Vết Cắt Vô Hình

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vết Cắt Vô Hình

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

Sau khi Trần Chí về quê, mẹ cô ấy vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Bà lại gọi điện cho bạn gái tôi, nhưng mỗi lần đều bị chuyển tiếp sang máy của Trần Chí.

Chỉ cần nghe thấy giọng con trai, bà lập tức không dám than khổ nửa câu.

Bà còn tìm cách dụ dỗ, thậm chí gây áp lực để bạn gái tôi bỏ cài đặt đó, nhưng cô ấy không nghe.

Dần dần, mẹ bạn gái cũng chẳng còn gọi điện nhiều như trước nữa.

Tôi hỏi cô ấy có thấy quen không khi không còn những cuộc gọi của mẹ.

Cô nằm lăn trên giường, vừa cười vừa nói:

“Trước kia, mỗi lần phải nghe mẹ than đến tận mười, mười một giờ đêm, đi ngủ là cảm giác như tim đè nguyên tảng đá.

Muốn khóc cũng không khóc nổi, muốn nôn cũng không nôn ra được. Giờ không còn những cuộc gọi đó, em thấy nhẹ nhõm hẳn.”

Điều lạ là, khi bạn gái tôi không còn quá chiều theo mẹ, lúc đầu bà còn mắng mỏ, nói nuôi phải đứa con chẳng nghe lời.

Nhưng về sau, thấy không gọi điện mà con gái vẫn tỏ ra bình thản, bà lại bắt đầu tỏ ra dễ chịu hơn.

Thỉnh thoảng gọi sang, chủ yếu toàn kể chuyện vui:

“Nhà mới m/ổ thêm hai con heo, bán được hơn mười nghìn, mẹ chuyển cho con hai nghìn mua mấy bộ quần áo.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Bên kia, Trần Chí cười:

“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng ngộ ra rồi!”

Có lẽ, lời của con trai vẫn có sức nặng.

Mẹ bạn gái gọi nhiều hơn một chút:
TruyenLau.com
“Nghe em con nói, dạo này con tranh thủ mấy lần rảnh kèm toán cho nó, con cũng vất vả rồi! Mẹ chuyển cho con năm nghìn, mua gì bổ sung cho mình nhé.”

Trần Chí lại la lên:

“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng đắc đạo rồi! Gia đình hòa thuận mới là động lực học tập của con đó!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi biết mẹ bạn gái cũng chưa hẳn thật lòng thay đổi, nhưng vì con trai, bà chịu lùi một bước.

Bạn gái tôi thì khá thoáng:

“Tình cảm nào cũng khó mà hoàn hảo.

Mối quan hệ của em với mẹ mà được như thế này đã là tiến bộ rồi.

Quan trọng nhất là… cảm giác không còn gánh nặng thật sự rất tốt.”

Tình cảm của tôi và cô ấy ngày càng tốt, chẳng bao lâu sau, chúng tôi đính hôn.

Đúng hôm đính hôn, tiền chia từ ruộng ở quê cũng được phát.

Tổng cộng 50.000 tệ, mẹ tôi gửi hết cho tôi.

Tôi lại lặng lẽ chuyển cho chị gái.

Như tôi đoán, chị không nhận.

Tôi không nói gì thêm, chỉ để lại tin nhắn:

“Nghe ở làng nói chân chị lại tái phát, cần phẫu thuật.

Hoan Hoan vừa vào làm y tá ở bệnh viện hạng ba, đã hẹn trước được giáo sư Dương – trưởng khoa xương giỏi nhất.

Nếu chị muốn khám thì báo cho em.

Số tiền 50.000 này là tiền ruộng của nhà mình, chỉ cần là người họ Trần đều có phần. Chị cầm lấy mà làm phẫu thuật.”

Gửi xong tin, mẹ tôi hỏi:

“Con làm gì đó? Mau ra tiếp khách uống rượu đi!”

Tôi vội gật đầu, dắt bạn gái ra mời rượu họ hàng, bạn bè đến dự tiệc.

Tôi biết chị rất khó mà tha thứ cho cú tát năm xưa.

Nếu người bị tát là tôi, chắc tôi cũng không muốn tha thứ.

Nhưng tôi vẫn muốn thử một lần.

Có thể thời gian trôi qua, lòng người sẽ thay đổi.

Nhưng tôi thật sự không muốn biến thành một người em trai vô cảm.

Vì như thế… mới là hỏng hẳn.

HẾT.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu