Thế Hào anh vừa đi mà không im miệng
" Cô là con gái không biết nhường con trai à? Làm con trai đã khổ rồi sau này ai cưới được cô chắc xui xỉu luôn"
Hanna cô đánh vào eo Thế Hào
" anh bị điên à anh không ngưng mồm lại được sao? nói tôi nghe xem con trai khổ chỗ nào có khổ như con gái không?"
Thế Hào đưa tay dịnh ngay eo mình mà giả bộ đau đớn
" ơ cô thì hay rồi cứ thích ăn h**p tôi"
Hanna cô nhúng vai thì đi trước
" anh không đi nhanh lên thì ở đấy luôn nhá"
Thế Hào nghe vậy thì chạy theo sau.
Hanna cô lại tới phòng tập súng cô đưa tay xoay cái nắm cửa nhưng đã bị khoá Hanna cô định lên tiếng thì Thế Hào đưa tay chặn miệng cô lại
TruyenLau.com
" Cô kêu thế lỡ Đế Kim không tập trung được thì sao? là chết đó"
Hanna cô nghe thì thấy có lí mà gật đầu. Thế Hào anh từ từ buông tay khỏi miệng cô ra thì nhìn xung quanh
" ở đây cũng rộng vãi ra nhưng không có chỗ ngồi
TruyenLau.com
Hanna cô ngồi dựa vào cánh cửa
" ở đây ai rảnh xây chỗ cho anh ngồi?"
Thế Hào anh cũng dựa lưng vào những khung kính nhưng kính này không nhìn được nó chỉ để chống đạn thôi cách âm nữa nhưng tiếng súng rất lớn nên không thể nào cách âm nổi chỉ nghe nhỏ thôi cũng đủ khiến người khác giật mình
TruyenLau.com
Thế Hào anh nhìn Hanna thì liền lên tiếng
" Hanna cô thương lão đại của tôi lắm sao?"
Hanna cô cười khổ
" anh thấy tôi như thế nào?"
" xinh đẹp giàu có dáng như những người mẫu tất cả vẻ đẹp cô điều có"
" thế sao tôi vẫn chưa có được trái tim của lão đại các anh?"
Thế Hào anh nghe xong thì trầm tư 1s thì trả lời
" Lão đại chúng tôi không phải không thích môn đăng hộ đối mà lão đại muốn bên một người có cảm giác an toàn hơn"
" thế anh nói xem? tôi hi sinh tất cả vì lão đại các anh hi sinh gần hết thanh xuân của mình tôi nhận lại được gì?"
Thế Hào anh cảm thấy rất tội Hanna hi sinh nhiều như thế xém tí vì lão đại mà mất mạng nhưng lão đại lại xem Hanna là một đứa em gái không hơn không kém. nếu anh ở lão đại thì anh cũng rất khó lựa chọn người mình thương? hay người thương mình?.
Hanna cô nói tiếp
" Anh biết người khác hay nói tôi như thế nào không?"
Thế Hào anh lắc đầu
" không. người khác nói cô như thế nào?"
" ngu ngốc rất ngu ngốc"
Thế Hào anh thở dài mà dựa lưng vào tấm kính
" thứ cô muốn có thì chẳng bao giờ có được đâu vì thứ đấy vốn dĩ từ đầu không thuộc về cô rồi"
Hanna cô đưa tay lên lau những giọt nước mắt sắp rơi xuống
" đúng anh nói rất đúng lão đại các anh vốn dĩ không thuộc về tôi. Đế Kim đối tốt với tôi một chút tôi lại nhằm tưởng là tình yêu"
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 124-2
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263: Thông báo
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Tổng Tài Sủng Vật Nhỏ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.