóng hình trong mộng, Cố Ứng Châu vẫn là tin tưởng nhất.
“Đi.”
Cố Ứng Châu đáp gọn, dứt khoát.
Hai sóng vai tiến về phía tòa nhà mờ mịt. Rõ ràng chỉ cách mười mấy mét, nhưng bước chân như thể nào chạm tới.
Mỗi bước , cảnh vật xung quanh đổi: ban công, cửa lớn biến mất trong sương trắng; mấy tên tay đ.ấ.m đất cũng tan thành hư . Rồi cây cối xung quanh cũng dần biến mất, ngay cả bóng dáng hai họ cũng bắt đầu mờ .
Lục Thính An hiểu bóng đè tiếp tục thăm dò. Giấc mơ sắp tàn.
Cố Ứng Châu cũng hiểu.
Anh bước tiếp nữa. Tay vươn , nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Lục Thính An.
Cậu kinh ngạc , bắt gặp ánh mắt sâu như hút đáy của , ánh mắt hề rời khỏi , như ghi nhớ từng chi tiết một.
Khi hai dần trong suốt, Lục Thính An thấy giọng nhẹ nhàng vang lên:
“Đây là mơ, đúng ?”
Cậu ngẩn , “Anh đang gì ?”
Kỳ lạ thật, NPC trong mơ cũng ý thức ?
Cố Ứng Châu chỉ lắc đầu khẽ, “ gì nữa…”
“Chỉ .”
Trước khi Lục Thính An kịp phản ứng, cổ tay kéo về phía , cả rơi vòng tay vững chãi.
Ngẩng đầu lên, mắt đối mắt, và ...
Cố Ứng Châu cúi xuống, cho cơ hội né tránh, đặt môi lên môi .
Mềm mại, lạnh nhẹ, lành lạnh hệt như tưởng tượng.
Chỉ tiếc lớp son ngọt ngào che mất hương vị thật.
Đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua môi của Lục Thính An. Cậu như gặp đại địch, mắt trợn trừng, định đẩy . kịp gì, giấc mộng bắt đầu sụp đổ.
Hai thể gần như trong suốt cuốn một xoáy trắng lóa, đầu óc cuồng tất cả vụt tắt.
Tỉnh mộng.
Tỉnh một cách đột ngột, hề báo .
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: (có cảnh nóng :)
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
Tiểu Thiếu Gia Hôm Nay Cũng Bị Bắt Đi Tra Án
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.