Nực , yêu mấy năm, cô chẳng tìm thấy nổi một món quà đáng giá từng tặng, thậm chí đến một cái áo đôi cũng .
“Lục thiếu gia đúng.” Văn Thông cuối cùng cũng tìm món Lục Thính An cần: một hũ măng muối kín . Cô ôm cái hũ, nhạt tự giễu.
Lục Thính An liếc mắt cô một cái, thản nhiên :
“Người gọi là não yêu đương, còn cô lúc yêu thì não bay sạch luôn.”
Văn Thông bĩu môi, dám tỏ vẻ gì quá đà.
Lần trở về với một đầy vết thương, cô mặt dày tới cầu xin, thật cũng chỉ là đánh cược một phen. Không ngờ Lục Thính An thật sự truy cứu chuyện cũ, những cho cô ở mà còn sắp xếp hẳn một phòng riêng lầu một. Hôm thì tin bạn trai cũ của cô xảy chuyện, hình như là phát hiện dùng tiền công để mua đồ hiệu cho bồ nhí, cụ thể thế nào rõ, chỉ là rớt đài nhẹ.
Từ tận đáy lòng, Văn Thông thấy ơn Lục Thính An. Nếu nhờ cô tỉnh ngộ, khi cả đời cô vẫn còn quẩn quanh bên gã đàn ông tởm lợm đó.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cười gượng, cô nhanh chóng chuyển chủ đề:
“Thiếu gia, măng để gì ? Hầm canh gà hả? Còn cái món hôm bảo nấu… ngao cái gì đinh ốc á… thấy tên chẳng chút nào.”
TruyenLau
Lục Thính An khẽ cong môi , trong lòng thầm nghĩ: “Biết gì mà .”
Măng là do nửa tháng bảo cô chuẩn . Măng tươi cắt nhỏ, cho lọ thủy tinh kín nước dầu, đó dùng nước suối rửa sơ để nơi râm mát lên men. Trong quá trình đó cũng lén cho thêm vài thứ, cụ thể là gì thì chỉ . Chỉ mỗi Văn Thông ngang qua là ngửi thấy cái bình tỏa mùi chua đến mức giống… tất của bà cụ cổ lỗ sĩ.
Dĩ nhiên, chuyện cô chẳng dám miệng. TruyenLau
Lúc thấy cô nâng cái bình lên cẩn thận như trân bảo, Lục Thính An ghé gần ngửi thử. Thời gian ngâm đủ dài nên vị vẫn đậm, nhưng với điều kiện hạn chế, cộng thêm tay nghề bếp núc quá giỏi, đến đây cũng tệ .
“Mấy hôm bảo cô mua bún gạo thủ công ? Luộc mềm ngâm nước lạnh, đó đem măng chua, nước ngâm ngao với nấm mộc nhĩ cho nấu canh. Biết chiên trứng ? Làm thêm hai quả trứng rán cho luôn.”
Văn Thông đầu óc nhanh nhạy, ngốc nghếch, thật thà một đường thẳng tắp, nhưng ở khoản bếp núc thì đúng là năng khiếu. Bằng , Lục Trầm Hộ đây cũng chẳng chủ động nhận cô nhà .
Nghe thiếu gia dặn xong, cô hỏi gì thêm, lập tức xoay bắt tay . Lục Thính An thấy cũng kéo dài nữa, đỡ Cố Ứng Châu xuống ghế tự sang quầy bếp, đóng vai “đốc công”.
Bếp bắt đầu guồng, thứ ngăn nắp đấy. Khoảng mười lăm phút , Lục Trầm Hộ tiễn xong đám khách về, mệt mỏi trở biệt thự, bước liền một mùi “kỳ lạ” xộc thẳng mũi, suýt nữa chịu nổi, bóp mũi luôn tại chỗ.
Kinh ngạc, ông lao bếp.
Nhìn thấy mặt Lục Thính An và Cố Ứng Châu là hai bát nước dùng đỏ au, bay mùi chua nồng, ông nhịn nổi nữa, đưa tay bịt mũi.
“Cái là… phân hả?” thấy hai đồng loạt nhíu mày , ông đổi giọng nhanh như chớp. “Ý ba là… đây là món gì ?”
Lục Thính An kéo tay áo lên hai cái, dùng đũa ấn trứng rán chìm xuống canh cho nó ngấm đủ nước dùng mới thản nhiên hỏi:
“Ba cũng một chén ?”
Lục Trầm Hộ đầy mặt u ám. Ông sợ thằng con rằng mà dúi thẳng cho ông một muỗng miệng mất. Ông vội lắc đầu lia lịa:
“Con ăn , ba ba thích món kiểu .”
Lục Thính An để tâm, vớt một đũa bún, hít một .
Măng chua và nước canh đậm đà hòa quyện trong miệng, bún gạo thủ công mềm dẻo dai, cắn xuống sợi nào sợi nấy thấm đẫm hương vị chua cay, đúng là bá chủ giới ăn khuya ba mươi năm .
Trứng rán chiên khá kỹ, nhưng khi ngâm trong nước dùng của món bún ốc thì mềm thơm, mất mùi dầu ngấy, chỉ còn vị béo ngậy của trứng và độ thanh của nước canh.
Tuy Lục Thính An vốn ham ăn, nhưng thừa nhận, đêm khuya ăn món gì đó nóng hổi nhiều calo như thế , mệt mỏi trong như rút một nửa.
Ngồi bên cạnh, Cố Ứng Châu Lục Thính An ăn ngon lành, ngẩn . Bữa ăn mùi lạ như , thoạt tên thấy kỳ quặc, vốn nghĩ sẽ nuốt nổi. Lục Thính An ăn một miếng một miếng, tự nhiên thấy cũng tệ?
Thử xem .
Anh gắp một đũa, đưa miệng, nhai kỹ dừng một nhịp, ngờ thật sự… ngon phết.
Hai song song ghế, một còn mặc cả vest đắt tiền, mà ăn kiểu tuềnh toàng như dân đường phố. Lục Trầm Hộ ở cửa một lúc lâu, cuối cùng vẫn kìm tò mò, tới đối diện.
“Văn Thông, cho xin một chén luôn.”
Lục Thính An húp ngẩng đầu khỏi tô bún, liếc ba bằng ánh mắt pha lẫn trêu chọc. Một phút , Lục Trầm Hộ ăn miếng bún ốc đầu tiên trong hơn bốn mươi năm cuộc đời và từ đó, bún ốc bắt đầu mặt bàn ăn của nhà họ Lục.
Ăn xong thì cũng hơn 12 giờ đêm. Lục Thính An vẫn ăn thêm, nhưng vài miếng nữa thôi là dày căng cứng. Mấy món đậm muối, nhiều dầu kiểu vốn hợp với vấn đề tiêu hóa, đặc biệt là ăn lúc nửa đêm thế .
Lục Thính An cố tình ăn thật chậm, nên mới ăn nửa bát dừng , đó đưa Hạ Ngôn Lễ lên lầu. Hai lên tầng bốn, qua mấy giữa các cầu thang, đến khi chắc chắn Hạ Ngôn Lễ phòng mới lặng lẽ về phòng .
Tối nay tất cả các phòng khách trong nhà đều dọn sạch sẽ. Cuối cùng Lục Trầm Hộ cũng tìm cái cớ nào để “nhét” Cố Ứng Châu phòng của nữa.
Nam Cung Tư Uyển
Cố Ứng Châu chọn một phòng khách ngay sát vách phòng Lục Thính An. Hai mỗi một phòng, ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Mệt mỏi cả ngày, Lục Thính An đặt đầu xuống gối liền ngủ ngay. Thậm chí chính còn thấy bất ngờ vì nhanh đến , cứ như nhắm mắt một cái, ý thức kéo mất.
Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến rùng , giật tỉnh dậy.
“Sao lạnh ?” Cậu cau mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi dần thích nghi với “môi trường” xung quanh, mới phát hiện bản đang trong một hành lang mạ vàng rực rỡ nhưng đậm vẻ cổ xưa, xung quanh là những cánh cửa đánh , chỉ dán lên mấy bức vẽ kỳ quái, đầu trâu , đầu rắn đuôi cá…
Đi ngang qua một tấm gương vàng to tướng dán bên tường, Lục Thính An vô thức liếc qua, lập tức hiểu tại thấy lạnh .
Trong gương… là , mà là một cô gái.
Một cô gái cực kỳ xinh , mặc váy Bohemian dài quá gối, tóc xoăn sóng lớn màu vàng óng, ngũ quan tinh xảo như tạc, môi đỏ mọng như đánh son, đôi mắt kẻ eyeliner đỏ nâu sắc lẹm đến độ ai cũng nhào tới hôn một cái.
Điều khủng khiếp là cô giống đến sáu phần!
“Gì đây! Lại bóng đè?!” Lục Thính An trong mơ gào thét trong đầu. “Tao là mày! Lại giở trò chọc tức tao đúng ?!”
Còn kịp phản kháng, cúi xuống chân , giật bắn:
Gì mà giày cao gót 5 phân thế ?!
Chân to size 42 ép đôi guốc nhọn như dao, mũi tam giác bé tẹo phía , gót tròn mảnh như cọng kẽm phía , vững tí nào. Quả nhiên, nhấc bước, suýt nữa đổ nhào xuống đất.
Cậu hoảng hốt nghĩ: “Hy vọng váy còn mặc quần an …”
lúc đang hoảng loạn, phía truyền đến một giọng nam làu bàu:
“Cô gái thế nhỉ? Xinh thì xinh thật, ở đây bao năm thấy ai thế… nhưng cao như ? Chắc 1m80 ! Đã cao thế mà còn giày cao gót, cô chạm trời chắc?”
Lục Thính An đang bực, câu càng lộn ruột.
Quay đầu , thấy hai gã đàn ông lùn tịt, tóc thưa thớt như sắp hói đến nơi, đang lẽo đẽo phía . Ánh mắt trở nên sắc lạnh.
Hai gã đàn ông đó ngửa hẳn mặt mới nhưng vì mải buôn chuyện nên phát hiện .
Một tên trong đó tiếp:
“Biết gì , đại gia đặt mua cô là một chú lùn cao tới 1m58, mặt mũi thì như khỉ già. Có tiền thì ‘cải thiện giống nòi’, nên mới đòi chọn mỹ nhân tuyệt sắc. Thật là đáng thương cho cô gái , dung mạo thế mà phí phạm.”
Nghe đến đây, Lục Thính An suýt bật .
Cải thiện gien? Ha!
Vóc dáng nhan sắc thể “cải thiện”, chứ bản chất xa di truyền thì dễ gì đổi. Cái kiểu sinh con chỉ để “mặt da sáng” mà trong huyết mạch thối nát ? Cùng lắm chỉ sản xuất thêm một con sói đội lốt .
Còn định kéo tao cái trò giống nòi của nhà mày?
Vừa bực buồn , Lục Thính An khẽ điều chỉnh bước chân, khập khiễng tiếp tục . Vừa bước vài mét, lưng chợt vang lên tiếng quát:
“Con ngu! Qua đây mau!”
Cậu kịp phản ứng, một tên túm lấy. Hóa , “con ngu” chính là .
Hai tên đàn ông vóc nhỏ, sức cũng nhiều. Với những phụ nữ bình thường, túm thế chắc khó vùng . tiếc là hôm nay Lục Thính An “nhập vai” là một mỹ nữ cao gần 1m80 hơn nữa còn từng trải qua huấn luyện “ác quỷ” của Cố Ứng Châu.
Kết quả, đến gần cửa phòng, trở tay đập đầu một tên khung cửa, nhấc chân đá thẳng mũi gót chỗ yếu ớt nhất.
“Aaaa!!!!”
Tiếng hét thảm như g.i.ế.c heo vang dội cả hành lang.
Lục Thính An nhăn mặt.
Cậu hề đánh tới mức “diệt giống nòi”, chỉ là… tên quá lùn, chân mới giơ khẽ lên đá trúng “yếu điểm” .
Tên còn thấy hoảng hốt định bỏ chạy:
“Người ! Có chạy trốn! Bắt nó !”
Lục Thính An liếc tên đó như đang một thằng ngốc, bình tĩnh mở cửa phòng, bước như chỗ . Sau đó , đối diện hai tên mặt tái mét, soạt một tiếng đóng cửa cái rầm.
Hai tên đàn ông: “……”
Không đến hai giây , cuối hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một nhóm tay lăm lăm gậy gộc xông tới, mặt mũi hung dữ:
“Nó ? Trốn chỗ nào?”
Tên cầm đầu mắt tam bạch liếc hai gã đàn ông đang run rẩy, gằn giọng hỏi.
Hai im bặt vài giây, run run chỉ khung cửa phòng:
“…Cô … trong …”
Tác giả lời :
Lục Thính An: Chính còn chính cho sốc!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256: (có cảnh nóng :)
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
Tiểu Thiếu Gia Hôm Nay Cũng Bị Bắt Đi Tra Án
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.