Thằng An anh đột nhiên anh hất tay Đế Khả ra
đây là lần đầu tiên anh có cảm giác lạ nên theo bản năng mà làm.
Đế Khả cô buồn hiu nhìn xuống bộ đồ mình đang mặc
" anh chê tui không s*x* hả?"
Đế Khả cô nói xong thì ngã ra ghế mà ngủ
Thằng An anh lắc đầu mà chạy thẳng về nhà anh.
Lúc anh dừng xe lại thì Sở Kì từ trong nhà đi ra
" ủa cậu về rồi sao?"
Thằng An anh mở cửa xe ra nhìn Sở Kì mà gật đầu
" tôi có đem một người về nữa"
Sở Kì anh rất thích làm bạn với mọi người nên liền vui mừng mà chạy lại cửa kế bên
" để tôi mở cửa cho vị khách đó nào. lâu rồi tui mới thấy cậu vẫn người lạ về đó"
TruyenLau
Thằng An anh lại đứng kế bên Sở Kì
" mở ra đi là cậu sẽ biết lạ hay quen thôi"
Sở Kì anh liền mở cửa nhìn vào thì anh hơi ngạc nhiên mà nhìn Thằng An
" anh đừng nói anh nhớ Đế Khả quá mà đánh cô ấy ngất?"
Thằng An anh cau mày TruyenLau
" có mà đánh cậu ngất thì có"
Sở Kì anh đi định đưa tay bế Đế Khả thì thằng An liền bế trước
" tôi bế cô ấy còn cậu chuẩn bị đồ ăn cho tôi"
Thằng An anh quay vô thì để lộ đuôi của mình
Sở Kì liền nhìn thấy mà đóng cửa xe lại TruyenLau
" Sao bao năm thì cậu cũng biết yêu rồi"
Sở Kì nói rất nhỏ giọng thì không biết vui hay buồn
Sở Kì anh rất thích nấu ăn vã lại anh nấu ăn cũng cực kì ngon không thua gì ở nhà hàng cả.
Sở Kì anh lúc trước ở hành tinh của mình anh là một quân nhân bảo vệ hoà bình cho mọi người.
Chế tạo anh ra để chiến đấu nhưng cũng có sở thích của mình vì mọi người ở đó luôn nghĩ sống thì phải có sở thích. Họ đối xử rất công bằng với nhau, con người và robot sống rất hoà bình với nhau.
Sở Kì anh không biết nên làm món gì mà mở tủ lạnh ra bên trong có rất nhiều đồ ăn để làm đủ các món. có cả đồ hộp phòng lúc anh làm biến giống như bây giờ đây
Sở Kì anh lấy đồ hộp ra mà làm anh có làm thêm bánh ngọt vì hôm nay nhà có khác người ta nói khách đến nhà không trà cũng bánh.
Sở Kì anh làm bánh hơi lâu nên anh làm đồ hộp xong thì bỏ ra dĩa anh làm hai dĩa cho họ một dĩa là nhớt và những con ốc sên của Sở Kì robot chỉ được ăn ốc và nhớt những thứ khác ăn vào là hỏng mất.
nhưng những món này cũng rất ngon.
Sở Kì anh bày ra bàn thì liền lên tiếng
" mọi người xuống ăn cơm"
Sở Kì anh không đem thức ăn cho Đế Khả vì lúc nãy anh thấy cô đã ngủ mất rồi.
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 124-2
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263: Thông báo
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Tổng Tài Sủng Vật Nhỏ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.