Lưu Yên cười trừ
" ai to gan thế sao dám bảo anh là lưu manh"
Đế Kim anh ôm Lưu Yên vào lòng
" nhờ to gan như thế em mới khác biệt"
Lưu Yên bị Đế Kim ôm thì hết hồn
" anh không thấy mọi người nhìn mình hả?"
Đế Kim nghe hỏi thì buông cô ra hôn lên trán cô
" anh cố làm cho mọi người thấy mà. Để người ta không dành vợ với anh"
Lưu Yên cô ngượng đến đỏ mặt mà khoát tay Đế Kim
" anh đi lẹ đi"
Lưu Yên cô đi vào khu đồ ăn vặt mà mua rất nhiều Đế Kim anh chỉ đi theo phía sau đẩy xe
Lúc ra tính tiền thì là 500 tệ cô không ngờ hôm nay cô lại mua nhiều đến như vậy. Đế Kim anh thì lại thấy Lưu Yên ăn rất ít nhưng hôm nay anh rất bận hôm sau anh sẽ đích thân chọn đồ ăn vặt cho cô.
Lưu Yên đưa tiền thì thiếu 300 tệ mà nhìn sang Đế Kim.
Đế Kim cười cười đưa 600 tệ cho cô
Lưu Yên lấy cô chỉ lấy 300 tệ mà đưa.
Đế Kim thấy vậy thì cắt vào túi xách đồ vừa mua đi ra ngoài. TruyenLau.com
Lúc về nhà đã là 3 giờ chiều nhưng trời không nắng hơi se se lạnh.
Lưu Yên về tới nhà thì nhận được điện thoại của em cô
" alo có chuyện gì thế?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lưu Yên nghe Lưu Bạch nói xong thì đứng không dững mà ngã ngồi xuống sofa
" được....được chị tới liền"
Đế Kim thấy Lưu Yên thay đổi thì liền bỏ túi đồ xuống
" có chuyện gì sao?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lưu Yên giọng cô hơi run run vì sợ
" ba..ba của em đang ở trong bệnh viện em phải vào đó"
Đế Kim nghe thì sửng vài giây
" tôi chở em đi"
Lưu Yên gật đầu mà đi ra cửa
Đế Kim gấp gáp mà lấy xe chạy ra Lưu Yên cô rất nhanh leo lên.
" bệnh viện Hoàng Mai"
Đế Kim liền đạp chân ga lên
Rất nhanh tới bệnh viện Lưu Yên cô liền chạy về phía phòng cấp cứu thấy mẹ và em cô ngồi thì liền chạy lại
" mẹ ba sao rồi?"
Đế Kim đi theo sau nhìn thấy Lưu Yên khóc tự nhiên trong lòng anh lại đau nhói
" mẹ không biết mẹ đợi đã gần 1 tiếng rồi bác sĩ chưa ra"
" ting "
Vừa nói xong thì cửa cấp cứu mở ra
Đế Kim liền đi lại
" ba của cô ấy sao rồi?"
Bác sỉ nghe hỏi thì lắc đầu
" Ông mà không cứu được thì chuẩn bị nghỉ việc đi "
Lưu Yên nghe vậy thì lên kéo tay Đế Kim
" Anh đừng vậy nữa"
Bác sĩ nghe vậy thì chân tay hơi run gia đình ông chỉ có ông làm trụ cột nếu mất công việc này thì ông biết làm thế nào.
Lưu Yên anh kéo Đế Kim xuống ghế
Mẹ của Lưu Yên thấy vậy thì liền hỏi
" Bạn của con sao?"
Lưu Yên gật đầu.
Đế Kim anh lấy điện thoại ra điện cho Thành Quốc
" Ting..."
Rất nhanh Thành Quốc bắt máy
" Lão đại"
Đế Kim anh liền nói
" Cậu qua bệnh viện chỗ cậu làm đi. Ba chị dâu cậu bị bệnh rồi"
Đế Kim nói xong thì cúp máy không để Thành Quốc có cơ hội phản bát
Mẹ của Lưu Yên nghe chị dâu thì nhìn Lưu Yên nhưng không hỏi để sau này về hỏi sau bây giờ lo cho ba Lưu Yên trước.
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 124-2
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263: Thông báo
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Tổng Tài Sủng Vật Nhỏ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.