lúc Lưu Yên và Đế Kim ăn xong thì đi ra cửa nhà hàng cô gặp Tử Nhàn người từng phản bội cô bây giờ đang ôm eo một cô gái khác.
Tử Nhàn thấy Lưu Yên thì bỏ tay ôm eo cô gái đó ra mà hai người đi lại phía cô.
Lưu Yên cô đứng đợi Đế Kim lấy xe nên chỉ đứng một mình.
Tử Nhàn đi lại thì nắm tay cô
" Lưu Yên lúc trước anh không biết đứa con trong bụng đó thực sự là của anh bây giờ mình làm lại từ đầu được không?"
Không đợi Lưu Yên trả lời thì người phụ nữ bên cạnh hắn ta liền hỏi
" anh và cô ta có quan hệ gì? Còn em thì sao?"
Lưu Yên cô nhếch mép
" chả là gì hết chỉ là từng ngủ trên một chiếc giường. ăn một bát cơm từng ngồi trên ghế phụ từng bàn chuyện tương lai đủ chưa?"
Tử Nhàn anh không ngờ Lưu Yên lại thay đổi nhanh như thế giọng lạnh đi ánh mắt cô rất bình tĩnh không hề có một chút đau lòng khi nhắc lại chuyện này.
Tử Nhàn anh vẫn không buông tay Lưu Yên ra mà vẫn ra sức năn nỉ
" anh biết lúc trước anh sai em tha lỗi cho anh được không?" TruyenLau
Lưu Yên cô chỉ qua phía người con gái đang đứng
" còn cô ta?"
Tử Nhàn anh giọng rất bình thản Nguồn copy từ TruyenLau.com
" chỉ là người anh chơi qua đường em mới là người anh yêu"
Lưu Yên cô nhếch mép
" nếu mà anh yêu tôi thì đã đến tìm tôi từ lâu rồi. Chứ không phải một dấu vết cũng không thấy"
Tử Nhàn anh càng lúc càng nắm tay Lưu Yên chặt hơn
" anh bận lo để kiếm tiền để sau này lo cho tương lai hai chúng ta. lúc trước lúc anh buồn em hay chọc anh vui chẳng lẽ bây giờ em không còn thương anh một chút nào sao?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lưu Yên cô nhướng mày
" lúc trước tôi tìm mọi cách để chọc anh vui. Anh liền cho rằng tôi không rời khỏi anh được rồi nhỉ gặp nhau thì nói vài câu vô nghĩa. lảm nhảm với tôi. Có thú vị không?"
Tử Nhàn anh như bị cứng họng Lưu Yên cô gỡ tay anh ra Đế Kim anh đứng ở đó mà nghe thấy mọi thứ Đế Kim anh đi lại thì Lưu Yên nhìn Đế Kim mà khoát tay anh mà đi về phía xe đang đỗ
Tử Nhàn anh không can tâm anh quyết phải giành Lưu Yên lại bên anh cho bằng được
" lúc trước là do những đứa con gái đó dụ dỗ anh"
Lưu Yên cô đột nhiên đứng lại
" anh đáng thương thật đấy. không nói sự thật. Không khống chế lại được sự cám dỗ. Không biết quý trọng. chẳng đáng được nhắc đến"
Lưu Yên cô gỡ tay Đế Kim ra mà đi lại phía Tử Nhàn anh tưởng Lưu Yên sẽ chọn bên anh mà vui mừng Lưu Yên cô đi ngang qua phía Tử Nhàn đứng trước người phụ nữ đau khổ nhất ở đó thì đặt tay lên vai cô nhìn bé này chỉ tầm 18 tuổi nhỏ hơn cô đúng là gài trẻ người đàn ông này cũng không tha.
" thực ra em nên biết rằng anh ta sẽ chẳng áy náy với em đâu. sau này nếu gặp người con gái đủ tốt anh ta thậm chí sẽ không nhớ đến em"
Bé gái đó nghe vậy thì đôi mắt đẫm nước nhìn Lưu Yên
" ý chị là sao?"
Lưu Yên cô cao hơn bé gái đó một xíu
" người ta đàn ông như anh ta em nên mau chấm dứt đi nếu không thì sau này người khổ là em.."
Lưu Yên cô ngừng thì nói tiếp
" chị nói như thế thôi còn quyết định là ở em"
Lưu Yên nói xong thì đi lại Đế Kim mà khoát tay anh mà cười ngọt ngào
" đi thôi anh"
Đế Kim anh lên tiếng
" chúng tôi rất hạnh phúc nếu anh mà chen ngang vào được thì mười cái mạng của anh cũng không đủ"
" anh là chủ tịch tập đoàn Đế Thị mà thích xài đồ người ta bỏ thế sao?"
" anh và cô ấy nắm tay chưa? ngủ cùng nhau chưa? Anh trân trọng cô ấy chưa? anh cho cô ấy tất cả những gì cô ấy cần chưa? là cô ấy chọn cách rời xa anh chứ không phải anh bỏ rơi cô ấy"
Lưu Yên lúc nãy cô nói cho oai thôi chứ cô và Tử Nhàn chỉ dừng lại ở mức nói chuyện quen 3 năm chưa một lần đi ăn cơm chung hay gì cả cũng chưa bàn đến chuyện tương lai.
Tử Nhàn anh thực sự không phục
" chủ tịch như anh ngoài có tiền thì được cái gì? có tiền là ngon sao?"
Đế Kim anh nhếch mép
" có một tập đoàn lớn mạnh đứng đầu thế giới. đẹp trai là hoàng tử của Anh Quốc. có được người phụ nữ tôi yêu đặt biệt là người phụ nữ tôi yêu bây giờ là thứ anh khao khát muốn có"
Đế Kim anh nói xong thì ôm eo Lưu Yên đi thẳng một mạch ra xe mà mở cửa cho cô.
Tử Nhàn anh đã nghe qua danh hoàng tử Anh Quốc nhưng anh không ngờ người đó lại là Đế Kim. anh không phục hắn ta có gì tốt mà những thứ anh muốn điều thuộc về cô ta?
Lưu Yên cô nhìn Đế Kim
" anh là Hoàng tử Anh Quốc thật sao?"
" thì sao?"
" em nghe nói hoàng tử Anh Quốc rất đẹp trai tài giỏi thông minh chưa bao giờ lộ diện không ngờ lại là anh"
Đế Kim anh cười nhìn Lưu Yên bây giờ chắc mọi chuyện anh không thể giấu Lưu Yên được nữa rồi anh định sau này cho cô bất ngờ mà lúc nãy anh đã lỡ nói
" Đế Khả là công chúa thứ ba của Anh Quốc"
Lưu Yên nghe thì gật đầu
" thế là còn một người nữa hả?"
Đế Kim gật đầu
" một người nữa là hoàng tử út. lúc bọn anh sinh ra cũng có nhiều người ghét và nhiều người yêu quý mọi người điều nói bọn anh sinh ra đã ngậm thìa vàng"
Lưu Yên cô gật đầu
" thế không phải sao?"
Đế Kim anh cười khổ
" cuộc sống của những người quý tộc không đơn giản như em nghĩ đâu. tranh giành địa vị những kẻ yếu thì điều bị làm bàn đạp để người khác đi lên. Những cuộc chiến ngầm không ai hay biết"
Lưu Yên cô càng lúc càng tò mò
" thế giết hại lẫn nhau luôn sao?"
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 124-2
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263: Thông báo
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Tổng Tài Sủng Vật Nhỏ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.