Vết Cắt Vô Hình

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vết Cắt Vô Hình

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1



Bạn gái tôi làm việc từ 9 giờ sáng đến 10 giờ tối, lại chỉ được nghỉ mỗi tuần một ngày.

Thế nhưng mẹ cô ấy ngày nào cũng gọi điện, mà đã gọi thì phải nói chuyện hàng giờ liền.

Tôi nói với cô ấy: “Mẹ em căn bản là không thương em!”

Cô ấy không phục: “Gọi điện là cha mẹ quan tâm con cái, em thấy anh là ăn không được thì chê nho xanh thôi!”

Tôi cười lạnh: “Không phục đúng không? Thế mình cá một ván!”

“Chỉ cần mẹ em gọi điện mà ba câu không nhắc đến em trai em, thì lương tháng này của anh sẽ đưa hết cho em!”

1

Vừa nghe nói lương tháng này sẽ đưa cho mình, bạn gái tôi lập tức hứng khởi hẳn.

Dù sao lương một tháng của tôi là ba vạn năm, vụ cá cược này với cô ấy chẳng lỗ gì cả.

“Vậy nếu em thua thì sao?” Bạn gái không ngốc, biết đã cá thì phải có thắng có thua.

“Nếu em thua!”

Tôi cười hì hì, chỉ vào một bộ đồ trên mạng: “Liền ba tối liên tiếp mặc bộ này cho anh.”

Bạn gái nhìn mấy mảnh vải gần như không che được gì, gương mặt trắng nõn chợt ửng đỏ.

“Trần Đông Đông, anh đúng là biết bày trò!”

“Thế em có cược không?” Tôi cười toe toét.

“Cược chứ! Sao lại không cược!” Bạn gái nghiêm mặt đáp.

“Nhưng nói trước, anh phải giữ lời. Đến lúc em thắng rồi, đừng có lật lọng nhé.” TruyenLau.com

Tôi vội vã vỗ ngực: “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Ai lật lọng thì cả đời này cũng đừng mong phát tài!”

Thấy tôi tự tin như vậy, bạn gái không kìm được mà hỏi: “Anh chắc chắn đến thế là em sẽ thua sao?”

Tôi mở máy tính: “Tất nhiên!

Phải biết là mỗi lần mẹ em gọi điện, chưa từng hỏi han chuyện của em, từ đầu đến cuối toàn nói mấy chuyện phiền lòng của em trai. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Anh nghe đến mức tai mọc kén luôn rồi!”

Nói xong, tôi còn cố ý dùng hai tay véo véo tai mình, chọc cho bạn gái bật cười.

Nhưng cười xong, ánh mắt cô ấy lại trở nên buồn bã.

“Đông Đông, anh nói mẹ em mỗi lần gọi đều chỉ hỏi chuyện của em trai, thật sao?”
TruyenLau
Tôi nhìn bạn gái khẽ thở dài.

Bỗng thấy có chút xót xa.

Có lẽ người trong cuộc khó nhận ra.

Nếu cô ấy chưa từng phát hiện mình không được mẹ coi trọng, thì có lẽ tôi không nên nói thẳng ra.

Huống hồ tôi còn lấy chuyện của cô ấy ra để cá cược mua vui.

Thoáng chốc, tôi thấy mình quá trẻ con, quá không biết điều.

Thế là tôi ôm lấy cô ấy, an ủi:

“Hoan Hoan, em đừng nghĩ nhiều nữa. Là anh nói linh tinh, là miệng anh nhiều chuyện.”

Vừa nói, tôi vừa tự vỗ vào miệng mình:

“Cho đáng đời anh nhiều lời! Làm bạn gái không vui rồi!”

Bạn gái hiểu tâm ý của tôi, biết tôi đang áy náy, nên an ủi lại: “Ai mà biết được, có khi anh nói đúng, chỉ là em chưa nhận ra thôi.”

Nhìn gương mặt cô ấy đầy đau lòng, tôi liền lấy thẻ lương của mình ra:

“Bảo bối, hay là mình bỏ vụ cá này đi, lương anh vẫn đưa đủ, tháng này em muốn mua gì cũng được!”

Tôi muốn dỗ cô ấy vui lên.

Nhưng bạn gái lại không nhận thẻ, cô nói: “Đã đồng ý cá cược thì không được phá kèo!”

Tôi còn định khuyên bỏ qua, nhưng đúng lúc đó điện thoại cô ấy vang lên.

“Là mẹ em gọi!”

“Xem ra ông trời cũng muốn cho ván cược này tiếp tục rồi!”

Rồi cô ấy siết tay tôi.

Sau đó, cô ấy nhấc máy.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu