Bộ phận văn thư của sở cảnh sát việc nhanh, chỉ trong chốc lát soạn xong nội dung lệnh truy nã Phùng Tứ Nguyệt. lúc họ định gắn ảnh chân dung hai năm của cô , tấm ảnh thẻ y tá thì Lục Thính An kịp thời ngăn .
“Đây là ảnh Phùng Tứ Nguyệt từ hai năm . Dựa tấm ảnh , nghĩ bao nhiêu thể nhận cô ?”
Người cảnh sát sững . Ngẫm kỹ thì đúng là lý. Tay còn đang cầm con dấu, nhưng chần chừ đóng.
“ chúng ảnh mới của cô . Ngay cả tấm ảnh thẻ cũng khó mới lấy …”
Khóe môi Lục Thính An khẽ cong lên, giơ ngón trỏ :
“ cách.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cùng lúc đó, tại một phòng vẽ tranh nào đó.
“Có cứ nghĩ yêu phú nhị đại là thể một bước lên mây, thành phượng hoàng, đúng là ảo tưởng!”
“Buồn nhất là đứa vẽ tranh nghèo rớt mà còn mơ nhân viên kỹ thuật ở sở cảnh sát. Lục Thính An là bạn trai cũ của Tiền Lai, mày còn tưởng sẽ giúp đỡ , đúng là mơ giữa ban ngày!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong phòng học, tiếng mỉa nhọn như kim đâm.
Hạ Ngôn Lễ đang chăm chú thiện từng chi tiết nhân vật giấy vẽ, bên tai là chuỗi lời móc méo ngày càng to.
“Ê, mấy thể yên lặng chút ?”
Có nhịn lên tiếng bênh vực, “Đây là phòng vẽ, chỗ để khác. Với , mấy lời các là bịa đặt, nếu kiện thì các chịu trách nhiệm đấy.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hạ Ngôn Lễ bất ngờ sang nữ sinh lên tiếng.
Cô gái vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt tròn xinh xắn, mà dám lời chính nghĩa. Dù giữa họ thiết, vẫn cảm thấy ơn. cũng hiểu, với loại chuyên lưng thì tranh luận là vô ích.
Quả nhiên, hai kẻ mỉa mai lập tức phản đòn:
“Bạn học, bọn gì liên quan gì tới cô? Ai chỉ đích danh ai chứ?”
“Còn bênh tiểu bạch kiểm nữa kìa. Không lẽ cô cũng thích ? Khuyên cô một câu, nếu bám víu ai thì nên đổi tính .”
Gương mặt cô gái đỏ bừng, vì hổ mà vì tức giận:
“Còn bảo chỉ đích danh?! Các dám đang móc bạn học ? Ai mà Tiền Lai bây giờ là—”
Cô lập tức ngậm miệng, nhận suýt rơi bẫy.
Hai tên đó tuy nhắc đến Lục Thính An và Tiền Lai, nhưng từng tên Hạ Ngôn Lễ. Dù trong lớp ai cũng ngầm hiểu chuyện giữa và Tiền Lai, nhưng nếu cô lỡ lời thẳng thì đẩy Hạ Ngôn Lễ thế khó.
Hai tên ha hả, đắc ý thôi. Một trong họ nghịch bút, trêu chọc:
“Tiền Lai bây giờ là gì nhỉ? Hay là cô luôn , ai chứ cô vẻ rõ lắm.”
“Cô tên gì thế? Hình như thấy mặt cô nhiều ở phòng vẽ . Cô là bạn ai ? Đừng cũng dựa , tưởng quen sở cảnh sát là thể đổi đời?”
Hạ Ngôn Lễ siết chặt ngòi bút đến mức rách cả giấy vẽ, đầu bút gãy lìa, rơi lăn bàn.
Cậu cuối cùng cũng thể nhịn nổi nữa, nét mặt tối sầm , phắt dậy.
Bị mỉa mai thì thể chịu . một bụng như cô bạn vì bênh vực mà công kích thì thể ngơ.
Chuyện hợp tác giữa và sở cảnh sát, bao giờ với ai ở trường. Cậu luôn sống kín tiếng, dám khoe khoang điều gì chắc chắn. Dù tối qua mừng đến mức mất ngủ, cũng hề khoe ngoài.
Cho nên tin là do ai truyền ? Chẳng lẽ là Lục Thính An cố ý…?
“Các —!”
“Hạ Ngôn Lễ—!”
Hai giọng vang lên cùng lúc, một là tiếng quát nén giận của , một là giọng già nua nhưng vang rõ từ cửa lớp.
Cả lớp đồng loạt . Ở cửa, từ bao giờ một ông lão nhỏ thó đó, tóc bạc, đeo kính gọng nâu, lưng khom nhưng mắt sáng.
Ánh mắt ông đảo một vòng quanh lớp dừng mặt Hạ Ngôn Lễ. Nhanh chóng, ông nở nụ hài lòng.
“Cậu là Hạ Ngôn Lễ? Quả nhiên giống hệt như tiểu Lục miêu tả.”
Ông vẫy tay với vẻ từ ái:
“Lại đây, chúng đến văn phòng chuyện.”
Hạ Ngôn Lễ sững vài giây. “Tiểu Lục”… chẳng lẽ là Lục Thính An?
Trong lớp học, đám sinh viên chẳng còn ai tập trung vẽ nữa. Họ đồng loạt chằm chằm ông lão mặc áo Tôn Trung Sơn xuất hiện, sang Hạ Ngôn Lễ đang sững , ánh mắt ai nấy đều tràn ngập kinh ngạc, bắt đầu rì rầm bàn tán.
“Chẳng đó là giáo sư Trương Bi Thạch ? Không nhầm chứ? Ông đích đến tìm Hạ Ngôn Lễ ?”
“Là giáo sư Trương thật đấy. từng thấy ảnh ông treo ở tường vinh danh. Bình thường trông nghiêm túc hơn, nhưng khuôn mặt thì đúng là một . Thầy dạy phác họa từng ông thích mặc áo Tôn Trung Sơn, phối với giày vải Bắc Kinh, chẳng đang mặc thế ?”
Khi xác nhận phận của ông lão, cơn chấn động trong lớp càng tăng thêm một bậc.
Trương Bi Thạch là họa sĩ tiếng lớn nhất trong giới mỹ thuật Cảng Thành. Khác với nhiều chuyên về một trường phái, ông am hiểu sâu sắc cả phác họa lẫn quốc họa. Đặc biệt là phác họa: tranh ông vẽ tinh tế đến mức thể so với ảnh chụp thật, từ ánh sáng, đường nét, đến chi tiết đều hảo chê .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Học mỹ thuật vốn đòi hỏi cả điều kiện gia đình lẫn năng khiếu. Trương Bi Thạch xuất nghèo khó, lẽ chẳng thể cơ hội học vẽ, nhưng ông dùng chính tài năng thiên bẩm để mở con đường riêng.
Thầy cô trong trường từng kể về quá khứ của ông như một truyền kỳ: ba tuổi dùng ngón tay vẽ hình động vật lên sàn nhà; sáu bảy tuổi theo bố lên trấn, dùng gậy gỗ vẽ hai con gà đất, tình cờ một đại sư quốc họa phát hiện và thu nhận tử.
Tiếc là vẽ tranh tốn kém, đóng học phí, bố ông khi đó lập tức từ chối. Mãi ba năm , ông tự nghĩ một cách: phố vẽ chân dung kiếm tiền.
Từ đó, ông dựng sạp vẽ thuê, kiếm sống luyện tay nghề, ngày qua ngày kỹ thuật càng tiến bộ. Sau , ông còn nước ngoài học tiếp, sống khổ sở đến mức một ngày chỉ nước lọc và một cái bánh bao trắng, cùng vài cây bút, nhưng vẫn cắm đầu vẽ đến quên ăn quên ngủ.
Dù danh phận giáo sư danh dự tại trường , Trương Bi Thạch từng trực tiếp giảng dạy. Ông nhận lời về đây chỉ vì nể một thầy cũ từng giúp . Thế nhưng chính sự xuất hiện ít ỏi của ông là thứ khiến học sinh đổ xô nhập học, ai cũng mong một ngày lọt mắt xanh của ông, trở thành tử chân truyền.
Bao năm qua, Trương Bi Thạch từng đánh giá cao học sinh nào. Thế mà hôm nay, cái tên đầu tiên ông gọi chính là Hạ Ngôn Lễ: một mà đa chỉ qua mấy tin đồn tình ái.
Ghép thêm việc ông nhắc một tên “tiểu Lục”, cả lớp bắt đầu nảy sinh một ý nghĩ kỳ quặc: chăng càng nhiều “phốt”, càng dễ lớn chú ý?!
Hạ Ngôn Lễ rốt cuộc hồi thần, cũng dám chậm trễ, vội lên, chuẩn ngoài cùng ông.
“Ai –” Trương Bi Thạch giơ tay cản , “Đem theo dụng cụ vẽ của . Cũng giống như chiến sĩ trận mang theo vũ khí, thể bỏ vũ khí ?”
Hạ Ngôn Lễ vội vàng gật đầu, thu dọn đồ. Khi ngang qua cô bạn nữ bênh vực , nghiêng , nhỏ giọng : “Cảm ơn.”
Chiếc bàn vẽ là món quà sinh nhật mà Tiền Lai từng tặng. Gỗ và chất liệu đều cao cấp, bề ngoài đơn giản nhưng tinh tế.
Hạ Ngôn Lễ tâm trả thù mạnh. Cậu luôn cố gắng gây va chạm với ai. lớp học nhỏ hẹp, học sinh đông, chỉ cần nghiêng một chút, chẳng may va bàn vẽ của một trong hai tên nam sinh nãy châm chọc .
“Mẹ nó! Cố ý đấy ?!”
Nam sinh kịp phản ứng, bàn vẽ hất đổ xuống đất, vang lên một tiếng bịch nặng nề.
Xấu hổ hơn nữa là, nãy giờ chỉ mải châm chọc khác, bản vẽ thì qua loa, giấy vẽ chỉ dán lỏng lẻo lên bàn. Lúc bàn ngã, cộng thêm gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi , tờ giấy bay vèo một vòng đáp ngay chân giáo sư Trương Bi Thạch.
Giáo sư cúi đầu tranh vài giây, khẽ nhếch râu mép:
“Vẽ cái quái gì thế … Một đống phân chó .”
Nói xong, ông nhích chân sang bên, tiện thể quệt giày vải sàn hai cái, rõ ràng là đang biểu thị dẫm phân chó, và… dĩ nhiên là ám chỉ bức vẽ .
Mặt tên nam sinh lập tức đỏ như cà chua chín.
Là sinh viên mỹ thuật, Trương Bi Thạch mắng là “vẽ như cứt” chẳng khác nào dán nhãn “đồ bỏ ” ngay giữa trán.
Chuyện mà truyền ngoài, chắc chắn sẽ trở thành “huyền thoại” trong khoa mỹ thuật.
Nhất là khi mấy giảng viên trong trường đều là fan ruột của giáo sư Trương, ông chê thì chẳng ai dám khen, thì khác nào tát thẳng mặt giáo sư?!
Hạ Ngôn Lễ giúp dựng bàn vẽ xong thì rời , sánh vai cùng Trương Bi Thạch bước ngoài.
Một vài sinh viên tò mò rướn cổ qua cửa sổ, đỏ mắt phát hiện: giáo sư Trương còn vỗ vai Hạ Ngôn Lễ một cái, động tác thiết, thể hiện ông cực kỳ coi trọng .
“Bạn học, phân chó của … À , ý tớ là… tờ giấy vẽ của .”
Bạn học phía giúp nhặt tờ giấy vẽ gió thổi bay . Nam sinh bao giờ nghĩ chỉ một tờ giấy cũng thể khiến mất mặt đến . Mặt tối sầm, giật lấy tờ giấy, hung hăng xé nát thành từng mảnh vụn.
“Hạ Ngôn Lễ!” Cậu nghiến răng ken két gọi tên , ánh mắt như róc thịt lột da, “ sẽ tha cho !”
“A… pi!”
Vừa xuống đến cầu thang, Hạ Ngôn Lễ đột nhiên hắt xì một cái.
Đi bên cạnh, giáo sư Trương Bi Thạch đầu , ánh mắt đầy quan tâm:
“Cảm ? Đám thanh niên bây giờ chẳng tự lo cho . Vẽ tranh quan trọng đấy, nhưng cũng nghỉ ngơi điều độ.”
“Không, ạ!” Hạ Ngôn Lễ vội xua tay, chút hổ:
“Chắc là Lục đang sốt ruột đợi thôi.”
Khi trở sở cảnh sát, Hạ Ngôn Lễ rốt cuộc cũng cảm nhận thế nào gọi là “một bước lên tiên”.
Lần bắt nhầm thành trộm, áp giải đến đây, đám cảnh sát tuy khó dễ nhưng thái độ thì là “công việc là công việc”, chuyện lạnh tanh.
thì khác hẳn.
Cậu mới bước qua cửa sở cảnh sát, liền mấy cảnh sát xa lạ ùa đến đón tiếp.
“Hạ lão sư, đến !”
Một tiếng “Hạ lão sư” vang lên khiến Hạ Ngôn Lễ tim run lên bần bật, hồn như bay khỏi xác. Một sinh viên còn nghiệp như , thế mà cảnh sát, những vốn như thần thánh trong lòng dân Cảng Thành gọi là “lão sư”?!
Nam Cung Tư Uyển
Hạ Ngôn Lễ luống cuống tay chân, vội vàng xua tay:
“Đừng, đừng gọi , các cứ gọi em là Ngôn Lễ thôi!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: (có cảnh nóng :)
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
Tiểu Thiếu Gia Hôm Nay Cũng Bị Bắt Đi Tra Án
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.